Nhà ống và xe gắn máy: Diện mạo hay bản sắc?


12/02/2010 00:24 (GMT+7)

picture Nhà ống và xe gắn máy đã thực sự trở thành biểu tượng quốc gia của Việt Nam - Ảnh: Lê Toàn.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Bộ mặt đô thị là hình ảnh trực tiếp nhất thể hiện khía cạnh văn hóa xã hội của một đất nước. Sắc thái đô thị biểu hiện qua cách tổ chức không gian đô thị và không gian sinh hoạt xã hội.

Trên khía cạnh văn hóa quốc gia về nhận thức, trình độ, cách ứng xử nhìn từ góc độ đại chúng thì gia đình có thể được xem như là tế bào hình thành nên bộ mặt và không gian văn hóa quốc gia. Trong đó cái nết ăn ở của từng tế bào thể hiện và phản ảnh các giá trị cơ bản cấu thành tính cách của một dân tộc.

Người Việt Nam đang sống ở đâu và sống như thế nào trong cái không gian đô thị như hiện nay?

Bỏ qua những nhận định dài dòng mang tính biện minh cho một cái gì đó định sẵn; bỏ qua những câu nệ về văn hóa lịch sử nhì nhằng… Cứ nhìn thẳng vào thực tế những gì đang hình thành và diễn ra ngay trước mắt, không thể chối bỏ sự thực là hiện nay chúng ta đang sống trong những cái chợ, những cái chợ lớn nhỏ tùy theo quy mô của đô thị, của quần cư mà chúng ta đang hít thở và sinh hoạt mỗi ngày.

Những cái chợ theo nghĩa đen nhiều hơn nghĩa bóng với đầy đủ tính chất, đầy đủ các mặt sáng tối của từ này. Những cái chợ này đã xóa hẳn cái tiếng tăm Hòn Ngọc Viễn Đông của Sài Gòn, đã từng ngày nuốt chửng cái không gian thấm đượm màu sắc văn hóa lịch sử của Hà Nội, đè lên cái nét thi ca tự tình của Huế, đang dồn cái không gian lãng mạn ngút ngàn hoa cỏ của Đà Lạt dần đi vào dĩ vãng…

Cái gì mà có sức tàn phá một cách cuồng bạo, chỉ trong một thời gian ngắn đã làm biến thể cả một bộ mặt đô thị, bộ mặt đất nước như thế?

Tại các đô thị lớn nhỏ hiện nay, 90% dân số sống trong các nhà ống và sử dụng xe gắn máy là phương tiện đi lại chính. Nhà ống và xe gắn máy, chắc chắn đã là hình thái của xã hội ta. Có ai hay cơ quan nào xem xét cạn cùng vấn đề này để trả lời câu hỏi: Nhà ống và xe gắn máy là diện mạo hay bản sắc của Việt Nam? Câu trả lời không khó, vấn đề là chúng ta có thực sự nhìn nhận thực tế đó hay còn đang mộng tưởng vào những viễn cảnh đô thị xa vời nào đó hoặc đang để mối quan tâm hoài vọng về những giá trị tinh thần xa lắc trong quá khứ!

Nhà ống và xe gắn máy thực sự đã trở thành biểu tượng quốc gia. Biểu tượng: Hình ảnh + Tinh thần có tính chất phổ biến và trực tiếp tác động lên đời sống xã hội.

Không biết tự bao giờ và nguyên do từ đâu, người Việt bây giờ có lẽ đang sống và sắp đặt cuộc sống của mình theo kiểu đa hướng. Sự đa hướng là nguyên tắc tồn tại một cách có ý thức và vô thức trong suy nghĩ của mỗi người. Ai cũng thấy và cần phải biết làm cùng lúc nhiều việc khác nhau như là phương cách bắt buộc để tồn tại.

Đa phần sinh viên tốt nghiệp kiếm sống bằng công việc chẳng liên quan gì tới việc học trước đó; một quan chức nhà nước có thể ngồi vào bất cứ chiếc ghế nào và xử lý bất cứ loại công việc nào cũng được; trên đồng ruộng nay trồng cây này, mai cây kia và mốt lại hoàn toàn có thể trở thành nền nhà hay sân golf… Nhà văn vừa viết vừa vẽ, nhạc sĩ vừa hát vừa phục vụ bia rượu cho các “thượng đế”, từ người mới biết đọc biết viết đến các bậc học giả ai cũng nói pha trộn lẫn lộn vào tiếng Việt cùng lúc mấy loại tiếng nước ngoài, tiền đồng, tiền đô, tiền Nhật, tiền châu Âu đều xài được.

Kiến trúc sư thường xuyên được các thân chủ yêu cầu thiết kế với tiêu chí: nhà tôi phải vừa ở vừa kinh doanh được, mặt bằng dành cho kinh doanh phải đáp ứng được nhiều dạng kinh doanh khác nhau, cụ thể là có thể cho thuê văn phòng, mở tiệm cắt tóc gội đầu, khi cần có thể cải biên thành quán ăn, khách sạn hay tiệm mát-xa…

Thực tế trên đường phố hiện nay, có thể bên cạnh trụ sở công an là quán nhậu, rồi thì tiệm tạp hóa, thời trang, nhà giữ trẻ, quán karaoke, tiệm ăn… Ở đâu cũng kinh doanh mua bán, mua bán từ trong nhà ra tới lòng lề đường, đứng ngồi đủ kiểu. Người ta luôn cần một ngôi nhà đa dụng, mà một ngôi nhà đa dụng tốt nhất nên là một ngôi nhà mặt tiền.

Có cầu ắt có cung, thế là đô thị cứ lan rộng, nhiều khu đô thị mới đua nhau mọc lên với nhiều đường sá được xây dựng để đáp ứng nhu cầu mặt tiền. Nếu đô thị hiện hữu đã là những cái chợ thì đô thị mới cũng vậy, số vụ tai nạn giao thông không kiềm chế được bởi vì bây giờ người ta làm đường để bán đất chứ đâu phải để dùng cho giao thông!

Vấn đề đô thị lan rộng đã được thế giới rút ra nhiều bài học cay đắng, đô thị càng lan rộng thì không gian đô thị càng lâm vào bế tắc trên mọi mặt: giao thông, môi trường cảnh quan, phúc lợi xã hội… cộng thêm tệ nạn xã hội lan tràn không kiểm soát được, sự cân bằng môi trường sinh thái bị phá vỡ không gì cứu vãn được.

Đã là nhà ống thì nhất thiết phải sử dụng xe gắn máy. Phương tiện này có sự hữu hiệu không thay thế được. Chiếc xe gắn máy chiếm rất ít chỗ trong nhà, già trẻ, lớn bé, nam nữ đều sử dụng được, tiện lợi cho mọi mục đích đi lại và chuyên chở, khi cần có thể trở thành phương tiện sinh nhai và nhất là muốn dừng lại ở đâu cũng được. Nhà ống và xe gắn máy là hai mặt không thể tách rời của cơ cấu đô thị hiện nay, chúng tồn tại cộng sinh và như là một điều hiển nhiên tối ưu không phải bận tâm chọn lựa.

Dân tình bây giờ không phải tìm cách thích ứng với cơ cấu xã hội-môi trường đó mà chính là kiểu đô thị chợ với nhà ống và xe gắn máy đang quy định cách sống, cách ứng xử, cách suy nghĩ hay tựu trung màu sắc văn hóa của nó phủ lên toàn bộ đời sống xã hội đến từng cá nhân.

Mới đầu thì tập cho quen, dần dà trở thành tập tính và tư duy của cộng đồng. Tập tính và tư duy của kẻ chợ đó là:

Sống theo kiểu tranh cướp nhau: không gian công cộng điển hình là vỉa hè thuộc quyền sử dụng của kẻ nào ngang ngược và bặm trợn hơn. Người ta không mảy may ưu tư về việc buôn gian bán lận lừa lọc người khác và có khi coi đó như là một thủ thuật kinh doanh tất yếu. Thậm chí có nhiều quan chức còn đặt vấn đề đưa vỉa hè vào thương trường.

Sống ích kỷ và hung bạo: bây giờ người ta sẵn sàng gây hấn, xung đột nhau chỉ vì những nguyên nhân nhỏ nhặt nhất, ai cũng tranh được phần mình bất kể quyền lợi và danh dự của người khác. Nam nữ, già trẻ đua nhau vặt trụi một vườn hoa ngày Tết chỉ trong một buổi tối; 500 nhân viên chuyên nghiệp mới đủ để bảo vệ mấy cành đào…?!

Sống mất trật tự, xem thường kỷ cương: bây giờ cái gì cũng chạy, giấy phép loại gì cũng chạy (mà giấy phép bây giờ rất nhiều), con cái đi học cũng chạy, đau ốm vào bệnh viện cũng chạy, chạy thủ tục, chạy án, chạy tới công sở, chạy tới đình chùa miếu mạo, từ người tử tế đến kẻ bất lương tất cả đều phải chạy và hình như việc gì cũng có chỗ để chạy. Sẽ ra sao với một đất nước mà điều không thể vẫn có cơ hội để trở thành có thể và cứ như vậy thì luật pháp và những quy tắc cộng đồng sẽ chỉ dùng để trang trí vì khi đó phần thắng luôn thuộc về kẻ giỏi chạy, biết chạy bất cứ ở đâu và bằng gì!



Và cứ như thế xã hội ngày càng bát nháo, bát nháo không chỉ ở diện mạo của nó mà có sự góp phần một cách vô thức của từng cá thể cấu thành cái không gian giao tiếp, cái không gian tâm tưởng, cái không gian văn hóa… của cộng đồng chúng ta.

Trở lại vấn đề nhà ống và xe gắn máy, đã đến lúc xem xét vấn đề này không đơn thuần như là một diện mạo xã hội mà như một bản sắc quốc gia. Dẫu đau lòng, nhưng phải công nhận đó như là một sự thật hiển nhiên phải đối mặt, đó là một vấn đề văn hóa cấp quốc gia, là bộ mặt đất nước mà lương tri tối thiểu của người có chút suy nghĩ không thể bỏ qua hoặc ngó đi chỗ khác.

Có thể nào gọi là phát triển một khi phúc lợi xã hội ngày càng nghèo đi, diện mạo đất nước ngày càng luộm thuộm, lòng người ngày càng phân tán, nhỏ nhen. Nhiều đường sá được xây dựng, nhiều nhà cao tầng mọc lên, vật chất thời thượng tràn đầy, từ ngữ hiện đại và phong cách luôn được nói tới như một chuẩn mực sống văn minh và hội nhập, nhưng phải chăng đó là một cách để che đậy sự nghèo nàn về tinh thần bên trong và biện minh cho sự tiếp nhận ào ạt màu sắc văn hóa ngoại lai tràn ngập, thúc con người lao vào cái bóng sáng ngoại nhập đó như con thiêu thân lao tới cái bóng đèn, xem đó là cái đích duy nhất, gạt sang một bên và bỏ lại sau lưng sự đằm thắm của nhân cách, sự tĩnh lặng của tinh thần - những giá trị bền vững cần có trên bình diện tồn tại của một cộng đồng, một dân tộc.

Có nhà văn nào đó đã nói một điều làm chúng ta phải suy nghĩ: “Nếu không mục ruỗng từ bên trong thì không có gì từ bên ngoài có thể thâm nhập được”.

Ngôi nhà, không gian sống, tế bào của xã hội bây giờ gần như không còn là nơi gìn giữ những giá trị tinh thần, những giá trị về màu sắc nhân văn riêng biệt trong tâm tính và tâm hồn của mỗi người Việt Nam tiếp nối từ thế hệ này sang thế hệ sau. Gia đình bây giờ tồn tại trong không gian xã hội, nơi mà ngôi nhà được dựng lên như là một giao điểm xã hội với mọi thứ xô bồ ngang dọc, mang đến toàn bộ tác động từ hoàn cảnh và môi trường chung quanh. Cái môi trường xã hội giàu sự đua chen và bắt chước lại rất nghèo về tinh thần và tính nhân văn.

Văn hóa không có trong những mộng ước. Văn hóa tồn tại trong thực tiễn đang diễn ra từng giây, từng phút, từng giờ, từng ngày. Mọi sự nhận định, phê phán, mọi sự mong muốn đều phải được rút ra từ phương pháp đối diện với cuộc đời, đối diện thẳng thắn với cội nguồn của sự việc.

Mọi sự bàn luận, đánh giá sẽ trở nên sáo rỗng nếu không xuất phát từ những định nghĩa có tính chất cốt tử.

Không phải là nhà nghiên cứu khoa học xã hội chuyên nghiệp, không có hệ thống dữ liệu để tổng hợp cho cái nhìn toàn diện; không thông thạo lịch sử và không là nhà nghiên cứu văn hóa…, với cái nhìn hạn hẹp và có phần chủ quan của một kiến trúc sư hay quan sát, cộng thêm chút kiến thức và cảm nhận về lịch sử phát triển đô thị thế giới trên khía cạnh nhân văn, tôi muốn nêu lên một câu hỏi - theo sự chủ quan cá nhân - có ý nghĩa quan trọng và căn bản để tạo tiền đề, điểm xuất phát cho bài toán hoạch định xã hội: “Nhà ống và xe gắn máy: Diện mạo hay bản sắc?”.

KTS. Võ Thành Lân (TBKTSG)

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Meo

    20:08 (GMT+7) - Thứ Hai, 15/3/2010

    Đây là bài viết rất hay, thẳng thắn, sâu sắc, sát thực tế và khách quan. Cảm ơn tác giả.

  • Thanhtuan

    22:38 (GMT+7) - Thứ Ba, 2/3/2010

    Một bài viết rất hay!

    Tuy nhiên tôi thấy buồn quá. Giá những nhà quản lý đô thị của chúng ta cũng có được quan điểm như vậy.

  • Nguyễn Văn Thanh

    09:09 (GMT+7) - Thứ Bảy, 27/2/2010

    Cảm ơn KTS Võ Thành Lân về một bài viết hay!

  • Stormarn

    12:02 (GMT+7) - Thứ Bảy, 20/2/2010

    Rất cảm ơn KTS. Võ Thành Lân!

    Bài viết hết sức xuất sắc, hoàn toàn không né tránh , thẳng thắn với thực tế cuộc sống đô thị của chúng ta. Chúng ta cần phải đủ mạnh mẽ để thay đổi thì mới mong con cháu chúng ta sớm sánh vai các bè bạn năm châu...

  • Minh Hòa

    23:38 (GMT+7) - Thứ Sáu, 19/2/2010

    Cảm ơn KTS vì một bài viết hay và thẳng thắn. Ai cũng biết lý do vì sao giải pháp đưa ra thì nhiều nhưng không khả thi.

  • Nguyễn Văn Trực

    09:20 (GMT+7) - Thứ Sáu, 19/2/2010

    Tôi đồng ý với ý kiến của bạn Minh Đức. Chúng ta cần có một "BỘ NÃO" đủ lớn, đủ mạnh, đủ sáng suốt để "đi trước" và định hướng xã hội chứ cứ "chạy theo" và "bịt lỗ hổng" thì thật là tai họa.

  • Đinh Quang Toàn

    19:29 (GMT+7) - Thứ Năm, 18/2/2010

    Trước tiên xin chúc a Lân và toàn thể các bạn ở toà soạn báo VNeconomy một năm mới dồi dào sức khoẻ, công việc thuận lợi và mọi điều theo mong muốn.

    Là người đang học tại nước ngoài và cũng làm xây dựng. Tôi xin chia sẻ một chút suy nghĩ cùng anh:

    Tôi thấy vấn đề anh nêu ra là một thực tế! Là người vốn suy nghĩ tìm ra giải pháp nên tôi xin mạo muội nói lên suy nghĩ của mình. Thật sự rằng tôi thấy anh viết bài có phần lo lắng cho cuộc sống hiện tại ở Việt Nam và tôi cũng vậy, tôi có hai ý ở đây.

    Thứ 1: Có nên chăng để chấn chỉnh tình trạng "lộn xộn" này thì chỉ có các cơ quan chức năng vào cuộc mới có thể giải quyết được! Tại sao vấn đề lấn chiếm vỉa hè, lòng đường không giải quyết được? trách nhiệm này thuộc về ai? Tại sao lại phải xây nhà ống mà bên quy hoạch thành phố và các cơ quan chức năng không đưa ra giải pháp như sau:

    Quy hoạch lại toàn bộ và làm từng bước, từng nơi trong một thời gian dài (100 năm), chỉ xây nhà chung cư không cho phép xây nhà ống nữa, nơi nào đã có nhà ống thì quy định khi sắp hết niên hạn sử dụng nhà thì Nhà nước tiến hành chưng thu nhà và tiến hành xây chung cư, nhà nào có mặt tiền thì ưu tiên tầng 1 có mặt tiền. kinh phí xây dựng lấy từ việc quy hoạch lại đô thị nên sẽ có nhiều đất để bán cho các doanh nghiệp, và làm theo cách nhấc một cụm dân ở nơi này sang khu khác, sau đó phá vị trí di dân đi xây mới và khi xây xong thì giao trả cho dân về ở.

    Việc này nghe rất mông lung nhưng thử hỏi có giải pháp nào để cải thiện bộ mặt thành phố như Hà Nội, Sài Gòn hay các thành phố khác? Tôi sống ở nước ngoài tuyệt nhiên không bao giờ thấy nhà ống ở mặt tiền cả mà chỉ có khu biệt thự được quy hoạch riêng, cũng không có chuyện mảnh đất này đẹp tiện cho việc kinh doanh ăn uống mà có thể làm được. Ví như các nhà quy hoạch đã tính toán và họ không cho phép một nhà hàng sang trọng và lớn nằm ngay cạnh ngã tư giao thông cả vì sẽ anh hưởng tới trật tự công cộng lẫn giao thông.


    Thứ 2: Xin nêu câu hỏi tại sao hiện nay lại có nhiều người buôn bán kinh doanh nhỏ vậy? Ví dụ như một cô bán hàng rong, bán chè vỉa hè..thu nhập cũng còn cao hơn anh kỹ sư làm việc vất vả?

    Theo tôi nghĩ, đã đến lúc chúng ta xem lại cái cách đào tạo việc làm của chúng ta, có nên chăng chúng ta cần chất lượng hơn số lượng? Tại sao không nâng cấp đòi hỏi giá trị các tấm bằng đại học, cử nhân lên? tại sao không đào tạo nghề? ở nước ngoài một công nhân bậc cao nếu so sánh lương với một kỹ sư mới ra trường thì lương của công nhân đó gấp 10 lần, vậy chúng ta nên xem lại vấn đề có nhất thiết cần con em mình học đại học trong khi nó học kém nhưng đá bóng giỏi, hay nó có năng khiếu vẽ, năng khiếu thêu, mộc, hay năng khiếu kinh doanh?

    Theo tôi khi thu nhập từ các ngành nghề khác cao gấp mấy chục lần nghề bán rong thì khi đó chắc chẳng có ai đi bán nước, phải lo nhà mặt tiền để bán hàng nữa phải không ạ!

  • Tiến Dũng

    19:07 (GMT+7) - Thứ Năm, 18/2/2010

    Bài viết khá sâu sắc về hiện trạng của các thành phố tại Việt Nam, tôi cũng tin rằng chính những hệ lụy của việc ở "nhà ống" đi "xe gắn máy" làm diện mạo xấu đi và 1 cách vô tình nó sẽ tạo thành bản sắc quốc gia nếu việc chỉnh trang đô thị hoặc cải thiện dịch vụ công cộng (giao thông công cộng là 1 trong số đó) không được thực hiện sớm.

    Bạn thử hình dung nếu việc đi xe gắn máy ra đầu ngõ mua bó rau bên lề đường (chiếm đóng) quá dễ dàng thì người dân sẽ chẳng ý thức rằng nên đi bộ hoặc chủ tâm lên kế hoạch mua những thứ gia đình cần dùng trong vài ngày. Hậu quả là người dân thấy lề đường buôn bán được nên cũng thi nhau thản nhiên chiếm làm nơi buôn bán;người mua sẽ không có lề đường để đi bộ.

    Cái vòng luẩn quẩn vấn cứ tiếp tục và lâu ngày cò thể sẽ thành bản sắc Việt Nam nếu chúng ta không thay đổi sớm.

  • Phan Văn Thảo

    18:30 (GMT+7) - Thứ Năm, 18/2/2010

    Một bài viết quá hay và sâu sắc. Mong rằng những nhà quản lý hành chính và quản lý xã hội đọc và có (dù chỉ một chút) suy ngẫm về vấn đề này.

  • DungzBT

    14:03 (GMT+7) - Thứ Năm, 18/2/2010

    Hi all,

    Theo tôi đây là bài viết hay, đi thẳng vào vấn đề. Tuy nhiên nếu nhìn ở khía cạnh khác theo tôi nghĩ các vấn đề tác giả đưa ra chúng ta những người bình thường còn đưa ra được ý kiến, những tồn tại của vấn đề thì không thể nói các nhà hoạch định không nhìn thấy vấn đề đó. Vấn đề ở đây là họ có thực định hiện hay không thôi và thực hiện như thế nào thôi?

  • Nguyen Khoa Minh

    10:44 (GMT+7) - Thứ Năm, 18/2/2010

    Bài viết thật hay và sâu sắc.

    Bài toán quy hoạch đòi hỏi một giải pháp tổng thể, dụa trên lợi ích thực sự của cộng đồng, của toàn dân mà không thể từ lợi ích của một số nhỏ, nhóm nhỏ các doanh nghiệp nhà đầu tư hay quan chức.

    Ví dụ chúng ta đang cho phép các "chung cư cao cấp" cao tầng mọc lên tản mát tại bất cư nơi nào trong thành 2 thành phố lớn HCM và Hà Nội. Chúng giải quyết được nhu cầu về diện tích nhà ở nhưng với cơ sở hạ tầng, đường xá hiện tại, số lượng ngày càng nhiều Chung cư nhu vậy chỉ tạo lên sức ép lớn hơn cho giao thông, cấp thoát nước, y tế, giáo dục...

    Biện pháp quan trọng hàng đầu là phải phát triển GIAO THÔNG CÔNG CỘNG, bằng xe điện treo, nếu như xe điện ngầm quá đắt đỏ. Những đường xe điện đó phải được nối liền với các cụm dân cư tập trung có thể cách xa trung tâm thành phố, nhưng thuận tiện cho cư dân đi lại làm việc tại trung tâm thành phố. Không thê chỉ dựa vào xe bus và coi đó như giải pháp giao thông công cộng duy nhất vì thực chất xe bus khi hiểu quả khai thác thấp lại chính là thủ phạm góp phần gây kẹt xe.

    Biện pháp quan trọng thứ hai là phải phát triển đường treo. Với kỹ thuật xây dụng hiện nay, xây dụng 1 km đường treo vừa nhanh, dễ làm và RẺ hơn nhiều so với phải đi thương lượng, đền bù, cưỡng chế, giải tỏa "cư dân mặt tiền". Cái này chẳng phải học đâu xa, tất cả các nước xung quanh ta đã làm và đang làm thành công.

    Tiếp đến là tách các trung tâm thương mại hành chính khỏi khu dân cư. Nếu chúng ta có được những trung tâm thương mại lớn, tiện các đầu mối giao thông công cộng, nơi mà không chỉ là nơi dành cho những thương hiệu lớn, đắt tiền, mà có cả chỗ cho người tiêu dùng có thu nhập trung bình và những tiểu thương nhỏ phục vụ họ. Lúc đó nhà mặt tiền sẽ không còn nhiều giá trị thương mại...đó chính là cách phát triển của các nước khác mà chúng ta hoàn toàn có thể học tập. Thực tế ở ta cũng có thể thấy được từ sự phát triển của các chuỗi siêu thị...

  • Ngọc Nguyễn

    22:47 (GMT+7) - Thứ Tư, 17/2/2010

    Tôi rất thích bài viết này , hình ảnh xe gắn máy và nhà ống là để dành cho một xã hội chậm phát triển , nên tôi có suy nghĩ rằng để đóng góp một phần cho sự phát triển văn minh của đô thị Việt Nam tôi sẽ chọn mua nhà chung cư , trả góp 1 cho một cái ô tô , và thêm một chiếc xe đạp vừa để luyện sức khỏe , và để đi lại trong phạm vi nhỏ , lại góp phần ko ảnh hưởng môi trường .

    Tôi thực sự ko muốn mua và sống trong những căn nhà ống , dù mặt đường hay trong ngõ . Dĩ nhiên nhà mặt đường rất hấp dẫn , đúng là 1 căn nhà đa năng , nhưng tôi thà chọn nhà kiểu biệt thự phân lô , trong khu quy hoạch nếu có điều kiện cho phép còn hơn là sống trong căn nhà mặt đường vừa bụi vừa ô nhiễm lộn xộn , phức tạp .

    Vấn đề nhà ống và xe máy luôn là vấn đề nhức nhối trong lòng tôi , vì đó là 2 thứ thiết yếu trong đời sống , cái là phương tiện đi lại , cái là nơi để ở sau những giờ làm việc , nhưng 2 thứ thiết yếu đấy 1 cái thì quá nguy hiểm khi di chuyển , 1 cái thì khiến cho việc sống không đủ điều kiện về ánh sáng , vệ sinh , môi trường ... Tôi thực sự muốn tảy chay nhà ống và xe máy , hi vọng nhà nước sớm đầu tư xây dựng hệ thống giao thông công cộng thuận tiện cho người dân , giảm thiểu gánh nặng về mặt tâm lý khi tham gia giao thông trong một hệ thống phức tạp như ở Việt Nam , gánh nặng về sự tranh chấp đất đai quyền lợi trên những mảnh đất thiếu hạ tầng , kém an ninh ....

  • Đình Hoàng

    12:36 (GMT+7) - Thứ Tư, 17/2/2010

    Sự tồn tại thực thể bộ mặt xã hội hiện nay là điều hiển nhiên vì môi trường xã hội là thế. Con người là một động vật cao cấp luôn biết tìm cách hoàn thiện và thích ứng với môi trường. Người Việt nam giờ đây không còn bị bó hẹp tầm nhìn nữa ,ai cũng đều thấy được cái đẹp cai hay,cái văn minh của nhân loại cần kế thừa, lựa chọn.

    Cái mà KTS Lân suy ngẫm thì nhiều người đã biết , có điều chúng ta có sư lựa chọn nào đâu, thuốc chữa cũng đã có nhưng liệu có dám uống không?

  • Nguyễn Đức Châu

    05:30 (GMT+7) - Thứ Tư, 17/2/2010

    Bài viết sâu sắc thể hiện được tầm nhìn xa. Bạn Đặng Q Long cũng nhận xét chính xác. Nhân đây tôi xin góp ý kiến về nạn kẹt xe.

    HAI GIẢI PHÁP GIẢM ÙN TẮC

    Cách đây 11 năm, một chuyên gia giao thông đã cảnh báo về nạn ách tắc giao thông với các ước tính về tỉ lệ mặt lộ trên đơn vị xe, mật độ dân số và mức độ thiệt hại. Tuy nhiên chúng ta không hề quan tâm và cho đó là suy đoán vu vơ. Nhưng giờ đây nạn kẹt xe đang gây tác hại to lớn về nhiều mặt (giờ lao động, vận chuyển, môi trường, tâm lý, kế hoạch phát triển…) chúng ta nên cùng nhau tìm hướng giải quyết trước mắt và dài hạn cho vấn đề này.

    Theo ông Bernd Lukenheiner, Giám đốc tổ chức hợp tác kỹ thuật Đức (GTZ), mức độ đô thị hoá ở Việt Nam hiện nay khá thấp, khoảng 28%. Ngoài ra, việc tăng số lượng xe máy (8%/năm) và xe hơi cá nhân (20%/năm) là nguyên nhân dẫn đến tình trạng ùn tắc giao thông ở những thành phố lớn của Việt Nam.


    1. TRẢ LẠI LỘ GIỚI

    Đây là phương án dài hạn giúp mở rộng nâng tỉ lệ mặt đường. Với mật độ diện tích đường trên diện tích chung của thành phố hiện nay là 1,7% trong khi tiêu chuẩn chung phải từ 20-25% thì ách tắc giao thông sẽ là chuyện dài nhiều tập. Điều đầu tiên là nghiêm cấm không cho xây dựng trên lộ giới. Cho đến nay các hộ dân vẫn được phép giữ lại phần lộ, hẻm giới để làm tường rào, sân sau khi xây dựng. Thậm chí rất nhiều hộ còn tranh thủ lấn ra thêm. Như thế, công dụng của các hẻm và lộ nhỏ vẫn không thay đổi ảnh hưởng rất nhiều đến công tác an ninh, phòng cháy chữa cháy, giao thông…

    Kèm theo là việc giải toả bắt buộc các hộ còn lại với các đoạn đường nào có trên 50% hộ đã xây thụt vào đúng quy định về lộ giới, trả lại lộ giới cho giao thông. Phương án này không tốn kinh phí nhưng rất hiệu quả nếu chính quyền địa phương quyết tâm triển khai. Khi thực hiện triệt để phương án này, theo tính toán sơ bộ của chúng tôi trong khoảng 3-5 năm, diện tích mặt đường trên đơn vị xe sẽ tăng gấp đôi, có thể đủ đáp ứng với tỉ lệ tăng đầu xe trong những năm sắp đến. Trong thời gian đầu có vẻ sẽ hơi kém mỹ quan khi các hộ xây dựng trả lại lộ giới, nhưng khi hoàn thành chúng ta sẽ có những con đường khang trang, đẹp đẽ.

    2. CHẶT GÓC GIAO LỘ

    Ngoài phương án cấm xây dựng trên lộ, hẻm giới để mở rộng lòng đường, hẻm trong vòng vài năm, chúng tôi xin đề nghị một giải pháp mang tính đối phó và đồng thời hỗ trợ cho giải pháp thứ nhất là: ‘chặt góc giao lộ’ theo lộ, hẻm giới (hoặc rộng hơn nếu cần thiết).

    Biện pháp này rỏ ràng không hao tốn nhiều kinh phí, lại có thể triển khai nhanh chóng góp phần giải toả ngay ách tắc giao thông tại nhiều tuyến đường trong đô thị. Các góc giao lộ sau khi giải toả sẽ được xây dựng theo hình đường vòng cung để các phương tiện giao thông quẹo phải thuận tiện hơn.

    Tuy nhiên biện pháp này có thể gặp phải 1 số ý kiến phản đối, đặc biệt từ các chủ hộ, chủ công trình liên quan vì quyền lợi của họ trên các vị trí ‘đắc địa ‘ bị đe doạ. Nhưng vì quyền lợi của quốc gia, vì sự phát triển bền vững của kinh tế của các thành phố lớn, chúng ta phải hy sinh quyền lợi một số cá nhân nêu trên.

  • Lê Văn Quốc

    23:34 (GMT+7) - Thứ Ba, 16/2/2010

    Nhận xét của tôi là hay, đi thẳng vào vấn đề, mặc dù nói nhiều đến vấn đề không tích cực, những tồn tại của xã hội ta. Nhưng đâu phải là xấu nếu phê phán, đó cũng phải được xem là một cách đóng góp cho sự phát triển bởi có những người muốn ngợi khen, có những người muốn phê phán, mục đích cuối cùng là làm thực tế đẹp đẽ hơn.

    Tôi hoàn toàn đồng ý với những điều nêu trên. Anh cử nhân luật đi mở tiệm cầm đồ để phát tài, anh kỹ sư điện đi làm xây dựng công trình giao thông, anh trung cấp trắc địa đi làm nhà máy xi măng... tất cả là để có thu nhập khá!

    Anh lái xe chở hàng thuê vì tắc đường mà bị phạt 40% giá trị hợp đồng do về trễ giờ thỏa thuận, chị công nhân vay tiền mua đất rồi bị lừa giấy tờ giả & bán hai lần, mang oto đi cắm bằng giấy tờ giả rồi người khác mang giấy thật về đòi xe... tất cả những điều trên đều là sự thật.

    Tôi nghĩ điểm mấu chốt của vấn đề là người ta gặm nhấm kỷ cương, luật pháp để tồn tại, nói cách khác là lách luật. Một câu hỏi xin đặt ra: nếu không lách luật thì cán bộ có giầu không? Tại sao ở thành phố, lương kỹ sư 5 triệu chỉ đủ ăn tiêu tiết kiệm, mua sắm quần áo và đi đám cưới bạn bè thì lương nhiều cán bộ chỉ 3 triệu mà có xe hơi, nhà lầu? Nguồn gốc có lẽ bắt đầu từ sự thiếu minh bạch. Cảm ơn mọi người đã đọc!

  • Thuần Phong

    19:00 (GMT+7) - Thứ Ba, 16/2/2010

    Tôi suy nghĩ rằng Làm gì cũng phải có giai đoạn và quá trình.Nếu chúng ta là chủ một gia đình vừa thoát ra khỏi hoạn nạn chúng ta mới thấy hết cái khó của của các nhà hoạch định chính sách.

    Trong dân gian thường có câu:"Chí tiên sinh lớn, túi tiên sinh rỗng". Không phải dân tộc Việt Nam không biết ở nhà lầu đi xe hơi mà vẫn đang còn phải nghĩ đến nhà cho người thu nhập thấp và nhà ở xã hội. Vì vậy đừng cho rằng "nhà ống,xe máy" là bản sắc...

  • Minh Đức

    10:43 (GMT+7) - Thứ Ba, 16/2/2010

    Bài viết của tác giả có lẽ không dừng lại ở vấn đề quy hoạch hay giao thông, mà có thể muốn nói tới một vấn đề cơ bản hơn.

    Đây là hồi chuông cảnh báo sự tụt hậu của chúng ta. Vấn đề là giải pháp nào là cơ bản? Có lẽ chúng ta vẫn phải chờ đợi.

  • Hoàng phố

    17:59 (GMT+7) - Thứ Hai, 15/2/2010

    Bài viết thể hiện tác giả rất am hiểu qui hoạch và kiến trúc cũng như cách tư duy hiện nay của các nhà quản lý. Nhưng làm sao mà thay đổi được khi bộ máy quản lý, quy hoạch của chúng ta vẫn thế, ít thay đổi và không muốn thay đổi!

  • Lê Bình Tâm

    09:04 (GMT+7) - Chủ Nhật, 14/2/2010

    Bài viết hay! "Nhà ống và xe gắn máy: diện mạo hay bản sắc?" để cảm và suy ngẫm. Theo tôi, văn hóa là những gì tụ do lịch sử để lại. Nếu hiện trạng phát triển của Việt Nam vẫn tiếp diễn như hiện nay thì "nhà ống và xe gắn máy" sẽ trở thành bản sắc.

    Tôi tin chúng ta có thể thay đổi nếu muốn, nhưng cần phải có nhưng tư tưởng rõ nét và quyết tâm vững chắc.

  • Thanh Hien

    00:12 (GMT+7) - Thứ Bảy, 13/2/2010

    Bài viết hay quá!

    Việc gì chúng ta cũng làm được, khó khăn đến mấy cũng vượt qua, duy chỉ có tắc nghẽn giao thông và quy hoạch đô thị là chịu!

    Tôi bổ sung thêm một ý "nhỏ": Quy hoạch đô thị và những con đường thể hiện ý chí và tầm nhìn của người Việt ta. Từ xưa đến nay, từ nông thôn đến thành thị, dù cho đất rộng, người thưa, vườn để không... nhưng những con đường làng chỉ đi vừa xe trâu, xe bò. Ở thành thị xét cho cùng, cũng đâu khá hơn. Nếu dân ta giầu (mục tiêu dân giầu), mỗi chiếc xe máy biến thành một chiếc ôtô, chắc xếp lên đầu nhau 6 tầng mà đi.

    Cái gì cần thiết giữ thì phải giữ, cái gì cản trở công cuộc đổi mới phát triển thì chúng ta phá bỏ. Chúng ta phá để xây chứ đâu phải phủ nhận sạch trơn. Một ngôi nhà, dãy phố được vài chục năm đâu gọi là phố cổ? Không lẽ mãi mãi tư duy người Việt mình chỉ như những con đường làng?

  • Hoàng Nguyễn

    11:19 (GMT+7) - Thứ Sáu, 12/2/2010

    Cảm ơn tác giả vì bài viết rất hay, sâu sắc và sát thực tế, không chỉ là vấn đề diện mạo đô thị.

  • Tuấn Linh

    11:14 (GMT+7) - Thứ Sáu, 12/2/2010

    Cảm ơn anh Lân, bài viết của anh quá tuyệt vời.

  • Đặng Quang Long

    11:00 (GMT+7) - Thứ Sáu, 12/2/2010

    Một bài viết thật tuyệt vời của KTS Võ Thành Lân! Là một kiến trúc sư, tiếp xúc trực tiếp với phát triển đô thị ông đã có cái nhìn thật tinh tế và những cảm nhận sâu sắc về bộ mặt đô thị và văn hóa Việt Nam hiện nay.

    Tôi xin được trích dẫn lại câu hỏi của ông: "Nhà ống và xe gắn máy: Diện mạo hay bản sắc?"

    Và xin được nêu ra câu hỏi để mọi người cùng bàn luận: Bạn có sẵn sàng từ bỏ xe gắn máy để chuyển sang phương tiện công cộng? chiếc xe gắn máy của bạn là tay gas hay xe số? nó đắt tiền hơn xe của bạn bè hay hàng xóm bạn không?

    Bạn có sẵn sàng ở nhà chung cư, thuê mặt bằng kinh doanh ở các trung tâm kinh doanh tập trung thay vì xí một miếng đất mặt tiền xây nhà ống nhỏ để kinh doanh không?

    Tuy vậy, mọi người cũng đều thấy rằng: ở Việt Nam hiện nay, phương tiện công cộng rất kém phát triển và đôi khi là nỗi ám ảnh với người dân, khiến cho mọi người đều chọn sở hữu xe cá nhân để tự chủ và chủ động trong công việc, di chuyển. Nhà chung cư cũng được xây dựng nhiều nhưng hoặc là giá trên trời; hoặc là chất lượng công trình kém. Ngoài ra, các dịch vụ tiện ích đôi khi không đảm bảo, pháp lý chủ quyền, tranh chấp xảy ra liên miên.

    Phát triển đô thị cần có một tầm nhìn và một chính sách vĩ mô của nhà nước. Thay đổi tập tục văn hóa, lối sống suy nghĩ thì thật là khó, và rất cần một nền giáo dục toàn xã hội.

  • Bo

    10:36 (GMT+7) - Thứ Sáu, 12/2/2010

    Cảm ơn KTS. Võ Thành Lân!

    Không cần phải là nhà nghiên cứu khoa học xã hội chuyên nghiệp, không cần có hệ thống dữ liệu để tổng hợp cho cái nhìn toàn diện; không thông thạo lịch sử và không là nhà nghiên cứu văn hóa…,nhưng bài luận hết sức xuất sắc.

  • Thanh Uyên

    08:29 (GMT+7) - Thứ Sáu, 12/2/2010

    Đây là bài viết khá hay, thẳng thắn và khách quan

  • Buigiangnam

    05:50 (GMT+7) - Thứ Sáu, 12/2/2010

    Tôi cảm phục sự thẳng thắn của tác giả bài viết. Nét thanh lịch vốn có của Hà Nội xem ra chỉ còn trong tiềm thức nuối tiếc.

  • Bui Duc Ngoc

    03:12 (GMT+7) - Thứ Sáu, 12/2/2010

    Bài viết rất hay, sâu sắc, sinh động và nhờ đó có tính phản biện rất cao. Cám ơn tác giả rất nhiều.

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Bất động sản

Minh Điền

10:17 (GMT+7) - Thứ Năm, 9/2/2012

Chỉ có vài anh ăn nhỏ còn phần lớn sẽ khó khăn dài, ngân hàng hiện nay có mở van cũng không dám cho vay...

Trong bài: Đầu tư bất động sản: “Lách” qua khủng hoảng (1 ý kiến)

Pvd

10:14 (GMT+7) - Thứ Hai, 6/2/2012

“Dù vậy, cũng đã có thêm những dấu hiệu cho định hướng của thị trường như Chính phủ sẽ giảm mức lãi suất nếu lạm...

Trong bài: Khó đoán thời điểm phục hồi thị trường nhà đất Tp.HCM (2 ý kiến)

Pvd

09:42 (GMT+7) - Thứ Hai, 6/2/2012

Nếu hiểu đất đai thuộc sở hữu “toàn dân” thì kế cả nhà nước (Chính phủ), dù là người có quyền quản lý toàn bộ...

Trong bài: Để thực thi nghiêm pháp luật đất đai (13 ý kiến)

Minh Dự

10:09 (GMT+7) - Chủ Nhật, 5/2/2012

Giá nhà đất ở Việt Nam tương đương với giá nhà đất ở những nước có thu nhập mấy chục ngàn USD/người thì việc khủng...

Trong bài: Thị trường bất động sản 2012 vẫn nhiều ẩn số (2 ý kiến)

Hữu Trần

00:08 (GMT+7) - Chủ Nhật, 5/2/2012

Tôi chưa rõ ai đúng ai sai trong việc này vì chính quyền ở Tiên Lãng thì nói là các ông phát biểu trên báo...

Trong bài: Để thực thi nghiêm pháp luật đất đai (13 ý kiến)