Vấn đề nông nghiệp - nhìn từ lý thuyết giá trị


13/01/2009 11:12 (GMT+7)

picture Thu hoạch ớt tại một hộ dân ở Vĩnh Long - Ảnh: Lê Toàn.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Sáng nào bà con nông dân cả nước cũng chờ đón chuyên mục “Nhà nông làm giàu” trên kênh VTV1 để nghe lời khuyên từ chuyên gia nông học.

Đôi khi, chuyên gia không dừng lại trong phạm vi kỹ thuật, mà lấn sang kinh tế, nhiệt tình giới thiệu một loại cây, loại con nào đó có hiệu quả kinh tế rất cao.

Có lẽ chuyên gia không nghĩ rằng nếu như bà con nông dân đồng loạt làm theo lời khuyên của ông, thì khả năng trở nên giàu có của họ là rất thấp, may mắn lắm thì không thua lỗ!

Sản phẩm nông nghiệp và lý thuyết giá trị

Lý thuyết giá trị là vấn đề căn bản của kinh tế học. Thoạt tiên có ba trường phái chính - trọng thương (coi giá trị thặng dư chỉ được sinh ra trong lưu thông hàng hóa); trọng nông (coi giá trị thặng dư chỉ sinh ra trong sản xuất nông nghiệp); và trường phái cổ điển coi lao động là nguồn gốc tạo ra giá trị.

Ngoài ra còn có lý thuyết ích dụng biên (marginal utility) của trường phái tân cổ điển, nhưng lý thuyết này không tìm hiểu nguồn gốc của giá trị, mà chỉ phân tích các yếu tố chủ quan chi phối quyết định mua sắm của người tiêu dùng, nên không được coi là lý thuyết về giá trị.

Phái trọng nông cho rằng chỉ lao động nông nghiệp mới là lao động sản xuất, mới tạo ra sản phẩm thặng dư. Họ lập luận: “Công nghiệp chỉ làm thay đổi hình thái của vật chất, chứ không tạo ra gì hết... Hãy giao cho người đầu bếp một ít đỗ, anh ta sẽ nấu ra món đỗ hầm, nhưng anh ta chỉ mang lên số lượng đỗ mà anh ta đã nhận được mà thôi. Ngược lại, hãy giao số đỗ đó cho người trồng rau, người này đem gieo và đến mùa sẽ đem lại một số đỗ gấp bốn lần số đỗ ban đầu. Đó là sự sản xuất thực sự và duy nhất”.

Trường phái cổ điển coi lao động nói chung, bất kể trong ngành nào, là nguồn duy nhất tạo ra giá trị. Họ phản bác luận điểm của phái trọng nông như sau. Thứ nhất, một hạt đỗ không tự dưng biến thành bốn hạt đỗ; nó đòi hỏi đất, nước, phân bón, không khí, ánh nắng, công chăm sóc. Như thế ở đây có sự kết hợp của các yếu tố sản xuất để tạo ra sản phẩm mới là các hạt đỗ.

Điều này không khác gì việc người nấu bếp kết hợp đỗ với dầu mỡ, thịt, gia vị, nước, củi lửa để làm ra sản phẩm mới là món đỗ hầm. Chỉ so sánh lượng đỗ có trong sản phẩm mới là phiến diện. Trong cả hai trường hợp quy luật bảo toàn vật chất cho biết là không có cái gì tự dưng sinh ra ở đây cả, vì thế cả hai loại lao động đều là lao động sản xuất như nhau.

Thứ hai, khi người trồng rau và người đầu bếp bán sản phẩm của mình, thì giá trị của chúng được quy định như thế nào? Không phải người trồng rau thu về gấp bốn lần người đầu bếp. Nếu trừ đi tiền hạt giống, phân bón, nước nôi, thì giá trị còn lại sau khi bán số đậu đó chỉ tương đương với công sức anh ta bỏ ra; cũng như thu nhập của người đầu bếp sau khi trừ mọi chi phí.

Thực tiễn cho thấy: bất kể người nông dân trồng cây gì, nuôi con gì, thì nói chung thu nhập trong một năm của mỗi người là na ná nhau. Thu nhập một năm của họ chính là giá trị do lao động trong một năm của họ tạo ra. Khi lão nông Lê Văn Lam than: “Nghề nông lấy công làm lời. Nếu trúng mùa, nông dân cũng chỉ đủ trang trải cho cuộc sống” (“Cần một cuộc cách mạng trong nông nghiệp”, TBKTSG, 7/12/2008), là ông phản ánh chính xác quy luật giá trị diễn ra trong sản xuất nông nghiệp.

Như vậy giá trị của sản phẩm nông nghiệp, cũng như mọi loại hàng hóa khác, là do chi phí lao động làm ra chúng quyết định. Những năm trúng mùa giá bao giờ cũng giảm, thì không phải do quy luật cung cầu (giá giảm ngay cả khi cung cầu cân bằng tương đối) mà là vì cùng một chi phí lao động giờ đây thu được nhiều sản phẩm hơn, tức là chi phí lao động cho mỗi đơn vị sản phẩm giảm đi, nên giá trị của nó giảm tương ứng. Năm mất mùa thì ngược lại. Chỉ sau đó quy luật cung cầu mới có ảnh hưởng đến giá cả của nông sản.

Đôi khi có người thắc mắc: cùng một cây táo, rõ ràng quả táo ngọt bán đắt hơn quả táo chua, thế thì lý thuyết giá trị giải thích thế nào? Câu trả lời rất đơn giản. Người nông dân không sản xuất từng quả táo, mà trồng từng cây, từng vườn táo; tổng giá trị của toàn bộ số táo trên một cây táo hay một vườn táo do tổng chi phí lao động làm ra chúng quyết định. Trong số táo thì có một số ít rất đẹp và ngon bán được giá cao, một số khác xấu và chua bán với giá rẻ, còn đại đa số bán theo giá trung bình. Tổng cộng lại, nó tương đương tổng chi phí lao động đã bỏ ra.

Đây là cơ sở để nông dân và thương lái mua bán mão với nhau (mua bán cả một vườn cây, một mẻ cá). Dựa trên kinh nghiệm lâu năm mà họ biết được tổng chi phí lao động trung bình là khoảng bao nhiêu.

Ngộ nhận thường thấy trong công tác khuyến nông

Các phân tích trên cho thấy vì sao lời khuyên của các chuyên gia “bà con nên trồng cây này, nuôi con nọ, hiệu quả kinh tế lớn lắm đấy” là rất đáng ngại. Nếu họ chỉ nói thầm cho một hai người thì còn được... Đằng này họ nói cho hàng triệu bà con nông dân nghe, nếu bà con nhất tề làm theo thì hậu quả ra sao?

Các chuyên gia cứ nghĩ rằng nếu họ tìm ra các loại giống mới chất lượng tốt, năng suất cao, thì thu nhập của mọi nông dân sẽ đều tăng. Như lý thuyết giá trị đã chỉ ra, giá trị của hàng hóa không phụ thuộc vào giá trị sử dụng của nó, mà chỉ phụ thuộc vào chi phí lao động làm ra nó. Một giống trái cây mới, ngon hơn giống cũ, hay có năng suất cao hơn, thì thoạt tiên ai sản xuất ra nó sẽ bán được nhiều tiền hơn.

Nhưng nếu mọi nhà vườn đều trồng đại trà loại mới này thì do cạnh tranh giá của nó lại tụt xuống ngang với chi phí lao động bỏ ra, và thu nhập của nhà vườn bây giờ cũng chỉ như lúc trước. Chỉ người tiêu dùng là hưởng lợi (mua được hàng tốt giá rẻ). Trừ phi tìm được thị trường xuất khẩu mà cầu vượt quá cung, hoặc là không có ai cạnh tranh, thì nông sản của ta mới có thể bán với giá cao.

Cho nên, thỉnh thoảng trên ti vi thấy có một gương “nhà nông làm giàu” nào đó đang chia sẻ kinh nghiệm, thực tình người xem thấy rất thương cho họ.  Rõ ràng họ đang tự hại mình vì làm trái với nguyên tắc của kinh tế thị trường!

Trong nền kinh tế thị trường chỉ có ai dại dột mới đi chia sẻ kinh nghiệm cho người khác. Điều này thoạt nghe có vẻ nhẫn tâm, trái với truyền thống bầu ơi thương lấy bí cùng, nhưng quy luật kinh tế buộc đạo đức phải thay đổi theo. Giờ đây người ta giáo dục rằng phải biết giữ bí mật kinh doanh!

Không bao giờ người ta thấy doanh nhân nào đó lên tivi kể tông tốc về bí quyết kinh doanh của mình, thì tại sao lại đi bắt mấy người nông dân chất phác làm điều đó?

Vấn đề nông nghiệp không thể là việc của riêng nông dân

Người nông dân, chỉ dựa vào lao động của bản thân mình, không bao giờ có thể giàu được. Đủ ăn đã là tốt lắm. Ngay chính nông dân các nước phát triển cũng phải nhờ nhà nước bảo hộ, hỗ trợ rất nhiều, mà cũng chỉ có thu nhập tàm tạm so với người lao động ở các khu vực khác.

Ở nước ta thu nhập trên đầu người của nông dân rất thấp không hẳn vì năng suất lao động thấp (năng suất lúa của nước ta thuộc loại cao nhất thế giới), cũng không phải vì giá nông sản quá rẻ - vài trăm Đô la Mỹ một tấn gạo không hề thấp. Giá nông sản chẳng thể tăng nhiều được - nông sản của Mỹ cũng chỉ có giá tương đương như của ta, có thứ còn rẻ hơn, phản ánh đúng quy luật giá trị. Chủ yếu do ruộng đất quá ít nên thu nhập chia cho số đầu người quá đông thì dĩ nhiên phải thấp.

Hay nói cách khác, thời gian lao động thực sự của nông dân rất ít dẫn đến thu nhập thấp. Muốn thu nhập của nông dân tăng lên thì chỉ có một con đường duy nhất: tăng quy mô sản xuất trên đầu người.

Ruộng đất ngày càng thu hẹp, vậy chỉ có cách giảm bớt số người sống dựa vào nông nghiệp, chuyển sang các ngành khác. Nếu số người làm trong nông nghiệp giảm còn vài phần trăm, thì thu nhập đầu người sẽ tăng hai chục lần.

Rõ ràng điều này tự nông dân không thể quyết định được. Họ chỉ có thể ly nông nếu các ngành công nghiệp, dịch vụ tăng trưởng và đòi hỏi nguồn nhân lực bổ sung, hoặc đi xuất khẩu lao động. Đó là hai con đường thu hút lao động một cách đàng hoàng. Ngoài ra, người nông dân lúc nông nhàn chỉ còn cách kéo lên thành phố làm thuê, hay đi bán vé số, hàng rong - những công việc hết sức bấp bênh.

Từ các trình bày trên có thể đưa ra các kết luận sau:

- Trong phạm vi một nền kinh tế, nếu các tình hình khác không thay đổi, thì mọi tiến bộ khoa học kỹ thuật, khi được áp dụng một cách phổ biến, sẽ không làm tăng thu nhập của nông dân một cách phổ biến. Nó chỉ có thể làm tăng thu nhập của từng bộ phận nông dân cá biệt, dựa trên tính đặc thù của từng khu vực địa lý đã ngăn cản cạnh tranh. Ví dụ: nếu chỉ vùng Ninh Thuận có thể trồng nho, với sản lượng hữu hạn, thì giống nho mới có chất lượng cao có khả năng làm tăng thu nhập của người trồng nho ở đây.

- Chỉ khi nào coi nền kinh tế Việt Nam là một khu vực kinh tế cá biệt trong nền kinh tế toàn cầu, thì những tiến bộ khoa học kỹ thuật được áp dụng riêng ở Việt Nam mới có thể tạo ra sản phẩm cạnh tranh với sản phẩm các nước khác khi xuất khẩu, và có khả năng làm tăng phần nào thu nhập của nông dân Việt Nam. Nếu không có tiến bộ kỹ thuật, nông sản của ta thua ngay trên sân nhà, và nông dân còn khốn đốn nữa. Ở đây vai trò của nhà khoa học và nhà doanh nghiệp rất rõ rệt.

- Thu nhập của nông dân chỉ có thể tăng lên nhiều lần, một cách bền vững, cùng với quá trình phát triển của khu vực công nghiệp và dịch vụ. Một mặt, thu nhập trên đầu người tỷ lệ nghịch với số người sống dựa vào nông nghiệp. Mặt khác, số người trong khu vực công nghiệp và dịch vụ tăng lên sẽ làm tăng tổng thu nhập xã hội, kéo theo tổng cầu đối với nông sản. Đây chủ yếu là nhiệm vụ của Nhà nước và các doanh nghiệp. Quá trình này diễn ra từ từ, không thể nóng ruột đòi có đột biến trong ngày một ngày hai được.

Đoàn Tiểu Long (TBKTSG)

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Duy Tân

    15:43 (GMT+7) - Thứ Năm, 21/1/2010

    Mấy hôm nay nghe báo đài nói nhiều về vấn đề đầu ra cho nông nghiệp, vô tình đọc được bài báo của tác giả Đoàn Tiểu Long cũng như các phân tích và đánh giá của bạn đọc, tôi thật sự bị ấn tượng. Mọi người đã cho thấy một cái nhìn đa chiều về vấn đề này. Tôi cũng có một số ý kiến của mình về vấn đề này:

    -Làm nông nghiệp nhìn chung thì khó mà giàu được: bởi vì đặc thù của nông nghiêp ( sử dụng nhiều lao động chân tay, tính bí quyết nhằm hạn chế bắt chước không cao) nên giá thành sản phẩm nông nghiệp thô vẫn bất bênh, không ổn định, vẫn còn chịu sự chi phối của yếu tố thời tiết. Để gia tăng tính cạnh tranh của nông nghiệp, ở các nước họ tiến hành:

    +kết hợp dọc ( trồng trọt, chăn nuôi, chế biến, bán hàng) nhằm giảm chi phí giao dịch trong chuỗi giá trị từ đó nâng cao lợi nhuận của sản phẩm nông nghiêp.

    + hoặc kết hợp ngang bằng cách trồng trọt/chăn nuôi với qui mô lớn nhằm tận dụng tính kinh tế theo qui mô từ đó tăng được lợi nhuận.

    Hai hình thức này nếu đem kiểm nghiệm ở nước ta, chúng ta cũng dễ dàng nhận ra tính đúng đắn của nó. Những nông dân Việt Nam thành công hoặc là chủ trang trại (tính qui mô) hoặc là liên kết được với các nhà máy chế biến, xuất khẩu (kết hơp dọc).

    - Vai trò của nhà nước: cũng xuất phát từ đặc thù của nông nghiệp mà ở đây rất cần sự hỗ trợ của nhà nước trong việc hoạch định phát triển nông nghiệp. Để hạn chế sự phát triển tràn lan dẫn đến cung vượt cầu thì vai trò qui hoạch của nhà nước là hết sức quan trọng. Bên canh đó với khả năng với lợi thế về nguồn thông tin, nhà nước cần thể hiện rõ vai trò dự báo của mình cũng như việc minh bạch hóa các thông tin dự báo về địa phương, từ đó địa phương sẽ có những hoạch định phù hợp hơn cho địa phương mình.

    Tóm lại, để nâng cao thu nhập của người nông dân, bản thân người nông dân cần liên kết với nhau nhằm sử dụng hiệu quả các nguồn lực. Ở mức độ cao hơn, không những cần có sự kết hợp của 3 khâu trong chuỗi giá trị mà cần có sự chỉ đạo của nhà nước với vai trò chỉ đạo dựa trên khả năng tổng quát hóa tất cả các nguồn thông tin để từ đó xây dựng các chiến lược mang tính định hướng từ đó phổ biến xuống từng địa phương.

  • Mai Vy

    13:29 (GMT+7) - Thứ Tư, 14/1/2009

    Có lẽ bạn Minh hiểu chưa đúng ý bạn Toàn. Bạn Toàn có ý là: Bill Gates và W. Buffet chỉ bỏ sức lao động không phải là nhiều gấp hàng vạn lần người khác, thế mà sao thu nhập lại cao gấp hàng vạn lần người khác?

    Thực ra ở đây bạn Toàn có 2 điểm lầm lẫn. Thứ nhất, bạn lấy hai ông tỷ phú thuộc loại nhất nhì thế giới, nghĩa là lấy hai trường hợp hết sức cá biệt ngay cả trong hàng ngũ các nhà tư bản, ra làm dẫn chứng, là không xác đáng lắm. Cần phải xem xét các hiện tượng mang tính phổ biến.

    Ngay bản thân trong những người nông dân cũng có một số nhỏ có thể làm giàu, nhưng nhìn tổng thể toàn bộ tầng lớp nông dân thì không.

    Thứ hai, bạn lẫn lộn vấn đề thu nhập của người nông dân, là người chỉ dùng sức lao động của mình để tạo ra thu nhập, với vấn đề thu nhập của nhà tư bản, là người có thu nhập chủ yếu từ vốn tư bản, từ việc thuê người khác lao động. Thực tế đã chỉ ra: nếu chỉ dùng sức lao động của mình, không thuê mướn ai, thì khó lòng làm giàu lắm

  • Minh

    11:49 (GMT+7) - Thứ Tư, 14/1/2009

    Bạn Toàn nói là sức làm việc của Warren Buffet và Bill Gate là không bao nhiêu ư? Tôi không biết nhiều về Bill Gates nhưng Warren Buffet là một người am hiểu kinh tế vĩ mô và vi mô hơn ai hết, ông cũng rất am hiểu về các ngành tài chính bảo hiểm, báo chí...để có lượng kiến thức như vậy chẳng lẽ ngồi chơi là có. Để đầu tư có lời chẳng lẽ cũng chỉ ngồi một chỗ?

    Còn về vấn đề nông nghiệp ta phải học các nước châu Âu và Mỹ nhiều.

  • Nguyễn Đức Tâm

    11:43 (GMT+7) - Thứ Tư, 14/1/2009

    Theo tôi, chương trình khuyến nông nên đảm bảo hai nhiệm vụ chính như sau:

    Cập nhật các giống mới, công nghệ nuôi trồng mới hiệu quả để làm tăng tính cạnh tranh (cả tính cạnh tranh tuyệt đối (absolute advantage) cũng như tương đối (comparative advantage)) - cụ thể ở đây là chất lượng sản phẩm và hiệu quả sản xuất. Từ đó người nông dân có sự lựa chọn các sản phẩm nông sản mà mình có lợi thế áp dụng (như chất lượng đất, khí hậu...). Chương trình hiện giờ đang tập trung chủ yếu vào nhiệm vụ này.

    Cập nhật các thông tin về cung - cầu cho người dân. Điều này đặc biệt quan trọng mà chương trình hiện giờ chưa tập trung vào. Nếu thống kê được các số liệu cung cầu cho các sản phẩm nông sản (vừa là các con số hiện tại và dự báo) thì nông dân sẽ có kế hoạch sản xuất.

    Còn như trao đổi của bạn Long thì tôi nghĩ những vấn đề này đều đã được đề cập trong lý thuyết kinh tế. Sức lao động là mặt hàng chính trong thị trường công cụ lao động, còn vấn đề về giá cả thì lại do thị trường tiêu dụng quyết định. Có thể chi phí sản xuất cao, nhưng cuối cùng thị trường mà cụ thể là những người tiêu dùng không trả giá cao thì cũng không bán giá cao được.

    Còn công nghệ là nhân tố sản xuất có thể chuyển dịch "đường giới hạn sản xuất, mang lại sự hiệu quả hơn trong sản xuất.

    Tóm lại, để người nông dân sản xuất hiệu quả cao hơn, có thu nhập cao hơn, nông nghiệp phải làm tốt cả ba khâu trong chuỗi giá trị chứ không riêng gì khâu nào. Nếu trọng nông (giống và sức lao động) mà không gắn liền với trọng công (công nghệ nâng cao năng suất) và trọng thương (thị trường) thì chưa nên tính xa đến việc làm giàu cho người nông dân.

  • Toàn

    10:32 (GMT+7) - Thứ Tư, 14/1/2009

    Theo như bạn Đòan Tiểu Long phân tích và kết luận thì gần như làm bao hiêu hưởng bấy nhiêu.

    Một thực tế cho ta thấy, chẳng có thước đo cụ thể nào về mức độ lao động của mỗi người. Thế thì lấy gì chứng minh rằng Trọng Nông hay Cổ Điển đúng? Hãy xem Bill Gate hay chùm tài chính Warren Buffett, Carlos Slim, .... sức lao động họ tới đâu mà thành quả lớn lao thế.

    Hiện nay, trong cả công nghiệp và nông nghiệp do không sự phân bố đồng đều mà phần lớn doanh nghiệp "dẫm chân" nhau làm tăng chi phí xã hội, chứ chưa nói tới việc quản lý kém hiệu quả cũng là yếu tố làm tăng chi phí.

    Khuyến nông là chương trình cần thiết hiện nay khi mà nông dân chưa có nhiều điều kiện (ở cả hai đầu: phía truyền thông thì chưa năng động thật sự, còn với người nông thì "kỹ năng" nghe nhìn là phổ biến) tiếp xúc thông tin về thị trường cũng như các kĩ thuật.

    Tôi đồng quan điểm với Đoàn tiểu Long rằng việc làm chương trình này chưa tốt mà phải phân bố xuống từng địa phương. Với các thế mạnh khác nhau ở mỗi địa phương mà chương trình về khuyến nông khác nhau để tránh địa phương này "đạp chân" địa phương kia rồi bất lợi vẫn là người nông dân.

  • Tran Van Thuan

    00:37 (GMT+7) - Thứ Tư, 14/1/2009

    Bạn Đoàn Tiểu Long phân tích rất hay, có nhiều điều để chúng ta suy nghĩ.

    Khuyến nông rất cần nhưng không nên nói nuôi con này, hoặc trồng cây kia là làm giàu (vì điều đó thông thường thì ngược lại).

  • Lê Kim Hà

    15:25 (GMT+7) - Thứ Ba, 13/1/2009

    Tôi thấy ý kiến của bạn Bùi Thuý Hà chưa đúng lắm. Các ví dụ bạn đưa ra vẫn chỉ đúng trong các trường hợp cá biệt mà thôi.

    Thứ nhất, số loại nông phẩm thực ra không nhiều, mỗi loại nông sản luôn có nhiều người nuôi trồng. Hễ loại nông sản nào có lời một chút là nông dân xúm vào làm ngay, và lại rớt giá ngay lập tức. Đố gia đình nào giữ nổi bí quyết lâu lâu một chút đấy. Tìm ra bí quyết thì lâu, chứ mất thì nhanh lắm.

    Thứ hai, ngay cả khi mỗi gia đình áp dụng tiến bộ kỹ thuật trong một loại nông sản như bạn Bùi Thúy Hà nói đi, thì cũng không có nghĩa là tất cả đều bán được giá cao và thu lời lớn.

    Điều này không có gì khó hiểu. Sức mua của xã hội là một con số nhất định, và người tiêu dùng phải lựa chọn - giữa sản phẩm cùng loại (ví dụ giữa các loại chôm chôm khác nhau) và giữa sản phẩm khác loại (chọn mua chôm chôm hay nhãn, hay để dành tiền mua thịt, gạo, tivi...).

    Kinh tế học vi mô đã chỉ ra cách thức người tiêu dùng lựa chọn rổ hàng hóa dựa trên mức độ ích lợi, giá cả của chúng đối với người đó.

    Theo đó, không bao giờ có chuyện tất cả mọi hàng hóa đều được ưu tiên ở vị trí số một; chỉ có một vài loại hàng hóa chiếm được vị trí đó, và chính chúng là loại hàng hóa mà người tiêu dùng sẵn sàng trả giá cao.

    Như thế, nếu ai trồng được loại chôm chôm cực ngon, trong khi các nông sản khác chỉ bình bình, thì chôm chôm chiếm vị trí ưu tiên, và người đó thu lợi nhuận lớn.

    Nhưng nếu ngoài chợ bỗng xuất hiện loại cà chua cũng rất ngon, thì lúc này vị trí số 1 của chôm chôm bắt đầu lung lay, và chắc chắn số tiền lúc trước dành cho chôm chôm sẽ bị chia sẻ cho cà chua. Nếu tiếp tục xuất hiện các loại nông sản tuyệt hảo khác thì sao?

    Thành thử nếu tất cả nông dân đều mang tới loại nông sản tuyệt ngon, thì có nghĩa là tất cả lại quay trở về vị trí ban đầu, khi mọi loại nông sản chỉ có chất lượng bình bình. Giá cả các loại nông sản sẽ lại tụt xuống ngang với giá trị.

    Ở đây tác giả đã viết rất đúng: chỉ có người tiêu dùng là hưởng lợi vì mua được hàng tốt giá rẻ, chứ thu nhập của nông dân vẫn như cũ.

    Chỉ cần hình dung số dân sống dựa vào nông nghiệp của Mỹ cũng là 70% như Việt Nam, thì thu nhập trên đầu người của nông dân Mỹ tụt ngay vài chục lần, là đủ thấy làm nông nghiệp khó mà giàu được thật.

    Trên thực tế thì cùng với tiến bộ khoa học kỹ thuật giá nông sản chỉ có rẻ đi chứ không đắt lên. Chính những nông sản nào không áp dụng tiến bộ KH-KT thì giá mới lại cao, ví dụ như gà thả vườn, heo mọi mà bà con ta đang rất khoái ăn.

    Mà những thứ đó giá cao là phải, vì chi phí lao động sản xuất ra chúng quá lớn đi.

  • Bùi Thuý Hà

    12:33 (GMT+7) - Thứ Ba, 13/1/2009

    Tôi không đồng ý với kết luận thứ nhất của Đoàn Tiểu Long vì một số lí do.

    Thứ nhất, tiến bộ khoa học kĩ thuật có nhiều và không phải ai cũng áp dụng cùng một loại khoa học kĩ thuật. Ví dụ, có người trồng giống khoai tây mới, có người lại trồng giống cà chua mới...

    Như vậy,không phải tất cả đều trồng cùng một cây, nuôi cùng một con. Nếu biết áp dụng khoa học kỹ thuật, lựa chọn cây trồng vật nuôi phù hợp với lợi thế riêng của điều kiện tự nhiên ở từng vùng, giá thành sản phẩm vẫn được nâng cao.

    Đồng ý rằng, sau một khoảng thời gian, sự tiến bộ trong khoa học kỹ thuật sẽ được nhân rộng và trở nên bão hoà. Nhưng lúc ấy ta lại áp dụng tiến bộ mới để tăng lợi nhuận.

    Thứ hai, thực tế đã chứng minh một số hộ gia đình biết áp dụng khoa học kĩ thuật đã giàu lên. Mỗi người nông dân có thể tìm ra con đường riêng để phát triển chứ không ai lại phát triển theo một con đường duy nhất.

    Do đó lợi thế cạnh tranh khó có thể bão hoà như tác giả bài viết nói.

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Thị trường

nguyenchinh

21:16 (GMT+7) - Thứ Tư, 23/5/2012

PhẢI thông cảm cho bộ tài chính vì khi tăng nhiêù là chúng ta đã kìm hãm quá lâu, còn khi có cơ hôị giảm...

Trong bài: Giá xăng dầu trong nước “lùi” một bước nhỏ (6 ý kiến)

Bùi Mạnh Hà

21:00 (GMT+7) - Thứ Tư, 23/5/2012

Giá xăng tăng một phát tới 2000đ/lít nhưng giảm 2 lần mới có 1100đ/lít. Bộ tài chính điều hành giá xăng dầu khó hiểu quá......

Trong bài: Giá xăng dầu trong nước “lùi” một bước nhỏ (6 ý kiến)

luuly

19:54 (GMT+7) - Thứ Tư, 23/5/2012

Giảm chẳng để làm gì. Giá xăng thế giới bây giờ còn thấp hơn lúc chưa tăng 3000....

Trong bài: Giá xăng dầu trong nước “lùi” một bước nhỏ (6 ý kiến)

Vandong

18:38 (GMT+7) - Thứ Tư, 23/5/2012

Thất vọng!!! Việc giảm không theo tỷ lệ theo giá xăng của thế giới vô hình chung chỉ có lợi duy nhất cho các đầu mối...

Trong bài: Giá xăng dầu trong nước “lùi” một bước nhỏ (6 ý kiến)

Hùng

17:01 (GMT+7) - Thứ Tư, 23/5/2012

Bộ trưởng Huệ là người hiểu rõ lời lãi của doanh nghiệp xăng dầu, nhưng tôi thấy khó hiểu về hành động chần chứ trong...

Trong bài: Giá xăng dầu trong nước “lùi” một bước nhỏ (6 ý kiến)