Khi nhà đầu tư núp bóng Nhà nước


20/04/2009 17:22 (GMT+7)

picture Các panô dự án mọc lên giữa ruộng lúa, sau đó người dân mới được thông báo đất của họ đã nằm trong dự án, tiền không nhận thì được chuyển gửi vào kho bạc - Ảnh: Trần Việt Đức.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Trong khi, Ngần, người Mường ở xóm Trại Mới, xã Tiến Xuân khoe: “Từ ngày chúng em thành người thủ đô, hội phụ nữ về, cho em hai “nạng” hạt rau”; thì, chồng là Quách Đình Tư cười: “Chúng em vẫn ở cách “năng” Bác 3 tiếng xe bác ạ”. Tiến Xuân là một trong bốn xã của huyện Lương Sơn, Hoà Bình, từ 2008 “trở thành” Hà Nội.

“Phúc lợi đô thị” mà người dân ở đây tiếp cận, theo Tư, là… bụi. Hàng ngày có hàng chục xe ben chạy ngang xã lấy đất. Theo Tư: “Không thể sống được vì bụi”. Chính quyền tỉnh Hoà Bình đã ký phê duyệt tới 54 dự án phát triển đô thị trước khi bàn giao bốn xã này.

Đặc biệt, có dự án như khu biệt thự nhà vườn xã Yên Bình toàn bộ hồ sơ được tỉnh ký chỉ trong vòng một ngày (29/2/2008). Trong khi, theo một khảo sát của bộ Xây dựng, một dự án như vậy, trong điều kiện bình thường, phải mất tới ba năm để xin phê duyệt.

Nhưng, bụi chỉ là những gì nhìn thấy trên bề mặt. Chàng trai cựu chiến binh Mường này nói đùa: “Bán hết đất cho các dự án rồi chắc là em lại ra đường đánh đàn xin tiền thôi bác ạ. Em đánh đàn hay lắm”. Nhưng, nhiều người Kinh khác không thể hài hước hoá tình cảnh của mình như Tư. Khi chúng tôi vào một nhà dân ở khu vực nông trường Việt Mông (cũ), nay thuộc xã Yên Bài, huyện Ba Vì, chỉ để định mua một ấm trà, người dân liền kéo đến đầy nhà.

Ông Ninh, thay mặt bà con nói: “Như trời sập xuống đầu chúng tôi, anh ạ. Đất của chúng tôi đã được tỉnh Hà Tây cũ ký giao cho công ty cổ phần Việt Mông rồi”.

Dự án “làng chè sinh thái” mà công ty Việt Mông trình tỉnh Hà Tây, vẽ ra một khung cảnh hấp dẫn về “kinh tế kết hợp với du lịch sinh thái” ở trên một diện tích rộng 941 ha. Nhưng người dân ở đây lại nhìn thấy màu của những toà biệt thự vườn sẽ được công ty này xây bán. Vấn đề là tại sao, họ, những người dân đang làm chủ những vườn chè đẹp như tranh vẽ ấy lại không được hỏi ý kiến, lại không là một phần của dự án mà phải “giao lại vườn tược nhà cửa cho mẹ con bà chủ tịch công ty cổ phần này”.

Ông Ninh kể: “Mãi đến ngày 24/10/2008, chúng tôi mới được xã triệu tập lên để nghe bà chủ tịch công ty đọc quyết định ký ngày 4/7/2008 của Hà Tây”. Tương tự, người dân ở xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, cũng bị lấy đất “giao cho dự án”.

Ông Nguyễn Văn Tể, 69 tuổi, nói: “Tôi cũng có công ty, tôi cũng cần đất, xã nói phải ưu tiên cho người địa phương, nhưng rồi, cách đây sáu tháng, xã lên loa, kêu dân lên họp, thông báo “trên” đã quyết định giao ruộng của chúng tôi cho một tư nhân. Đã có lệnh, ai không nhận tiền thì “trên” sẽ chuyển vào kho bạc”. Ở thôn Sơn Đồng, xã Tiên Phương của ông Tể có nhiều người không chịu nhận tiền. Nguyễn Đình Thuy, giải thích: “Bán hết thì nhà em chết đói. Em 45 tuổi, chỉ học hết lớp 4, bác bảo không có ruộng thì em ra đình tán hươu, tán vượn à”.

Cũng sẽ thật bất nhẫn khi tranh luận với người dân về “giấy tờ” đối với ruộng nương của họ. Ông Tể nói: “Đất này trước đây là thùng đào, hố đấu, xã kêu chúng tôi ra nộp tiền cho xã rồi lấp hố, cải tạo thành ruộng, giờ bảo chúng tôi đúng thì đúng, bảo chúng tôi sai thì sai”.

Câu chuyện ở Ba Vì cũng tương tự. Hơn 20 năm trước, ông Ninh cùng với hàng ngàn thanh niên từ các huyện vùng xuôi, “theo tiếng gọi của Đảng”, bỏ làng, bỏ những thửa ruộng đẹp nhất cho những hộ dân khác lên khai khẩn đất hoang, phát triển “vùng kinh tế Nam Ba Vì”. Mỗi gia đình tạo lập được cho mình một ngôi nhà nho nhỏ, một vườn chè xinh xắn với khát vọng an cư. Không có dự án thì làng của họ cũng đã đẹp như những “làng sinh thái”.

Khi “rà soát” lại các đồ án quy hoạch “Tổ công tác” thống kê được 772 dự án đã được ký duyệt vội vàng trước khi bốn xã thuộc Hoà Bình, huyện Mê Linh và tỉnh Hà Tây nhập về Hà Nội. Ngoài những hệ luỵ về hạ tầng đô thị mà chúng tôi sẽ đề cập trong một bài khác, tiến trình đô thị hoá phần Hà Nội mới đang xuất hiện quan hệ Nhà nước “thu hồi đất của nông dân” để giao cho các nhà đầu tư một cách tràn lan.

Ở dự án Làng sinh thái chè Việt Mông, ngay sau khi tỉnh Hà Tây ký phê duyệt dự án, giám đốc công ty Dương Quang Huy đã ra lệnh: “Nghiêm cấm các hoạt động san ủi, đào đắp làm thay đổi hiện trạng sử dụng đất hoặc chuyển nhượng đất. Nghiêm cấm việc xây dựng nhà ở, công trình…”.

Thông báo này của ông Huy, giám đốc một công ty cổ phần, có điều 4: “gửi tới tất cả các đơn vị đội, các trưởng thôn, xóm; các tổ chức xã hội để thông báo đến toàn thể các tổ chức, cá nhân, hộ gia đình biết và thực hiện nghiêm túc”. Trong khi, người dân chưa hề được thảo luận về các phương án đền bù và đặc biệt là chưa được hỏi xem có đồng ý “nhượng quyền sử dụng đất” hay không thì việc Việt Mông ra một quyết định vi phạm cả về thẩm quyền hành chính và dân sự như vậy phải bị chính quyền địa phương thu hồi ngay lập tức.

Rất tiếc, ngày 19/3/2009, Ủy ban Nhân dân huyện Ba Vì đã “hợp thức hoá quyền lực nhà nước” này cho Việt Mông bằng cách ra thông báo số 16: “Giao cho Công ty Cổ phần Việt Mông và các xã… thường xuyên kiểm tra, phát hiện, xử lý… Giao cho công an huyện bố trí lực lượng thường xuyên hỗ trợ các xã, Công ty Việt Mông, đảm bảo và hỗ trợ an ninh trật tự trong trường hợp cưỡng chế”.

Sáng 13/4/2009, ở huyện Chương Mỹ, chúng tôi chứng kiến cảnh một nhóm nông dân đứng bên lò gạch Tiên Phương, nhìn những chiếc xe benz của một công ty tư nhân đổ đất lên ruộng lúa ba tháng tuổi đang nuôi đòng của họ. Họ đứng nhìn từ xa vì những chiếc xe benz ấy giờ đây đã được coi là “quyền lực”.

Không phải tự nhiên, mà Luật Đất đai quy định, Nhà nước chỉ thu hồi đất khi có nhu cầu sử dụng đất vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng và phát triển kinh tế. Ý chí ban đầu của các nhà làm luật là không để cho Nhà nước trở thành chỗ dựa để các doanh nghiệp “ép giá” đất của nông dân. Nhưng, quy định này có vẻ như đang bị ngày càng lạm dụng.

Những dự án kinh doanh địa ốc do tư nhân thực hiện, giờ đây, cũng đang thủ lợi lớn dưới danh nghĩa “lợi ích công” và Nhà nước, đã vô tình nuôi sự căng thẳng với người dân khi lạm dụng quá nhiều “giải toả”.

Sự ổn định xã hội ở những vùng đang đô thị hoá là vô cùng quan trọng. Hội đồng Nhân dân và Thành uỷ Hà Nội cần phải nắm tâm tư và tình cảm của người dân ở trong vùng có đất bị thu hồi cho dự án. Có lẽ, Quốc hội, cơ quan bỏ phiếu cho việc sáp nhập Hà Nội, cũng không nên đứng ngoài cuộc.

Theo Nghị quyết 66 ngày 29/6/2006 của Quốc hội, những “dự án, công trình phải di dân tái định cư từ hai mươi nghìn người trở lên ở miền núi, từ năm mươi nghìn người trở lên ở các vùng khác” phải được thông qua bởi Quốc hội. Các dự án ở Hà Nội đang cùng lúc tác động đến hàng triệu nông dân sống xung quanh thủ đô. Sự tác động ấy rất cần được coi là “trọng điểm” để đặt lên bàn nghị sự.

Huy Đức (SGTT)

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Anh Nguyen

    11:51 (GMT+7) - Thứ Ba, 21/4/2009

    Tôi làm việc cho một công ty tư vấn đầu tư và bất động sản nước ngoài và có nghe nói về dự án Việt Mông. Thật đáng tiếc là trong mắt giới đầu tư nước ngoài, dự án này là không hiệu quả và không có tính khả thi kinh tế, cũng như rất nhiều những dự án bất động sản du lịch khác được hình thành trong giai đoạn "sốt" 2005-2007. Cũng như rất nhiều những dự án sân golf, những dự án hàng nghìn hecta này thường dựa vào kỳ vọng kinh doanh biệt thự quá cao và quá xa rời thị trường, làm lãng phí nguồn tài nguyên đất, ảnh hưởng đến kinh tế xã hội của vùng, và có thể làm mất cân bằng môi trường. Thật đáng tiếc nếu những dự án như vậy được triển khai, vì bên cạnh sự thiếu suy xét là sự nhẫn tâm khi "những chiếc xe benz của một công ty tư nhân đổ đất lên ruộng lúa ba tháng tuổi đang lên đòng". Đó là chưa kể, liệu người được giao dự án có khả năng - sau khi giết chết những ruộng lúa - thực hiện một dự án hàng nghìn hecta hay không. Liệu thật sự những khu vui chơi sinh thái, đường xá, hay thậm chí những biệt thự có người ở, có mọc lên nổi hay không, hay chúng ta sẽ thấy hàng nghìn hecta đất hoang hóa.

  • Lê Ngọc Hà

    08:47 (GMT+7) - Thứ Ba, 21/4/2009

    Tôi thấy tình trạng đất được giao cho các công ty để làm dự án bất động sản như thế này có thể tạo ra bất an, bất hòa trong xã hội và không vì lợi ích thiết thực của số đông nhân dân.

    Thử hỏi các dự án này hoàn thành, thì người mua chỉ là những người có bạc tỷ, còn những người nông dân được đền bù với giá rẻ thì làm gì có tiền mà mua?

  • Trần Linh

    07:01 (GMT+7) - Thứ Ba, 21/4/2009

    Hy vọng là thành phố Hà Nội sẽ xem xét lại vấn đề này, đừng để thiệt thòi cho người dân.

  • Trần Hồng Phúc

    22:54 (GMT+7) - Thứ Hai, 20/4/2009

    Đọc bài "Khi nhà đầu tư núp bóng Nhà nước" tôi rất buồn.

    Là một học sinh, tôi được dạy những tính ưu việt của chế độ ta đó là sự bình đẳng, tôn trọng bảo vệ lợi ích chính đáng hợp pháp của công dân. Nay lại có chuyện " như trong bài báo, tôi không thể nào hiểu được, rất mong các chú các bác giải thích.

  • Nguyễn Hoài Nam

    21:17 (GMT+7) - Thứ Hai, 20/4/2009

    Tôi rất tâm đắc với nội dung và tâm tư của tác giả bài viết.
    Tôi cũng sinh ra và lớn lên từ nông thôn, và tôi nghĩ, mình nhận thức sâu sắc được ý nghĩa và giá trị của đất canh tác đối với người nông dân.

    Tôi xin phép không dám nêu thêm dẫn chứng vì các chi tiết minh hoạ trong bài báo đã là quá đủ rồi, chỉ muốn trinh bày một số suy nghĩ của cá nhân mà thôi.

    Thật nhẫn tâm khi lấy đất canh tác của người dân, hy sinh quyền lợi số đông giao cho một nhóm thiểu số hưởng lợi, đó không phải là cách làm hợp lý.

    Đừng tưởng chút tiền đền bù của chủ dự án là đủ. Hệ luỵ từ việc mất đất là vô cùng to lớn. Sẽ ngày càng có nhiều gia đình nông dân không có việc làm, hiện tượng chuyển dịch cơ cấu lao động một cách "cưỡng bức" sẽ gia tăng không thể kiểm soát, tệ nạn xã hội, hố sâu ngăn cách giữa nông thôn và thành thị sẽ được nới rộng hơn.

    Và để giải quyết hậu quả, liệu những lợi ích kinh tế mang lại cho số ít người kia có đủ để bù đắp cho thiệt hại mà số đông phải gánh chịu?

  • Đặng Thị Thảo

    18:08 (GMT+7) - Thứ Hai, 20/4/2009

    Biết rằng các dự án đô thi du lịch là để phát triển kinh tế, nhưng phải là phát triển kinh tế chung cho toàn dân, chứ không phải cho một số cá nhân. Ở nơi gần Quốc hội và Chính phủ nhất mà việc thực thi pháp luật còn như thế này thì hỏi những nơi khác thế nào?

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Bất động sản

Minh Điền

10:17 (GMT+7) - Thứ Năm, 9/2/2012

Chỉ có vài anh ăn nhỏ còn phần lớn sẽ khó khăn dài, ngân hàng hiện nay có mở van cũng không dám cho vay...

Trong bài: Đầu tư bất động sản: “Lách” qua khủng hoảng (1 ý kiến)

Pvd

10:14 (GMT+7) - Thứ Hai, 6/2/2012

“Dù vậy, cũng đã có thêm những dấu hiệu cho định hướng của thị trường như Chính phủ sẽ giảm mức lãi suất nếu lạm...

Trong bài: Khó đoán thời điểm phục hồi thị trường nhà đất Tp.HCM (2 ý kiến)

Pvd

09:42 (GMT+7) - Thứ Hai, 6/2/2012

Nếu hiểu đất đai thuộc sở hữu “toàn dân” thì kế cả nhà nước (Chính phủ), dù là người có quyền quản lý toàn bộ...

Trong bài: Để thực thi nghiêm pháp luật đất đai (13 ý kiến)

Minh Dự

10:09 (GMT+7) - Chủ Nhật, 5/2/2012

Giá nhà đất ở Việt Nam tương đương với giá nhà đất ở những nước có thu nhập mấy chục ngàn USD/người thì việc khủng...

Trong bài: Thị trường bất động sản 2012 vẫn nhiều ẩn số (2 ý kiến)

Hữu Trần

00:08 (GMT+7) - Chủ Nhật, 5/2/2012

Tôi chưa rõ ai đúng ai sai trong việc này vì chính quyền ở Tiên Lãng thì nói là các ông phát biểu trên báo...

Trong bài: Để thực thi nghiêm pháp luật đất đai (13 ý kiến)