“Không có ai để cùng chịu trách nhiệm tập thể!”

NGÔ HẢI

30/01/2009 10:26 (GMT+7)

picture Ông Lương Văn Lý, Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tư vấn Đại Nam Long (DNL Partners).
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Ông Lương Văn Lý, Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tư vấn Đại Nam Long (DNL Partners) là một trong số người hiếm hoi từ vị trí quản lý Nhà nước nhảy tay ngang ra ngoài làm doanh nghiệp tư nhân từ năm 2007.

Hai năm làm “doanh nghiệp” đã mang lại những kinh nghiệm gì cho nguyên Phó giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư Tp.HCM cũng như câu hỏi: làm “quan” và làm “doanh nghiệp”, vị trí nào gai góc hơn?

Từ cương vị Phó giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư Tp.HCM, năm 2007 ông đã từ bỏ chiếc ghế nhiều trách nhiệm tại nhiệm sở Nhà nước để trở thành một doanh nhân. Hai năm chắc đã đủ để ông trải nghiệm và chia sẻ, đó có phải là một trong những quyết định quan trọng nhất đối với ông?

Thực tế, tôi chưa bao giờ tổng kết những quyết định mà mình đã đưa ra. Nhưng nhìn lại những quyết định quan trọng nhất cho đến nay là quyết định đi học nước ngoài năm 1970, quyết định về nước theo Đảng và làm việc cho Nhà nước năm 1977 rồi quyết định ra tư nhân năm 2007 tôi thấy chưa hối tiếc quyết định nào.

Mỗi quyết định đều đáp ứng được những hoài bão to lớn, những nhu cầu bức thiết của từng giai đoạn và cuối cùng đều giúp cho bản thân tôi lớn lên nhiều, phong phú thêm nhiều.

Như hiện nay tôi đang làm công việc tư vấn của mình với những kinh nghiệm và bài học từ thời gian học ở nước ngoài, từ thời gian làm việc trong bộ máy Nhà nước, đặc biệt là thời gian công tác ở Sở Kế hoạch và Đầu tư Tp.HCM.

Nhờ đó mà tôi biết được nhà đầu tư nước ngoài muốn điều gì và ngược lại môi trường kinh doanh ở Việt Nam có thể đáp ứng được đến đâu và nếu chẳng may chưa đáp ứng được thì nói thế nào để ngày sau họ còn quay trở lại.

Còn đương nhiên, mỗi giai đoạn đều có cái khó riêng, không có bài học nào của giai đoạn trước giải được hết tất cả các bài toán của giai đoạn sau. Chính vì thế cuộc sống mới lý thú.

Thử thách lớn nhất hiện nay là mình làm mình chịu trách nhiệm, không ai chịu trách nhiệm thay mà cũng không có ai để cùng chịu trách nhiệm tập thể.

Kể từ khi ra ngoài và thành lập DNL Partners, đâu là khó khăn lớn nhất đối với ông?

Khó khăn lớn nhất là hình dung những khó khăn mà mình sẽ gặp trong công việc mới. Khi thành lập DNL Partners, tình hình kinh tế, tình hình đầu tư ở Việt Nam đang thuận lợi như cánh buồm gặp gió. Khi đó, không ai có thể hình dung được tình hình đột ngột khó khăn như hiện nay.

Nắm giữ nhiều chức vụ quan trọng trong các cơ quan Nhà nước đã giúp ông những gì trong việc điều hành DNL Partners?

Kinh nghiệm lớn nhất sau bao nhiêu năm làm việc ở nhiệm sở Nhà nước, tôi đúc rút lại chỉ vỏn vẹn có mấy chữ: gắn bó, tin cậy và chủ động. Đó là điều mà đi đâu tôi cũng cố thực hiện vì đã kiểm nghiệm.

Nhưng tạo sự gắn bó trong đơn vị với nhau, thể hiện sự tin cậy đối với anh em để anh em phát huy hết sở trường của mình là những việc tương đối dễ còn làm sao để khơi dậy cho được tính chủ động trong công việc của anh em là việc khó hơn nhiều.

Đây là điều mà cho đến nay tôi chưa dám nói tôi đã thành công hoặc thậm chí sắp thành công.

Với quyết định rời cơ quan Nhà nước ra thành lập công ty riêng, phải chăng ông thích sự thử thách?

Đúng. Tôi thích thử thách vì đó vừa là chất cay cay vừa là vị mặn mà cho cuộc sống. Chấp nhận thử thách tức là cũng chấp nhận mạo hiểm nhưng chỉ một phần mạo hiểm nhỏ thôi, phần rủi ro mà lý trí và sự hiểu biết bao giờ cũng hạn chế của mình chưa lường được hết.

Còn mạo hiểm theo kiểu “cứ làm đến đâu hay đến đấy” thì quả thật không nên và tôi cũng chưa bao giờ làm như vậy.

Vậy quan điểm của ông trong cuộc sống và trong công việc như thế nào?

Với tôi, làm việc gì cho ra việc đó, có lúc cũng phải làm ngày làm đêm nhưng không phải lúc nào cũng “làm việc như điên”. Cuộc sống cần có những tĩnh lặng. Nhưng nói “nhiều thời gian rảnh rỗi”, biết thế nào là nhiều. Tôi mê xem phim lắm, thèm được xem một ngày vài phim, nhưng có bao giờ được.

Trước thềm năm mới 2009, ông có tâm tư tình cảm gì cho sự phát triển kinh tế đất nước cũng như sự phát triển của đội ngũ doanh nhân trẻ Việt Nam hiện nay?

Đất nước còn nghèo lắm và đến nay vẫn chưa đủ cơ sở để giàu lên một cách ổn định.

Theo tôi, để phát triển bền vững một đất nước ngày nay nhất thiết phải có hai thứ: kết cấu hạ tầng kỹ thuật và doanh nhân.

Tầm quan trọng của kết cấu hạ tầng kỹ thuật ai cũng thấy, không cần phải nói nhiều nhưng tầm quan trọng của doanh nhân thì nhiều người chưa thấy. Vừa qua, nền kinh tế Mỹ hết sức lao đao, nhiều người trách chính phủ Mỹ nhưng thật ra người phải chịu trách nhiệm chính là các doanh nhân Mỹ.

Tôi thật sự nghĩ rằng ta phải quan tâm nhiều hơn nữa đến việc xây dựng tầng lớp doanh nhân Việt Nam sao cho Việt Nam có được càng nhiều càng tốt những doanh nhân chuyên nghiệp, được đào tạo chính quy, có đủ tài năng và bản lĩnh tận dụng cơ hội, vượt qua thử thách để ngoài việc bình thường là làm giàu cho bản thân còn phải thúc đẩy kinh tế đất nước phát triển.

Đối với giới trẻ, tôi xin phép được khuyên: thời kinh doanh “tay ngang” đã qua rồi. Do đó, đừng vội kinh doanh hãy học đã, học làm người để sống cho tử tế và học kinh doanh để biết kinh doanh. Còn nếu đã lỡ kinh doanh rồi thì đành... vừa kinh doanh vừa học vậy!.

Ông có nhìn nhận như thế nào về những thành quả trong thu hút vốn đầu tư nước ngoài của Việt Nam trong năm 2008?

Hết năm 2008, vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài vào Việt Nam đã vượt qua ngưỡng 60 tỷ, đây là con số cao kỷ lục từ năm 1987 cho đến nay. Trên thực tế những con số này đã làm nên những báo cáo rất đẹp, những con số cũng chứng tỏ ngày càng có nhiều nhà đầu tư quan tâm đến Việt Nam.

Tâm lý hăm hở vì Việt Nam là điều mà tất cả những người làm công việc xúc tiến đầu tư, thương mại đều mong muốn xảy ra. Tiếc là tâm lý ấy chưa kịp thành trào lưu (như đối với Trung Quốc chẳng hạn) thì đã bị cơn bão tài chính thế giới làm nguội đi. Rồi đây Việt Nam sẽ phải leo trở lại một phần con dốc.

Tuy nhiên, có được sự hăm hở của nhà đầu tư đi nữa thì cũng chỉ mới là bước đầu.

Thứ nhất, cuộc chiến giành giật nguồn đầu tư trên thế giới là một cuộc chiến không có phần kết cục. Dù thành quả của ngày hôm nay có thế nào đi nữa cũng vẫn phải tiếp tục cải tiến, đồng thời tích cực giới thiệu những cải tiến không ngừng ấy cho mọi người biết và ngày càng biết nhiều hơn nữa về Việt Nam.

Thứ hai, người ta thấy đất này làm ăn được, người ta đổ xô đến thì mình cũng phải xem người ta muốn làm ăn kiểu gì. Trong số những người nói sẽ bỏ vào hàng tỷ USD cũng có nhiều loại, vì là chủ nhà ta phải phân biệt.

Thứ ba, thu hút đầu tư nhưng phải giữ quyền chủ động theo chiến lược và kế hoạch của quốc gia. Không nên khi nhà đầu tư đổ nhiều tiền vào tài chính, du lịch, bất động sản thì rất nhiều địa phương đặt mục tiêu là ưu tiên phát triển dịch vụ, đến khi có được một vài dự án hàng tỷ USD trong công nghiệp thì lại “chuyển dịch” trở về công nghiệp. Nếu thế khi gần đây phát hiện có quá nhiều dự án công nghiệp gây ô nhiễm trầm trọng, khó kiểm soát, khó xử lý thì liệu có “chuyển dịch” đi đâu nữa không.

Mặc dù luồng vốn FDI năm 2008 tăng kỷ lục nhưng một số quan điểm lại đang tỏ ra khá lo ngại về luồng vốn này sẽ gây sức ép ngược trở lại đến sự phát triển của kinh tế Việt Nam trong những năm tới. Vậy, quan điểm của ông với vấn đề này như thế nào?

Nhà nước nắm chắc quyền chủ động là nhân tố quyết định thành công cho cả Nhà nước và cả nhà đầu tư. Nguyên lý này đã được kiểm nghiệm không ngừng.

Không chủ động đương nhiên sẽ bị “ép ngược”. Khi bị ép ngược đương nhiên sẽ có phản ứng hoặc của chính quyền hoặc của dư luận, xã hội và khi phản ứng đủ mạnh thì sẽ có sửa sai, chấn chỉnh.

Nhiều lần sửa sai, chấn chỉnh thì... tội nghiệp cho môi trường đầu tư lắm.

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Nguyen Hoang

    10:58 (GMT+7) - Thứ Hai, 2/2/2009

    Tôi cám ơn ông Lý đã chia sẻ những suy nghĩ của mình với tư cách là doanh nhân, với kinh nghiệm và cái nhìn của một công chức quản lý nhà nước trong lĩnh vực kinh doanh đầu tư tại thành phố năng động nhất nước: Tp.HCM.

    Quan chức đi làm kinh doanh không phải là hiếm, tuy nhiên có mấy ai công khai danh tính để ra riêng, rạch ròi? Ông Lý với quyết định của mình, tôi cho rằng là dũng cảm và tự tin với tính thích nghi cao.

    Tôi tâm đắc lời khuyên của ông với giới trẻ: Thời kinh doanh "tay ngang" đã qua rồi. Tôi cho rằng đây là sự đúc kết của ông sau quá trình làm quản lý nhà nước trong lĩnh vực kinh doanh đầu tư và kinh nghiệm 2 năm cọ xát với thương trường.

    Tuổi trẻ chúng ta rất năng động, tràn đầy nhiệt huyết và quyết tâm, tuy nhiên hãy hiểu "tay ngang" theo nghĩa rộng hơn, nó không chỉ là sự sức trẻ, năng động, sáng tạo, linh hoạt ... mà còn là tầm nhìn phát triển, tính chuyên nghiệp trong hành vi ứng xử kinh doanh, và quan trọng là khả năng kết nối, xây dựng tổ chức thực hiện tầm nhìn chiến lược.

    Chúng ta cái gì cũng làm tuy nhiên không biết trọng tâm phải làm cái gì với khả năng và nguồn lực sẵn có của mình để phát triển một cách bền vững. Tính bầy đàn (của cá nhân và tổ chức) trong đầu tư chứng khoán, địa ốc... trong thời gian vừa qua đã cho thấy rất nhiều "tay ngang" và họ đã và phải đang trả giá!

    Theo tôi hiểu, lời khuyên của ông Lý là phải chuyên nghiệp trong bất cứ lĩnh vực hoạt động nào của mình, nếu không sẽ bị đào thải. Lời khuyên của ông tưởng thật đơn giản nhưng không dễ thực hiện và nó thật không thừa trong môi trường kinh doanh cạnh tranh rất gay gắt hiện nay.

    Cám ơn ông Lý và chúc ông năm mới nhiều sức khỏe và thành công trong thương trường một cách chuyên nghiệp!

  • Nguyễn Khắc Duy

    10:16 (GMT+7) - Thứ Hai, 2/2/2009

    Đầu tiên, là một người trẻ tuổi, tôi rất kính phục và trân trọng lời dạy bảo "đừng vội kinh doanh hãy học đã, học làm người để sống cho tử tế và học kinh doanh để biết kinh doanh".

    Đồng ý là tuổi trẻ thì phải liều lĩnh, năng động sáng tạo, nhưng sẽ được bao nhiêu người thành công, và trong số những người thành công đó có bao nhiêu người có đạo đức kinh doanh tốt. Từ đó ta thử suy nghĩ xem đất nước như thế nào nếu nền kinh tế phát triển với toàn là những doanh nhân làm ăn chụp giựt, kinh doanh bất nhân, bất chính.

    Quay lại ý kiến của anh Hoang Trung tôi phát hiện ra có một vài điểm mâu thuẫn.

    Thứ nhất, chữ "tay ngang" ở đây là một chữ được giới kinh doanh hay nói thẳng ra là những buôn bán lăn lộn ngoài thị trường họ hay dùng và ai cũng hiểu. Sao anh Hoang Trung lại đặt dấu hỏi và cho rằng người sử dụng nó là chủ quan và phiến diện.

    Thứ hai, theo lời khuyên của anh Lý, tuổi trẻ chẳng những cần phải "học" kinh doanh, biết kinh doanh, mà còn phải học kinh doanh cho tử tế thì mới đóng góp được cho sự phát triển của đất nước. Chữ "học" ở đây không nhất thiết là chỉ học trong nhà trường mà còn phải học trên thương trường, ngoài xã hội, trong gia đình, anh em, bạn bè, đồng nghiệp học hỏi lẫn nhau.

    Tôi đồng ý với anh Hoang Trung, có một số người chỉ học lý thuyết rồi áp dụng ngay vào kinh doanh thì sẽ không có nhiều hiệu quả, nhưng sao anh lại đánh đồng với ý kiến "cần phải học" bên trên. Đúng là cứ đi thử vào thực tế, cứ chấp nhận rủi ro, nhưng phải học để biết đâu là điểm xuất phát, đâu là đích, quãng đường thế nào, chứ không chỉ biết "thử" cắm đầu mà chạy.

    Cuối cùng, ý kiến của anh Hoang Trung nhấn mạnh rất nhiều vào kinh nghiệm và thực tế nhưng anh kết luận bằng một câu rất là lý thuyết "Bằng sức trẻ, trí tuệ và sự năng động của mình, các bạn trẻ cần có gắng để xây dựng tương lai, xây dựng đất nước. Hãy THỬ sức"

  • Hoang Trung

    08:54 (GMT+7) - Thứ Hai, 2/2/2009

    Thế nào là "tay ngang"? Theo tôi nhận định của ông Lý còn mang năng tính chủ quan và cách nhìn phiến diện.

    Hiện nay các bạn trẻ rất năng động, biết nhìn nhận về thời cuộc và sáng tạo, linh hoạt trong kinh doanh. Để khởi nghiệp, chắc chắn ai cũng cần phải có kiến thức về kinh tế và lĩnh vực kinh doanh.

    Ngoài kiến thức là hành trang ban đầu, các bạn cần phải có niềm đam mê, khả năng sáng tạo, dám nghĩ, dám làm và dám gánh vác trách nhiệm.

    Nếu theo ông Lý, các bạn trẻ " đừng vội kinh doanh hãy học đã, học làm người để sống cho tử tế và học kinh doanh để biết kinh doanh. Còn nếu đã lỡ kinh doanh rồi thì đành... vừa kinh doanh vừa học vậy!".

    Có nhiều người học, chỉ học và mang lý thuyết ra vận dụng kinh doanh, họ có kinh doanh hiệu quả không. Tôi khẳng định là không! Học có thể nâng cao kiến thức, nhưng không thử đi vào thực tế, chấp nhận cơ hội và rủi ro các bạn đó sẽ là người bị tụt hậu so với những người học vừa đủ và học trên thưưong trường là chủ yếu.

    Bằng sức trẻ, trí tuệ và sự năng động của mình, các bạn trẻ cần có gắng để xây dựng tương lai, xây dựng đất nước. Thị trường còn rộng mở, đất nước đang trên đà phát triển còn rất nhiều cơ hội cho các bạn thử sức.

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Doanh nhân

BLDP

21:15 (GMT+7) - Thứ Năm, 24/5/2012

@Hai Truong: Bạn nhầm rồi ! Đứng ở góc độ vĩ mô, ở các nước, họ chỉ hỗ trợ 1 số ít doanh nghiệp hoặc...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (6 ý kiến)

Đỗ Duy Chính

18:41 (GMT+7) - Thứ Năm, 24/5/2012

Ý kiến của ĐB Nguyễn Hồng Sơn và Nguyễn Minh Quang thật xác đáng, thực tế quá. Chính phủ cần phải xem xét ý kiến...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (6 ý kiến)

Hai Truong

17:06 (GMT+7) - Thứ Năm, 24/5/2012

Tôi vẫn ủng hộ giải pháp cứu doanh nghiệp, đồng ý là doanh nghiệp phải chịu quy luật cạnh tranh gay gắt của thị trường,...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (6 ý kiến)

Lê Minh Châu

16:08 (GMT+7) - Thứ Năm, 24/5/2012

@ bạn Đặng Thế Quyết: Ai có thể cứu DN nếu DN không thể tự cứu mình. Tôi có cách nhìn lkhác với bạn. DN thành...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (6 ý kiến)

HOGFG

15:31 (GMT+7) - Thứ Năm, 24/5/2012

Yếu thì phải chết chứ kêu ca làm gì. Ở đây là kinh tế là cải cách kinh tế chứ có phải chổ làm từ...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (6 ý kiến)