Tái cấu trúc kinh tế: Nói thì dễ

ANH QUÂN

18/06/2009 10:07 (GMT+7)

picture Nông nghiệp là một trong những lĩnh vực tại Việt Nam ít chịu ảnh hưởng từ khủng hoảng kinh tế thế giới - Ảnh: Reuters.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Tái cấu trúc kinh tế được cho là một cơ hội trong khủng hoảng, nhưng việc thực thi nó không đơn giản như “bóc bánh ăn dần”.

Hồi đầu năm nay, Thủ tướng Chính phủ đã giao Bộ Kế hoạch và Đầu tư nghiên cứu và “lên kế hoạch” tái cấu trúc nền kinh tế, “đóng khung” trong một bản đề án được coi là có ý nghĩa quan trọng, là “cú hích” để mở ra “giai đoạn tăng trưởng thứ hai” cho Việt Nam.

Nhưng trái với dự kiến hoàn thành vào cuối tháng 3/2009, đến nay, “quả bóng” này đã được Vụ Tổng hợp kinh tế Quốc dân (cơ quan chủ trì xây dựng đề án) “ban” gọn ghẽ vào “chân” Viện Nghiên cứu và Quản lý kinh tế Trung ương (CIEM).

Dù đã “mất đứt” gần nửa năm và gần đây có quan điểm cho rằng Việt Nam đã qua đáy khủng hoảng (mặc dù còn gây tranh cãi), ông Nguyễn Đình Cung, Phó viện trưởng CIEM, người mới đây đã “xung phong” làm trưởng nhóm nghiên cứu đề án, nhận xét rằng mới có rất ít nội dung có giá trị được thực hiện, và đề án gần như vẫn đang “dậm chân tại chỗ”.

Quy tụ nhiều chuyên gia kinh tế hàng đầu của Việt Nam, CIEM dường như khá thận trọng trước đề án này. “Nói về tái cơ cấu đang trở thành một cái mốt, trong khi vấn đề này cực kỳ phức tạp”, một chuyên gia đồng cấp với ông Cung tại CIEM, Tiến sỹ Võ Trí Thành, thẳng thắn nhìn nhận.

Và sự cẩn trọng của vị chuyên gia này có cái lý của nó. Việc chỉ ra những điểm yếu của nền kinh tế Việt Nam không phải là chuyện mới đây, mà đã có nhiều cảnh báo từ hồi năm ngoái, khi tăng trưởng có dấu hiệu mất cân đối và không bền vững.

Những động lực tăng trưởng từ chia sẻ những “tài sản” giá trị nhất của đất nước: đất đai và giá trị doanh nghiệp; từ tăng mạnh đầu tư, tạo nên một nền kinh tế phát triển theo bề rộng, tăng trưởng không tính đến năng suất và chất lượng; hay những mất cân đối về ngành, vùng kinh tế, mất cân đối giữa thành thị và nông thôn, kinh tế đối ngoại,… “điểm mặt” thì dễ, nhưng điều chỉnh thế nào thì không đơn giản.

“Cái khó nhất cả về mặt lý thuyết, đến thực tiễn, là tương tác giữa các bộ phận với nhau, tương tác từ các bộ phận đến tổng thể... Nếu nhìn nền kinh tế dưới góc nhìn giản đơn là tổng cung và tổng cầu thì cũng chưa có nghiên cứu nào xác định được tương tác giữa hai thành phần này”, ông Võ Trí Thành cảnh báo.

Và khi mà chưa xác định được một cách cụ thể sự “tương tác” này như thế nào, đến đâu, thì có thể sẽ dẫn đến tình trạng các nhóm giải pháp được hoạch định để “hóa giải” những điểm yếu khác nhau của nền kinh tế, lại “quay súng” đối chọi nhau, triệt tiêu nhau, ông Thành nêu quan điểm.

Chính ở sự khó đoán định tính tương tác giữa các bộ phần trong nền kinh tế, bàn đến giải pháp càng phải thận trọng.

Khả năng xác định được hiện trạng cơ cấu nền kinh tế và những điểm bất hợp lý có thể thực hiện được, tuy nhiên, ông Võ Trí Thành vẫn khá dè dặt khi cho rằng “có thể bản đề án chưa giải quyết được vấn đề” mà chỉ dừng lại ở mức “có đóng góp nhỉnh hơn” so với một số khuyến nghị của tổ chức khác.

Trưởng nhóm nghiên cứu, ông Cung, còn có thêm một lo ngại khác, đó là tính khả dụng của bản đề án sau khi đã hoàn chỉnh.

Dù cho rằng đây là “cơ hội để những chuyên gia kinh tế hàng đầu Việt Nam có thể đóng góp vào quá trình cải cách và đổi mới đất nước”, vị này cũng tiên liệu khả năng công trình nghiên cứu được sự quan tâm đặc biệt của lãnh đạo CIEM có thể chưa “gắn được vào cơ cấu hiện hành”.

Cũng giống như với người bệnh, nếu chỉ hạ sốt mà không lo chữa cái gốc của bệnh thì họ khó có thể xuất viện. Nhưng với trường hợp của Việt Nam hiện nay, quan điểm “thực tế và thực dụng” đã được ông Cung nói đến, bởi lo ngại nếu đưa những vấn đề quá vĩ mô, liên quan đến một quá trình tái cơ cấu lâu dài, triệt để, thì có thể không nhận được sự “lắng nghe” đầy đủ.

Và rất khó có cách làm toàn vẹn, giữa một bên là chọn những giải pháp cấp bách để có tính khả thi cao, áp dụng được ngay. Hay là chọn những đề xuất tái cơ cấu lâu dài, triệt để, nhưng rất có thể sẽ biến bản đề án thành một “tài liệu tham khảo” dạng đặc biệt.

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Trần Hiếu

    21:37 (GMT+7) - Thứ Bảy, 20/6/2009

    Dù có "ra đụng vào chạm", tôi tin tưởng phải tiến hành tái cấu trúc, hoặc nói đúng hơn là, chúng ta hãy tận dụng cơ hội mà Chính phủ đã trao cho để đề xuất các giải pháp mới cho công cuộc tái cấu trúc.

    Tôi hết sức nghi ngờ năng lực của CIEM với tư cách là tổ chức được giao nhiệm vụ đưa ra chương trình tái cấu trúc này. Chương trình này cần có sự tham gia của các chuyên gia ở nhiều lĩnh vực khác nhau: Quản lý Nhà nước, kinh tế, kinh doanh, khoa học công nghệ, Giáo dục... chứ không chỉ là các nhà kinh tế vốn thiếu kinh nghiệm thực tế trong lĩnh vực kinh doanh.

    Đó phải là một nhóm chuyên gia hàng đồng từ các thinktanks và các thinhkers khắp cả nước, và chúng ta cũng không nên ngần ngại tham khảo ý kiến của các chuyên gia nước ngoài, từ những bài học kinh nghiêm thành công và cả thất bại của họ.

    Với tư cách là một chuyên gia chiến lược trong lĩnh vực kinh doanh, tôi hy vọng sẽ đóng góp cho việc xây dựng chương trình tái cấu trúc này.

  • Trần Nam Anh

    10:21 (GMT+7) - Thứ Bảy, 20/6/2009

    Làm được việc gì ta nên làm luôn, khỏi bàn nhiều các bác ạ.

  • Trần Thu Thuỷ

    14:33 (GMT+7) - Thứ Sáu, 19/6/2009

    Xin kiến nghị các nhà nghiên cứu tập trung làm khoa học. Việc sử dụng kết quả nghiên cứu tới đâu, đó là công việc của các nhà lập pháp và hành pháp.

    Trong thời gian vừa qua, Chương trình Fullbright đã làm được việc này. Họ nghiên cứu khách quan, đưa ra đánh giá độc lập và đề xuất của họ được tiếp nhận và đánh giá cao. Tại sao các nhà khoa học của chúng ta cứ sợ đụng chạm mà không nghĩ đến sức mạnh của nghiên cứu và khoa học?

    Về bài tập "tái cấu trúc kinh tế", nên chăng chúng trở trở lại luận đề đã được nhắc tới lâu nay là nhóm lợi ích. Nếu nhóm lợi ích được phân tích thấu đáo và được đảm bảo một cách cân đối thì có lẽ các mảng khối của nên kinh tế sẽ bớt xung đột hơn. Người dân chỉ cần được yên ổn và an toàn.

  • Lê Quang Minh

    09:02 (GMT+7) - Thứ Sáu, 19/6/2009

    Tôi hoàn toàn nhất trí với quan điểm của ông Lê Thanh Sơn.

    Phải nói rằng các chuyên gia kinh tế hàng đầu của Việt Nam rất giỏi, họ đã đưa ra quan điểm rằng trong thời điểm suy thoái kinh tế toàn cầu chúng ta có thể chuyển thách thức thành cơ hội, đó là thực hiện tái cấu trúc nền kinh tế và họ cũng thừa biết cần phải làm thế nào để tái cấu trúc.

    Tái cấu trúc để đưa nền kinh tế Việt nam (nền kinh tế gia công) thoát khỏi lệ thuộc trong tham gia quá trình toàn cầu hoá và hội nhập kinh tế quốc tế, nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia. Đây có thể xem là một chủ trương, chính sách rất lớn (Là công cuộc đổi mới lần thứ 2).

    Theo quy định của pháp luật hiện hành thì Quốc hội là cơ quan quyết định cao nhất về các chính sách kinh tế, tài chính của đất nước. Tuy nhiên, thực tế ở nước ta hiện nay, Quốc hội không chủ động thiết lập chính sách mà do Chính phủ đệ trình.

    Muốn có chính sách đúng đắn để cấu trúc lại nền kinh tế thì phải làm cuộc đại phẫu nền kinh tế, khẳng định những vấn đề bất cập của các chủ trương, chính sách hiện nay và những yếu kém trong điều hành kinh tế vĩ mô của Chính phủ để từ đó mới có các giải pháp hữu hiệu tái cấu trúc nền kinh tế.

    Vậy Viện Nghiên cứu và Quản lý kinh tế Trung ương (CIEM) có đủ mạnh bạo, không ngại va chạm để làm được việc này? Ví dụ như phẫu thuật các tập đoàn kinh tế, tổng công ty Nhà nước...

    Theo tôi, để có thể thực thi tái cấu trúc nền kinh tế thì việc cần làm đầu tiên là Quốc hội phải nâng cao tính chủ động, khẳng định vai trò của mình trong quyết định chính sách này.

  • Lê Thanh Sơn

    14:48 (GMT+7) - Thứ Năm, 18/6/2009

    Đúng như tiêu đề bài báo, tái cấu trúc kinh tế "Nói thì dễ", không phải CIEM không biết chỗ nào cần tái, mà là chỗ nào cũng ra đụng vào chạm, ngại lắm. Đơn cử như ngành công nghiệp sản xuất ôtô, sau hai mươi năm rồi đạt được những gì? Không "tái" nó thì 10 năm nữa cũng như bây giờ thôi. Nhưng vướng ở chỗ đây là chủ trương chính sách lớn, có ai dám "tái" không? Giả sử những nguồn lực đã hoang phí vào công nghiệp ôtô từ 10 năm nay được đầu tư vào công nghiệp chế biến nông hải sản tạo giá trị gia tăng cho sản phẩm xuất khẩu thì hiệu quả ra sao chắc cũng không khó tính toán.

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Doanh nhân

BLDP

21:15 (GMT+7) - Thứ Năm, 24/5/2012

@Hai Truong: Bạn nhầm rồi ! Đứng ở góc độ vĩ mô, ở các nước, họ chỉ hỗ trợ 1 số ít doanh nghiệp hoặc...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (6 ý kiến)

Đỗ Duy Chính

18:41 (GMT+7) - Thứ Năm, 24/5/2012

Ý kiến của ĐB Nguyễn Hồng Sơn và Nguyễn Minh Quang thật xác đáng, thực tế quá. Chính phủ cần phải xem xét ý kiến...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (6 ý kiến)

Hai Truong

17:06 (GMT+7) - Thứ Năm, 24/5/2012

Tôi vẫn ủng hộ giải pháp cứu doanh nghiệp, đồng ý là doanh nghiệp phải chịu quy luật cạnh tranh gay gắt của thị trường,...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (6 ý kiến)

Lê Minh Châu

16:08 (GMT+7) - Thứ Năm, 24/5/2012

@ bạn Đặng Thế Quyết: Ai có thể cứu DN nếu DN không thể tự cứu mình. Tôi có cách nhìn lkhác với bạn. DN thành...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (6 ý kiến)

HOGFG

15:31 (GMT+7) - Thứ Năm, 24/5/2012

Yếu thì phải chết chứ kêu ca làm gì. Ở đây là kinh tế là cải cách kinh tế chứ có phải chổ làm từ...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (6 ý kiến)