Giá thực phẩm tăng chóng mặt vì thương nhân Trung Quốc?

Y NHUNG

12/07/2011 10:26 (GMT+7)

picture Nhiều loại thực phẩm trong nước tăng giá chóng mặt.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Doanh nghiệp đang “phát sốt” vì thiếu nguyên liệu sản xuất, người dân thì “chóng mặt” với giá thực phẩm ngày càng cao…, và không ít ý kiến cho rằng việc tiểu thương và doanh nghiệp Trung Quốc sang thu mua nông sản của Việt Nam là một trong những nguyên nhân quan trọng.

Tuy nhiên, cho đến thời điểm này, chưa có đủ bằng chứng để kết luận việc tiểu thương và thương nhân Trung Quốc sang Việt Nam thu mua nông sản đã gây rối loạn thị trường Việt Nam, ông Phạm Quang Diệu, kinh tế trưởng của Công ty Cổ phần Phân tích và Dự báo thị trường Việt Nam (Agromonitor), nhận định.

Thiếu thông tin, thiếu kiểm soát

Trao đổi với VnEconomy, ông Diệu nói: Trung Quốc với hơn một tỷ dân, chỉ cần một thay đổi nhỏ về cung - cầu từ thị trường nội địa đã ảnh hưởng rất nhiều đến hoạt động xuất nhập khẩu của quốc gia này.

Khi thương nhân nước láng giềng phải sang Việt Nam thu mua nông sản, nếu nhìn nhận một cách tích cực thì họ có nhu cầu đối với các hàng hoá đó, và giá bán tại Việt Nam cạnh tranh hơn. Đây có thể xem là một cơ hội tốt, nếu doanh nghiệp Việt Nam biết tận dụng để xuất khẩu sang thị trường rộng lớn này.

Nhưng trên thực tế, không chỉ doanh nghiệp mà bản thân các cơ quan quản lý của Việt Nam hiện nay đang rất thiếu thông tin về thị trường Trung Quốc. Sự thiếu thông tin đã khiến cơ quan quản lý không thể cung cấp thông tin cụ thể cho doanh nghiệp là quốc gia này đang có về nhu cầu đối với các hàng hoá nào, số lượng là bao nhiêu, đây là nhu cầu nhất thời hay trong dài hạn.

Hậu quả tất yếu là các thông tin về thị trường được phát đi chủ yếu là do đồn đoán và đánh giá một cách cảm tính.

Về phía doanh nghiệp, còn ít doanh nghiệp đầu tư tìm hiểu thị trường Trung Quốc một cách bài bản. Thời gian qua, hoạt động thương mại chủ yếu là biên mậu. Vì thế, họ cũng không tạo được những đối tác thương mại bền vững.

Trong khi sang Việt Nam, các thương nhân Trung Quốc lại gây dựng được hệ thống thu mua rất rộng khắp. Họ tới tận bến cảng, ra cả chân ruộng để cạnh tranh thu mua nguyên liệu với các doanh nghiệp Việt.

“Ở góc độ tiêu cực, cách nhập khẩu của các thương nhân đó đã phá vỡ cấu trúc thị trường nội địa, mặt bằng giá nhiều nông sản bị đẩy lên. Doanh nghiệp thì không thể thu mua được nguyên liệu phục vụ sản xuất ngay tại sân nhà”, ông Diệu nhìn nhận.

Tuy nhiên, ông cho rằng ở Việt Nam không chỉ có thương nhân Trung Quốc mà một số công ty thu mua nông sản lớn trên thế giới cũng đã có văn phòng để thu mua gạo, cà phê… từ nhiều năm nay.

Nhưng điểm khác biệt là ở chỗ, các doanh nghiệp nước ngoài này chỉ giao dịch đối với một số ít các doanh nghiệp ở Việt Nam. Trong khi các doanh nhân Trung Quốc lại giao dịch với rất nhiều nhà xuất khẩu của Việt Nam, dẫn tới sự lan truyền thông tin về nhu cầu của thị trường Trung Quốc có thể không chính xác. Con số thật về số lượng họ thu mua cũng không kiểm soát được.

Song ông Diệu lại không đồng tình với ý kiến cho rằng việc thu mua này không chỉ khiến giá bán trong nước bị đẩy lên mà còn khiến nhà nước bị thất thu thuế.

Lập luận được ông đưa ra là, khi các thương nhân Trung Quốc sang Việt Nam buôn bán, họ phải tuân thủ tất cả các quy định của pháp luật Việt Nam. Khi đưa hàng ra khỏi biên giới họ cũng phải kê khai hải quan và nộp thuế theo quy định. Còn nếu để xảy ra tình trạng trốn lậu thuế thì cũng phần nào do các cơ quan quản lý của Việt Nam.

Và cũng chưa thể kết luận được việc thu mua này khiến giá bán của nhiều mặt hàng thực phẩm tiêu dùng trong nước như thịt lợn, trứng bị đẩy lên cao. Vì trên thực tế, gần đây giá thức ăn chăn nuôi cũng có nhiều biến động, cộng thêm trước đó là sự điều chỉnh tăng của giá điện, giá xăng dầu…

“Điều này chỉ có thể khẳng định khi có được các bằng chứng cụ thể về giá, số lượng mua tại từng địa phương đối với từng mặt hàng”, ông Diệu nói.

Yếu kém về quản lý?

Phân tích ở nhiều góc độ, TS. Nguyễn Văn Nam, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu thương mại nói, rõ ràng khi có nhiều người mua, nông dân sẽ có cơ hội bán được nông sản với mức giá có lợi hơn.

Nhưng để doanh nghiệp nước ngoài lấn át các doanh nghiệp trong nước và để giá trong nước tăng cao do việc thu mua này, chính là thể hiện sự yếu kém của các cơ quan quản lý tại Việt Nam.

Mặc dù, Việt Nam đã là thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), nhưng trên thế giới không có quốc gia nào để việc nước ngoài đến thu mua hàng hoá dễ như Việt Nam. Lẽ ra các cơ quan chức năng phải nắm được các thương nhân này thu mua với mục đích gì, để bù đắp các thiếu hụt tạm thời hay vì lý do khác. Trên thực tế đã có thời gian diễn ra việc thu mua dẫn đến phá hoại sản xuất như mua rễ hồi, móng trâu…

Ông còn cho rằng đối với các thương nhân nước ngoài làm ăn đứng đắn, thu mua có uy tín, lâu dài thì không cấm, nhưng họ phải lập doanh nghiệp và phải đóng thuế theo quy định.

Khi mang hàng hoá ra khỏi biên giới quốc gia, các doanh nhân này đã phải chịu thuế, đó là quy định được áp dụng đối với việc xuất khẩu. Còn các hoạt động kinh tế khác diễn ra trên lãnh thổ Việt Nam vẫn phải được giám sát để đảm bảo không gây rối loạn thị trường trong nước.

“Trong khi các doanh nghiệp trong nước thì bị quản lý rất chặt về việc nộp thuế, tại sao các doanh nhân nước ngoài lại được cơ quan chức năng buông lỏng?”, ông Nam đặt câu hỏi.

Ở góc độ khác, ông Nam cũng cho đây cũng là bài học để doanh nghiệp thay đổi cách thu mua nông sản cho nông dân. Việc thu mua phải dựa trên sự cân bằng lợi ích giữa các bên và bản thân doanh nghiệp cũng phải chủ động chứ không phải ngồi một chỗ để chờ nông dân mang nông sản đến và ép giá đối với họ.

“Tuy nhiên, nếu tình trạng trên không sớm được cải thiện cả người tiêu dùng và doanh nghiệp trong nước đều phải chịu tác động xấu từ hoạt động thu mua không được kiểm soát này”, TS. Nam nói thêm.

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Lê Minh Châu

    15:41 (GMT+7) - Thứ Hai, 18/7/2011

    Là một nước nông nghiệp mà chúng ta vẫn chưa đáp ứng được nhu cầu thực phẩm trong nước và chưa có khả năng chủ động bình ổn thị trường đối với các sản phẩm chăn nuôi thì có thể thấy rằng phát triển chăn nuôi trong nước nói riêng và sản xuất nông nghiệp nói chung chưa được quan tâm đúng mức.

    Ông bà đã dạy “Có thực mới vực được đạo”, và để theo đuổi thực hiện mục tiêu công nghiệp hóa trong tương lai thì hiện tại đây chúng ta vẫn phải dựa vào ngành nông nghiệp, chăn nuôi để có cái mà ăn. Ấy vậy mà thực phẩm càng ngày càng đắt đỏ do thiếu hụt.

    So sánh chỉ là khập khiễng, nhưng cũng xin mạo muội chia sẻ thông tin để một số bạn đọc cùng suy ngẫm: Đan Mạch với dân số chỉ hơn 5,5 triệu người nhưng họ có đàn lợn khoảng 12 triệu con, gần gấp đôi dân số. Trong khi đó nước ta chỉ có 26,3 triệu con lợn theo thông kê chưa đầy đủ của ngành nông nghiệp. Về cơ cấu kinh tế thì Đan Mạch vẫn là nước nông nghiệp nhwng người dân Đan Mạch vẫn sung túc và dư rả để đi giúp các quốc gia nghèo khác trong đó có Việt Nam. Chắc có cho họ thêm tiền họ cũng chẳng dại gì mà bỏ đất nông nghiệp để xây khu công nghiệp, khu chế xuất theo phong trào như ta.

    Đây cũng là dịp tốt để những yếu điểm trong điều hành và quản lý nhà nước ở tầm vĩ mô được phát lộ. Cũng là dịp tốt để các doanh nghiệp trong nước thấy rõ vai trò của việc liên kết với nông dân và nông nghiệp. Các kiểu làm ăn mang tính vụ lợi nhất thời, đến một lúc nào đó cũng đem lại những yếu tố bất lợi. Lúc người nông dân bội thu thì ỷ eo, dìm giá. Lúc thấy người khác nắm lấy cơ hội thì mới vội vàng hô hào thảm thiết.

    Đừng đòi hỏi quá nhiều ở người nông dân. Các doanh nghiệp trong nước nếu có chiến lược liên kết đôi bên cùng có lợi, chia sẻ trách nhiệm, lợi ích một cách hợp lý thì chắc chắn không những đủ nguồn cung cấp nguyên liệu mà còn chẳng sợ người ngoài ‘tranh mua, tranh bán’. Có người mua, có thị trường là có cơ hội. Không biết liên kết, liên minh, không biết biến thành cơ hội xuất khẩu bài bản thì chịu thua thiệt cũng là thỏa đáng.

    Vận động người dân đầu tư gieo trồng, chăn nuôi thôi chưa đủ, cần phải có chiến lược tầm cỡ quốc gia quốc gia nhằm đảm bảo an ninh lương thực và thực phẩm thiết yếu, lại có thể chủ động nguồn hàng xuất khẩu, mang lại lợi ích nhiều hơn cho đất nước. Một thực tế khó khăn nhưng vẫn phải chấp nhận là đã tham gia vào quá trình hội nhập toàn cầu thì càng ngày sự cạnh tranh sẽ càng gay gắt hơn. Nếu không chuẩn bị kỹ thì sẽ không chỉ có nông sản phẩm mà đối với các sản phẩm của các ngành khác, chúng ta vẫn có thể bị ‘đo ván’ ngay trên sân nhà.

    Chắc chắn nhiều người không muốn nói ra, nhưng cũng phải nhìn nhận những hành động của thương nhân Trung Quốc đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta về những vấn đề nội tại chưa được quan tâm thỏa đáng bấy lâu nay.

  • Nguyễn Tùng Giang

    19:32 (GMT+7) - Thứ Tư, 13/7/2011

    Không nên chỉ nhìn đến người nông dân khi họ đã làm ra sản phẩm mà hãy "đồng cam cộng khổ" với họ trong cả quá trình sản xuất.

    DN cần chủ động làm việc với nông dân ngay từ đầu mùa vụ, hỗ trợ họ về vốn, kỹ thuật canh tác, cung cấp cho họ những thông tin cần thiết và nếu có thể giúp từng bước nâng cao nhận thức của người nông dân.

    Khi nông dân gặp khó khăn, ví dụ như mất mùa do thiên tai, thì DN cũng nên cùng chia sẻ một phần với họ. Đó là cách làm ăn lâu dài, chuyên nghiệp và có tính xã hội cao. Làm được thế, DN không những đảm bảo nguồn cung mà chất lượng sản phẩm cũng ngày càng được nâng cao.

    Khi đó, DN Trung Quốc hay bất kỳ đâu dù trả giá cao hơn cũng chưa chắc đã mua được sản phẩm của nông dân ta.

  • Tegiac

    14:02 (GMT+7) - Thứ Tư, 13/7/2011

    Người nông dân không có lỗi. Họ nghèo nên bán được giá cao là rất mừng. Doanh nghiệp không có lỗi vì trong hoàn cảnh khó khăn này thì họ phải thận trọng.

    Lỗi là do năng lực của người quản lý.

  • Dân đen

    11:41 (GMT+7) - Thứ Tư, 13/7/2011

    Các sản phẩm của Việt Nam xuất được sang Trung Quốc theo đường chính ngạch với giá cao hay nông dân bán được hàng cho thương nhân xuất sang Trung Quốc với giá cả thuận mua vừa bán nên khuyến khích quá đi chứ.

    Bán hàng cho Trung Quốc thì nên khuyên khích, chứ mua hàng của Trung Quốc thì không nên, đa số hàng Trung Quốc sản xuất là hàng giả, hàng nhái, kém chất lượng và gây ô nhiễm.

  • Lee

    09:27 (GMT+7) - Thứ Tư, 13/7/2011

    Bạn Bá có phải là nông dân không nhỉ? Nếu bạn là nông dân thì bạn sẽ nghĩ lại một chút đấy!

    Dù giá bán có cao nhưng rõ ràng người dân chúng ta đâu sản xuất được tất cả những gì chúng ta cần? Tự cấp tự túc không còn. Chỉ vì cái lợi trước mắt mà làm thì phần thiệt sẽ thuộc về chúng ta mà thôi.

    Không thể trách người dân được nhưng vấn đề ở đây đó là sự quản lý quá yếu kém của các bộ ngành liên quan. Bộ Nông nghiệp, Bộ Công Thương, bao lâu nay sao không giúp người dân có cách kiếm tiền tốt hơn từ những sản phẩm mình làm ra? Lại để thương nhân nước ngoài, đặc biệt là Trung Quốc thao túng thị trường nước? Còn nhớ vụ nuôi ốc bưu vàng, rồi ếch đến bây giờ là đỉa? Sao không có một kênh thông tin chính thức nào lên tiếng để cảnh báo người dân?

    Đến khi hậu quả xảy ra rồi mới biết? Vấn đề nhãn tiền thì không nhìn ra thì làm sao nhìn được tương lai cơ chứ?

    Chỉ khổ người nông dân mà thôi. Mất đất, đời sống ngày càng khó khăn!

  • Megadeth

    08:28 (GMT+7) - Thứ Tư, 13/7/2011

    Bao nhiêu năm nay chuyện người nông dân lúc trồng cây này, lúc trồng cây khác không còn lạ gì? Còn doanh nghiệp Việt thì lúc thiếu nguyên liệu lại đổ cho nông dân không chịu trồng, lúc thừa thì lại không chịu thu mua và ép giá người nông dân.

    Những bài học đó nhan nhản trên báo chí và láng giềng họ "cười khẩy" vì gà nhà đá nhau của chúng ta.

    Chừng nào chưa có lối ra tốt cho người nông dân thì chừng đó còn tình trạng này vì đó cơ bản là quy luật thuận mua vừa bán thôi.

  • Hoàng Duy

    16:04 (GMT+7) - Thứ Ba, 12/7/2011

    Đúng như bạn đọc Ngô Bá đã nói, tại sao lại trách người nông dân khi họ bán cho người trả tiền cao hơn. Người nông dân cực khổ mới làm ra sản phẩm, nay gặp phải lái buôn ép giá, thu mua giá rẻ như bèo thì lấy đâu ra đồng vốn để nông dân xoay vòng sản xuất tiếp.

    Đừng nói về các vấn đề kinh tế vĩ mô hay vi mô với nông dân, vì họ có rảnh rang để ngồi suy ngẫm đâu. Họ phải lao động quần quật hàng ngày rồi. Điều họ cần là một vụ mùa bội thu và bán được giá cao. Hãy thương lấy người nông dân.

    Các doanh nghiệp đã đến lúc phải thay đổi phương thức thu mua nông sản, nếu không chắc chắn vấn đề này sẽ ngày một trầm trọng hơn.

    Tôi tin chắc rằng, người nông dân luôn mong muốn có một nguồn thu mua ổn định, giá cả có thể chấp nhận được, và họ có thể sẽ bán với giá thấp hơn doanh nghiệp nước ngoài một ít nhưng đổi lại họ có được một nơi tiêu thụ ổn định. Vậy thì các doanh nghiệp của ta đang nghĩ gì?

  • Ngo Bá

    11:15 (GMT+7) - Thứ Ba, 12/7/2011

    Cả chục năm trời nông dân mới được sướng vì bán giá cao.

    Tại sao nông dân luôn phải bị thiệt thòi khi bán hàng cho các DN Việt nhỉ?

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Thị trường

Huỳnh Văn Hà

21:37 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Tôi rất khâm phục FPT trong mảng công nghệ thông tin nhưng đối với mảng điện tử gia dụng tôi thấy FPT sẽ gặp rất...

Trong bài: FPT bắt đầu kinh doanh hàng điện tử gia dụng (1 ý kiến)

nguyenchinh

21:16 (GMT+7) - Thứ Tư, 23/5/2012

PhẢI thông cảm cho bộ tài chính vì khi tăng nhiêù là chúng ta đã kìm hãm quá lâu, còn khi có cơ hôị giảm...

Trong bài: Giá xăng dầu trong nước “lùi” một bước nhỏ (6 ý kiến)

Bùi Mạnh Hà

21:00 (GMT+7) - Thứ Tư, 23/5/2012

Giá xăng tăng một phát tới 2000đ/lít nhưng giảm 2 lần mới có 1100đ/lít. Bộ tài chính điều hành giá xăng dầu khó hiểu quá......

Trong bài: Giá xăng dầu trong nước “lùi” một bước nhỏ (6 ý kiến)

luuly

19:54 (GMT+7) - Thứ Tư, 23/5/2012

Giảm chẳng để làm gì. Giá xăng thế giới bây giờ còn thấp hơn lúc chưa tăng 3000....

Trong bài: Giá xăng dầu trong nước “lùi” một bước nhỏ (6 ý kiến)

Vandong

18:38 (GMT+7) - Thứ Tư, 23/5/2012

Thất vọng!!! Việc giảm không theo tỷ lệ theo giá xăng của thế giới vô hình chung chỉ có lợi duy nhất cho các đầu mối...

Trong bài: Giá xăng dầu trong nước “lùi” một bước nhỏ (6 ý kiến)