Chuyện làm ISO ở doanh nghiệp


24/11/2009 10:45 (GMT+7)

picture Minh họa: Khều.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Hiện nay, có khá nhiều doanh nghiệp Việt Nam xây dựng và áp dụng hệ thống quản lý chất lượng theo tiêu chuẩn ISO 9001:2000 (hiện đã có phiên bản 2008), dưới đây gọi tắt là ISO.

Hầu hết doanh nghiệp được cấp giấy chứng nhận ISO đều tìm mọi cách để truyền thông rất mạnh là họ đã có giấy chứng nhận này. Thậm chí, một số doanh nghiệp còn cố tình nhấn mạnh là sản phẩm của họ “đạt tiêu chuẩn chất lượng quốc tế ISO...” để tạo ấn tượng với người tiêu dùng.

Điều ít người biết là giấy chứng nhận ISO không cấp cho sản phẩm cụ thể nào mà cấp cho doanh nghiệp (hoặc một bộ phận của doanh nghiệp) có hệ thống quản lý chất lượng phù hợp với các yêu cầu của bộ tiêu chuẩn quốc tế ISO 9001:2000 (hoặc ISO 9001: 2008).

Và lẽ đương nhiên, cùng là doanh nghiệp được cấp giấy chứng nhận ISO, nhưng sản phẩm của doanh nghiệp nào được sản xuất theo dây chuyền công nghệ của Mỹ, Nhật Bản, hoặc châu Âu hẳn sẽ có chất lượng khác với sản phẩm của doanh nghiệp sản xuất theo dây chuyền của Trung Quốc.

Hãy khoan phân tích khía cạnh đạo đức kinh doanh trong việc cố tình truyền thông nhập nhằng giữa hệ thống quản lý chất lượng theo tiêu chuẩn ISO với “chất lượng sản phẩm đạt tiêu chuẩn quốc tế ISO...”, vấn đề đáng quan tâm hơn là khá nhiều doanh nghiệp có giấy chứng nhận ISO lại hay than phiền là họ không thấy hiệu quả, thậm chí còn cảm thấy phiền khi áp dụng hệ thống quản lý chất lượng này.

Vì sao một hệ thống quản lý chất lượng quốc tế, được dày công nghiên cứu, soạn thảo và khuyến khích áp dụng lại không đáp ứng được mong đợi của nhiều chủ doanh nghiệp Việt Nam trong bối cảnh chất lượng sản phẩm Việt Nam luôn là vấn đề đau đầu của cả nhà sản xuất lẫn người tiêu dùng?

Có rất nhiều nguyên nhân được các chuyên gia phân tích và mổ xẻ; tuy vậy, theo quan điểm của người viết, có thể kể đến các nguyên nhân chủ yếu như sau:

Trước hết, nhiều doanh nghiệp xem ISO là mục tiêu. Không ít doanh nghiệp đã tìm mọi cách, kể cả cách thức thông qua quan hệ, để lấy bằng được giấy chứng nhận ISO và xem như đã hoàn thành nhiệm vụ. Họ xem ISO như giấy thông hành để vượt qua đòi hỏi bắt buộc của một số đối tác nước ngoài, một loại bằng cấp để khoe khoang và lòe khách hàng hơn là một sự khẳng định quyết tâm duy trì và theo đuổi mục tiêu chất lượng để đáp ứng các yêu cầu của tờ giấy chứng nhận này.

Khi đã có được trong tay tờ giấy chứng nhận ISO do một tổ chức đánh giá nào đó, dù là có uy tín hay không, một số doanh nghiệp lập tức cho đóng khung, đem treo ở nơi trang trọng nhất trong trụ sở làm việc, kèm theo đó là sự lơ là, thậm chỉ “xếp xó” tất cả những quy trình, quy định, hướng dẫn công việc... đã được soạn thảo để quay lại với thói quen làm việc cũ.

Thứ hai, một số chuyên gia tư vấn ISO chưa thật sự hiểu hết về ISO. Họ tư vấn cho doanh nghiệp soạn thảo những tài liệu dông dài, phức tạp, thừa chữ nghĩa, thiếu nội dung; viết những quy trình chỉ có giá trị trong lý thuyết. Điều cần biết là, khi ISO yêu cầu phải có một tài liệu nào đó thì chính ISO lại không yêu cầu phải đánh giá tính hợp lý, đúng đắn, hay hiệu năng của tài liệu đó. Ví dụ, khi ISO yêu cầu phải có một thủ tục dạng văn bản để kiểm soát tài liệu thì ISO lại không yêu cầu phải đánh giá thủ tục đó được viết ngắn hay dài, phức tạp hay đơn giản, khó hay dễ hiểu; và việc thực hiện thủ tục này có gây khó khăn, phiền toái gì cho những người thực hiện hay không.

Vì vậy, chính người soạn thảo thủ tục phải rất am hiểu công việc và đặc thù doanh nghiệp mình, phải có kỹ năng viết lách, trình bày logic để phục vụ cho công việc thực tế, nhằm nâng cao hiệu suất làm việc, chứ không phải là để cho có theo yêu cầu “phải có” của ISO.

Yêu cầu “phải có” là yêu cầu của ISO, nhưng yêu cầu “phải đúng đắn, hợp lý và hiệu quả” lại là yêu cầu của chính doanh nghiệp. Không ít tài liệu ISO được soạn thảo chỉ để đáp ứng yêu cầu “phải có”, chứ không phải để làm tăng hiệu suất và hiệu quả thực sự cho doanh nghiệp. Đã có chủ doanh nghiệp than phiền, từ ngày có ISO, do bị các tài liệu được viết rườm rà “làm khó”, nên hoạt động của doanh nghiệp bị bó buộc, thiếu linh hoạt, thậm chí rối rắm, phức tạp hơn là lúc chưa có ISO!

Thứ ba, cấp lãnh đạo cao nhất của doanh nghiệp không quan tâm đúng mức đến ISO. Một trong những thống kê gây kết quả hết sức bất ngờ là nhiều lỗi vi phạm ISO bị “thổi còi” lại do chính lãnh đạo cao nhất của doanh nghiệp mắc phải. Nhiều lãnh đạo doanh nghiệp tự tay ký ban hành các quy chế, quy định, quy trình... để rồi chính mình lại là người phá rào vi phạm các quy chế, quy trình đó.

Như một hệ quả, một khi lãnh đạo đã không nghiêm, nhân viên cũng không việc gì phải gò mình trong khuôn khổ. Và ISO bỗng chốc trở thành một thứ trang sức để “đối ngoại” hơn là một giải pháp “đối nội” nhằm nâng cao hiệu suất hoạt động của tổ chức.

Cuối cùng, nhưng không kém quan trọng là nhiều doanh nghiệp hiểu chưa đúng về ISO nên đặt kỳ vọng quá nhiều vào ISO để rồi thất vọng. ISO không phải là cây đũa thần để có thể giải quyết mọi vấn đề về sản xuất kinh doanh cũng như các hoạt động quản lý, điều hành nói chung trong doanh nghiệp.

ISO chỉ đưa ra những yêu cầu chung (đồng thời là hướng dẫn chung) đối với một hệ thống quản lý chất lượng để giúp doanh nghiệp đạt được khả năng cung cấp các sản phẩm có chất lượng ổn định, đáp ứng nhu cầu của khách hàng và các yêu cầu của pháp luật (bao gồm các quy định dưới luật); chứ không phải là một giải pháp toàn diện bao trùm lên toàn bộ những vấn đề quan trọng của doanh nghiệp như tầm nhìn, sứ mệnh, mục tiêu, định hướng chiến lược, các chiến lược công ty, chiến lược kinh doanh, cấu trúc tổ chức, các nguyên tắc quản lý, điều hành, và các vấn đề khác về con người, môi trường, văn hóa doanh nghiệp...

Ngay cả khi các sản phẩm làm ra đạt được sự ổn định về chất lượng rất cao thì cũng không có gì đảm bảo rằng sản phẩm đó sẽ được tiêu thụ tốt nếu doanh nghiệp không có những hoạt động hỗ trợ hiệu quả về xây dựng thương hiệu, tiếp thị, bán hàng, hậu mãi... Doanh nghiệp có giấy chứng nhận ISO không có nghĩa là doanh nghiệp đã có đầy đủ các yếu tố cần thiết cho một hệ thống quản lý doanh nghiệp toàn diện.

Một hệ thống quản lý doanh nghiệp (corporate management system) toàn diện khác rất nhiều so với một hệ thống quản lý chất lượng (quality management system). Bên cạnh vấn đề về chất lượng sản phẩm, doanh nghiệp còn biết bao vấn đề khác phải quan tâm như chiến lược phát triển, thương hiệu, kinh doanh, nhân sự, tài chính, hậu cần... Một mình ISO không thể giúp doanh nghiệp “đổi đời” - từ chỗ nặng nề, chậm chạp, rối rắm, mất phương hướng... bỗng chốc trở thành vận hành trơn tru, hiệu quả được.

Rất cần những diễn đàn sâu rộng để đánh giá lại tác dụng thực sự của việc xây dựng và áp dụng ISO vào trong doanh nghiệp Việt Nam theo “cung cách” hiện nay, tương tự như các diễn đàn về văn hóa doanh nghiệp hay xây dựng thương hiệu. Một khi giải pháp đã không đem lại hiệu quả thiết thực cho doanh nghiệp, thì phải đánh giá lại về cách sử dụng giải pháp, hoặc chính đơn vị cung cấp giải pháp đó.

Nguyễn Hữu Long (TBKTSG)

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Phan Bảo Lâm

    07:06 (GMT+7) - Thứ Tư, 15/9/2010

    Nhiều thuật ngữ quá, rắc rối quá. Chính tôi là 1 trong những người soạn thảo thủ tục ISO ở bộ phận mà tôi phụ trách cho hệ thống của toàn công ty, mà cũng không hiểu các bạn nói gì.

    ISO là tiêu chuẩn để đánh giá chất lượng quản lý chớ không phải để đánh giá chất lượng sản phẩm (cần phải có máy móc hỗ trợ). ISO nói 1 cách nôm na là thủ tục hành chính trong nội bộ doanh nghiệp. Ai đề xuất cái gì, ai phê duyệt cho phép, ai đưa ra quyết định... hết thảy đều phải qua 1 thủ tục, 1 mẫu văn bản nào đó, có ký tên, ngày tháng ký và số lưu.

    Nếu xảy ra trục trặc, người ta chỉ cần dò theo bộ thủ tục là phát hiện ra ngay ai là người phải chịu trách nhiệm, khỏi đổ thừa lung tung. 1 mẫu thủ tục luôn được copy thành nhiều bản, số lượng copy tùy theo số nơi đến. Tại nơi đến, người có trách nhiệm tiếp nhận phải ký nhận vào văn bản đến và văn bản gốc, để sau này khỏi đổ thừa là chuyện ấy xảy ra bao giờ mà tôi không biết.

    Trong khi thực hiện ISO, không có khái niệm "báo cáo miệng", "quyết định miệng" vì "khẩu thuyết vô bằng". Tính chịu trách nhiệm cá nhân trong bộ tiêu chuẩn này là rất cao. Không thực hiện thì thôi, khi đã thực hiện nghiêm túc thì không có chỗ cho cái gọi là "trách nhiệm tập thể". Với thói quen làm việc của người VN, các bạn cũng thừa hiểu vì sao người ta không "mặn" với ISO.

    Các bạn cần ví dụ không? Có cả tỷ ví dụ. Ví dụ cụ thể nhé.

    1 bộ phận nào đó trong dây chuyền sản xuất bị hỏng. Người vận hành không hiểu vì sao nó hỏng, hỏng ở chỗ nào, anh ta chỉ cần viết mẫu thủ tục báo cáo hỏng rồi gửi lên phòng kỹ thuật. Trưởng phòng kỹ thuật viết vào 1 mẫu văn bản "giới thiệu" kỹ sư xuống bộ phận sản xuất để kiểm tra (chỉ có người có tên trong văn bản mới được vào kiểm tra). Kỹ sư phát hiện chỗ hỏng, giải trình và nêu các phương án sửa chữa có kèm ưu khuyết điểm của mỗi phương án vào 1 mẫu thủ tục khác gửi trường phòng kỹ thuật. Trưởng phòng kỹ thuật duyệt phương án sửa chữa và viết vào 1 mẫu thủ tục đề nghị bộ phận vật tư đi mua chi tiết thay thế. Bộ phận vật tư sau khi khảo sát giá cả thị trường của chi tiết thay thế làm báo giá bằng 1 mẫu văn bản khác (do nước nào sản xuất, giá bao nhiêu, mua ở đâu, bảo hành bao lâu, số lượng bao nhiêu, nhãn hiệu gì,...) trình giám đốc duyệt. Giám đốc duyệt xong lại làm 1 mẫu thủ tục nữa đề nghị kế toán trưởng ứng tiền cho bộ phận vật tư. Kế toán trưởng làm thủ tục giao cho nhân viên phụ trách tài khoản liên quan. Nhân viên kế toán làm thủ tục ứng tiền giao thủ quỹ. Thủ quỹ làm thủ tục xuất tiền giao tiền cho bộ phận vật tư. Bộ phận vật tư mua "hàng" xong làm thủ tục thanh toán với nhân viên kế toán, làm thủ tục giao vật tư cho kỹ sư. Kỹ sư sửa máy xong, máy chạy tốt thì đưa thủ tục nghiệm thu cho người vận hành ký xác nhận.

    Bạn tự tưởng tượng ra các trục trặc trong cả cái quá trình ấy xem có thể không phát hiện ra ai phải chịu trách nhiệm không. Đố bạn đấy. Ai quan liêu, ai làm khó, ai tiêu cực, ai trễ nải, ai tắc trách,... tất tần tật phát hiện ra hết, đố chạy khỏi.

    Chắc bạn đã hiểu vì sao những kẻ có thói quen núp sau lưng tập thể rất ghét ISO rồi chứ. ISO không làm ra kế hoạch kinh doanh, không viết ra báo cáo tài chính, không làm tăng doanh số, không kỷ luật hay khen thưởng ai,...

    Mục tiêu của ISO là phát hiện ra sai sót của hệ thống quản lý nhằm sửa chữa bổ sung kịp thời (nếu có trục trặc mà không phát hiện ra ai là người chịu trách nhiệm). Từng cá nhân trong doanh nghiệp, từ chị lao công đến ông giám đốc, phải hiểu rõ vị trí của mình và làm việc theo bộ thủ tục nào.

    Cứ 2 năm 1 lần, tổ chức chứng nhận ISO sẽ quay lại doanh nghiệp để kiểm tra, không đạt là họ rút giấy chứng nhận. Họ có thể "bắt cóc" từng người ra để hỏi xem người đó hiểu thế nào hiểu đến đâu việc áp dụng ISO trong phần việc mà người đó phụ trách.

    Đừng có tưởng bở, đạt được là xong, là có thể đem nó ra làm bình phong che chắn cho thói quen làm việc cũ kỹ của mình. Khi quan hệ với đối tác nước ngoài, tất yếu họ sẽ đòi xem giấy chứng nhận ISO, chủ yếu là xem ai cấp và ngày tháng cấp. Ngày tháng quá hạn thì cái tấm giấy chứng nhận ấy là tờ giấy lộn không hơn không kém.

    ISO không chỉ ứng dụng cho doanh nghiệp mà còn cho cả hệ thống hành chính Nhà nước. Có rất nhiều loại ISO, tùy theo lĩnh vực hoạt động của tổ chức cơ quan mà sử dụng loại ISO ấy. ISO 9000 chỉ là cái tên chung của chuẩn 9000. Áp dụng cụ thể phải là ISO 9001, ISO 9002, ISO 9003.

    Ngoài ra tôi còn nghe nói đến chuẩn ISO 14000 nhưng không biết cụ thể thế nào, có phân biệt gì với chuẩn ISO 9000.

  • Trần Văn Hà

    22:52 (GMT+7) - Thứ Hai, 13/9/2010

    Theo quan điểm của tôi, bộ ISO9000 chỉ là một hệ thống quản lý mang tính chung nhất, nó đưa ra các định hướng và căn cứ vào định hướng đó để kiểm soát quá trình thực hiện công việc để đảm bảo rằng, công việc thực hiện cũng như sản phẩm tạo ra đáp ứng yêu cầu, từ đó thoả mãn yêu cầu khách hàng.

    Tiêu chuẩn cũng đưa ra các yêu cầu rất rõ ràng: Yêu cầu trong Quá trình quản lý, Quá trình cung cấp nguồn lực, Quá trình tạo sản phẩm, Quá trình đo lường phân tích cải tiến.

    Căn cứ vào yêu cầu của tiêu chuẩn các doanh nghiệp xây dựng các định hướng phù hợp cho doanh nghiệp mình (đó chính là các quy trình, các hướng dẫn công việc... ở các bộ phận phòng ban).

  • Nguyễn Lưu

    15:19 (GMT+7) - Thứ Sáu, 26/3/2010

    Hệ thống quản lý chất lượng có rất nhiều mô hình trên thế giới. ISO chỉ là một mô hình quản lý được cấp chứng chỉ và được công nhận trên toàn cầu.

    Tuy nhiên, để quản lý chất lượng, có nhiều mô hình, giải pháp, phương pháp mạnh và phổ biến như: quản lý chất lượng toàn diện (TQM) phổ biến nhất ở Nhật Bản; just-in-time (có nguồn gốc Nhật Bản); Toyota Production system (TPS)(có nguồn gốc từ công ty Toyota)...

    Hiện nay, việc đào tạo về TQM và các hệ thống quản lý chất lượng khác ngoài ISO cũng đã bắt đầu phổ biến ở Việt Nam.

  • Phạm Manh Hùng

    10:07 (GMT+7) - Thứ Tư, 24/3/2010

    Theo em được biết thì ISO không phải tiêu chuẩn chất lượng mà chỉ là tiêu chuẩn để quản lý chất lượng. Tức là ISO sẽ đưa ra các tiêu chuẩn quy cách quy trình hỗ trợ các doanh nghiệp nâng cao hiệu quả trong quá trình sản xuất kinh doanh.

  • Black_coffee102

    09:38 (GMT+7) - Thứ Ba, 2/3/2010

    Iso 9000 đã phát huy tác dụng rất tốt ở việt nam. Các bạn nên nhớ là 80% doanh nghiệp Việt Nam có qui mô nhỏ. Nguồn lực có hạn. Và 9000 chỉ là một mô hình quản lý.

    Theo cá nhân tôi thì việc áp dụng ISO ở việt nam đang ở cuối giai đoạn phổ cập ISO, chúng ta chuẩn bị buớc vào giai đoạn làm ISO thật sự.

  • Nguyễn Thị Thúy

    15:42 (GMT+7) - Thứ Hai, 30/11/2009

    Hai anh thân mến,

    Theo em biết thì ISO 9000 đưa ra các yêu cầu nhằm quản lý bao quát toàn bộ quá trình nhằm đưa đến mục tiêu cuối cùng là đạt được sự hài lòng của khách hàng. Khách hàng hài lòng ở 1 doanh nghiệp nào đó không chỉ về chất lượng sản phẩm mà còn về cơ sở vật chất, về cách phục vụ,...Do đó, ISO không chỉ nhằm hướng đến quản lý chất lượng sản phẩm.

    Hơn nữa, tiêu chuẩn ISO 9000 cũng không quy định chi tiết như thế nào để đảm bảo được chất lượng sản phẩm mà có tiêu chuẩn khác quy định cụ thể hơn về chất lượng sản phẩm, tùy theo từng lĩnh vực sản xuất. ISO 9000 chỉ đưa ra những yêu cầu chung nhất trong toàn bộ hệ thống quản lý.

    Anh Hiệp nói là " Hệ thống quản lý chất lượng có thể xây dựng theo cách khác, không nhất thiết phải theo ISO 9000". Vậy ngoài ISO 9000 ra, anh còn biết tiêu chuẩn nào khác hay hơn không. Sẵn đây anh chia sẻ cho mọi người với!

  • Nguyễn Tiến Hiệp

    10:28 (GMT+7) - Thứ Hai, 30/11/2009

    Bạn Long nói khá hay về những bất cập trong việc áp dụng ISO 9000 tại doanh nghiệp. Nhưng không rõ có phải bạn đang kêu gọi bỏ áp dụng ISO 9000 tại Việt nam hay không?

    Thực ra, luôn có doanh nghiệp, hoặc như cách nói của ISO 9000 là luôn có tổ chức “nói vậy mà lại không làm như vậy”. Nguyên nhân thì có nhiều, nhưng muốn tìm và khắc phục thì cũng không dễ.

    Tuy nhiên, tổ chức nào muốn quản lý tốt chất lượng sản phẩm thì phải có hệ thống quản lý chất lượng sản phẩm và hệ thống này là một bộ phận trong hệ thống quản lý doanh nghiệp tổng thể. Tất nhiên muốn hoạt động tốt thì hệ thống quản lý chất lượng phải đồng bộ với các bộ phận khác trong hệ thống quản lý chung đó, nếu không thì khó mà có kết quả hoạt động sản xuất kinh doanh tốt như mong muốn.

    Hệ thống quản lý chất lượng có thể xây dựng theo cách khác, không nhất thiết phải theo ISO 9000, miễn là giúp doanh nghiệp quản lý chất lượng sản phẩm. Tuy nhiên nếu xem xét kỹ, sẽ thấy những yêu cầu mà ISO 9000 nêu ra cũng có lý và bao quát các mặt trong quá trình tạo ra sản phẩm, rất nên áp dụng trong xây dựng hệ thống quản lý chất lượng.

    Có lẽ vấn đề lớn nhất trong áp dụng ISO 9000 tại Việt nam là sự không đồng bộ giữa hệ thống quản lý chất lượng theo ISO 9000 với các phần khác trong hệ thống quản lý doanh nghiệp chung. Hệ thống theo ISO 9000 khá chặt chẽ và lý tính theo kiểu tây phương. Hệ thống quản lý chung của chúng ta còn thiếu chặt chẽ, nhiều cảm tính và hay du di theo kiểu có lý có tình, kiểu phương đông.

    Nếu hệ thống quản lý chung còn lạc hậu, tùy tiện và không chặt chẽ, tổ chức hành chính của chúng ta không rõ ràng, trách nhiệm của các bộ phận trong tổ chức không rõ ràng, chồng lấn lên nhau hoặc có chỗ bị bỏ trống... thì hệ thống ISO 9000 làm sao mà phát huy hết tác dụng như mong muốn được.

    Tuy nhiên, nếu người Ta và người Tây có thể kết hôn và chung sống hạnh phúc ngay tại Việt nam, thì chẳng có lý gì hệ thống quản lý chất lượng theo ISO 9000 không thể áp dụng được tại Việt nam. Có điều là chỉ những tổ chức có mong muốn thực sự, thấy thực sự phù hợp, chấp nhận thay đổi để phù hợp với “người tình” của mình thì mới có thể chung sống hạnh phúc và phát triển được mà thôi.

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Doanh nhân

Van Tuyen

17:28 (GMT+7) - Thứ Năm, 9/2/2012

Chức danh chủ tịch Hội đồng thành viên (HĐTV) không thể tự quyết gì cả. Tất cả các quyết định phải có nghị quyết của...

Trong bài: Miễn nhiệm Chủ tịch EVN vì để EVN Telecom thua lỗ (2 ý kiến)

Lê Anh

09:46 (GMT+7) - Thứ Năm, 9/2/2012

Chúng ta phát điên vì sung sướng khi được cầm chiếc iPhone, iPad bấy nhiêu thì có những người cũng phát điên đến muốn chết...

Trong bài: Góc khuất Foxconn qua lời người trong cuộc (5 ý kiến)

Mai Thiên Bình

07:47 (GMT+7) - Thứ Năm, 9/2/2012

Chẳng có cách nào hữu hiệu hơn khi mà thanh khoản ngân hàng căng thẳng, giá vốn vay từ ngân hàng cao chót vót, chỉ...

Trong bài: 2,67 tỷ USD và thời của mua bán, sáp nhập (1 ý kiến)

Long Vũ

22:32 (GMT+7) - Thứ Tư, 8/2/2012

Trung Quốc vừa công bố con số thu nhập đầu người năm 2011 là 5440 đô la/ người. Nếu nhìn vào mức lương 200 đô...

Trong bài: Góc khuất Foxconn qua lời người trong cuộc (5 ý kiến)

Quang Vỹ

16:59 (GMT+7) - Thứ Tư, 8/2/2012

Tuy là lương thấp thật so với thế giới nhưng ở Trung Quốc thì Foxconn là nơi trả lương khá cao so với các xí...

Trong bài: Góc khuất Foxconn qua lời người trong cuộc (5 ý kiến)