Luật pháp phục vụ con người


31/10/2008 23:48 (GMT+7)

picture Nếu như làm đúng quy trình phân tích chính sách, Bộ Y tế sẽ nhận thấy, các dữ liệu thống kê không ghi nhận tình trạng tai nạn giao thông xảy ra do “thấp bé, nhẹ cân” lên tới mức phải điều chỉnh bằng cách tước quyền đi xe của họ - Ảnh: N.C.T.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
“Đói quay quắt ở rừng U Minh Hạ” và chuyện “thấp bé nhẹ cân” không được lái xe là hai vấn đề rất khác nhau và tưởng như không có gì liên quan tới nhau.

Nhưng, về sâu xa, cả hai đều là hệ quả của một quy trình ban hành chính sách. Một quy trình mà ở đó “việc” đã được đặt lên trên yếu tố con người.

Hơn 6.000 nông dân giữ rừng U Minh Hạ đang “đói quay quắt”, đói “không phải do trời”. Theo báo Tuổi Trẻ, thì đây là những nông dân nhận khoán rừng, nhưng vì, chu kỳ thu lợi của rừng là 13 năm, để có cái ăn hằng năm, họ phải “xen canh” cây lúa. Tuy nhiên, do phải giữ nước để phòng cháy rừng, lúa của những người nông dân này đã bị úng ngập không sống được.

Yếu tố “xung đột” về lợi ích trong bài toán giữ rừng có vẻ như không phải là câu chuyện riêng tư ở rừng U Minh. Tại một địa phương, khi cán bộ tuyên truyền nói với bà con, phá rừng sẽ làm cho môi trường và con người chết dần. Bà con hiểu và nhất trí với cán bộ. Cán bộ hỏi, “vậy sao vẫn còn phá rừng?”. Bà con nói, “thưa cán bộ, phá rừng thì chết dần, nhưng không phá rừng, không có cái ăn thì vợ con mình chết liền”. Giữ rừng là quyết định của những nhà lãnh đạo có tầm nhìn chiến lược. Nhưng, câu chuyện ở U Minh cho thấy, “chiến lược” sẽ không thể nào đứng được, nếu như khi ban hành chính sách đã không tính đến bữa cơm cho vợ con của những người ở rừng.

Quyết định 33, ngày 30/9 của Bộ Y tế, trở thành câu chuyện đàm tiếu của báo chí trong và ngoài nước. Ngoài những yếu tố hài hước như “ngực lép” hay “thấp bé, nhẹ cân” không được lái xe gắn máy, đây còn là một ví dụ rất điển hình về quy trình ban hành chính sách. Chỉ riêng việc quyền đi lại và làm việc của hàng triệu người dân bị vô hiệu bởi một văn thư cấp bộ đã cho thấy, không chỉ phải sửa đổi một số nội dung phi lý trong quyết định ấy mà còn phải xem xét lại cả quy trình ban hành nó và thẩm quyền pháp lý của các cơ quan được đưa ra những loại văn bản này.

Theo Luật Ban hành các văn bản quy phạm pháp luật, được Quốc hội thông qua năm 1996 và sửa đổi năm 2002, thì với những điều luật cần có sự hướng dẫn bởi các thông tư, nghị định thì các cơ quan soạn thảo phải trình ngay các bản dự thảo thông tư, nghị định cho Quốc hội trước khi luật ấy được thông qua.

Nhưng, quy định này dường như rất ít khi được chấp hành và hệ luỵ của nó là vô cùng to lớn. Nghị định ban hành theo luật lẽ ra chỉ là những văn bản hướng dẫn quy trình thực hiện những quy phạm được ban hành trong luật và các thông tư (của các bộ) chỉ hướng dẫn thêm một vài thủ tục. Nhưng, trong lịch sử ban hành các văn bản quy phạm đã có không ít lần, chính những quy định trong các thông tư, nghị định mới thực sự là “luật” chứ không phải là những “luật khung” mà Quốc hội thông qua. Thậm chí, có những văn thư cấp bộ đã đụng chạm tới những quyền căn bản như quyền tự do đi lại, tự do cư trú… được minh định trong Hiến pháp.

Vì sao, Quyết định 33 đã được dự thảo tới 11 lần, được hỏi ý kiến các bộ ngành và 64 tỉnh thành nhưng chỉ khi nó được công bố, Bộ Y tế mới nhận ra rằng “không hợp”. Không chỉ vì các kiến thức về sức khoẻ, quyết định 33 đụng chạm tới “quyền” đi xe gắn máy của hàng triệu con người. Quyền lợi của hàng triệu con người ấy không thể chỉ được quyết định thông qua thủ tục của một văn thư hành chính. Nó phải được đưa ra bàn thảo dựa trên những quyền căn bản của Hiến pháp hiện hành.

Nếu như quyết định 33 được ban hành theo đúng quy trình ban hành một đạo luật, thì một trong các tác giả của nó, Cục phó Cục Quản lý khám và chữa bệnh Trần Quý Tường đã không phải “phỏng đoán”: Đối tượng đó (những người ngực lép, thấp bé) không nhiều (Pháp luật Tp.HCM), mà phải khảo sát để cho thấy thực sự con số đó là bao nhiêu. (Dựa trên số liệu nghiên cứu của mình, TS. Nguyễn Văn Tuấn cho rằng, sẽ có khoảng 270.000 nam và 5 triệu nữ sẽ không đủ tiêu chuẩn đi xe máy nếu áp dụng những quy định đó).

Nếu như làm đúng quy trình phân tích chính sách, Bộ Y tế sẽ nhận thấy, các dữ liệu thống kê không ghi nhận tình trạng tai nạn giao thông xảy ra do “thấp bé, nhẹ cân” lên tới mức phải điều chỉnh bằng cách tước quyền đi xe của họ. Nếu Quyết định 33 được nhận thức đúng là một đạo luật thì khi dự thảo, nó đã phải được để cho nhân dân tham gia ý kiến chứ không phải đợi đến sau khi “ký”, một vị thứ trưởng Bộ Y tế mới “lẫy”, nếu “không hợp lòng dân thì thôi”.

Những người đã từng đi thi lấy bằng lái xe ở nhiều nước phát triển sẽ thấy, thí sinh không phải đi khám bác sĩ mà chỉ được phát một tờ khai về sức khoẻ, cơ quan cấp bằng sẽ có một kiểm tra nhỏ về mắt để xem người sắp có bằng lái ấy có khả năng nhìn thấy các biển chỉ đường. Trong khi đó, một người Việt Nam khi đi thi hoặc đổi bằng lái xe phải lấy được “Giấy chứng nhận sức khoẻ người điều khiển phương tiện giao thông cơ giới” do Bộ Y tế hướng dẫn gồm 40 trang giấy với 20 chữ ký.

Không phải ở các nước phát triển người ta không coi trọng vấn đề an toàn giao thông như ta, mà ở đó, họ căn cứ những cơ sở dữ liệu được điều tra phân tích, để chỉ yêu cầu người dân làm những điều cần thiết, thay vì làm những gì được nghĩ ra từ các quan chức ngồi quá lâu trong các văn phòng.

Bảo vệ an toàn giao thông hay bảo vệ rừng đều nhằm bảo vệ cho con người và một môi trường sống tốt. Không thể vì an toàn thuần tuý để ra những quy định phi lý, cũng như, không thể vì rừng mà để đói cho dân. Luật hay chính sách không chỉ nhằm giải quyết “việc”, nó phải vươn tới một điều lớn hơn là phục vụ con người.

Huy Đức (SGTT)

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Son Thuy

    08:40 (GMT+7) - Thứ Ba, 4/11/2008

    Các vị quan chức, xin hãy đừng xa dân, xin hãy đến với nhân dân để lắng nghe ý kiến của họ, để có thể thấu hiểu hết những mong muốn, nguyện vọng của họ.

    Xin hãy đặt lợi ích của đất nước, của nhân dân lên trên hết.

    Xin hãy phục vụ nhân dân bằng cả tấm lòng của mình, để có thể đưa nhân dân ta, đất nước ta ngày càng tiến lên văn minh, hiện đại!

  • LBH

    10:38 (GMT+7) - Chủ Nhật, 2/11/2008

    Bài viết rất thẳng thắn, rất hay. Tôi thấy xã hội chúng ta cần nhiều những bài viết như vậy để trấn tỉnh những cơ quan chức năng, những người ngồi bàn giấy quá lâu, và những lời nói thiếu trách nhiệm của một số bộ phận cơ quan chức năng.

  • Đặng Xa Trường

    10:12 (GMT+7) - Chủ Nhật, 2/11/2008

    Đúng là quy trình xây dựng chính sách của các bộ ngành hiện nay rất cần phải xem xét lại. Nhiều chính sách có tầm ảnh hưởng quốc gia, liên quan đến cuộc sống hàng triệu người nhưng xem xét quá trình xây dựng và chất lượng chính sách thì đáng phải giật mình.

    Quy định thế nào cần dựa trên việc nghiên cứu, tổng kết hoặc thí điểm kỹ lưỡng như tác giả bài báo đã nêu. Tuy nhiên việc những việc này thường được làm rất hời hợt, qua loa.

    Tham vấn các bên liên quan hiện nay chủ yếu là xin ý kiến (bằng văn bản hoặc hội thảo) của các bộ ngành có liên quan mà việc này nhiều khi rất kém chất lượng. Góp ý kiến có thể được giao cho một chuyên viên trẻ, ít kinh nghiệm chắp bút sau đó đưa cho lãnh đạo ký. Việc góp ý kiến nhiều khi tập trung vào xem xét các quy định có trùng chéo, thẩm quyền có bị 'xâm phạm' không còn nội dung, tác động thế nào thì không quan tâm lắm.

    Hội thảo cũng là một hình thức tốn kém nhưng không hiệu quả. Các hội thảo thường thiếu chuẩn bị, tài liệu hội thảo không được gửi trước cho đại biếu, không bố trí người ghi chép ý kiến góp ý...

    Các đại biểu khi góp ý về các nhược điểm của một dự thảo nào đó cũng thường chỉ mức độ vì phê mạnh quá thì lần sau chẳng ai mời! Nhiều người tham dự hội thảo tổ chức ở Hà Nội có khi lại mang việc khác ra làm, cuối ngày lĩnh phong bì bồi dưỡng.

    Hội thảo tổ chức ngoài Hà Nội thì chủ yếu là các cơ hội du lịch. Tham vấn các bên liên quan, đặc biệt là đối tượng bị chính sách tác động thì hầu như chưa có. Những người ký ban hành văn bản cũng thường dựa vào tham mưu của cấp dưới mà chưa dành thời gian và tâm sức để tự mình soát xét xem các nội dung của văn bản đã tốt chưa.

    Việc xây dựng chính sách như vậy nên một văn bản pháp quy có khi được soạn thảo trong nhiều năm, có hàng chục lần dự thảo, tham vấn ''đầy đủ'' các bộ ngành, và tiêu khá nhiều tiền ngân sách mà khi ban hành vẫn 'trật lất''.

  • Quỳnh Hoa

    09:58 (GMT+7) - Thứ Bảy, 1/11/2008

    Đơn giản là tôi thích cái câu nói của người dân ở rừng U Minh: "Thưa cán bộ, phá rừng thì chết dần, nhưng không phá rừng, không có cái ăn thì vợ con mình chết liền".

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Doanh nhân

Tony

15:29 (GMT+7) - Thứ Tư, 23/5/2012

Cám ơn bạn PBL....

Trong bài: Cà phê cuối tuần: “Ghế nóng” tại Techcombank (9 ý kiến)

Mai Dinh Loc

22:34 (GMT+7) - Thứ Ba, 22/5/2012

Ý tưởng tốt cộng thêm sự nhiệt huyết, kiên định với ước mơ thì sẽ thành công. Sau khi có thương hiệu rồi thì nhương quyền...

Trong bài: Cơm kẹp VietMac bán cổ phần cho doanh nghiệp làm nút áo (8 ý kiến)

Hùynh Ngọc Ngân

20:15 (GMT+7) - Thứ Ba, 22/5/2012

Mình đang làm đề tài tốt nghiệp và thật mai mắn là mình được ngao du vào trong bài viết này! Cảm ơn vì bài...

Trong bài: Cạnh tranh bằng định vị sản phẩm (2 ý kiến)

Duy

09:57 (GMT+7) - Thứ Ba, 22/5/2012

Cám ơn bạn Phan Bảo Lâm....

Trong bài: Cà phê cuối tuần: “Ghế nóng” tại Techcombank (9 ý kiến)

Trần Thời

16:16 (GMT+7) - Thứ Tư, 16/5/2012

Thì ra đây chính là nguyên nhân 2 cổ phiếu SHB và HBB bị xả không thương tiếc gần 10 ngày nay....

Trong bài: Doanh thu của Vinashin giảm hơn 80% (1 ý kiến)