Phát triển công nghiệp ôtô: Đúc kiềng không chân?

ĐỨC THỌ

23/08/2010 07:25 (GMT+7)

picture Ca-bin xe tải được đúc, dập tại nhà máy ôtô Vinaxuki - Ảnh: Đức Thọ.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Đánh giá lại thực trạng của ngành công nghiệp ôtô Việt Nam hiện nay, có thể hình dung rằng dường như chúng ta đang cố gắng đúc kiềng không chân.

Bởi thực tế, hiện cả ba điều kiện tối quan trọng để có thể phát triển một ngành công nghiệp ôtô mạnh và bền vững gồm thị trường, công nghiệp phụ trợ và hạ tầng giao thông chúng ta đều đang yếu.

Vậy làm công nghiệp ôtô (hay đúc kiềng) thế nào khi cả ba điều kiện cần và đủ (ba chân kiềng) đều chưa đủ lớn để trở thành nền tảng? Và nếu cố gắng đúc, liệu chiếc kiềng không chân (hoặc chân yếu) có đứng vững trước những “xô đẩy” trong thời cạnh tranh toàn diện?

Câu chuyện dung lượng thị trường

Đến lúc này, không ít người tâm huyết với ngành công nghiệp ôtô Việt Nam đã bắt đầu tỏ ra nản lòng hoặc có phần mất định hướng, mà nút thắt của câu chuyện được xem là vấn đề dung lượng thị trường.

Một nguyên lý bất di bất dịch là ngành sản xuất nào muốn phát triển được thì trước hết thị trường phải có dung lượng đủ lớn, sau đó mới tính đến xuất khẩu. Ôtô cũng không phải ngoại lệ, cho dù mục tiêu chỉ dừng ở mức độ lắp ráp và trước mắt là phục vụ thị trường nội địa, còn chuyện xuất khẩu xem như chuyện… viển vông.

Từ nhiều năm nay, năm nào cũng có ít nhất vài ba cuộc hội thảo được tổ chức xoay quanh chủ đề phát triển công nghiệp ôtô. Và một thực tế chưa thể thay đổi là thị trường luôn trở thành câu chuyện được đề cập nhiều nhất, vừa đóng vai trò một lực đẩy tối quan trọng cho tương lai ngành ôtô, vừa bị xem như một “tội đồ” kìm hãm công nghiệp ôtô.

Ông Ngô Văn Trụ, Phó vụ trưởng Vụ Công nghiệp nặng (Bộ Công Thương), một chuyên gia hàng đầu trong ngành ôtô Việt Nam, đã có lần phải than rằng “tôi làm trong ngành này đã 20 năm mà đến giờ, thú thực là tôi… chẳng biết nói thế nào nữa”.

Theo ông Trụ thì một thị trường mà dung lượng chỉ hơn 100.000 xe/năm lại có đến 400 chủng loại xe thì làm sao phát triển được công nghiệp ôtô! Tính ra, mỗi năm một dòng xe bán chạy nhất cũng chỉ đến vài nghìn chiếc, rồi cả một nhà lắp ráp thậm chí cả năm cũng chỉ đạt tổng sản lượng bán hàng tương đương. Vậy doanh nghiệp lấy cơ sở nào để giảm giá thành? Công nghiệp phụ trợ lấy gì để phát triển?

Rõ ràng, dung lượng thị trường ôtô chính là một chìa khóa để phát triển ngành sản xuất và dịch vụ ôtô. Nhưng để thị trường tăng được dung lượng lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Từ đó mới có chuyện nhiều chuyên gia và cả các nhà quản lý đến nay vẫn xung khắc nhau vể quan điểm rằng nên coi thị trường là nạn nhân hay tội đồ đối với tương lai ngành ôtô.

Cái lý của quan điểm thứ nhất là ở chỗ, thực tế không ai muốn thị trường ôtô (hay bất kể thị trường hàng hóa nào khác) bị chậm phát triển. Nhưng cái khó bó cái khôn, muốn thị trường ôtô Việt Nam phát triển thì hạ tầng giao thông phải tốt, giao thông phải thoáng, ý thức chấp hành của người tham gia giao thông tốt.

Tuy nhiên, xem ra cả mấy yếu tố này hiện tại đều còn nhiều bất ổn. Từ đó, chính sách thuế đối với mặt hàng ôtô mấy năm trở lại đây liên tục được điều chỉnh nhằm cố gắng hạn chế lượng ôtô lưu hành, góp phần tránh được nhiều hệ lụy không tốt đối với nền kinh tế - xã hội. Và chính điều này đã dẫn đến quan điểm thứ hai là coi việc hãm tốc độ phát triển thị trường ôtô như một tội đồ đối với tương lai ngành công nghiệp ôtô mà chính sách thuế được coi là điểm nhấn.

Công nghiệp phụ trợ vừa yếu vừa thiếu lòng tin

Trong khi dung lượng thị trường nhỏ trở thành một chân kiềng yếu thì công nghiệp phụ trợ thậm chí có thể coi là vẫn đang đứng tại vị trí xuất phát, và chân kiềng này của công nghiệp ôtô theo đó cũng là zero.

Đối với ngành công nghiệp ôtô, nếu nhìn từ góc độ sản phẩm thì khi ngành công nghiệp phụ trợ kém phát triển, nghĩa là các linh kiện, phụ tùng không được sản xuất hoặc chất lượng thấp, hẳn sẽ không thể có được những chiếc xe hoàn chỉnh hay có hoàn chỉnh thì chất lượng cũng tồi;

Nếu nhìn từ góc độ ngành, khi công nghiệp phụ trợ kém phát triển thì hệ quả đương nhiên là công nghiệp ôtô cũng không thể phát triển tốt được. Đây cũng là lý do để công nghiệp phụ trợ được đánh giá là một nền tảng giúp công nghiệp ôtô phát triển mạnh và bền vững.

Do đó, việc ngành công nghiệp phụ trợ kém phát triển bị một số ý kiến xem là “tội đồ” khiến công nghiệp ôtô Việt Nam suốt gần 20 năm nay vẫn coi như giậm chân tại chỗ sẽ là không oan. Tuy nhiên, nếu suy xét kỹ hơn, công nghiệp phụ trợ Việt Nam cũng khó phát triển được bởi nhiều điều kiện khó khăn khách quan bó buộc.

Thử nhìn vào mối quan hệ giữa các doanh nghiệp sản xuất phụ trợ và các doanh nghiệp lắp ráp ôtô tại Việt Nam để thấy rõ hơn điều này.

Từ nhiều năm nay, các nhà lắp ráp có vốn đầu tư nước ngoài (mà lâu nay chúng ta vẫn gọi là các hãng xe liên doanh, chủ yếu thuộc Hiệp hội các Nhà sản xuất ôtô Việt Nam - VAMA) cho rằng không thể kêu gọi khối doanh nghiệp sản xuất phụ trợ “ruột” của mình tại các nước đầu tư sản xuất tại Việt Nam vì thị trường Việt Nam còn quá nhỏ bé, đầu tư vào không những không có lãi mà còn khiến giá thành sản phẩm đội lên rất cao. Trong khi đó, bản thân các doanh nghiệp lắp ráp ôtô vẫn chưa tin vào chất lượng các loại linh kiện, phụ tùng nếu được các doanh nghiệp phụ trợ Việt Nam sản xuất.

Ở chiều ngược lại, các doanh nghiệp phụ trợ lại cho rằng sẽ là mạo hiểm nếu sản xuất vì khi sản xuất ra sẽ không biết… bán cho ai.

Theo quan điểm của ông Nguyễn Xuân Chính, Trưởng ban Quản lý các Khu công nghiệp và Chế xuất Hà Nội, thì một trong những nguyên nhân cơ bản dẫn đến tình trạng này là các doanh nghiệp phụ trợ và các nhà lắp ráp ôtô vẫn chưa tin nhau.

Bên cạnh câu chuyện lòng tin giữa hai khối doanh nghiệp tại Việt Nam, nhiều chuyên gia cũng cho rằng có một nguyên nhân quan trọng khác là thực tế trình độ công nghệ để làm công nghiệp phụ trợ Việt Nam vẫn còn yếu. Vì thế mới có chuyện nhiều doanh nghiệp lắp ráp (kể cả ôtô, điện tử…) lâu nay vẫn kêu “chúng tôi đi tìm tại khắp 64 tỉnh, thành phố mà không kiếm nổi cái… ốc vít”. Lý do vì việc tìm được một doanh nghiệp sản xuất linh kiện, phụ tùng đạt chất lượng tiêu chuẩn, đồng đều 100 như một không hề dễ dàng.

Nan giải bài toán giao thông

Chân kiềng thứ ba và cũng là câu chuyện “đụng” đến nhiều yếu tố văn hóa - xã hội nhất, theo đó cũng sẽ khó giải quyết đồng bộ hơn, cần sự góp sức giải quyết từ nhiều ngành, nhiều người và toàn xã hội.

Trước hết là câu chuyện về tỷ lệ đường giao thông, đặc biệt là tại hai thành phố lớn là Hà Nội và Tp.HCM.

Ví dụ tại Hà Nội, theo thống kê, tính đến giữa năm nay thủ đô có khoảng 8.489 km đường giao thông nhưng vẫn không thể đáp ứng được nhu cầu phát triển đô thị và sự gia tăng của các loại phương tiện giao thông. Hệ thống bến bãi, điểm đỗ xe, vận tải hành khách công cộng thiếu về số lượng và kém về chất lượng phục vụ. Tỷ lệ đáp ứng về vận tải hành khách công cộng rất thấp, chỉ đạt 15%  so với tiêu chuẩn 40 - 60%. Tính ra, trung bình mỗi kilômét đường Hà Nội phải gánh chịu gần 6.500 ôtô và xe máy các loại.

Ông Nguyễn Quốc Hùng, Giám đốc Sở Giao thông Vận tải Hà Nội, cho biết  hiện tỷ lệ quỹ đất dành cho giao thông đang còn quá thấp, chỉ chiếm khoảng 6-7% diện tích đất đô thị. Trong khi đó, mạng lưới phân bổ không đều, tại một số khu vực nội thành là khá cao nhưng ở các khu vực ngoại thành còn thấp.

Chính sức ép về giao thông tại các đô thị lớn đã khiến các nhà hoạch định chính sách phải tính đến các phương án điều chỉnh gián tiếp và có tính giai đoạn. Việc điều chỉnh, áp dụng các mức thuế và phí cao lên mặt hàng ôtô cũng là nhằm mục tiêu hạn chế ùn tắc, tai nạn giao thông đang khá nhức nhối hiện nay.

Về dài hạn, bài toán hạ tầng giao thông có thể sẽ được giải quyết với các bản quy hoạch cụ thể. Nhưng giải quyết bài toán này không hề đơn giản và cần thời gian dài, có thể lên tới hàng chục năm.

Vấn đề chính là ở chỗ, từ nay đến khi bài toán hạ tầng giao thông được giải quyết, liệu ngành công nghiệp ôtô đã kịp “xoay xở” để giải quyết xong hai chân kiềng kể trên chưa? Hay từ nay cho đến khi lộ trình cắt giảm thuế quan, trong đó thuế suất thuế nhập khẩu mặt hàng ôtô về mức 0%, trong khuôn khổ khu vực mậu dịch tự do ASEAN (CEPT/AFTA) và xa hơn nữa là WTO, chúng ta vẫn cứ loay hoay đúc kiềng không chân hoặc đúc nên chiếc kiềng chân yếu để khi thương mại hoàn toàn được làm phẳng, chiếc kiềng sẽ sập xuống?

Trong khi ba chân kiềng - ba bài toán khó và chủ chốt - của công nghiệp ôtô thậm chí chưa được xác định rõ để giải quyết thì việc một chuyên gia trong ngành tỏ ra nản lòng cũng là lẽ dễ thông cảm.

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Nguyễn Hoàng Giang

    11:50 (GMT+7) - Thứ Hai, 6/9/2010

    Chỉ một câu hỏi: Tại sao chúng ta lại cứ cố gắng nâng quả tạ nặng 100kg khi mà sức khỏe chỉ cho nâng tối đa 50kg? Phải chăng vấn đề đang được giải quyết trên cơ sở nhóm lợi ích cá biệt, chứ không phải lợi ích của toàn dân?

  • Le Hoang

    11:10 (GMT+7) - Thứ Ba, 24/8/2010

    Có những vòng tuần hoàn kinhh tế kinh điển:

    1. Hạ tầng yếu - không xe - không phụ trợ - không việc làm - không thu nhập - không vốn - không hạ tầng.

    2. Hạ tầng yếu (chỉ Hà Nội và Tp.HCM) - có xe - có phụ trợ - có việc làm - có thu nhập - có vốn - có hạ tầng.

    3. Hạ tầng yếu - không xe ô tô - sống tập trung - dùng xe máy - quá tải - hạ tầng xuống cấp.

    4. Hạ tầng yếu - có xe ô tô - sống xa trung tâm - giảm xe máy - giảm tải - hạ tầng cải thiện.

    Chọn cái nào đây?

  • Phương Hà

    09:37 (GMT+7) - Thứ Ba, 24/8/2010

    Tôi rất tán thành với ý kiến của bạn Hải.

    Thực tế ngành công nghiệp ô tô từ khi hình thành đến giờ dường như vẫn giậm chân tại chỗ, mặc dù được Nhà nước ưu đãi hơn so với các ngành công nghiệp khác.

    Tôi không hiểu rõ vấn đề này nên cũng không biết được mục tiêu của việc phát triển ngành CN này là gì, theo tôi có lẽ là do định hướng phát triển công nghiệp hóa – hiện đại hóa đất nước. Nhưng, một ngành có thể phát triển được không khi không có gì làm nền tảng, làm cơ sở hay hỗ trợ cho nó.

    Nói như thế, không có nghĩa rằng không thể phát triển được cái gì nếu không có cơ sở. Tôi thiết nghĩ, nếu thị trường nhỏ lẻ, và cơ sở hạ tầng chưa thể cải thiện được, và nếu chúng ta vẫn muốn phát triển ngành công nghiệp này, thì tại sao chúng ta không đưa ra các biện pháp để phát triển công nghiệp phụ trợ và công nghiệp chế tạo, tạo sự liên kết và lòng tin giữa 2 lĩnh vực này để hi vọng một ngày nào đó có thể xuất khẩu sản phẩm của chúng ta sang các thị trường tương tự như Việt Nam.

    Kinh nghiệm các nước cho thấy, mỗi quốc gia đều tìm lợi thế cho riêng mình để phát triển, và theo tôi điều quan trọng ở đây là lợi thế so sánh của mỗi quốc gia. VN đã quá ôm đồm, phát triển manh mún, nhỏ lẽ, đầu tư dàn trải, trong khi nông nghiệp là một lợi thế của nước ta đang dần được chú trọng ít hơn.

    Và đến khi,cả nông nghiệp chúng ta cũng phải phụ thuộc thì có lẽ VN không còn gì gọi là lợi thế nữa. Đây thực sự là một bài toán phát triển cần tìm lời giải.

  • Hoàng Văn Hải

    15:52 (GMT+7) - Thứ Hai, 23/8/2010

    Thực chất, ngành ô tô không phát triển được là một điều tất yếu. Và tôi nghĩ, tác giả đang đề cập đến một yếu tố chưa mang tính bao quát và đi đúng vào trọng tâm của vấn đề.

    Thứ nhất: Nhật Bản, lấy định hướng phát triển nền kinh tế với mũi nhọn là: Phát triển công nghiệp sản xuất và Điện tử để xuất khẩu. Khi đó họ tập trung mọi nguồn lực để phát triển tất cả các yếu tố giúp các định hướng này phát triển như: chính sách thuế, tài chính, công nghiệp phụ trợ, nguồn nhân lực….

    Hàn Quốc là nước đã đi sau nhưng cũng đã đạt được thành tựu vang dội.

    Thụy Sỹ, với các định hướng mũi nhọn như: Tài chính, Công nghệ cao, Dược. Và chúng ta thử nhìn xem họ đạt được những gì.

    Hay một nước “láng giềng” như Thái Lan, họ có định hướng phát triển Du lịch – Dịch vụ và Công nghiệp sản xuất, tuy nhiên ngành Công nghiệp sản xuất này đang bị đe dọa bởi các nước láng giềng và không phải là thế mạnh của Thái Lan nên đang có chiều hướng giảm dần.

    Còn Việt Nam, ngành mũi nhọn của ta là gì? Các ngành phát triển như “rắn không đầu” và dẫn đến phát triển theo hình thức tự phát. Ngành công nghiệp ô tô như một hệ quả tất yếu. Nó không phát triển được là do: Chính sách thuế, ngành công nghiệp phụ trợ, nhân lực, tài chính… không ổn định và hỗ trợ cho ngành này phát triển.

    Thứ hai: Ngành công nghiệp sản xuất ô tô có phải là thế mạnh của Việt Nam không khi mà ngành công nghiệp này đã đạt đến một trình độ rất cao? Chúng ta phải nỗ lực bao nhiêu năm nữa với chi phí như thế nào để đạt đến trình độ như họ?

    Vậy nên phải xét đến sự chuyên môn hóa của từng quốc gia và Việt Nam phải xem thế mạnh của mình ở đâu để góp phần vào sự phát triển không thể tách rời của mạng lưới toàn cầu.

  • Dương Quang Khương

    15:35 (GMT+7) - Thứ Hai, 23/8/2010

    Thị trường ôtô tại Việt Nam hiện nay đúng là nhỏ bé, tuy nhiên theo tôi nguyên nhân do giá ôtô quá đắt. Nếu giải quyết được bài toán giá, thị trường ôtô của ta sẽ không lớn nhưng chắc cũng sẽ không còn nhỏ nữa.

  • Nguyen Vu

    14:11 (GMT+7) - Thứ Hai, 23/8/2010

    Cảm ơn tác giả đã có những phân tích về hiện trạng ngành công nghiệp ôtô Việt Nam. Tuy nhiên tôi cũng có 1 câu hỏi tương tự giống như độc giả Nguyễn Tuấn Hiệp là: Chúng ta phát triển ngành công nghiệp ôtô để làm gì & có nhất thiết cứ phải tập trung tạo những điều kiện thuận lợi cho ngành công nghiệp này mà đã bao nhiêu năm rồi hầu như vẫn dậm chân tại chỗ?

    Như tất cả chúng ta đều biết kinh tế của tất cả các quốc gia bây giờ đều phụ thuộc lẫn nhau, không một quốc gia nào có đủ khả năng sản xuất ra tất cả các sản phẩm để phục vụ cho quốc gia đó. Có nghĩa là họ phải tập trung vào những lãnh vực, những ngành nghề có tính ưu việt của họ hay nói cách khác họ phải dựa vào lợi thế cạnh tranh của quốc gia họ.

    Những ai quan tâm đến ngành công nghiệp ôtô đều nhận thấy rằng mười mấy năm qua Chính phủ chúng ta đã dành quá nhiều ưu đãi cho ngành công nghiệp này nhưng những gì nó mang lại cho nền kinh tế, cho người tiêu dùng được những gì. Được bao nhiêu công ty trong ngành này có lãi trong suốt mười mấy năm qua, đóng góp vào ngân sách quốc gia so với các ngành khác là bao nhiêu, người tiêu dùng chúng ta hiện nay đang mua những sản phẩm sản xuất tại Việt Nam là bao nhiêu so với giá cùng 1 sản phẩm tại nước ngoài.

    Thiết nghĩ rằng nếu ngành công nghiệp ôtô không phải là 1 ngành có tính cạnh tranh của chúng ta thì cũng cần thiết lọai bỏ nó. Biết bao nhiêu quốc gia không có ngành công nghiệp otô mà họ có gặp vấn đề gì đâu, đất nước vẫn phát triền có những quốc gia mà không biết đến bao giờ nền kinh tế chúng ta mới bắt kịp họ.

    Hãy tập trung vào những ngành nào là mạnh nhất của chúng ta & đừng quá ôm đồm nhiều thứ.

  • Hồng Vũ

    12:53 (GMT+7) - Thứ Hai, 23/8/2010

    Cám ơn bài viết rất hay.

    Ngoài ra đó còn là sự mâu thẫn giữa các cái chân kiềng, nhất là cái chân về giao thông. Ngoài ra tốc độ sản xuất cái kiềng đó có kịp lớn để đuổi kịp các hiệp địch tự do mậu dịch trong tương lai ko xa ko?

    Thiết nghĩ để xây dựng đất nước, hãy nghĩ tới và tập trung vào các lĩnh vực khác hiện thực hơn như bạn Hiệp có nhắc tới phân bón và thức ăn phục vụ ngành nông nghiệp phát triển nông thôn.

  • Long

    11:49 (GMT+7) - Thứ Hai, 23/8/2010

    Kính gửi báo VnEconomy!

    Trung Quốc chỉ mất 5 năm để vừa nghiên cứu vừa chế tạo, vừa xây dựng được hệ thống tàu cao tốc dài nhất châu Á, chỉ sau châu ÂU, sao họ làm được vậy? Vì Chính phủ họ quyết tâm và có những cán bộ tâm huyết, họ chưa biết gì về tàu cao tốc, nhưng họ bắt Simen, Kawasaki phải chuyển giao công nghệ, họ đầu tư hàng tỷ Nhân dân tệ, đưa hàng vạn kỹ sư vào cuộc, họ tháo tất cả các chi tiết ra và làm thử từng chiếc một.

    Tại sao họ làm vậy? Vì họ biết nếu ko làm thì 1,3 tỷ dân Trung Quốc lấy đâu ra ngoại tệ để mà mua hàng nhập khẩu. Không làm gì, lấy đâu ra tiền để mà mua hàng của thiên hạ. Phải giúp các doanh nghiệp trong nước như Xuân kiên, Trường Hải, nhất là với xe công.

  • Nguyen Tuan Hiep

    11:13 (GMT+7) - Thứ Hai, 23/8/2010

    Cảm ơn tác giả về một bài viết hay. Tuy nhiên, tôi có thêm một suy nghĩ này. Nếu bạn Phương Lan lo lắng đến khi nào CN ô tô của VN bằng được Thái Lan thì tối lại đặt câu hỏi là: Việt Nam phát triển ngành CN ô tô để làm gì?

    Tôi không hiểu sâu về lĩnh vực này nhưng qua bài viết của tác giả, có thể thấy thị trường ô tô của ta là khá nhỏ bé và tiềm năng cũng không lớn. Thêm nữa, hầu hết linh kiện phải nhập ngoài. Vậy thì, ngành CN này giúp ích được gì cho đất nước khi mà sự tham gia của VN chỉ dừng ở mức gia công. Mỗi năm đóng góp được bao nhiêu % GDP, đóng được bn ngân sách hay là khiến cho đồng vốn ngày càng thất thoát để mua linh kiện.

    Hãy nhìn xem, 75% dân số nước ta là nông dân. Nông nghiệp là ngành chính. Vậy mà đến cám gia súc còn không đáp ứng nổi nhu cầu. Máy móc thì cũ kĩ. Trong hoàn cảnh như vậy mà vẫn còn ước mong phát triển một ngành đòi hỏi kĩ thuật, trình độ quản lí quá cao so với thực lực của ta.

    Có người sẽ phản đối tôi rằng: nếu không làm thì bao giờ chúng ta mới có được 1 ngành CN ô tô. Tôi sẽ lại trả lời rằng: chúng ta sx ô tô để làm gì. Hãy nhìn xem trên thế giới có bn hãng ô tô rồi. Mỗi năm họ tồn kho bn chiếc. GM mới phá sản. Hay chúng ta đang ước vọng sẽ có 1 hãng ô tô nổi tiếng thế giới.

    Có 1 câu nói của Bác mà ai cũng biết và tôi nghĩ là thích hợp để sử dụng trong trường hợp này. Đó là "tuổi nhỏ làm việc nhỏ". Trình độ kĩ thuật cũng chúng ta còn yếu, nguồn vốn còn thiếu, nên tập trung vào những gì chúng ta có lợi thế hơn là nhảy vào một lĩnh vực mà chúng ta chằng có khả năng gì.

  • Phuong Lan

    09:43 (GMT+7) - Thứ Hai, 23/8/2010

    Đến khi nào nền công nghiệp ôtô Việt Nam bằng Thái Lan? Bao băn khoăn, trăn trở cuối cùng cũng được giải đáp, đúng là công nghiệp ôtô Việt đang "đúc kiềng... không chân" thật. Viết bài này tác giả chắc cũng băn khoăn, trăn trở bao ngày. Cảm ơn tác giả đã giúp người đọc có cái nhìn tổng thể nhất về nền công nghiệp ôtô Việt Nam. Chúc VnEconomy ngày càng có nhiều bài viết hay.

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Xe 360°

Long

15:32 (GMT+7) - Thứ Sáu, 3/2/2012

Trong khi nhà nước chưa lo được khâu vận tải công cộng cho dân, người dân phải tự bỏ tiền để mua phương tiện phục...

Trong bài: Thuế và lệ phí ôtô: Khi định hướng… lệch hướng (12 ý kiến)

Lê Hùng

16:50 (GMT+7) - Thứ Hai, 30/1/2012

Sao không gắn mác Longcin, Lifan hay Zhongsheng gì đó cho oai nhỉ! Nói thật với các bác, con này cho không em cũng không...

Trong bài: Dòng môtô nội địa hóa gần 90% có gì hấp dẫn? (4 ý kiến)

Gia cat du

08:29 (GMT+7) - Thứ Tư, 18/1/2012

Tôi có cái xe máy đồ cổ suốt ngày để làm kỷ niệm ngắm nghiá cho sướng, vậy sao bắt tôi đóng phí lưu thông?...

Trong bài: Thuế và lệ phí ôtô: Khi định hướng… lệch hướng (12 ý kiến)

Nguyễn Minh Triết

23:05 (GMT+7) - Thứ Ba, 17/1/2012

Tôi xin hiến một kế đơn giản mà hiệu quả cho Bộ trưởng Bộ GTVT. Nạn ùn tắc giao thông là do phương tiện cá...

Trong bài: Thuế và lệ phí ôtô: Khi định hướng… lệch hướng (12 ý kiến)

Nhung Trần

10:23 (GMT+7) - Thứ Ba, 17/1/2012

Mình mua xe này từ hồi tháng 7. Xe mẫu mã đẹp nhưng chất lượng thì phải xem xét lại còn hậu mãi quá kém....

Trong bài: Đánh giá xe tay ga Sachs Amici: Có chất nhưng… thiếu thương hiệu (18 ý kiến)