Doanh nghiệp Hàn Quốc muốn đầu tư vào nông nghiệp

HỒNG THOAN

10/09/2010 11:12 (GMT+7)

picture Chế biến thủy sản là lĩnh vực được khuyến khích đầu tư.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Các nhà đầu tư nước ngoài nói chung và các nhà đầu tư Hàn Quốc nói riêng sẽ được hưởng nhiều ưu đãi khi đầu tư vào nông nghiệp.

Từ ngày 8 - 10/9, ông Jae Huyn Cho, Giám đốc Kế hoạch và phát triển Trung tâm ASEAN (Hàn Quốc) đã dẫn đầu đoàn 20 doanh nghiệp Hàn Quốc hoạt động trong các lĩnh vực xuất nhập khẩu máy nông nghiệp, chế biến nông nghiệp, chế biến thủy sản, trồng trọt và nông nghiệp... sang Việt Nam tìm hiểu môi trường, chính sách và tìm kiếm cơ hội đầu tư mới trong lĩnh vực nông nghiệp, thủy hải sản.

Tại hội thảo thương mại và đầu tư Việt Nam - Hàn Quốc 2010 do Cục Xúc tiến thương mại (Bộ Công Thương) chủ trì tổ chức, ông Đỗ Nhất Hoàng, Cục trưởng Cục Đầu tư nước ngoài, Bộ Kế hoạch và Đầu tư nhấn mạnh, Việt Nam rất khuyến khích đầu tư vào nông nghiệp nông thôn.

Ngoài ưu đãi chung với các dự án có vốn đầu tư nước ngoài, Chính phủ vừa ban hành Nghị định số 61/NĐ-CP về chính sách khuyến khích doanh nghiệp đầu tư vào nông nghiệp, nông thôn. Theo đó, các nhà đầu tư nước ngoài nói chung và các nhà đầu tư Hàn Quốc nói riêng sẽ được hưởng những ưu đãi về đất đai như miễn giảm tiền sử dụng đất, miễn giảm tiền thuế đất, thuê mặt nước, được hỗ trợ thuê đất, thuê mặt nước, miễn giảm tiền sử dụng đất khi chuyển mục đích sử dụng đất.

Bên cạnh đó, nhà đầu tư còn được hỗ trợ đào tạo nguồn nhân lực, hỗ trợ phát triển thị trường, được hưởng dịch vụ tư vấn, hỗ trợ cước phí vận tải, cũng như hỗ trợ áp dụng khoa học công nghệ.

Trao đổi với các doanh nghiệp Hàn Quốc, bà Trần Thị Miêng, Phó cục trưởng Cục Chế biến, thương mại nông lâm thủy sản và nghề muối, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn cũng khẳng định rằng nông nghiệp là một trong những lĩnh vực mà Chính phủ Việt Nam rất quan tâm kêu gọi đầu tư nước ngoài. Tuy nhiên, bà Trần Thị Miêng cũng thừa nhận, đầu tư nước ngoài vào lĩnh vực này còn rất hạn chế.

Nếu như năm 2001, lĩnh vực nông lâm ngư nghiệp chiếm khoảng 8% cơ cấu đầu tư nước ngoài tại Việt Nam, thì đến thời điểm cuối năm 2009, theo thống kê của Bộ Kế hoạch và Đầu tư chỉ chiếm 1%, trong khi lĩnh vực dịch vụ, bất động sản lại chiếm tới hơn 70%.

Vừa qua, các nhà đầu tư nước ngoài đã đầu tư “nóng” vào một số ngành như bất động sản, thép, xi măng, kết cấu hạ tầng..., còn ngành nông lâm ngư nghiệp được đánh giá là dài hơi hơn nên lượng đầu tư còn ít. Do cơ cấu đầu tư “nóng” chiếm tỷ trọng rất lớn khiến cho tỷ trọng của các dự án trong lĩnh vực nông nghiệp giảm đi.

Đến nay, các ngành đầu tư “nóng” đã nhìn thấy mặt trái nên bắt đầu quay về thực chất. “Với thế mạnh và tiềm năng của Việt Nam về lĩnh vực nông lâm thủy sản, tôi tin rằng trong thời gian tới sẽ có rất nhiều nhà đầu tư nước ngoài sẽ đầu tư vào lĩnh vực và chúng ta luôn sẵn sàng đón nhận các dự án có chất lượng”, ông Đỗ Nhất Hoàng nhận định.

Trong đó, Hàn Quốc là nước có công nghệ tương đối cao so với các nước Mỹ, G7, châu Âu, và cũng khá phù hợp với nền kinh tế của Việt Nam nên các nhà đầu tư Hàn Quốc sẽ rất thuận lợi khi đầu tư vào lĩnh vực này.

Cũng theo bà Trần Thị Miêng, các doanh nghiệp Hàn Quốc cũng có thế mạnh trong việc chế biến sản phẩm từ lương thực. Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn coi đây là một lĩnh vực tiềm năng và muốn kêu gọi các doanh nghiệp Hàn Quốc đầu tư vào chế biến các sản phẩm nông sản nói chung, trong đó có các sản phẩm từ lương thực, sản phẩm từ chế biến cà phê, chế biến chè và các sản phẩm nông sản khác theo hướng chế biến sâu.

Hiện xuất khẩu thủy sản của Việt Nam sang Hàn Quốc tăng rất nhanh, một số nhóm hàng như cà phê, chè... của Việt Nam cũng được phía Hàn Quốc nhập khẩu rất nhiều. Đặc biệt, một số nhóm hàng được các doanh nghiệp Hàn Quốc không chỉ quan tâm về thương mại, mà còn rất quan tâm đến đầu tư, chẳng hạn như chế biến những sản phẩm từ gạo.

Rất nhiều doanh nghiệp Hàn Quốc đang tìm hiểu cơ chế chính sách của Việt Nam, đã gặp gỡ và làm việc với nhiều đối tác Việt Nam để xúc tiến đầu tư những dự án chế biến sản phẩm từ gạo nói riêng và từ lương thực nói chung.

Đối với lĩnh vực chế biến thủy hải sản, rất nhiều nhà đầu tư nước ngoài đã gặt hái được thành công. Thời gian qua, trình độ của các doanh nghiệp Việt Nam đã tiếp cận được với kỹ thuật, công nghệ và quản lý... ngang bằng với trình độ chế biến của các nước trong khu vực, thậm chí tiếp cận được với trình độ chế biến của nhiều nước tiên tiến trên thế giới. Bởi thực tế xuất khẩu thủy sản vào các nước như Mỹ, EU, Nhật Bản, Hàn Quốc... đòi hỏi chất lượng, an toàn vệ sinh thực phẩm rất cao và nhiều doanh nghiệp Việt Nam đã đáp ứng được.

Vì vậy, Việt Nam cũng mong muốn các nhà đầu tư nước ngoài đầu tư vào lĩnh vực thủy sản theo hướng tập trung đầu tư vào chế biến sản phẩm giá trị gia tăng cao, đầu tư có chiều sâu chứ không kêu gọi đầu tư những dự án chạy theo quy mô và số lượng.

Theo đánh giá của bà Trần Thị Miêng, các doanh nghiệp Hàn Quốc hoàn toàn có thể đáp ứng được yêu cầu của Việt Nam, cả về trình độ chế biến, trình độ khoa học công nghệ khi mà họ muốn đầu tư vào lĩnh vực chế biến thủy sản tại Việt Nam.

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Lan Hương

    20:48 (GMT+7) - Thứ Hai, 13/9/2010

    Mình thấy bạn Ngô Bảo Lâm đã đưa ra một vấn đề hết sức thú vị.

    Chúng ta nên nhìn vào bản chất của việc đầu tư nước ngoài để thực sự đưa nó trở thành "hợp tác 2 bên cùng có lợi" nếu không chúng ta chỉ là nơi làm giàu của kẻ khác.

    Hàn Quốc không tự dưng mang tiền sang nước mình chỉ với mục đích giúp đỡ. Điều này cũng dễ hiểu khi nhìn vào hướng đầu tư gần đây của nước ta sang Châu Phi, chúng ta đâu tự dưng mang tiền và công nghệ sang CP chỉ vì thấy họ nghèo quá đâu, vì chúng ta nhìn thấy cái lợi nhuận ở đó, và như bạn Lâm nói, có thể đẩy công nghệ cũ.

  • Trần Đức Vinh

    14:07 (GMT+7) - Thứ Bảy, 11/9/2010

    Ý kiến của bạn Phan Bảo Lâm rất hay, nhưng phải để nghiên cứu chút đã.
    Chúc bạn thành công.

  • Phan Bảo Lâm

    15:41 (GMT+7) - Thứ Sáu, 10/9/2010

    Nông nghiệp là thành trì cuối cùng của bất kỳ quốc gia nào. Vì vậy, tuy đã tham gia vào WTO, nhiều nước phát triển vẫn thản nhiên bảo hộ nông nghiệp và nông sản của họ bất chấp các quy định của WTO, đơn giản vì nó đụng đến vấn đề an ninh lương thực, là vấn đề sống còn khi có biến động kinh tế hoặc chiến tranh.

    VN kêu gọi nước ngoài đầu tư vào nông nghiệp nên nghiên cứu kỹ lĩnh vực cụ thể nào chứ không thể cái gì cũng cho phép. Nếu cho thuê đất dễ thì họ sẽ thuê hết đất của ta chẳng mấy khó khăn. Nếu cho phép họ muốn trồng cây gì thì trồng thì họ sẽ không trồng cây lương thực vì giá trị kinh tế thấp hoặc chỉ trồng cây lương thực để cung cấp đủ cho nhu cầu của nước họ. Rồi 1 ngày nào đó, VN sẽ... nhập khẩu gạo ngay tại nước mình?

    Nếu cho phép họ đầu tư vào công nghiệp chế biến thì phải nghiên cứu xem đầu tư vào lĩnh vực nào mà công nghiệp chế biến của ta còn yếu, bằng không, họ sẽ cạnh tranh tiêu diệt doanh nghiệp của ta trước.

    Nếu cho phép họ đầu tư vào lĩnh vực công nghiệp phụ trợ cho nông nghiệp để sản xuất máy móc nông nghiệp, phân bón, thuốc trừ sâu, thức ăn gia súc, ... thì phải quy định rõ hàm lượng GTGT của VN là bao nhiêu % và tăng dần theo thời gian, khi hết hạn thời gian đầu tư họ phải chuyển giao công nghệ ấy cho ta.

    Cần nhớ rằng, họ đầu tư vào nước ta vì lợi nhuận chứ không phải để "giúp" ta. Họ có "giúp" ta hay không là do ta muốn họ đầu tư vào cái gì. Hợp tác kinh tế bao giờ cũng trên tinh thần 2 bên cùng có lợi nhưng ta lại không biết, không hiểu, không nắm rõ ta có lợi gì hại gì nếu để họ đầu tư vào lĩnh vực nào đó thì lỗi không phải ở họ và họ cũng không cần quan tâm.

    Suýt nữa thì quên, nói đến đầu tư nông nghiệp, sao ta không đầu tư vào các quốc gia khác nhỉ? Nhiều nước châu Phi hàng năm vẫn phải nhập lương thực mà đất đai của họ rất phì nhiêu vì chưa có ai canh tác.

    Ta có thể đầu tư trồng cây lương thực ở châu Phi rồi xuất khẩu tại chỗ. Khi họ biết trồng cây lương thực như ta thì giá trị nông nghiệp của ta sẽ không còn chiếm tỷ lệ lớn trong nền kinh tế nói chung. Ta vừa tiếp nhận công nghệ mới ở các nước có nền công nghệ tiên tiến hơn vừa chuyển giao công nghệ cũ cho các nước có nền công nghệ yếu hơn.

    Nếu cá tra, cá basa của ta được nuôi và chế biến... ở Mỹ thì liệu Mỹ sẽ dùng cớ gì để áp thuế chống bán phá giá? Nếu ta tham gia trồng lúa mì và chế biến bột mì, chăn nuôi bò sữa, bò thịt và chế biến các sản phẩm từ sữa và thịt bò trên những vùng đất mênh mông không người cư trú ở Úc, ở Nga thì sao? Những sản phẩm ấy vừa có thể xuất khẩu tại chỗ, vừa có thể vận chuyển về VN trên chính những con tàu của ta.

    Nếu có người đặt vấn đề là ta đâu có kinh nghiệm gì về lúa mì, bò sữa thì sao họ không hỏi luôn là Hàn quốc là xứ ôn đới, họ có kinh nghiệm gì về cây, con ở xứ nhiệt đới như ta. Vấn đề này không mới, các nước Tây Âu đã đi trước từ lâu, bây giờ đến Hàn quốc, Trung quốc, còn ta thì đợi tới lúc nào?

    Vấn đề là chính sách của ta như thế nào, nếu bo bo vị kỷ thì không thể lâu dài được, sớm muộn cũng bị người ta "đá đít". Nói về quyền lực mềm, Trung Quốc chưa chắc đã hơn ta ở châu Phi, châu Mỹ latin và Trung Á đâu, chỉ tại ta không biết sử dụng thôi.

    Nếu những cái "nếu" ấy là hoàn toàn có lợi thì Nhà nước nên nghiên cứu kỹ để thực hiện. Chẳng những Nhà nước đầu tư mà tư nhân cũng được tham gia đầu tư. Người ta có thể đầu tư vào nước mình để kiếm lợi, sao ta lại không làm được, nhất là lĩnh vực đầu tư lại nằm hoàn toàn trong khả năng của ta.

    Có đầu tư ra nước ngoài, bị ràng buộc bời các chính sách và luật pháp của nước tiếp nhận đầu tư thì ta mới khôn ra được, mới phải tính toán chi li về mọi mặt, nhất là vấn đề sử dụng vốn.

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn