“Tôi muốn thay đổi gu cà phê của người Việt”

MINH ĐỨC

29/11/2010 01:25 (GMT+7)

picture Tại thị trường Việt Nam, cà phê "chuyên nghiệp" chưa chắc đã chọi nổi cà phê "thủ công".
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Chứa đựng nhiều ý tưởng và tham vọng, một kế hoạch thâm nhập thị trường cà phê tiêu dùng Việt Nam đang hình thành. Để thành công, kế hoạch này phải thay đổi được gu cà phê phổ biến hiện nay.

Tại buổi họp báo công bố việc bán 10% cổ phần cho VinaCapital, ông Nguyễn Văn An, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Tập đoàn Thái Hòa, đã đề cập đến một dự định: tìm một vị trí ở thị trường cà phê nội địa.

Đó là một dự định đáng chú ý, bởi nó xuất phát từ một doanh nghiệp đã hơn mười năm sản xuất và xuất khẩu cà phê, có doanh số mỗi năm gần đây đạt trên 3.000 tỷ đồng, đứng số một Việt Nam về xuất khẩu cà phê Arabica, khi chiếm trên 60% sản lượng xuất khẩu loại cà phê này của cả nước.

Trong câu chuyện của VnEconomy với ông Nguyễn Văn An, việc trở lại sân nhà là một yêu cầu trong kinh doanh, nhưng lớn hơn là tham vọng tạo được một sự thay đổi…

Không dễ làm cà phê tiêu dùng

Vì sao sau một thời gian dài như vậy, việc tìm kiếm vị trí ở thị trường nội địa mới được đặt ra, thưa ông?

Khi khởi nghiệp, ý định của tôi đi theo hướng đó. Nhưng sau một thời gian đánh giá, nhìn nhận thì thấy để tìm được lợi nhuận ngay nếu làm từ cà phê tiêu dùng không phải là dễ.

Thập niên 90, thành công của tôi chỉ tập trung ở cà phê sữa 3 trong 1, cà phê hỗn hợp. Nhưng rồi chúng tôi chuyển hướng để xuất khẩu, phát triển theo hướng xây dựng thương hiệu cà phê Arabica của Việt Nam, bỏ thị trường cà phê nội địa.

Trong quá trình làm xuất khẩu, tôi nhận thấy tại nhiều quốc gia trên thế giới, xu hướng trở về thị trường nội địa là rất rõ. Như tại Brazil, trước đây lượng tiêu dùng cà phê trong nước chỉ khoảng 12 triệu bao mỗi năm, hiện đã lên 18 triệu bao và trong khoảng 5 năm tới có thể lên 25 triệu bao. Hiện nước này mỗi năm sản xuất được khoảng 45 - 47 triệu bao, là nước xuất khẩu lớn nhất thế giới, mà chỉ riêng tiêu dùng trong nước cũng đã gần 50% rồi. Nhiều nước cũng nhận thấy tiêu dùng trong nước là tiềm năng và đã chú trọng đầu tư, kích cầu. Để sản xuất, kinh doanh bền vững ở lĩnh vực này, họ nhận thấy cần có sự cân bằng cả ở xuất khẩu và tiêu thụ trong nước.

Mặt khác, khi kinh doanh, người ta cần tìm một thế cân bằng, không độc canh. Tất nhiên là vẫn phải xác định lĩnh vực và hoạt động trụ cột. Mặt khác, thị trường tiêu dùng trong nước nhiều tiềm năng, trong khi nếu chỉ xuất khẩu thì khi có thay đổi bất lợi trên thị trường mình không có sự chuẩn bị sẵn. Phải tạo được sự chủ động để cân bằng lợi nhuận.

Ông có nói “cà phê tiêu dùng không phải là dễ”…

Đúng vậy. Nhìn bề ngoài nhiều người thấy cà phê nội địa có lãi, nhưng đi vào thực tế thì không hẳn vậy. Thị trường không bình đẳng. Anh làm nguyên cà phê thì giá thành nó sẽ cao, nếu thêm khuyến mại thì lỗ; còn anh làm ít cà phê, thêm nhiều phụ gia và nhiều khuyến mại thì lãi.

Đó cũng là lý do hiện chúng tôi chưa thực sự đầu tư để nhập cuộc mạnh ở con đường này. Thực tế nhiều trường hợp khác đã nhập cuộc và vấp ngã. Nhiều hãng đã từng theo quan điểm đưa ra sản phẩm cà phê tốt, đích thực thì sẽ thắng, nhưng không phải vậy; có trường hợp vẫn đi theo con đường cà phê đích thực, hỗ trợ bằng phong cách sang trọng nhưng vẫn chật vật bám trụ…

Chuyên nghiệp không chọi nổi thủ công

Ông có thể giải thích rõ hơn mâu thuẫn đó không?

Cà phê tiêu dùng tiêu thụ của Việt Nam chưa nhiều nhưng lại rất đa dạng. Nhiều khi cà phê chưa hẳn đã tốt nhưng họ lại thích, còn cà phê thực sự thì họ lại không thích. Đây là chuyện rõ ràng chứ không phải khôi hài.

Cà phê thơm ngon nhất hiện nay được đánh giá là phải từ cà phê Arabica, hương vị thơm ngon, dịu, nhưng người Việt Nam lại chê. Cho nên một ly cà phê hiện nay đúng chất nhưng lại không hợp gu. Thế nên mới có nhà cung cấp đưa ra câu chào hàng “Ngon, Mạnh và Đúng gu”, tức là phải theo cái gu của người tiêu dùng. Gu đó phổ biến là đặc, sánh.

Nếu để đặc và sánh nguyên chất thì tốn kém nguyên liệu, nên người ta có thêm phụ gia. Thế nên những cà phê không ngon người ta lại bảo là ngon, khi dùng phụ gia tạo đặc, sánh và tạo hương vị bằng hóa chất. Bởi bản chất của cà phê tiêu dùng ở Việt Nam chủ yếu là rang xay thủ công nên nó không tạo lập được cái hương nguyên chất của cà phê, bởi khi rang và thủ công như thế thì hương cà phê không còn giữ được như nó vốn có.

Khi đưa loại cà phê tiêu dùng được sản xuất đảm bảo kỹ thuật, hương rất tốt nhưng không được đặc và sánh như gu của nhiều người. Nếu là cà phê Arabica thêm để đặc thì chua; nếu đưa nhiều cà phê Robusta để đặc thì lại có hàm lượng cafein cao. Thế nên mới có chất phụ gia để giảm hàm lượng cafein, uống vẫn đặc, sánh nhưng giảm bớt độ kích thích.

Thực tế, có hãng cà phê nổi tiếng nước ngoài vào Việt Nam, muốn tạo một dòng sản phẩm định hướng là cà phê thuần chất, không chấp nhận có phụ gia. Nhưng khi đưa vào người Việt lại không thích, cho nên mới phải chuyển sang dòng có cà phê pha đậu tương. Họ cũng đã đấu tranh, cuối cùng chấp nhận có thêm phụ gia và thành công thay vì thất bại do thuần chất trước đó.

Những cái đó, nhiều người ngoài cuộc không biết. Qua đó cũng cho thấy chất lượng sản phẩm trong lĩnh vực cà phê chưa hẳn đã phản ánh được giá trị của hàng hóa, thay vào đó là thị hiếu của người tiêu dùng.

Hay ở khía cạnh đầu tư. Chúng tôi đầu tư cho một nhà máy rang xay cà phê tiêu dùng hiện đại khoảng 3 triệu USD. Nhưng mà một lò rang tư nhân có thể chỉ khoảng 20 triệu đồng. Đầu tư 3 triệu USD đương nhiên phải bán ở cái giá tốt hơn hàng của khoản đầu tư 20 triệu đồng. Nhưng chưa chắc đã tốt hơn. Người tiêu dùng người ta bảo cái này không hợp gu chúng tôi.

Sau một thời gian làm, chúng tôi không thể chọi được với những người làm cà phê thủ công đó. Thậm chí có cả những trường hợp cà phê nhưng không có cà phê. Có thời điểm giá cà phê nguyên liệu cao, người ta không dùng nguyên liệu cà phê mà dùng phụ gia và hương liệu để tạo ra từ ngô, đậu tương… Nhưng luật kiểm soát chất lượng trong sản phẩm này hiện nay chưa rõ thế nào. Vì cái này chưa chết ai, nếu có chuyện uống cà phê gây chết người thì chắc là sẽ ra vấn đề.

Cũng lưu ý là trong cà phê có những loại nguyên liệu có độc tố, mốc OTA tiềm ẩn nguy cơ gây ung thư mà nhiều nước trên thế giới cấm. Nhiều nước đã cấm nhập khẩu nếu phát hiện cà phê có mốc OTA này, buộc phải tiêu hủy… Còn ở ta rất khó để kiểm nghiệm trong việc sản xuất thủ công và bán đại trà như hiện nay.

Vậy Thái Hòa sẽ đi theo con đường nào trong sự khó khăn và mâu thuẫn đó?

Tôi rất muốn thành lập được một hiệp hội chế biến, tiêu dùng cà phê. Phải định hướng lại cho người tiêu dùng cách nhận biết như thế nào là một ly cà phê tốt, ngon như nó vốn có, để người tiêu dùng phân loại và đánh giá. Chứ cứ như hiện nay thì rất khó. Phải làm được điều đó thì mới có được những bước đột phá.

Hay đơn giản như hiện nay có trào lưu đặt tên cà phê theo nước ngoài. Cái đó có lẽ cũng cần thay đổi. Chúng ta tự tin với cà phê Việt Nam chứ. Tất nhiên chất lượng thì vẫn cần so sánh. Có những vùng cà phê của ta như tại Đà Lạt, trồng ở độ cao 1.500 - 1.600 m, được so sánh ngang với cà phê Nam Mỹ, chỉ thua cà phê ở Colombia với độ cao 3.500 m… Tất nhiên là còn theo những tiêu chí khác nữa chứ không chỉ riêng theo độ cao của vùng trồng nguyên liệu. Nhưng nói thế để thấy cà phê Việt Nam vẫn có những địa bàn cho ra những dòng nguyên liệu rất tốt.

Nhưng nói gì thì nói vẫn phải làm sao thay đổi được gu của người uống cà phê Việt Nam. Làm sao thay đổi được gu cà phê đặc, sánh mà không hẳn là cà phê đích thực sang cà phê thơm và loãng nhưng nguyên chất.

“Sẽ thay đổi được”

Thay đổi thói quen, sở thích của người tiêu dùng là rất khó, thưa ông.

Khi mình có một chính sách, sẽ thay đổi được. Bây giờ phải phân tích tại sao cà phê đặc đó gồm những yếu tố gì, tốt hay dở cho sức khỏe; hay thưởng thức một hương thơm tự nhiên hơn là hương liệu hóa chất; hoặc người uống chủ động chỉ định, hay người bán phải ghi rõ các hợp chất, cấu phần của sản phẩm… Việc thay đổi này phải có thời gian, phải có kinh phí đầu tư, có sự đồng thuận giữa các nhà sản xuất.

Chúng tôi muốn làm mới lại một dòng cà phê mới. Như thế thì phải làm từ đầu, từ vấn đề truyền thông, giới thiệu cho đến việc tạo được một hiện tượng trên thị trường. Không sớm hay muộn chúng tôi sẽ trở lại.

Vấn đề là làm sao tạo được một chiến dịch truyền thông, hướng dẫn được cách uống cà phê, cách pha cà phê, cách nhận biết một lý cà phê tốt hay dở như thế nào. Tiếp đó là phải xây dựng được một hệ thống bán hàng riêng. Giả sử đó là một mô hình bán cà phê đã rang nguyên hạt, theo xuất xứ Sơn La, Đà Lạt… xay và đóng gói tại chỗ. Đi từ sự cụ thể như thế để giới thiệu những ly cà phê đích thực với người tiêu dùng. Hay một giải pháp đưa cà phê vào mỗi gia đình, dùng máy xay và pha cà phê tại nhà để đảm bảo chất lượng và đặc biệt là đảm bảo hương vị tự nhiên của nó… Phải tư vấn và truyền thông thật cụ thể.

Trước đây tôi định làm cùng với Vinamilk xây dựng một quỹ khoảng 2 triệu USD để làm truyền thông. Tuy nhiên hiện Vinamilk đã chuyển nhượng dự án cà phê. Tôi cũng đã làm việc với Vinacafé và được ủng hộ để làm một chương trình để có thể thay đổi định hướng của người tiêu dùng. Chúng tôi cũng đã đàm phán và thuê chuyên gia để tác động từ các cấp quản lý, cấp ngành và đến công chúng.
 
Mục tiêu của tôi là muốn tạo được sự thay đổi đó, thay đổi tốt chứ không phải là xấu.

Nhưng, như đã nói, thay đổi thói quen và sở thích là rất khó…

Đúng là rất khó. Nhưng thay đổi để bảo vệ sức khỏe. Điều đó là sẽ tốt. Trước đây người ta ăn mì tôm, mì tôm trắng thì không thích ăn, mì chiên bằng dầu mới đậm đà mới thích. Nhưng khi phân tích về góc độ sức khỏe thì đã có sự thay đổi. Vấn đề là thông tin. Giải thích một lần người ta không nghe, hãy giải thích mười lần.

Mặt khác cần phải có một quy định về sản xuất và kinh doanh cà phê, điều kiện để sản xuất và kinh doanh, điều kiện hợp chuẩn, phải loại bỏ những sản phẩm không đảm bảo tiêu chuẩn, nhất là với sức khỏe người tiêu dùng. Ở đây cần có sự đồng thuận của Nhà nước. Cần phải kiểm soát sản phẩm này.

Phải có khác biệt

Cùng với việc đưa ra một dòng thuần chất, tăng cường giới thiệu, tư vấn…, hẳn một mô hình quán cà phê đặc trưng cũng có trong kế hoạch của Thái Hòa?

Chúng tôi đã có ý định xây dựng một mô hình quán cà phê, đã thuê tổ chức tư vấn của Mỹ tham gia. Nhưng năm 2009 tình hình tài chính không thuận lợi, thứ hai là đơn vị tư vấn đó mới chỉ giải quyết được vấn đề chất lượng sản phẩm, chất lượng hình ảnh của mô hình, nhưng chưa xây dựng được cho cả một chiến lược, chưa đưa ra được một kịch bản kinh doanh hợp lý. Tôi nhận thấy còn phiêu lưu nên tạm dừng.

Tôi đã có ý tưởng, vùng nguyên liệu, có vốn đầu tư và đang tìm một đối tác để có thể triển khai, điều hành được mô hình này.

Giả sử triển khai mô hình đó, câu chuyện ở đây lại không chỉ là ly cà phê nữa, mà là yêu cầu của một nhà cung cấp dịch vụ, thương mại chứ không chỉ là một hoạt động sản xuất hay xuất khẩu. Ông nói gì về điều này?

Đúng vậy. Quán cà phê thì chất lượng cà phê chỉ là một phần. Nó còn là văn hóa của một ngành kinh doanh. Có khi cà phê không hẳn là ngon mà người ta vẫn đến rất đông. Muốn làm được phải hội tụ nhiều yếu tố, như hình ảnh, phong cách phục vụ… Ví dụ, tại Mỹ có những quán cà phê mà tiếp viên ăn mặc “cởi mở” để hút khách; hay cà phê theo chỉ dẫn và không chấp nhận bất cứ yếu tố phụ gia nào. Nói ví dụ như thế để thấy có những cách làm, vấn đề là mỗi cách làm giải quyết được những điều gì.

Ở đây, yêu cầu là làm sao anh có được chất lượng phục vụ tốt nhất, thỏa mãn được nhu cầu của khách hàng. Thành công ở đây là ở khả năng thỏa mãn được các yêu cầu đó, tất nhiên là những yêu cầu tốt.

Ở khía cạnh một nhà sản xuất và một nhà thương mại, cung cấp dịch vụ thì thế này. Thường thì một người thành công ở một lĩnh vực nào đó, nhưng biết kết hợp thì thành công sẽ lớn hơn. Anh là nhà sản xuất tốt nhưng chưa hẳn đã là nhà kinh doanh tốt. Nhưng cái quan trọng là ý tưởng, sẽ có người vận hành được ý tưởng của họ để thành công, còn lấy ý tưởng để điều hành chưa hẳn đã thành công.

Tôi phải tìm người có thể tiếp nhận ý tưởng của tôi và vận hành. Tôi chỉ thổi hồn, tài trợ vốn. Với trường hợp của tôi, tôi đang trong quá trình tìm kiếm. Bởi tôi đánh giá ở hướng đi này rất là khó. Đây là lĩnh vực phục vụ con người, không dễ gì làm.
 
Giả sử bây giờ Thái Hòa nhập cuộc, ông nhận định thế nào về áp lực cạnh tranh từ những mô hình đi trước?

Mục tiêu chiến lược của mình, là mình đừng có cạnh tranh ai, mình đi một kênh riêng, mình không chiến đấu để loại bỏ ai. Trong hệ thống các quán cà phê, mình phân tích điểm mạnh của ông này, điểm yếu của ông kia và đi một con đường riêng. Phải có khác biệt. Thứ hai, với tôi, đi cùng với quán cà phê phải giới thiệu được về cà phê, phải giới thiệu được giá trị đích thực của các ly cà phê.

Có ý tưởng để hướng tới thành công, nhưng thành công hay không còn phụ thuộc vào những yếu tố khác. Quan trọng nhất lúc này là tìm được người mà tôi thổi hồn cho họ, họ vận hành được, và phải có tổ chức tư vấn chiến lược tốt.

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Nguyen Van Nam

    22:19 (GMT+7) - Thứ Ba, 16/8/2011

    Đúng là chúng ta đang dùng nhiều loại cà phê không phải là cà phê, trộn đậu, hương liệu quá nhiều.

    Chúng ta cần thay đổi gu cà phê ấy, điều đó có lợi cho người tiêu dùng và nếu ai thay đổi được sẽ là người cứu cánh cho cà phê Việt và người tiêu dùng Việt.

  • Hoàng Hải

    13:55 (GMT+7) - Chủ Nhật, 5/6/2011

    Tôi nghĩ đây là bài phân tích rất hay. Chúng ta cũng nên suy nghĩ ngược lại so với truyền thống bán hàng, sao không ai thử việc xây dựng nên văn hóa tôn trọng giá trị địch thực của sản phẩm thay vì những giá trị do "phụ gia" tạo nên.

    Nếu nói tận hưởng "cuộc sống thoải mái" như bạn Hoàng Lộc thì hóa ra đồ ăn, đồ uống bẩn cũng được, miễn sao là ngon!

  • Hoàng Lộc

    00:00 (GMT+7) - Chủ Nhật, 29/5/2011

    Đúng là chúng ta đang phải "thưởng thức" một loại cà phê không đúng hương vị đậm đà thực chất của nó. Nhưng đâu cần phải phản ứng gay gắt như thế?

    Cái gì gọi là ngon, là được lòng người tiêu dùng và không ảnh hưởng đến sức khoẻ thì được người tiêu dùng chấp nhận. Còn xin thưa, những phụ gia làm cho cà phê sánh hơn đó thì chỉ là caramen, một số tinh dầu và các chất an toàn khác chứ làm gì độc hại như các bác thảo luận.

    Muốn cà phê đậm đà xin hãy đến với Trung Nguyên tại thành phố Buôn Ma Thuột (hình như là đường Nguyễn Tất Thành, mình cũng không nhớ rõ). Nếu không chúng ta cứ thưởng thức những gì chúng ta cho là ngon đi, nhà sản xuất chỉ làm theo nhu cầu của người tiêu dùng thôi.

    Chúc các bạn có cuộc sống thoải mái và hạnh phúc!

  • Đặng Quốc Trung

    20:35 (GMT+7) - Chủ Nhật, 27/2/2011

    Tôi có được biết thông tin nhiều loại cà phê mình uống hàng ngày không phải là cà phê mà phần lớn là hoá chất, chất phụ gia. Nghiên cứu kĩ hơn mới thấy giật mình vì nguy cơ tiềm ẩn trong thứ cà phê đó, từ đấy thay đổi cách uống cà phê của tôi đi rất nhiều.

    Trước tình hình vệ sinh an toàn thực phẩm đang rất nhức nhối thì việc thức uống hàng ngày gây hại cho cơ thể cũng sẽ có ảnh hưởng mạnh tới tâm lí khách hàng, tôi tin là thế.

    Vì thế nếu các công ty cà phê lớn tập trung vào thị trường nội địa và có phương án định hình 1 loại cà phê nguyên chất, an toàn thì hoàn toàn có thể thay đổi gu hiện tại.

    Hy vọng sẽ sớm thấy các nhãn hàng cà phê nguyên chất trong siêu thị và các quán xá để việc uống cà phê mỗi ngày lại chỉ đơn thuần là thưởng thức như trước.

  • Toàn

    14:32 (GMT+7) - Thứ Sáu, 7/1/2011

    Tôi ủng hộ ý kiến của bác An. Tôi đã có cơ hội thử cà phê nguyên chất, sau khi uống được dăm ba lần thì uống cà phê mà có pha tạp chất khác là không thể nào uống được.

    Trước đây chỉ toàn uống "thứ nước đắng" đen thui kia, cứ tưởng vị cà phê thật là như vậy. Tôi sống và làm việc ở quận Phú Nhuận, Tp.HCM, mấy tuần trước giờ nghỉ trưa, đi ăn cơm thì tình cờ vào quán Copen Coffee và được nhân viên ở đây giới thiệu cho biết về cà phê nguyên chất.

    Thực sự ban đầu uống vào không quen lắm, tuy nhiên sau vài lần uống thì không thể nào không nghiền, hương và vị thật là tinh khiết.

    Các bạn có thể tìm hiểu thêm về loại cà phê mới này:
    www.copencoffee.com.

    Hy vọng rằng, người dân ta sẽ dần thay đổi thói quen sang uống cà phê nguyên chất, cũng là vì sức khỏe của mình, và xứng đáng với đồng tiền mình bỏ ra.

  • Vũ Ngọc Hiếu

    21:56 (GMT+7) - Thứ Tư, 5/1/2011

    "Đời thay đổi khi ta thay đổi", tất cả cái gu của fan cafe đều có thể thay đổi được miễn là làm sao để họ hiểu đâu là ly cafe thực thụ và một ly cafe "bắp rang".

    Chúng ta phải nghĩ đến giá trị của đồng tiền chúng ta bỏ ra để mua cafe chứ không phải mua "bắp rang".

    Chúc Thái Hoà và bác An vững bước trên con đường đã chọn và sớm đưa cafe thực thụ đến tay người tiêu dùng như chúng tôi.

    Cảm ơn!

  • Quang Tuan

    01:21 (GMT+7) - Chủ Nhật, 26/12/2010

    Bác An này nói hay thật đấy, người trong nghề mới biết được cà phê thật, giả.

    Tôi kinh doanh cà phê nhân từ 7 năm nay, cũng mới chuyển sang chế biến cà phê bột, tuy nhiên cà phê của tôi rang xay ra gặp phải phản ứng gay gắt của người tiêu dùng là cà phê loãng như nước 2 của cà phê khác, thế mới đau chứ.

    Hiện nay cà phê của tôi sản xuất ra chỉ bán được cho mấy người mang đi làm quà ở nước ngoài, nhưng tôi nhất quyết không sản xuất ra loại cà phê tạp, hóa chất.

    Đúng như bác An nói, cần định nghĩa lại tư duy suy nghĩ và cách thưởng thức cà phê của người Việt.

    Một số hãng cà phê ra đời cách đây > 10 năm đã làm hỏng mất cách thưởng thức của người Việt bằng cách đánh lừa cảm giác của người tiêu dùng Việt.

    Và nếu không thay đổi thì thế hệ này nối tiếp thế hệ sau phải uống loại cà phê hóa chất.

    Bác An hãy cố gắng chạy dự án của bác đi nhé, chúc bác thành công!

  • T. Phuc

    23:40 (GMT+7) - Thứ Bảy, 4/12/2010

    Dân mình bị uống cà phê tinh dầu hàng chục năm nay quen rồi.

    Thế nên mới bị mang tiếng là quốc gia xuất khẩu cà phê đứng thứ hai trên thế giới nhưng mức tiêu thụ nội địa thì quá thấp. Lý do là vì người ta chỉ thống kê 30% cà phê thôi, còn 70% ngô thì không thấy tính.

    Muốn biết bạn uống cà phê thật hay cà phê hóa chất thì hãy để ý khi đi tiểu tiện, nếu thấy đầu thải ra mà vẫn còn thơm lừng thì đích thị là hóa chất tinh dầu (cơ thể không dung nạp nên bị thải ra).

    Hiện chưa có cơ quan VSATTP nào đánh giá tác hại của tinh dầu, hóa chất tạo sánh, hóa chất tạo màu đen, hóa chất tạo bọt, hóa chất tạo cảm giác hưng phấn... được người ta đưa vào trong công thức sản xuất cà phê.

    Rất mong bác An làm rõ để cho dân được nhờ.

  • Phan Bảo Lâm

    09:17 (GMT+7) - Thứ Năm, 2/12/2010

    Các bác làm thế nào thì làm, tôi ủng hộ hoàn toàn.

    Chỉ xin các bác đã làm thì làm lâu dài, đừng thấy kinh tế TG khó khăn thì "ta về ta tắm ao ta", lúc kinh tế TG thuận lợi thì bỏ mặc người tiêu dùng đi bán cà phê ra nước ngoài.

    Cà phê "độc hại" hút được khách vì giá rẻ và ổn định. Còn cà phê nguyên chất mà bán theo giá TG, nay giá này mai giá kia thì khó tiêu thụ lắm.

    Đừng ham giá cao kiếm lãi nhanh, tạo lập thị trường là mục tiêu hàng đầu rồi hãy tính tiếp. Trước mắt là cà phê nguyên chất làm thế nào chạy được vào siêu thị đi đã. Gói cà phê hạt có kèm dụng cụ xay và hướng dẫn cách pha "tối ưu". Sau đó mới tính đến chuyện mở quán.

    Chúc các bác thành công và nhớ là đừng ham xuất khẩu mà bỏ rơi người tiêu dùng trong nước.

  • Pure Coffee

    01:08 (GMT+7) - Thứ Năm, 2/12/2010

    Xin cảm ơn bác Nguyễn Văn An – Chủ tịch Tập đoàn Thái Hòa và VnEconomy!

    Thật vui khi nhận được những dòng suy nghĩ rất chân thực và chính xác về thực trạng cà phê VN hiện nay của Chủ tịch tập đoàn Thái Hòa. Bác Nguyễn Văn An ơi, những ý tưởng và trăn trở của bác rất hợp với những băn khoăn và suy nghĩ của tôi bởi vì tôi cũng chính là một người kinh doanh cafe, hiện tại duy nhất chỉ có công ty tôi là sản xuất và chế biến cà phê nguyên chất trên địa bàn địa phương nhưng một trở ngại rất lớn là đại đa số người tiêu dùng nơi đây không hề nhận biết được thế nào là cà phê nguyên chất thực thụ, duy chỉ có một số người sành uống mới hiểu được.

    Tôi thấy ý kiến của bác Bảo Lâm về quán café phải phù hợp với từng khu vực dân cư, có không gian, phong cách thích hợp với từng lứa tuổi từng kiểu người là rất chính xác. Nhưng đó là vấn đề liên quan đến quán café phải như thế nào thì mới thu hút được khách chứ chưa nói đến chất lượng cà phê cao hay thấp. Có thể ly cà phê chất lượng cực thấp và chẳng có hạt cà phê nào mà khách lại thích khen ngon vì có mùi thơm của bơ, vị cực kỳ đắng (do dùng hóa chất), càng keo càng thích (do có bắp hoặc đậu được rang cháy khét đen thui thành than), thật ra người tiêu dùng chưa nhận biết được café “ớn lạnh” (http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Song-khoe/140650/Tao-bot-ca-phe-bang-chat-tao-bot-xa-phong.html). Cà cách nó được tạo ra như thế nào (http://xcafe.com.vn/webapp/event_detail.php?event_id=36 ).

    Tôi xin đưa ra một số cách nhận biết café nguyên chất như sau:

    Giọt cafe “xịn” đúng nghĩa phải có những đặc điểm là: hương vị thơm nồng nàn, màu nâu cánh gián, vị đắng nhẹ dễ chịu không đọng lại lâu và càng không thể có hiện tượng đặc, sánh, keo. Hiện nay cafe mà mọi người uống hàng ngày tại các quán cóc buổi sáng cũng như một số quán sang trọng đa số đều là cafe bắp, đậu tương, đậu đỏ + hỗn hợp bơ và hương liệu hóa chất tạo màu, tạo mùi cafe, đường mật (đường dành cho bò ăn) đen như dầu hắc,... hoàn toàn không có hạt cafe nào hoặc chỉ có vài hạt cafe tượng trưng, tôi gọi chung là cafe "hóa chất" uống vào rất đắng và vị đắng rất lâu tận xuống cổ họng, làm khó chịu buồn nôn, nếm vào gây tê đầu lưỡi. Uống ly cafe như vậy khác nào mình đang uống thuốc độc, mỗi ngày nạp vào người những chất độc tích tụ lại thật vô cùng nguy hại cho sức khỏe. Do đó với mục tiêu thay đổi "gu" cà phê của người VN, vì sức khỏe cộng đồng mà bác An đưa ra là rất hay nhưng tôi vẫn chưa thấy bác phân tích được một cách thấu đáo vì sao cà phê "hóa chất" lại thay thế dần cà phê nguyên chất ở VN hiện nay. Chúng ta phải biết nguyên nhân ngọn nguồn của vấn đề thì mới có thể giải quyết được.

    Theo tôi nguyên nhân chính là do tập quán thích ăn uống ở vỉa hè lề đường của người VN (do giá rẻ và thuận tiện). Vào buổi sáng, người lớn thì thích ngồi nhâm nhi ly café đọc tờ báo, giới thanh niên thì thích tán dóc cùng bạn bè tại các quán cóc bên lề đường nên cafe cóc rất đông khách với giá cực rẻ: đen 5k, sữa 6k. Để bán với giá này chủ quán cóc phải lấy cafe bột giá rẻ mới có lời nhiều và đây chính là nơi tiêu thụ cafe "hóa chất" của các cơ sở rang xay thủ công, có cầu mới có cung do tâm lý chuộng hàng giá rẻ của người tiêu dùng, nhà nước cũng không thể nào kiểm soát hết các cơ sở rang xay này. Khi khách đã quen uống cafe theo "gu" ở quán cóc buổi sáng là phải thật đắng, keo keo, sánh đặc nên buổi tối vào các quán sang trọng thì cũng phải có "gu" như thế và nhờ vậy các chủ quán này cũng lấy cafe bột giá rẻ như quán cóc đã lấy để pha cho khách uống, vừa hợp "gu" lại lời nhiều.

    Hiện tại tôi đang bán cà phê nguyên chất cho khách vẫn rẻ ngang bằng café cóc nên lượng khách của quán tôi khá đông và có một lượng khách trung thành nhất định, một số khách uống quen nói rằng: khi đến các quán khác (cả quán cóc, sân vườn hay một số quán đẹp sang trọng) gọi ly café ra uống không thể nào uống được. Vấn đề tôi muốn nói ở đây đó là chiến lược cạnh tranh về giá, nếu café nguyên chất có giá ngang bằng cà phê “hóa chất” thì về lâu dài sẽ thay thế được “gu” của người Việt, chỉ cần cho người tiêu dùng biết cách phân biệt café và các vấn đề liên quan đến sức khỏe là khách hàng sẽ tự động tìm đến cái gì có lợi nhất (vừa đảm bảo sức khòe mà giá không cao). Vì sao tôi có thể bán café nguyên chất 100% về hạt café cũng như hương liệu tẩm ướp mà giá cực rẻ như vậy. Đó là vì tôi sử dụng nhân công và nhiên liệu rang café giá rẻ để giảm tối đa chi phí giống như bác Minh Triệu đã nói.

    Thật ra như bác An đã phân tích, khách vào quán café bỏ tiền ra không phải hoàn toàn mua café để uống mà là mua một chỗ ngồi để thưởng thức âm nhạc, xem tivi, lướt web, có không gian thư giãn, trò chuyện hay bàn luận công việc,… Do đó chủ quán cho khách uống loại café gì thì khách cũng không quan tâm là ngon hay dở, nguyên chất hay pha đậu bắp mà chỉ quan tâm đến giá có phải chăng và phù hợp với vị thế của quán hay không? Thực tế nhiều quán có café không chất lượng nhưng chỉ cần đẹp về kiến trúc, không gian lẫn con người thì lại rất đông.

    Như vậy, để thực hiện được chiến lược thay đổi theo tôi nghĩ chúng ta phải đi từng bước vững chắc, tập cho người tiêu dùng làm quen với café nguyên chất thực sự. Có thể bằng nhiều cách kết hợp như quảng bá, truyền thông, xây dựng hệ thống phân phối, làm sự kiện, tư vấn hướng dẫn khách hàng,… mà bác Nguyễn Văn An đã đưa ra. Một khi người tiêu dùng đã có thói quen uống café nguyên chất thì sẽ không thể uống được café “hóa chất” vì rất khó chịu và sẽ nhận ra ngay, khi đó người tiêu dùng sẽ rất ghiền café nguyên chất, nếu uống mỗi ngày sẽ rất tốt cho sức khỏe. Chính tôi đang nghiện café nguyên chất do chính mình làm ra, thật thơm ngon và sảng khoái.

    Một lần nữa tôi muốn gửi lời cảm ơn đến bác Nguyễn Văn An và VnEconomy đã đưa ra bài viết rất hay và ý nghĩa về chiến lược thay đổi “gu” café của người Việt. Tôi rất mong VnEconomy đăng bài này thật nhiều để mọi người có thể nhận thấy sự thật về café VN, “Vì sức khỏe cộng đồng” tôi hy vọng trong tương lai gần tất cả người dân VN có thể thưởng thức được café nguyên chất thực thụ. Tôi cũng mong muốn được hợp tác cùng bác Nguyễn Văn An để chung tay xây dựng thị trường cafe đích thực đúng nghĩa tại VN.

  • Phan Bảo Lâm

    19:25 (GMT+7) - Thứ Hai, 29/11/2010

    Bạn Quang Tường nhận định khá chủ quan.

    "Gu" là do uống quen và thích mà ra. Bạn là "dân pro" nên nói thế. Còn những bạn trẻ chưa quen với cà phê thì sao? Họ chính là người mà nhà kinh doanh cần tạo "gu" đồng thời cũng là khách hàng tiềm năng.

    Bạn đã có "gu" thì khó thay đổi nhưng người chưa có "gu" thì phải có người tạo "gu" cho họ. Nhiều người mặc đồ không phù hợp với tuổi tác và cơ thể của họ nhưng vì cả xã hội mặc như thế nên họ cũng mặc như thế.

    Tôi thích câu nói của bạn Toàn Chân "vệt dầu lan tưởng là chậm nhưng khó mà ngăn nó lan rộng".

  • Nguyễn Minh Triệu

    18:56 (GMT+7) - Thứ Hai, 29/11/2010

    Tôi cũng đã nghiên cứu nhiều về lĩnh vưc này, nhưng thật sự đây là chiến lược lâu dài, không thể giải quyết trong thời gian ngắn. Anh là người sống lâu trong lĩnh vực này chắc anh cũng hiểu rõ, chúng ta là nhà cung cấp cho người tiêu dùng, vì thế chúng ta phải hiểu rõ nhu cầu của nguòi tiêu dùng.

    Thực sự nếu sản xuất như anh nói thì giá thành rất cao, chúng ta không thể cạnh tranh với những người sản xuất thủ công. Tôi luôn nghĩ, tại sao chúng ta không học hỏi mô hình của Starbucks, tôi đang nghiên cứu mô hình đó, vừa tiết kiệm chi phí, vừa phù họp với phân khuc khách trung lưu và bình dân.

    Tôi rất vui nếu được hợp tác cùng cafe Thái Hòa. Anh có thể cho tôi e-mail, tôi sẽ liên lạc với anh.

  • Nguyễn Quang Tường

    17:18 (GMT+7) - Thứ Hai, 29/11/2010

    Khách hàng là thượng đế, đã kinh doanh thi ai cũng phải biết điều đó. Vậy làm sao bắt thượng đế thay đổi cái “gu” của mình được?

    Thêm vào đó anh cho cái này là thơm, là ngon … nhưng có thể đối với người khác lại không. Mỗi người có một cái “gu” của người ta, có cái tiêu chuẩn riêng của họ. Anh đâu thể lấy thước đo tiêu chuẩn của mình mà đánh giá người khác.

    Anh cũng biết thay đổi cái gu của họ là rất khó. Nhưng trong hai khó phải chọn cái dễ hơn. Có bao giờ anh so sánh nó với việc vẫn giữ được cái “gu” mà vẫn đảm bảo được sức khỏe của “thượng đế” không?

    Anh sẵn sàng bỏ ra 3 triệu đô để đầu tư cho một nhà máy rang thôi. Sẽ tốt hơn không nếu đầu tư với số tiền đo, thẩm chí it hơn để nghiên cứu ra xem có chất nào làm cho café đặc, sánh mà vẫn thơm ngon và đảm bảo sức khỏe cho người tiêu dùng không?

    Cuối cùng, tôi muốn nói là tôi rất thích câu hỏi: “Tại sao khách hàng không được tự do sáng tạo cho ly cà phê mang tên mình?”

  • Nguyễn Tùng Giang

    13:47 (GMT+7) - Thứ Hai, 29/11/2010

    Bài của bác Lâm hay thật đấy. Tôi cũng là người nghiện cà phê nhưng nói thật thì cũng không rành lắm.

    Tôi nghĩ, hiện nay ở Việt Nam thì chỉ có Trung Nguyên là có thực lực nhất trong việc hợp tác thực hiện dự án của bác An.

  • Bui Giang Nam

    12:10 (GMT+7) - Thứ Hai, 29/11/2010

    Thường đã là gu rồi thì rất khó thay đổi, để trở thành gu thì sở thích phải được trải nghiệm qua thời gian dài và mang tính phổ thông của nhiều người.

    Thay đổi gu là hành động gần như không thể thực hiện được!

  • Trương Toàn Chân

    10:33 (GMT+7) - Thứ Hai, 29/11/2010

    Không thấy ông chủ Thái Hòa nhắc đến Trung Nguyên. Tại sao không thể tạo ra cái 'kiềng ba chân' cho thương hiệu cà phê Việt?

    Tôi thấy nhiều quán cà phê có trưng bày cà phê nguyên hạt, nhưng hiệu quả chắc chỉ là khoe cho khách tin rằng quán đây bán cà phê thật.

    Tại sao không khuyến khích người uống tự 'sản xuất' 1 ly cà phê? Tại sao không có quán cà phê chỉ dành cho người CHUYÊN NGHIỆP - 'PRO' và ung dung dành MỘT PHÚT để làm 1 ly cà phê 'độc' của chính mình? Tại sao không đơn giản hóa quy trình chế biến cà phê còn 3 bước "lựa chọn - bỏ vào máy xay - đổ nước sôi" là xong!?

    Tại sao khách hàng không có quyền tham dự 'bữa tiệc' cà phê mỗi khi bước vào quán? Tại sao khách hàng không được tự do sáng tạo cho ly cà phê mang tên mình?

    Tại sao khách hàng không thể là DOANH NHÂN 1 giờ tại quán cà phê Doanh Nhân hay là 1 ROCKER tại cà phê Rock...?

    Tôi nghĩ thay đổi sở thích hưởng thụ có thể bắt đầu từ sự tự khẳng định và thói quen bắt chước. Vậy phải tìm ra những nhóm khách hàng đầu tiên dại diện cho xu hướng hưởng thụ mới. Vệt dầu lan tưởng là chậm nhưng khó mà ngăn nó lan rộng.

  • Phan Bảo Lâm

    05:00 (GMT+7) - Thứ Hai, 29/11/2010

    Cái ngon cái tốt xuất khẩu ra nước ngoài thì cái xấu cái dở ở lại trong nước. Người tiêu dùng từ lâu được thưởng thức cà phê "bắp rang" bây giờ bảo uống cà phê thật thì lại không tin, không thích. Tạo lập thị trường và "gu" cho người tiêu dùng là nhà kinh doanh mà thay đổi nó cũng chính là nhà kinh doanh.

    Cà phê Trung Nguyên uống tại quán rất ngon nhưng giá cả lại khá cao so với giá bình dân. Mua 1 gói Trung Nguyên về tự pha lấy thì lại... không ngon. Cà phê Bảo Lộc cũng thế. Trên đường đi Đà Lạt ghé uống cà phê miễn phí, pha kiểu gì cũng ngon, mình tự pha hay để người bán pha, pha nhỏ giọt hay "chảy xối xả" vẫn ngon như thường. Vậy mà mua về nhà tự pha lại không ngon.

    Có vẻ ý tưởng của ông Hòa là rất thực tế. Bán cà phê hạt và dụng cụ xay kèm cả chỉ dẫn cách pha, ai làm không được thì chỉ dẫn tại chỗ để người ta mua về tự xay tự pha tự uống thì mới định hình được "gu" của công chúng. Tuy nhiên, cà phê nguyên chất không hẳn là ngon mà rất nhiều người thích uống cà phê có pha những thứ khác vào mà ông Hòa gọi là "phụ gia". Người ta thích 1 ly cà phê vừa đậm đà hương vị đặc trưng của cà phê, vừa thơm ngậy mùi "bơ" quyện với cái "béo" của sữa, cái ngọt của đường, ở Sài Gòn thì thêm đá xay hoặc đá cục nhỏ vào cho "mát".

    Tôi có 1 anh bạn nghiện cà phê, 1 ngày 3 cữ cà phê, thiếu cữ nào là "gục lên gục xuống" như người thiếu ngủ. Đi đâu xa nhà vài ngày, đặc biệt là đi nước ngoài, anh ta cũng mang theo gói cà phê và dụng cụ pha cà phê. Hỏi ở nước ngoài không có cà phê à, trả lời có nhưng không uống được, uống có cảm giác như uống nước lã, như bị lừa vậy.

    Anh kể lần đầu ra nước ngoài được uống cà phê nước ngoài có cảm giác như được uống 1 ly cà phê mà người ta pha thật nhiều nước vào cho "loãng". Tức mình, anh bảo nhà hàng mang cà phê xay và phin ra để anh tự pha, mùi cà phê thơm lừng bốc lên khiến cho những người xung quanh phải chạy lại xin uống thử. Tất cả đều lắc đầu vì đậm quá, uống 1 ngụm nhỏ mà choáng váng, tim đập thình thịch. Không phải nhà hàng nào cũng có cà phê xay, đa phần là cà phê hòa tan nên những lần sau, đi đâu anh cũng phải mang theo "đồ nghề".

    Phong cách quán cà phê phải phù hợp với phong cách uống cà phê. Uống cà phê là phải nhấm nháp từng ít 1 để thưởng thức hương vị của nó chớ có phải là "nốc" như uống bia đâu. Nhiều quán cà phê mới mở ở Sài Gòn có những phong cách khá "quái dị". Cà phê sân vườn mà bàn thì xếp khít rịt, khách ra vào nườm nượp, chen chúc nhau tìm chỗ ngồi, nhạc bật lên toàn loại "rock metal". Uống cà phê mà vào mấy quán đó là đi "hành xác" chớ đâu phải "thư giãn". Nhạc của quán cà phê phải là nhạc có tiết tấu chậm và trữ tình, âm lượng không quá to để người ta còn thì thầm nói chuyện với nhau hoặc im lặng thả hồn vào "cõi trên".

    Đa phần những người đi uống cà phê 1 mình là những người sống khép kín. Những người này rất khó tính, khi chọn được quán ưng ý họ sẽ "đóng đô" luôn ở quán đó cả đời, ngày nào vào giờ đó cũng ra quán đó, ngồi vào chỗ đó và kêu cùng 1 thứ cà phê đó. Những người đó chính là "thương hiệu" của quán chớ xô bồ như những quán "rock metal" thì chỉ "sớm nở tối tàn" thôi.

    Bàn ghế cho quán cà phê cũng phải nghiên cứu kỹ. Người ta nhâm nhi cà phê thường không dưới 30 phút, nên nếu ngồi mà mỏi chân, dựa mà mỏi lưng thì đấy là những quán "cóc" chớ không phải quán cà phê đích thực, dù quán ấy có sang trọng lịch sự thế nào đi nữa.Đối với các "cặp" đôi, dù già hay trẻ, họ cần những quán mà bàn ghế phải xa nhau để không ai nghe được họ "tâm tình". Đối với những người gặp nhau để nói chuyện, để bàn công việc hay uống trong khi chờ đợi công việc thì đơn giản là họ cần nơi để "tá túc".

    Quán cà phê kỵ nhất là ồn ào, 1 khi đã ồn ào thì nó không phải là quán cà phê thuần túy mà thường "kiêm" cả bi-a, chiếu phim "hot", tường thuật bóng đá, cà phê "vi tính" hoặc có bán đồ ăn sáng, trưa, chiều, tối. Cà phê kiêm đủ thứ thì khách chỉ cần có cái để uống chớ không đặt nặng yêu cầu chất lượng.

    Đánh vào dân nghiện cà phê hay đánh vào "gu" chung của công chúng thì tùy vào chiến lược kinh doanh của mỗi người, lắm khi không phải do mình tự đặt ra được mà phải tùy vào "địa thế". Quán cà phê gần bệnh viện, gần chợ khác với quán cà phê gần công sở, gần cao ốc văn phòng, khác với quán cà phê ở nơi vui chơi giải trí hoặc khu vực tập trung dân cư, tất cả phụ thuộc vào "thượng đế" của anh là ai. Cà phê Trung Nguyên có cái vừa hay lại vừa dở là quán nào cũng như nhau bất kể "địa thế", vì thế nơi thì đông khách nơi thì... ế.

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Doanh nhân

Anh Hai

10:15 (GMT+7) - Thứ Bảy, 26/5/2012

Tôi hiểu và các bạn cũng hiểu....

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Hoàng Hà

21:18 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Việt Nam chưa có luật quy định về việc chính thức tham gia quản trị doanh nghiệp của một số nhóm công chức nhà nước....

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Minh Hiền

18:16 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Bài viết rất hay, nêu ra một vấn đề thú vị. Rõ ràng khác các nước tư bản khi quan chức nghỉ việc công trở...

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Mai Thiên Bình

17:16 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Nói hạ cánh thì không đúng mà chính là lúc cất cánh. Bao năm kinh nghiệm giờ đây có nhiều thuận lợi về thời gian, kiến...

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Việt Hùng

16:40 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Doanh nghiệp quá yếu thì phải chết là lẽ đương nhiên, nhưng hiện nay đa phần các doanh nghiệp lớn cũng lao đao. Cái khó...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (7 ý kiến)