VnEconomy > Tài chính 12:06 (GMT+7) - Thứ Năm, 4/11/2010

Đồng nội tệ và câu chuyện niềm tin

Sự minh bạch có thể là nơi nuôi dưỡng niềm tin, từ đó tạo nên sự ổn định của các biến số kinh tế vĩ mô như tỷ giá...

Đồng nội tệ và câu chuyện niềm tin

Từ đầu năm 2010 so với thời điểm hiện nay, sự tăng/giảm giá trị của USD so với các ngoại tệ mạnh khác mặc dù diễn biến khá phức tạp, nhưng đều nằm trong xu hướng mất giá.

Trong khi cả thế giới lo sốt vó vì nội tệ lên giá so với USD thì ở thị trường tự do Việt Nam, bỏ qua các ngoại tệ mạnh khác, giá USD so với VND cứ leo thang từng ngày.  

USD đang mất giá

Theo số liệu từ bộ phận kinh doanh ngoại tệ Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam (BIDV), từ đầu năm 2010 so với thời điểm hiện nay, sự tăng/giảm giá trị của USD so với các ngoại tệ mạnh khác mặc dù diễn biến khá phức tạp, nhưng đều nằm trong xu hướng mất giá.

Cụ  thể, với đồng Yên Nhật (JPY), tỷ giá USD/JPY giảm từ mức 92,55 JPY ăn một USD xuống còn 80,62 JPY, tăng tương ứng 12,9% so với USD.

Đồng Euro mặc dù giảm giá 17% so với USD trong nửa đầu năm nay, từ mức 1,4387 USD xuống 1,1914 USD một Euro nhưng sau đó đã tăng trở lại và đạt 1,4017 USD một Euro.

Tương tự, đồng GBP cũng giảm giá 10,8% so với USD trong 5 tháng đầu năm (1,6095 USD/ GBP xuống 1,4350 USD/ GBP) nhưng hiện tăng lên mức 1,6006 USD/GBP.

Còn trong khu vực thì sao? So USD với đồng SGD của Singapore thì SGD tăng giá khoảng 8,2% (từ 1,4037 SGD xuống 1,288 SGD đổi một USD).

Còn đồng Bath Thái (THB) cũng tăng giá 10,7% so với USD khi hồi đầu năm phải cần tới 33,27 THB thì nay chỉ cần 29,72 THB đổi một USD.

Một câu hỏi đặt ra tại thời điểm này, liệu xu hướng USD mất giá sẽ còn tiếp tục đến bao giờ? Theo phân tích của Giám đốc khối Đầu tư Ngân hàng Liên Việt (LienVietBank), thì từ khi lâm vào khủng hoảng kinh tế đến nay, Mỹ liên tục dùng công cụ lãi suất để nới lỏng cung tiền, nhằm kích thích đầu tư, nhưng hiện tại công cụ này dường như không còn hiệu lực vì không đem lại mong muốn phục hồi kinh tế như kỳ vọng.

Có thể thấy rất rõ điều này khi FED duy trì lãi suất đối với thị trường ở mức 0,25%/năm đã khá lâu và hiện chỉ còn là thứ lãi suất tham chiếu; còn lãi suất trái phiếu Chính phủ Mỹ kỳ hạn 1 năm là 0,1%/năm, kỳ hạn 2 năm trên 0,3%/năm. Khi “dư địa” cho công cụ lãi suất không còn nhiều, thì người Mỹ sẽ nghĩ cách bơm thẳng tiền mặt ra thị trường thông qua mua lại các giấy tờ có giá của Chính phủ Mỹ để kích thích kinh tế.

Và, đêm 3/11/2010, nhiều người nín thở chờ công bố kết quả cuộc họp chính sách tiền tệ định kỳ tháng 11/2010 của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) với nhiều tâm trạng khác nhau, xung quanh vấn đề có hay không FED tiếp tục tung ra gói kích thích nói trên.

Kết quả là, FED đã công bố quyết định mua thêm 600 tỷ USD trái phiếu kho bạc dài hạn trong vòng 8 tháng. Đồng thời, cơ quan này cũng sẽ tái đầu tư thêm 250-300 tỷ USD trái phiếu kho bạc từ lợi nhuận của các khoản đầu tư trước đó. Tổng giá trị của chương trình mua trái phiếu nhằm kích thích nền kinh tế lên tới 900 tỷ USD và sẽ hoàn thành vào quý 3/2011. Thêm vào đó, FED còn giữ nguyên mức lãi suất 0,25% và tái cam kết duy trì mức lãi suất này trong một thời gian nữa.

Với kế hoạch trên, hàng tháng FED sẽ mua khoảng 75 tỷ USD trái phiếu theo chương trình nới lỏng tín dụng và xấp xỉ 35 tỷ USD trái phiếu theo chương trình tái đầu tư. Gần 90% giá trị gói kích thích 600 tỷ USD này sẽ tập trung vào các trái phiếu đáo hạn từ 2.5-10 năm.

Đây là lần thứ 2, FED quyết định nới lỏng tín dụng sau khi đã bơm vào nền kinh tế 1.700 tỷ USD chủ yếu dưới dạng các tài sản liên quan đến nhà ở từ tháng 12/2008 đến tháng 3/2010. Gói kích thích này cũng vượt dự báo của giới phân tích, nhưng về thời gian và tỷ lệ mua trái phiếu trung bình lại nằm dưới các nhận định.

Từ  thực tế này, sẽ có nhiều quốc gia lo lắng đồng nội tệ của mình tăng giá so với USD, bởi đối với họ, USD là đồng tiền chủ chốt trong giao dịch thương mại quốc tế, dự trữ quốc gia, vay nợ quốc gia. Đặc biệt, những quốc gia vẫn coi xuất khẩu là một trong những động lực tăng trưởng càng lo lắng hơn vì khi nội tệ tăng giá, sẽ không kích thích xuất khẩu.

Niềm tin ở đâu?

“Đợt này Indonesia được giới đầu tư nước ngoài khen lắm”, một nhà phân tích tài chính nói. Theo bà, năm 2008 và 2009, hoàn cảnh của Indonesia về cơ bản giống Việt Nam ở chỗ: nền kinh tế cũng bị “Đô la hóa” và độ uy tín của nền kinh tế theo đánh giá của giới phân tích kinh tế giới đều tương tự.

Nhưng từ 2009 và 2010, họ có những bước điều chỉnh và phối hợp chính sách rất nhịp nhàng giữa tiền tệ và tài khóa nên vừa giảm lạm phát, vừa thúc đẩy phát triển kinh tế và nhờ đó, đồng tiền lên giá so với USD, trái phiếu Chính phủ phát hành rất thuận lợi, dòng vốn đầu tư nước ngoài liên tục chảy vào.

Bằng chứng là điểm tính phí “hoán đổi rủi ro tín dụng - credit default swap - CDS” hay còn gọi là mức phí bảo hiểm cho một khoản vay tín dụng ở nước họ chỉ bằng một nửa so với Việt Nam. Có nghĩa, một nhà đầu tư nước ngoài cầm nợ ở Việt Nam, nếu không muốn bị rủi ro, họ đi mua bảo hiểm và phí cho công cụ này cao gấp đôi so với phí bảo hiểm khi cầm nợ ở Indonesia.

Để có được kết quả như vậy, nước này đã có những bước đi rất khôn ngoan, mà biểu hiện rõ nét nhất là sự minh bạch. Hàng tháng, Bộ trưởng Bộ Tài chính và Thống đốc Ngân hàng nước này đều chủ động tổ chức họp báo và công bố tất cả các số liệu liên quan đến tình hình nợ quốc gia, chi tiêu chính phủ, dự trữ ngoại hối, lạm phát, tăng trưởng… cho các nhà đầu tư nước ngoài, mà không phải đợi đến khi “hỏi chưa chắc đã đưa” như ở đâu đó.

Sự minh bạch có thể là nơi nuôi dưỡng niềm tin, từ đó tạo nên sự ổn định của các biến số kinh tế vĩ mô, trong đó có tỷ giá, nhưng có lẽ, ở một bình diện khác, niềm tin còn xuất phát từ sự tỉnh táo của người trong cuộc.

Ông Lê Xuân Nghĩa, Phó chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia, đặt câu hỏi: nếu những người đi mua USD ở thị trường tự do tại Việt Nam biết rằng, đồng USD đang mất giá khắp thế giới và đó còn là xu hướng kéo dài, khi các gói kích thích hàng trăm tỷ USD được FED tiếp tục được tung ra, thì liệu họ có “sính USD” đến mức như thế?
  Bình luận (6)
Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết. Đang hiển thị 6/6 bình luận.
  • Kính thưa các bạn đọc, tôi bày tỏ sự đồng cảm đối với các bạn xung quanh việc tỷ giá tăng cao và tiền Đồng sụt giá, đặc biệt cảm thông sâu sắc với người lao động khi mà họ cảm nhận sự biến đổi từng đồng trong giá cả leo thang hàng ngày.

    Kính thưa các bạn, nền kinh tế của chúng ta đang là nền kinh tế thị trường (nói đơn giản là quan hệ cung cầu - mua/bán) định hướng chính vấn đề tỷ giá.

    Thật khó để tờ USD mất giá so với tờ VND khi mà hầu hết người tiêu dùng đều có tư tưởng "sính ngoại" - thích mua hàng ngoại (ý nói hàng không phải của Việt Nam sản xuất), mà nhu cầu hàng ngoại cao thì USD chỉ giảm khi người bán phía nước ngoài chấp nhận tiền VND mà chúng ta thanh toán, điều này hầu như là không thể.

    Muốn USD giảm giá, không có kêu nữa, hãy cùng nhau dùng hàng Việt Nam để giúp con cháu chúng ta dần độc lập toàn diện.

    12:16 (GMT+7) - Thứ Hai, 8/11/2010 Trả lời Thích
  • Tôi chỉ là người nội trợ nhưng hàng ngày đọc tin báo, đài về tình hình tăng giá của USD và vàng cũng thấy sốt ruột. Lo lắng nhất của tôi là mọi thứ tăng ào ào.

    Tôi chỉ muốn Chính phủ có cái nhìn sáng suốt và chính sách đúng đắn để những người nội trợ như chúng tôi yên tâm lo cho cuộc sống chứ không phải nhìn thấy giá trị những đồng lương của mình ngày càng tỷ lệ nghịch với cơn bão giá của hàng hóa.

    Mong lắm thay!

    21:07 (GMT+7) - Thứ Bảy, 6/11/2010 Trả lời Thích
  • Đồng đô la mất giá ở đâu đó chớ nó có mất giá với đồng tiền của VN đâu. Người VN giao dịch hàng ngày bằng VND chớ có giao dịch bằng tiền "khác" đâu mà lo đô mất giá. Chuyện đô mất giá là chuyện vĩ mô, không có liên quan trực tiếp đến đời sống người dân trừ phi đô mất giá với chính VND. Giữ vững tỷ giá ngoại tệ chính là tiêu chí cho "phát triển bền vững" mà không phải ai cũng thấy, cũng hiểu.

    Đồng rupi của Indo tăng giá không phải do kinh tế của họ phát triển hơn VN mà do "độ tin cậy" hay "trách nhiệm của Chính phủ" tăng trong con mắt của giới tài chính quốc tế. Đó cũng là nền tảng cho sự "bứt phá" về kinh tế của Indo trong tương lai.

    Minh bạch không có nghĩa là "tốt khoe xấu che" mà cả tốt cả xấu đều "phơi" ra hết. Khi đã minh bạch hoàn toàn, dưới cái nhìn của nhà kinh tế, nhà kinh doanh, cái tốt chưa hẳn là tốt mà xấu chưa hẳn là xấu.

    Ví dụ, nơi đang tạo ra lợi nhuận ổn định là tốt nhưng muốn "chen" vào thì không dễ. Nơi không hoặc chưa tạo ra lợi nhuận là xấu mà ta có thể có cách để tạo ra lợi nhuận lại là tốt với ta vì không có ai cạnh tranh.

    Trong khi đó, vì không có minh bạch, nhà đầu tư nhìn vào VN không tìm ra được cơ hội cho họ nên phần lớn là họ "băm" vào nơi mà người VN trong nước đang "sốt" và họ chỉ hơn người VN ở quy mô và mức độ đầu tư thôi. Kết quả là làm cho nền kinh tế VN thiếu đi sự phong phú đa dạng cần có.

    1 địa phương tạo ra khu công nghiệp làm ăn thuận lợi nộp ngân sách cao thế là đâu đâu cũng có "phong trào" xây dựng khu công nghiệp bất chấp đặc thù địa phương. Nơi đáng làm du lịch thì không làm hoặc làm 1 cách vô tổ chức, tự phát và "ăn xổi", manh mún và hoàn toàn thiếu tính hệ thống. "Sốt" đất đai trong nước do người VN tự "làm giá" với nhau còn chưa đủ, thêm cả nhà đầu tư nước ngoài với số vốn hàng tỷ đô thì người VN bình thường chừng nào mới có nhà ở.

    22:23 (GMT+7) - Thứ Năm, 4/11/2010 Trả lời Thích
  • Càng kìm giữ tỉ giá thì càng lạm phát vì người dân ỷ lại giá trị đồng VND trên USD nên cứ ra sức tiêu xài. Cái điều cốt lõi là làm sao để người dân găm giữ VND để đầu tư. Đó là tăng lãi suất cao hơn nữa.

    22:15 (GMT+7) - Thứ Năm, 4/11/2010 Trả lời Thích
  • Trong 2 năm đồng nội tệ phá giá 3 lần. Đây là nguyên nhân của mọi vấn đề.

    Tâm lý: do đồng nội tệ mất giá so với USD ước tính 5,6% vậy dollar tăng giá là điều tất nhiên. Người dân nhìn thấy đồng dollar mỗi ngày mỗi tăng, họ sẽ rút tiền từ ngân hang để mua dollar, và mỗi sáng thức dậy thấy tài khoản cứ tăng dần và dường như giá USD không có dấu hiệu giảm lại càng khuyến khích những người khác tham gia, và cứ thế cuộc đuổi bắt không có dấu hiệu dừng.

    Vàng là tài sản mà mọi người đánh giá cao về mức độ an toàn nên cuộc đua không khác gì dollar và mỗi ngày mỗi kỷ lục.

    Kinh tế bất ổn nhập siêu tăng mạnh đây cũng là gốc rễ của vấn đề. Nền kinh tế của nước ta là nền kinh tế gia công, lấy sức lao động rẻ làm thế cạnh tranh. Vì không sản xuất các sản phẩm thô trong nước nên cái gì chúng ta cũng phải nhập khẩu. Đây là áp lực không nhỏ cho nền kinh tế trong nhiều năm nữa. Với cách phát triển không bền vững như hiện nay mà người ta hay gọi là phát triển nóng, nó có một phần không nhỏ từ chính sách phát triển con người mà chúng ta đã mất rất nhiều năm nhưng vẫn chưa đạt được mục tiêu.

    Theo tôi - một người không có chuyên môn về lĩnh vực tài chính - thì chính phủ nên bán nhiều dollar và vàng ra thị trường để giảm áp lực cầu trên thị trường và cũng để giảm bớt tiền đồng đang lưu thông. Từ đây cũng góp phần làm giảm áp lực lạm phát cho nền kinh tế.

    Mặt khác chính phủ công khai dự trữ ngoại hối, vàng và minh bạch hóa chi tiêu công để trấn an người dân và các tổ chức tín dụng quốc tế nhằm khuyến khích họ tiếp tục rót vốn và đầu tư vào Việt Nam.

    18:43 (GMT+7) - Thứ Năm, 4/11/2010 Trả lời Thích
  • Giá của mặt hàng "USD" cũng như các mặt hàng khác, phụ thuộc vào cung cầu thị trường. Giá USD ở VN vẫn lên, theo tôi, bởi cung cầu ở VN khác trên TG, và đã bị kìm giữ trong một thời gian dài, so với đồng nội tệ.

    13:04 (GMT+7) - Thứ Năm, 4/11/2010 Trả lời Thích
Bình luận của bạn
Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu.
Gõ Telex Gõ VNI
Chọn hình đại diện cho bình luận của bạn?