Xuất khẩu lao động: Khi thực tế không như doanh nghiệp “vẽ”

VŨ QUỲNH

15/07/2011 11:00 (GMT+7)

picture Hai trong số 7 lao động vừa trở về từ miền đất "hứa" - Ảnh: V.H.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Với mong muốn thoát khỏi cuộc sống khó khăn, nhiều lao động Việt ở những vùng quê nghèo quyết tâm tìm đường đi xuất khẩu lao động.

Tuy nhiên, viễn cảnh xứ người đã không như những gì doanh nghiệp vẽ ra, khiến không ít lao động rơi vào cảnh về không được, mà ở cũng không xong.

Không thể chịu đựng thêm

Xuất cảnh từ 29/3, sau 3 tháng làm việc, không thể tiếp tục chịu đựng thêm nữa khi phải làm việc 13 tiếng/ngày dưới cái nắng lên đến 45 độ C, có 7 trong số 25 lao động Việt Nam được Công ty Cổ phần phát triển quốc tế Việt Thắng đưa sang Ả rập Xê út lái rơ-moóc đã phải xin về trước hạn.

Thế nhưng, điều đáng nói ở đây, người lao động về nước không phải vì không chịu được khổ mà chính là vì công việc ở xứ người không như những gì doanh nghiệp “vẽ” ra trước khi lao động xuất cảnh.

Vừa về từ Ả rập Xê út, anh Nguyễn Quang Sang ở Phù Cát, Bình Định, kể: “Trước khi sang, chúng tôi được cán bộ của công ty tư vấn rằng, công việc hàng ngày của chúng tôi là vận chuyển hàng hóa từ nhà máy đến cửa hàng, với khoảng cách 20 km. Mỗi ngày chạy 3 chuyến thì được hưởng mức lương cơ bản 900 SAR/tháng (khoảng 5 triệu VND - PV).Từ chuyến thứ 4 trở đi, sẽ có thưởng.

Theo miêu tả của đại diện công ty thì công việc của chúng tôi khá đơn giản và không quá khó khăn để đạt được mức tiền thưởng cao hơn phần tiền lương cơ bản từ phía chủ sử dụng”.

Thế nhưng, thực tế hoàn toàn ngược lại. Để được hưởng mức lương là 900 SAR, lao động phải chạy 6 chuyến/ngày với cung đường 42km. Từ chuyến thứ 7 trở đi mới được thưởng. Trong khi đó, để chạy đủ 6 chuyến, lao động phải dậy chạy xe từ 4, 5 giờ sáng và kết thúc lúc 8 giờ tối, còn đâu thời gian để làm thêm.

Trong khi đó, không làm thêm thì không đủ tiền để nuôi chính bản thân mình, chứ chưa nói đến việc có thể gửi được tiền về nhà trả được khoản nợ vay chi phí trước lúc đi, anh Sang nói.

Chung cảnh ngộ, anh Trương Tiến Hùng, quê ở Trảng Bom, Đồng Nai cho biết: "Công ty nói phương tiện 100% là xe mới, tân tiến và hiện đại. Khi chúng tôi sang đến nơi nhận xe, hầu hết đều là xe cũ nát. Xe không có điều hòa mà anh em phải chạy dưới cái nắng lên đến hơn 45 độ C, với cường độ 13 tiếng/ngày thì không biết chúng tôi sẽ  trụ được trong bao lâu?

Đấy là chưa kể đến môi trường sống, nơi ăn ở rất tồi tàn. Với 900 SAR/tháng, người lao động không thể trang trải được cuộc sống đắt đỏ. Ở đó, chỉ có một thứ duy nhất không phải mua, đó là nước tắm".

Các lao động chỉ muốn về nước nhưng chủ sử dụng không đồng ý, lao động không có tiền và cũng chẳng biết tiếng. Họ không thể  trao đổi, trình bày hay thương thảo bất cứ vấn đề gì với chủ sử dụng, trong khi công ty Việt Thắng lại không có cán bộ đại diện tại thị trường này.

“Cùng đường, đã có lúc chúng tôi nghĩ đến việc nấu rượu lậu để bị bắt, hy vọng sẽ được trục xuất”, anh Hùng chia sẻ.

Ngoài những bức xúc kể trên, các lao động còn cho rằng, Công ty Việt Thắng đã thu tiền trái với quy định. Trong hợp đồng ghi rõ  tổng các khoản chi là 30,7 triệu đồng, thế nhưng số tiền các lao động phải đóng cho công ty là 46,5 triệu đồng. Trước khi xuất cảnh một ngày, nhân viên của công ty đã thu lại toàn bộ các phiếu thu tiền của anh em lao động với lý do để làm hóa đơn, nhưng sau đó không mang hóa đơn trả lại cho lao động.

Doanh nghiệp nói gì?

Trong văn bản phản hồi thư của 25 lao động gửi về từ Ả rập Xê út, đại diện ban pháp chế của doanh nghiệp cho rằng “lao động ký hợp đồng đều trên tinh thần tự nguyện, cán bộ công ty khi tư vấn cho anh em cũng chỉ mang tính chất minh họa, lấy ví dụ để anh em dễ hình dung”.

Chuyện “tư vấn chỉ mang tính chất minh họa” này cũng được lãnh đạo một địa phương hết sức bức xúc. Theo vị này thì doanh nghiệp về tư vấn, tạo nguồn ở địa phương thường tô vẽ ra một đơn hàng và thị trường với màu hồng lấp lánh để hấp dẫn người lao động. Doanh nghiệp không bao giờ  nói thật về những khó khăn, cực nhọc ở xứ người. Họ cố tình cho lao động ăn “bánh vẽ” để nhằm một mục đích duy nhất là đưa được lao động đi và thu lợi nhuận.

Trao đổi với VnEconomy xung quanh những phản ánh nói trên của lao động, ông Nguyễn Trung Trực, Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Phát triển quốc tế Việt Thắng  thừa nhận với nhiều đơn hàng, doanh nghiệp không thể làm việc trực tiếp với chủ sử dụng lao động mà thường thông qua môi giới nước sở tại. Đây là khó khăn chung của các doanh nghiệp làm xuất khẩu lao động.

Thế nhưng, ông Trực lại đưa ra nhiều lý do để đổ lỗi cho người lao động.

Theo giám đốc doanh nghiệp này, 25 lao động đi làm lái xe cho công ty Al-Ghadeer Co  của Ả rập Xê út nằm trong đơn hàng với nhu cầu cần đến 300 lao động của doanh nghiệp này. Chỉ vì ý thức của lao động Việt Nam kém mà phía đối tác đã ngừng đặt hàng lao động Việt và đã thay bằng lao động Philippines.

“Chỉ có những lao động chịu khó, chịu khổ không tốt mới đòi về nước, số lao động còn lại đang làm việc rất tốt với mức thu nhập cao, lên đến 2.500 SAR (tương đương khoảng 14,15 triệu đồng)” ông Trực khẳng định.

Tuy nhiên, khi phóng viên gọi điện sang Ả rập Xê út, nhiều lao động đang làm việc tại đây cho biết, để kiếm được 8 đến 9 triệu đồng/tháng, họ phải làm việc 13, 14 tiếng/ngày và không phải lao động nào cũng cầm cự được.

Anh Phan Quang Thắng  ở Ba Vì, Hà Nội, một trong số 25 lao động trong đơn hàng nói trên cho biết, anh đang phải giao hàng trên cung đường 2.100 km chỉ trong 3 ngày.

Theo anh Thắng, những lao động đã về nước do họ có gia đình gửi tiền sang để mua vé máy bay. Những người không có tiền phải chấp nhận tiếp tục làm với  nguyện vọng duy nhất là kiếm đủ tiền mua vé trở về chứ chưa quan tâm đến khoản nợ gần 50 triệu chi phí để được sang đây làm việc sẽ phải trả ra sao.

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Phan Bảo Lâm

    14:32 (GMT+7) - Thứ Năm, 21/7/2011

    Muốn làm tài xế lái thuê phải qua trường đào tạo nghề 1 năm rưỡi chớ đâu phải chỉ “biết lái” là xong. Để “biết lái” cũng như thuộc luật có lẽ cũng không cần quá 10 ngày.

    Đào tạo tài xế chủ yếu là đào tạo việc giữ gìn bảo quản xe và xử lý sự cố đột xuất. Nước người ta giàu mà anh chê xe của họ cũ nát là có vấn đề. Cũ thì có chớ không nát vì xe của họ có tuổi thọ hoạt động không quá 10 năm chớ không như VN là gấp đôi thời gian đó.

    Anh không biết chăm sóc xe, không biết xử lý “pan” lẽ tất nhiên là không đạt năng suất làm việc. Tài xế mà đòi làm việc trong máy lạnh thì bó tay.

    Ở VN làm gì có cái xe tải nào có gắn máy lạnh, nếu có cũng không bao giờ xài vì hao nhiên liệu khủng khiếp. Có thể bên đó họ không đặt nặng vấn đề về định mức nhiên liệu nhưng mỗi chiếc xe chỉ có thể mang 1 lượng nhiên liệu hạn chế, người ta chạy 7-8 trăm km mới phải tiếp nhiên liệu mình mới chạy 1 nửa đã tiếp nhiên liệu, hao phí thời gian trong việc tiếp nhiên liệu ấy cũng ảnh hưởng đến năng suất.

    Cung đường 2100 km trong 3 ngày là dài ở VN chớ nước họ là bình thường vì tốc độ trên đường lớn hơn 70 km/h là bình thường.

    Đối với xe tải, tốc độ 70 km/h trên đường trường cũng chỉ có cảm giác tương đương với xe con chạy dưới 30km/h (có cảm giác này vì vị trí ngồi của tài xế xe tải cao hơn xe con). Ở xứ nóng như thế, cái mà tài xế quan tâm nhất phải là đồng hồ đo nhiệt độ của hệ thống làm mát để biết cho xe “nghỉ” lúc nào, cho xe “uống thêm nước” lúc nào, dù xe của họ đã được chế tạo phù hợp với khí hậu của họ. Bởi vậy, anh chỉ “biết lái” chớ không biết nhìn đồng hồ là anh “chết”.

    Về khí hậu, ban ngày nhiệt độ là 40-45 độ C thì ban đêm nhiệt độ là 10-15 độ C. Chênh lệch nhiệt độ tới 30 độ. Để chống lại nhiệt độ khắc nghiệt ấy thì phải để ý ….cách ăn mặc của họ.

    Y phục truyền thống của họ, đàn ông cũng như đàn bà là 1 bộ quần áo bó sát vào người kín mít từ cổ đến chân, bên ngoài là 1 cái áo choàng to cũng bao kín cả người như thế, trên đầu đội khăn trùm kín chỉ hở đôi mắt.

    Cách ăn mặc ấy có tác dụng giảm sự truyền nhiệt giữa nhiệt độ cơ thể và nhiệt độ môi trường. Khát nước uống từng ít 1, thời gian giữa 2 lần uống càng dài càng tốt, ăn uống chủ yếu ăn những thứ khó tiêu để giảm tốc độ chuyển hóa dinh dưỡng trong cơ thể. Càng nóng càng phanh ra cho mát càng chết, mất nước rất nhanh, càng uống nhiều nước, càng “đi” nhiều, càng mất thời gian làm giảm năng suất.

    Cả công ty và người lao động đều chủ quan, ra nước ngoài làm việc hưởng lương cao không để ý những thứ nhỏ nhặt ấy là “thu không đủ bù chi”, năng suất không đạt thì 1 là chịu bị trừ lương, 2 là phải kéo dài thời gian làm việc để đạt năng suất.

    Những người VN đi Trung đông làm việc “có dư” là nhờ biết “nhập gia tùy tục”, biết quan sát và bắt chước, khi đã thích nghi với môi trường thì sáng tạo thêm để tăng năng suất, để “làm thêm”, ví dụ như chọn quãng thời gian có nhiệt độ thích hợp để lái vì họ khoán chuyến cho anh chớ họ không bắt anh làm việc theo giờ hành chính.

    Còn mấy anh than nọ than kia là không có khả năng thích nghi, không bỏ thói quen làm việc ở VN, không chịu học hỏi người khác, chỉ biết leo lên xe là lái hùng hục làm nhanh nghỉ sớm.

    Lao động ở thành phố có kiến thức kỹ năng và có tính kỷ luật công việc cao thì ít chịu đi làm thuê ở nước ngoài, còn lao động “nhà quê” thì “hãi” lắm, làm việc công nghiệp mà cứ như ….làm ruộng, làm ở VN còn phải đốc lên đốc xuống, giám sát chặt chẽ, thúc vào đít mới chịu “chạy”, tính tự giác siêu kém thì huống gì ra nước ngoài.

  • Phan Chung

    16:29 (GMT+7) - Thứ Hai, 18/7/2011

    Đã từng có mặt tại A rập Xê út và một số nước Trung Đông, tôi đồng tình với bài báo. Các công ty XKLĐ vì lợi nhuận nên chỉ nói toàn mầu hồng. Nếu bạn đã có tay nghề tốt và công việc ổn định tại Việt Nam trong lĩnh vực xây dựng, lái xe... thì đừng sang các nước Trung Đông. Họ rất giàu nhưng trả công và đối xử với người lao động như là nô lệ, đấy là chưa nói đến sự khác biệt văn hoá và khí hậu khắc nghiệt.

    Cám ơn báo đã có bài viết trung thực.

  • Trần Huy Chiến

    08:24 (GMT+7) - Thứ Bảy, 16/7/2011

    Đọc bài này tôi thấy đồng cảm, vì tôi cũng từng là lái xe tại Riyadh - Ả rập Saudi.

    Nhưng sau 3 năm tôi ngẫm thấy: thực ra, lđ ở Vietnam hay nước ngoài thì cũng đều giống nhau, cũng đều phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt để kiếm được đồng lương.

    Theo kinh nghiệm của tôi, thường thì phải sau 3 tháng lđ Vietnam mới có thể làm quen hết được thời tiết, văn hóa, công việc bên Saudi.

    Bên đó dù khổ đến mấy thì cũng hơn Vietnam rất nhiều, đất nước họ quá giàu, quá phát triển, nếu ta hiểu được thì sẽ vô cùng thành công.

    Hiện giờ, cũng nhờ 3 năm hợp đồng bên đó, tôi về nước, có 1 khoản vốn và mua được một chiệc xe ô tô, giờ tôi đã là ông chủ - theo 1 nghĩa nào đó.

    Tôi có 1 lời khuyên cho các bạn trước khi sang làm việc tại Saudi: phải chuẩn bị tâm lý để hòa nhập bởi sự khắc nghiệt của thời tiết, khác biệt về văn hóa.

    Nếu làm được điều chắc chắn các bạn sẽ thành công. Với tôi và với rất nhiều NLĐ Vietnam Ả rập Saudi vẫn là miền đất hứa thực sự.

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Thời sự

Mai Thiên An

09:44 (GMT+7) - Thứ Bảy, 26/5/2012

Chìa khóa để tái cơ cấu tài chính ngân hàng đã tìm ra đó chính là cho vay không quá 150% LSCB. Nhưng trước khi mở...

Trong bài: “Liệu Việt Nam cuối cùng đã ổn?” (1 ý kiến)

Mai Thiên Bình

19:24 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Phải làm gì cho đầu tư FDI khởi sắc? Đơn giản hóa thủ tục Minh bạch thông tin Bảo vệ lợi ích hợp pháp nhà đầu tư Nâng cao...

Trong bài: Thu hút FDI vẫn chưa thể khởi sắc (2 ý kiến)

HORE

17:57 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Thà đừng khởi sắc để ta "tích cốc phòng cơ" thắt lưng buộc bụng; còn hơn là bị cho ăn "bánh vẽ", FDI ảo như...

Trong bài: Thu hút FDI vẫn chưa thể khởi sắc (2 ý kiến)

Le Hoang

15:54 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Hoan nghênh Đại biểu Trần Hoàng Ngân! Bác nói hay thật! Đúng thật! Mong sao các vị lãnh đạo bỏ chút thời gian đọc bài này! Ngân...

Trong bài: “Lãi suất cao đang giết chết nền kinh tế” (1 ý kiến)

Nguyễn Bình Minh

14:52 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Về hưu cùng tuổi như nam giới, đó là bình đẳng giới. "Ưu tiên" là phụ nữ được về hưu sớm. Còn ai không muốn quyền...

Trong bài: Nữ đại biểu: Sao bắt chúng tôi nghỉ hưu sớm thế? (12 ý kiến)