Mức lương tối thiểu hay mức sống tối thiểu?

VŨ QUỲNH

06/07/2011 21:10 (GMT+7)

picture Có ý kiến cho rằng nên thống nhất một thời điểm tăng lương, nếu tăng vào hai thời điểm thì tạo hiệu ứng tăng giá cả sinh hoạt hai lần - Ảnh: NLĐ.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Ngày 6/7, Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội đã tổ chức hội nghị lấy ý kiến về phương án điều chỉnh lương tối thiểu trước lộ trình.

Theo phương án được Bộ này đề xuất, dự kiến phương án trình Chính phủ, mức lương tối thiểu sẽ được điều chỉnh tăng theo 4 vùng và sẽ sáp nhập lương tối thiểu trong tất cả các loại hình doanh nghiệp (không phân biệt loại hình doanh nghiệp trong nước và FDI như trước đây).

Cụ thể, lương tối thiểu đối với người lao động tại vùng 1 sau khi điều chỉnh sẽ là 1,9 triệu đồng/tháng, cao hơn mức hiện hành từ 350.000 - 550.000 đồng/tháng đối với doanh nghiệp trong nước và doanh nghiệp FDI; tại các vùng 2, 3 và 4, mức lương tối thiểu sẽ lần lượt được điều chỉnh lên 1,73 triệu, 1,55 triệu và 1,4 triệu đồng/tháng.

Điều chỉnh càng sớm càng tốt

Đó là ý kiến chung của phần lớn các đại biểu đại diện cho các sở lao động địa phương, các khu chế xuất, khu công nghiệp tham dự Hội nghị nói trên.

Ông Ngô Chí Hùng, Phó ban quản lý Khu công nghiệp chế xuất Hà Nội cho biết, 6 tháng đầu năm 2011, tại các khu công nghiệp Hà Nội xảy ra 34 cuộc đình công, chủ yếu là để đòi tăng lương. 257 doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài hầu như chỉ chấp hành đúng khung bậc lương tối thiểu do Nhà nước quy định. Phần lớn họ bám vào mức lương tối thiểu để thực hiện và cho rằng mình đã thực hiện đúng pháp luật, ngoài ra không hề có một khoản trợ cấp nào.

Ông Hùng lấy ví dụ, tại Công ty Yamaha Nội Bài sử dụng hơn 4.000 lao động đều áp dụng mức lương tối thiểu, không hề có một chút trợ cấp thâm niên nào. Sau khi lao động ở công ty này đình công, mức lương của họ mới được nâng lên được vài trăm nghìn và họ vẫn không đủ sống.

Ông Hùng cho biết, hầu hết công nhân khu công nghiệp phải làm thêm, không có công nhân nào làm 8 tiếng/ngày vì không có tiền làm thêm giờ, công nhân đói.

Cùng quan điểm trên, ông Bùi Hồng Mai, Phó ban quản lý Khu công nghiệp Bắc Ninh cũng cho rằng 6 tháng đầu năm Bắc Ninh có 14 cuộc đình công, nội dung chỉ đòi tăng lương. Ông Mai cho rằng, lương tối thiểu cần được điều chỉnh càng sớm càng tốt vừa đảm bảo được đời sống công nhân, lại ngăn ngừa được thực trạng tranh chấp lao động giữa các doanh nghiệp đóng trên địa bàn.

Còn theo đại diện Sở Lao động - Thương binh và Xã hội tỉnh Quảng Ninh, mức lương tối thiểu hiện nay đang mất ý nghĩa, chỉ để doanh nghiệp đóng bảo hiểm cho người lao động. Còn để thu hút, giữ được lao động, nhiều doanh nghiệp đã trả lương cao hơn mức tối thiểu rất nhiều.

Vị đại diện đến từ Quảng Ninh cũng đề xuất một điểm cần chú ý: nên thống nhất một thời điểm tăng lương đối với doanh nghiệp, nếu tăng vào hai thời điểm thì tạo hiệu ứng tăng giá cả sinh hoạt hai lần.

Riêng đại diện Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam, ông Trần Văn Tư, Trưởng phòng Cơ chế chính sách, Ban chính sách pháp luật, lại đưa ra quan điểm rằng mức đề xuất của Bộ Lao động Thương binh và Xa hội nói trên bị xem là lạc hậu so với mức chi trả của doanh nghiệp và lao động chưa thể tiếp cận được với mức sống tối thiểu.

Ông Tư cho biết, theo khảo sát của cơ quan này thì tiền lương bình quân thấp nhất của người lao động làm việc trực tiếp tại Hà Nội và Tp.HCM trong khoảng từ 2,2 đến 2,5 triệu đồng/tháng. Ở một số địa phương khác, mức này dao động từ 1,8 đến 2,0 triệu đồng/tháng. Như vậy, theo ông Tư, Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam đưa ra mức đề xuất thấp nhất là 1,6 triệu cho vùng 4 và 2,2 triệu cho vùng 1.

Doanh nghiệp phải “oằn mình”?

Trong khi đại diện sở lao động các địa phương, các tổ chức công đoàn đều thống nhất quan điểm mức điều chỉnh lương tối thiểu mà Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội đề xuất là hợp lý và cần phải điều chỉnh ngay, thì đại diện các doanh nghiệp lại cho rằng thời điểm này, phải tăng dù chỉ một đồng cho chi phí đầu vào cũng là vô cùng khó khăn đối với họ.

Bà Đặng Phương Dung, Phó chủ tịch Hiệp hội Dệt may Việt Nam, ngành đang sử dụng số lao động lên đến 60.000 người, cho rằng, nếu Chính phủ quyết thì buộc lòng doanh nghiệp phải theo. “Tuy nhiên, tôi xin đề xuất không phải là lúc này, bởi đây là thời điểm khó khăn nhất của doanh nghiệp”.

Bà Dung giải thích, lạm phát, giá cả tăng cao, trong lúc các yếu tố đầu vào tăng thì đầu ra lại dẫm chân tại chỗ. Đối với doanh nghiệp các ngành khác có thể “dễ thở” hơn, riêng ngành dệt may, trong thời buổi kinh tế khó khăn, may mặc chưa phải là thứ hàng thiết yếu. Con người không thể nhịn ăn nhưng họ có thể nhịn mua sắm quần áo mới.

Cùng quan điểm tăng lương doanh nghiệp gặp khó, ông Nguyễn Văn Tiến, giám đốc một doanh nghiệp chế biến thực phẩm chia sẻ: “Đồng ý là lạm phát tăng cao, mức lương hiện tại khó có thể đáp ứng được cuộc sống của người lao động. Tuy nhiên, hiện các chi phí đầu vào của chúng tôi đã tăng khoảng 20%, cộng thêm lãi suất ngân hàng hiện khoảng 25%, bây giờ mà tăng lương nữa chúng tôi không chịu nổi. Đấy là chưa kể đến việc, nếu doanh nghiệp khó khăn quá, sẽ không thực hiện được mục tiêu của Chính phủ là kiềm chế lạm phát”, ông Tiến nói.

Đồng cảm với doanh nghiệp, Phó giám đốc Sở Lao động Thương binh và Xã hội Hải Phòng cho rằng, tăng lương, có thể các doanh nghiệp FDI bị ảnh hưởng ít nhưng số doanh nghiệp vừa và nhỏ trong nước chịu áp lực rất lớn do chi phí đầu vào tăng.

Đại diện này cũng đưa ra quan điểm, doanh nghiệp trong nước không thể chạy theo doanh nghiệp FDI thì rất vất vả vì doanh nghiệp tư nhân hiện chiếm số lượng lớn (80%) nhưng quy mô sản xuất nhỏ. Vì vậy nếu được, nên để thành 2 khối riêng.

Trong khi đó, theo tính toán sơ bộ của Bộ Lao động Thương binh và Xã hội, với phương án điều chỉnh trên thì chi phí (do tăng lương và bảo hiểm xã hội) của những doanh nghiệp lâu nay vẫn bám vào mức lương tối thiểu do Nhà nước quy định, những doanh nghiệp sử dụng nhiều lao động như dệt may và da giầy tăng khoảng 1,8% đến 2,0%. Những doanh nghiệp còn lại có mức độ ảnh hưởng thấp hơn.

Trong khi đó, đại diện một doanh nghiệp phát biểu rằng, “với tác động này, nhiều doanh nghiệp thực sự phải “oằn mình” tính toán, tiết kiệm các chi phí khác để chia sẻ lợi ích với người lao động”.

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Minh Nhựt

    13:38 (GMT+7) - Thứ Hai, 11/7/2011

    Theo tôi được biết thì: tỷ lệ BHXH, BHYT, BHTN, KPCD hàng tháng doanh nghiệp và người lao động phải đóng là:

    Người lao động 7% gồm:

    - BHXH 5%
    - BHYT 1%
    - BHTN 1%

    Người sử dụng lao động 20% gồm:

    - BHXH 15%
    - BHYT 2%
    - BHTN 1%
    - KPCD 2%

    Với đề án tăng lương cở bản hiện tại, thì tại sao chúng ta không giảm tỷ lệ đóng BHXH, BHYT, BHTN, KPCD này xuống và chuyển tỷ lệ giảm đó cho người lao động.

    Nếu áp dụng biện pháp này thì giải quyết được 2 vấn đề:

    Vđ1: Người lao động tăng mức thu nhập hàng tháng (có thể từ 10-15%) từ tiền BHXH, BHYT, BHTN, KPCD....--> thu nhập người lao động tăng một cách đáng kể.

    Vđ2: Người sử dụng lao động vẫn không tăng chi phí vốn của sản phẩm.

    Thực hiện việc giảm BHXH, BHYT, BHTN, KPCD trong thời điểm hiện tại (thời điểm khó khăn của nền kinh tế). Khi khó khăn qua, thì khôi phục lại mức đóng hoặc có thể bù....

  • Thang

    16:00 (GMT+7) - Thứ Bảy, 9/7/2011

    Tăng lương là việc làm cần thiết, nhất là cho đời sống của người công nhân.

  • Nguyenchinh444

    08:37 (GMT+7) - Thứ Sáu, 8/7/2011

    Thật buồn khi Bộ Lao động chỉ nhìn nhận vấn đề quá đơn giản.

    Theo tôi để năng cao đời sống người lao động không phải là phải tăng lương và vẫn đề chính là giảm giá các mặt hàng thiết yếu. Bộ đề xuất tăng lương là làm khó nền kinh tế và doanh nghiệp nói riêng đi ngược lại nghị định 11 của Chính phủ.

    Bộ cho rằng hỗ trợ thuế đối với các doanh nghiệp để đỡ khó khăn hơn nhưng thử hỏi tại thời điểm khó khăn này làm gì có lãi đâu mà giảm với giãn thuế. Doanh nghiệp tồn tại trong thời điểm này đã là cố gắng lắm rồi giờ cỗng thêm chi phí nữa chắc rằng không ít cty sẽ đóng cửa.

    Cần xem xét lại.

  • Phan Bảo Lâm

    19:30 (GMT+7) - Thứ Năm, 7/7/2011

    Lương từng người nằm trong quỹ lương. Quỹ lương nằm trong tổng chi phí. Tổng chi phí tạo ra giá thành. Giá thành + lợi nhuận + thuế = giá bán. Lợi nhuận = lãi vay ngân hàng + lợi nhuận định mức x tốc độ quay vòng vốn – giá trị tồn kho. Tăng lương mà không tăng giá bán thì lãi vay ngân hàng phải giảm, giá trị tồn kho giảm, tốc độ quay vòng vốn lớn.

    Nếu được như thế thì cần gì chống lạm phát nữa. Doanh nghiệp lại chả tăng lương o bế người lao động à?

  • Thaitue

    15:20 (GMT+7) - Thứ Năm, 7/7/2011

    Tăng lương cho người lao động không phải là nguyên nhân chính dẫn đến lạm phát và giá cả tăng cao.

    Trước nay lương tối thiểu / lương cơ bản được tăng nhỏ giọt theo sau lạm phát và tăng giá ; không cải thiện dược gì cho người lao động.

    Vậy, thời điểm này, tăng lương tối thiểu / lương cơ bản để đảm bảo mức sống tối thiểu cho người lao động và việc tăng nhanh với mức tăng lớn gấp nhiều lần so với chỉ số tăng giá cả trên thị trường để giá cả không kịp tăng theo là việc làm đúng đắn, sáng suốt.

  • Nguyễn Thị Mai Hiếu

    15:17 (GMT+7) - Thứ Năm, 7/7/2011

    Tôi không mong tăng lương tối thiểu nhưng chỉ mong nhà nước kiềm chế lạm phát và hạ lãi suất cho vay.

    Tăng lương làm gì? Nếu lương tăng một mà giá cả tăng hai, ba thì thà để nguyên còn hơn. Cầm nhiều tiền, nghe nói lãnh lương tiền triệu nhưng mua có được bao nhiêu thứ đâu? Thật buồn cho triệu phú Việt Nam làm sao!

  • Nguyen Tan Khanh

    08:16 (GMT+7) - Thứ Năm, 7/7/2011

    Nếu Bộ Lao động và Chính phủ tăng lương tối thiểu thì doanh nghiệp chúng tôi chỉ còn cách là giảm bớt lao động thôi.

    Oằn mình quá sức mà thu nhập bập bõm thời buổi khó khăn này.

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Doanh nhân

Anh Hai

10:15 (GMT+7) - Thứ Bảy, 26/5/2012

Tôi hiểu và các bạn cũng hiểu....

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Hoàng Hà

21:18 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Việt Nam chưa có luật quy định về việc chính thức tham gia quản trị doanh nghiệp của một số nhóm công chức nhà nước....

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Minh Hiền

18:16 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Bài viết rất hay, nêu ra một vấn đề thú vị. Rõ ràng khác các nước tư bản khi quan chức nghỉ việc công trở...

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Mai Thiên Bình

17:16 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Nói hạ cánh thì không đúng mà chính là lúc cất cánh. Bao năm kinh nghiệm giờ đây có nhiều thuận lợi về thời gian, kiến...

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Việt Hùng

16:40 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Doanh nghiệp quá yếu thì phải chết là lẽ đương nhiên, nhưng hiện nay đa phần các doanh nghiệp lớn cũng lao đao. Cái khó...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (7 ý kiến)