Nguồn nhân lực: “CON” thịnh, “NGƯỜI” suy


12/11/2010 15:35 (GMT+7)

picture Bình Dương thiếu nhân lực ngành gốm sứ. Trong ảnh là công nhân đang làm việc tại một xưởng sản xuất gốm ở Lái Thiêu, Bình Dương - Ảnh: Kinh Luân.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Hiền tài là nguyên khí quốc gia nên đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao luôn được xem là một trong những nhiệm vụ trọng tâm của cả xã hội.

Tuy nhiên, đến nay kết quả vẫn rất hạn chế vì trong môi trường hiện tại, một nhu cầu thực sự về người tài dường như vẫn chưa hiện hữu.

Cầu người hiền tài hay kẻ khôn vặt?

Không có cầu thì cung cũng chẳng có ý nghĩa gì. Sao lại như vậy?

Chúng ta biết rằng nhân lực chất lượng cao thường có các tính cách như: (1) sáng tạo, biết đặt câu hỏi và nghi ngờ (2) tinh thần khởi nghiệp, dám chấp nhận rủi ro, khám phá và chinh phục các đỉnh cao, (3) ước muốn làm giàu hay thi thố tài năng đúng nghĩa; (4) được trang bị những kỹ năng tốt (thường là qua đào tạo); (5) có tinh thần và mong muốn học hỏi không ngừng.

Những đặc điểm nêu trên rất khác với thói khôn vặt, chỉ cung cúc vâng lời hoặc tìm mọi cách làm hài lòng cấp trên, muốn giàu nhanh hay nổi tiếng bằng mọi giá, giả dối, lười biếng, không muốn làm mà chỉ muốn hưởng thụ, dựa vào kinh nghiệm bản thân.

Môi trường hiện tại chưa khuyến khích được nhóm một mà lại tạo ra những người có các đặc điểm của nhóm thứ hai. Nói cách khác, phần CON đang được dung dưỡng chứ không phải phần NGƯỜI.

Cơ chế nào đã cản trở hiền tài?

Thứ nhất, vì nguyên tắc: ở nhà bố mẹ luôn đúng, ở trường thầy cô luôn đúng; ở cơ quan sếp luôn đúng... đang chi phối các quan hệ xã hội nên sản phẩm của giáo dục thường là những người chỉ biết vâng lời, bạc nhược về tinh thần, không dám cãi, không dám chấp nhận thách thức và thiếu sáng tạo.

Hơn thế, có nhiều vấn đề mà hầu hết mọi người đều thấy phi lý nhưng do hệ thống đã được thiết lập, nguyên tắc đã được quy định nên người nói vẫn phải ca tụng và người nghe vẫn phải gật gù cho dù chẳng mấy ai tin. Hậu quả là các chuẩn mực đạo đức không thể đứng vững khi sự giả dối và hình thức trở thành một phần tất yếu của cuộc sống.

Thứ hai, ở khu vực công (kể cả các doanh nghiệp nhà nước), nguyên tắc tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách tưởng chừng là ưu việt, nhưng trên thực tế, người đứng đầu ở nhiều đơn vị có thể tập trung quyền lực và chi phối mọi hoạt động của cơ quan cũng như quyết định sinh mạng chính trị và cơ hội thăng tiến của các thành viên trong tổ chức.

Thêm vào đó, do trách nhiệm, quyền hạn và lợi ích không gắn liền với nhau nên có rất ít các vấn đề phát sinh được giải quyết mà chúng thường bị đẩy lên cấp cao nhất có thể, trong khi một phần không nhỏ thời gian của người lao động và nguồn lực của Nhà nước bị lạm dụng cho các mục đích cá nhân.

Ví dụ, đối với một công chức thông thường, khi một vấn đề mới nảy sinh nếu người này hăng hái giải quyết thì sẽ phải chịu mọi gánh nặng và trách nhiệm, thậm chí còn bị người khác ghét vì tạo thêm việc cho họ hay bị xem là chơi trội. Hơn thế, nếu thất bại thì một mình công chức này lãnh đủ, nhưng nếu thành công thì thành tích chưa hẳn đã là của anh/chị ta, thậm chí nhiều khi còn bị phạt vì dám làm trái quy định.

Với cơ chế như vậy thì dễ hiểu nhiều người chỉ tìm mọi cách làm hài lòng cấp trên bằng những tiểu xảo hay sự ranh mãnh của mình, thay vì làm tròn vai trò “đầy tớ của nhân dân”.

Quyền lực thì ai cũng muốn thâu tóm, nhưng trách nhiệm thì cứ đẩy lòng vòng. Nếu so sánh việc “xé rào” của “đêm trước đổi mới”, thì việc làm trái các quy định hiện nay chủ yếu là vì tham nhũng, vì lợi ích cá nhân hay một nhóm nhỏ nào đó chứ không phải vì muốn thoát ra khỏi chiếc áo cơ chế để làm những việc có lợi cho nước cho dân.

Thứ ba, sự sàng lọc tự nhiên làm cho chất lượng nguồn nhân lực ở khu vực công, nhất là các địa phương đang gặp vấn đề.

Chúng ta cùng bắt đầu với một người vừa thi đại học (xem sơ đồ).


Nếu đậu, người này sẽ học ở thành phố hoặc ra nước ngoài. Sau khi học xong, nếu có cơ hội người này sẽ làm việc cho khu vực tư ở các đô thị với thu nhập cao, cơ hội thăng tiến và điều kiện sống tốt hơn, nếu không thì hoặc trở về địa phương hoặc vào khu vực công.

Ở đây, sàng lọc đã xảy ra, nguồn nhân lực tốt hơn thì chảy sang khu vực tư.

Thực tế cho thấy số người có khả năng vào khu vực công rất ít. Ngay cả Hà Nội và Tp.HCM, những địa phương có nhiều lợi thế và trải thảm đỏ để thu hút nhân tài, cũng gặp không ít khó khăn.

Những người đã chấp nhận vào khu vực công thường gặp không ít những vấn đề và thách thức mà nó chẳng liên quan gì đến khả năng của họ cả, để rồi xảy ra tình trạng “trong số 8 thủ khoa được Hà Nội nhận về công tác đã có 7 người ra đi”.

Trong số những người không đậu đại học, ai sẽ ở lại địa phương tham gia công tác hội, công tác đoàn thể? Đối với những người làm ở khu vực công, để tránh rủi ro và có cơ hội thăng tiến, họ sẽ chọn cách làm việc sáng tạo hay chỉ vâng lời và làm theo chỉ đạo của cấp trên?

Đối với những người không tiếp tục học lên mà vào làm ở các địa phương sau đó có cơ hội thăng tiến với yêu cầu phải có bằng cấp như quy định thì việc mua bằng giả hay bằng thật nhưng học giả là điều dễ hiểu vì không phải ai trong số này cũng có khả năng để có được tấm bằng đúng nghĩa.

Thêm vào đó, với những người ở khu vực công như trên, nhất là các địa phương, liệu họ có muốn và tạo điều kiện cho những người có khả năng vào cơ quan họ làm việc? Hay nếu ai lỡ vào rồi thì bị cô lập chỉ vì cái tội giỏi và không biết đi bằng đầu gối?

Ở môi trường như vậy, những ai sẽ muốn làm việc ở khu vực công? Tương lai quốc gia sẽ như thế nào khi khu vực công chỉ có thể kết nạp hay tuyển dụng được những người như vậy?

Thứ tư, trong môi trường kinh doanh hiện tại, để tồn tại thì các doanh nghiệp cần phải ngay thẳng và minh bạch hay phải thích nghi? Kinh doanh chân chính cho một mục tiêu dài hạn mà mình đeo đuổi hay phải đánh quả, chụp giựt?

Hơn thế, đối với những doanh nhân được coi là thành đạt, trong quỹ thời gian của mình, bao nhiêu phần trăm được dành để suy nghĩ tìm tòi các sản phẩm, hoạt động kinh doanh sáng tạo nhằm làm giàu cho mình cũng như tạo ra nhiều của cải cho xã hội và bao nhiêu thời gian phải dành cho việc thiết lập hay duy trì quan hệ cũng như giải quyết các vấn đề liên quan đến cơ quan công quyền?

Nhìn vào thực tế, sẽ không khó để tìm câu trả lời.

Báo động môi trường cho nguồn nhân lực!

Môi trường thì như vậy và hầu hết mọi người phải theo nguyên tắc “để tồn tại thì phải trang bị những gì cuộc sống cần”, nên hành động hợp lý của không ít người là tìm cách gầy dựng quan hệ bằng những mánh khóe hay tài lẻ của mình thay vì ra sức học tập, tìm tòi sáng tạo để nâng cao năng lực cũng như trình độ.

Nếu sử dụng giải thích hàng xấu đẩy hàng tốt ra khỏi thị trường của Akerlof, nhà kinh tế học đoạt giải Nobel thì sẽ thấy tình trạng hiện tại là rất đáng lo ngại. Khi những người có khả năng và tử tế được quan tâm nuôi dưỡng thì tương lai của quốc gia, của dân tộc sẽ xán lạn. Ngược lại, môi trường chỉ dung dưỡng cho những kẻ cơ hội thì đất nước khó mà ngẩng cao đầu để sánh vai với các cường quốc năm châu.

Hơn lúc nào hết, giờ đây, các nhà lãnh đạo Việt Nam cần có quyết sách đúng đắn để tạo ra một môi trường mà ở đó mỗi người có điều kiện (nói đúng hơn là phải) nuôi dưỡng và phát huy phần NGƯỜI đồng thời kiềm chế sự trỗi dậy của phần CON trong mình. Một sự đổi mới tư duy trong công tác cán bộ và sử dụng con người là việc cần làm ngay.

Huỳnh Thế Du (TBKTSG)

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Andrew Nguyen

    10:26 (GMT+7) - Thứ Bảy, 28/5/2011

    Bài viết rất hay, đúng những gì xã hội đang diễn ra. Những gì bài viết đề cập đến cũng chính là những gì tôi trăn trở bấy lâu. Khiến tôi có thêm tự tin, động lực để tiếp tục cố gắng, phấn đấu cho sự nghiệp bản thân và cho sự phát triển của nước nhà.

    Tôi tin rằng trong tương lai gần, xã hội sẽ không còn nhiều đất cho kẻ năng lực yếu kém lộng hành, sẽ là sân chơi công bằng hơn cho tất cả mọi người. Việt Nam cần tạo ra được môi trường cạnh tranh công bằng để cho những người có năng lực thực sự có đất diễn, có chỗ phô diễn tài năng…

    Xung quanh tôi, những bạn bè của tôi thường có khẩu ngữ mỗi khi nói về công việc: ”cơ cấu, cơ này cơ nọ… và tiền” để minh chứng cho tương lai sáng lạn của bản thân họ, khiến tôi không khỏi chạnh lòng. Họ sẵn sàng vung tiền vào những mối quan hệ để lo lót, để có được một công việc mà không nghĩ tới những đồng tiền khó nhọc mà họ sẽ kiếm được sau này. Hay dùng tiền để lo lót vào những mục đích khác…

    Tuy nhiên, tôi cũng nêu ra một mặt trái của vấn đề. Hãy bắt đầu với câu hỏi: Năng lực là gì? Theo tôi đó là khả năng đáp ứng yêu cầu của cá nhân với công việc… Như vậy, mỗi lĩnh vực, hay phạm trù công việc nào đó thì lại cần những năng lực đặc thù phù hợp. Không thể nào đem năng lực ở một lĩnh vực khác sang mà có thể đáp ứng được yêu cầu, tính chất công việc. Do đó phát sinh hai từ ”chuyên môn”.

    Vậy ta lại phải tiếp tục phân biệt hai khái niệm: lĩnh vực và chuyên môn. Một người có chuyên môn rất giỏi nhưng đó lại chưa phải là toàn bộ của năng lực mà còn kĩ năng mềm khác được trang bị kèm theo. Và thực tế kĩ năng mêm quyết định sự thành công của một cá nhân trong công việc cao hơn là khả năng chuyên môn.

    Chuyên môn có thể học trong giảng đường trong thực tế cọ sát công việc nhưng kĩ năng mềm thì ta lại phải học trong suốt cuộc đời. Như vậy thì, những kẻ biết luồn lách hay khôn vặt…trong vài viết có đề cập đến lại có ưu thế hơn về kĩ năng sống.

    Do đó họ thành công hơn những người giỏi chuyên môn, thâm chí họ đạt hiệu quả công việc cao hơn ngay trong chính chuyên môn của những người cực giỏi.

    Vì vậy, tôi nghĩ giỏi chuyên môn là nền tảng tốt, nhưng cũng cần phải trang bị cho mình những kĩ năng sống phong phú hơn.
    Chúc các bạn thành công!

  • VHH

    15:20 (GMT+7) - Thứ Ba, 16/11/2010

    Bài viết quá tuyệt vời, cứ như đi guốc trong bung vậy!

    Theo tôi, những nguyên nhân chính là do trao quyền quá lớn cho người đứng đầu, khi đó, ai dám nói gì, làm gì và kết quả tất yếu sẽ như thế nào như bài viết đã nêu là tất yếu thôi.

  • Tran Trong

    11:09 (GMT+7) - Chủ Nhật, 14/11/2010

    Tác giả phân tích hoàn toàn chính xác. Nếu cứ kéo dài tình trạng như hiện nay sớm hay muộn đất nước chúng ta cũng phải trả giá thôi. Hãy đặt câu hỏi tại sao các doanh nghiệp nhà nước thì hay thua lỗ, còn doanh nghiệp tư nhân thì luôn năng động và có nhiều thành công hơn. Một phần cũng ở cách dùng người đấy.

  • Phan Bảo Lâm

    02:44 (GMT+7) - Chủ Nhật, 14/11/2010

    Giải pháp của tôi hả? Tôi thì lúc nào mà chả có giải pháp.

    Đang suy nghĩ viết thế nào đây. Mình tôi đưa ra giải pháp thì ăn thua gì. Giải pháp của tôi chỉ thể hiện quan điểm cá nhân của tôi, chưa chắc đúng và toàn diện.

    Mục đích của tôi là muốn kích cho các bạn cùng đưa ra giải pháp, mỗi người 1 góc nhìn 1 quan điểm, chớ còn phê phán thì ai chả phê được.

    Diễn đàn nào cũng có đầy người phê phán, coi ngán đến tận cổ. Còn đưa ra giải pháp thì chẳng mấy người chịu đưa ra, chắc vì "không phải việc của mình".

  • Phương Nguyên

    13:15 (GMT+7) - Thứ Bảy, 13/11/2010

    Giải pháp cho bài viết thì chả thiếu gì, chỉ có điều chúng ta có dám làm và có làm được hay không thôi.

    Tôi thấy ngay trong bài viết về thực trạng sử dụng nguồn nhân lực của nước ta cũng có thể thấy giải pháp được rồi. Chỉ cần chúng ta hạn chế những vấn nạn trên một cách tối đa thì đất nước cũng mạnh lên nhiều rồi.

    Về giải pháp cụ thể:

    Thứ nhất là chúng ta phải trọng dụng người tài, còn trọng dụng như thế nào thì mỗi tổ chức, cơ quan, có cách làm riêng của mình.

    Thứ hai, xã hội hãy dần dần từ bỏ nguyên tắc: Ở nhà bố mẹ luôn đúng, ở trường thầy cô luôn đúng, ở cơ quan sếp luôn đúng.

    Tuy nhiên, làm được những việc trên không dễ chút nào, việc trọng dụng người tài và khai thác tốt nguồn nhân lực đến đâu phụ thuộc nhiều vào các chính sách của Đảng, Nhà nước, Chính phủ, và các cơ quan công quyền.

    Bạn Lâm nếu không giỏi hơn người ta thì cũng không nên phê phán người ta.

  • Chân Tình

    03:06 (GMT+7) - Thứ Bảy, 13/11/2010

    Bạn Bảo Lâm chỉ thích chọc gậy bánh xe à? Những việc như vậy ai cũng biết thì chắc bạn phải biết rất rành rẽ, cho tôi hỏi 1 câu thế bạn hiểu những bình luận của bác Du thế nào? Chắc bạn cũng có giải pháp toàn diện rồi chứ?

  • Nam Tuấn

    21:47 (GMT+7) - Thứ Sáu, 12/11/2010

    Tôi hoan nghênh cách tác giả lập luận và vạch trần những kẻ cơ hội và gian xảo xuất hiện ngày càng nhiều trong xã hội ngày nay.

    Những bài viết chân thật và sâu sắc như thế này là không nhiều, xã hội muốn biến chuyển thì bên cạnh cơ chế mới, cũng cần mỗi công dân Việt Nam nâng cấp phần NGƯỜI trong mình hơn nữa, có gương mẫu sống tôn trọng pháp luật (dù còn lỏng lẻo và đầy khe hở) và đạo đức, thì thế hệ con cháu chúng ta mới tiến bộ hơn được.

    Hy vọng còn nhiều bài viết sâu sắc để toàn xã hội biến chuyển tích cực hơn nữa!

  • Phan Bảo Lâm

    16:03 (GMT+7) - Thứ Sáu, 12/11/2010

    Bác Du biện luật cực kỳ chặt chẽ, nhưng... thiếu phần giải pháp.

    Những việc như thế ai chả biết. Lãnh đạo cũng như Quốc hội cần người dân "hiến kế" để làm thế nào có thể điều chỉnh vấn đề sao cho đúng hướng mà không gây bất ổn xã hội.

    Mỗi người một giải pháp theo suy nghĩ tự nhiên của mình, tổng hợp và áp dụng thế nào là việc của Nhà nước. Mình là con người chớ có phải thánh đâu.

    Giải pháp của mình có thể sai, có thể đúng. Ai cũng tích cực đưa ra giải pháp thì sự tiến bộ xã hội mới là tiến bộ chung chớ. Phân tích thì rất chặt chẽ mà đến cái phần cốt yếu nhất là giải pháp thì... không có. Phải chăng bác Du cũng "không dám cãi"?

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Doanh nhân

Anh Hai

10:15 (GMT+7) - Thứ Bảy, 26/5/2012

Tôi hiểu và các bạn cũng hiểu....

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Hoàng Hà

21:18 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Việt Nam chưa có luật quy định về việc chính thức tham gia quản trị doanh nghiệp của một số nhóm công chức nhà nước....

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Minh Hiền

18:16 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Bài viết rất hay, nêu ra một vấn đề thú vị. Rõ ràng khác các nước tư bản khi quan chức nghỉ việc công trở...

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Mai Thiên Bình

17:16 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Nói hạ cánh thì không đúng mà chính là lúc cất cánh. Bao năm kinh nghiệm giờ đây có nhiều thuận lợi về thời gian, kiến...

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Việt Hùng

16:40 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Doanh nghiệp quá yếu thì phải chết là lẽ đương nhiên, nhưng hiện nay đa phần các doanh nghiệp lớn cũng lao đao. Cái khó...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (7 ý kiến)