Cà phê cuối tuần: Kinh tế nhà nước và bài học viễn thông

MẠNH CHUNG

05/08/2011 17:14 (GMT+7)

picture Nguyên Thứ trưởng Bộ Bưu chính Viễn thông Mai Liêm Trực. Ông là một trong những người góp phần xây dựng Chỉ thị 58 - Ảnh: VNN.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Từ hôm nay, đều đặn các chiều thứ Sáu hàng tuần, VnEconomy sẽ gửi đến bạn đọc tiểu mục "Cà phê cuối tuần" - nơi truyền tải những cuộc trò chuyện cởi mở, thẳng thắn với các chính khách, doanh nhân, nhà quản lý, chuyên gia... về nhiều chủ đề kinh tế - xã hội đang được chú ý. Chúng tôi không hy vọng quý bạn đọc sẽ tìm thấy sự thư giãn qua những cuộc trò chuyện này, mà chỉ hy vọng bạn sẽ tiếp nhận các vấn đề đưa ra một cách thư giãn.

Việt Nam hiện có một thị trường viễn thông được đánh giá là phát triển nhanh, có tính cạnh tranh cao. Và không ai khác, đối tượng được hưởng lợi lớn nhất từ thị trường này chính là người dân.

Nhưng có lẽ, không nhiều người biết, sự phát triển của thị trường viễn thông Việt Nam hiện nay đã được khởi nguồn từ một chỉ thị “chống độc quyền, mở cửa thị trường”. Đó là Chỉ thị 58 của Bộ Chính trị về mở cửa viễn thông và Internet của Việt Nam, ra đời cách đây hơn 10 năm.

Chỉ thị 58, theo TS. Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, cần được tổng kết làm bài học kinh nghiệm, nền tảng và định hướng cho sự phát triển của một nền kinh tế thị trường cạnh tranh, đặc biệt là trong khối các doanh nghiệp nhà nước.

Nguyên Thứ trưởng Bộ Bưu chính Viễn thông (bây giờ là Bộ Thông tin và Truyền thông), TS. Mai Liêm Trực, một trong những người góp phần xây dựng Chỉ thị 58, ngày ấy là Tổng cục trưởng Tổng cục Bưu điện. Ông từng lên tận Ban bí thư Trung ương Đảng đề xuất, kiến nghị, thậm chí “cãi lại” để bảo vệ sự cần thiết phải mở cửa thị trường viễn thông và Internet.

Trong cuộc trò chuyện với VnEconomy về Chỉ thị 58, TS. Mai Liêm Trực nói:

- Chỉ thị 58 ra đời tháng 10/2000, khi mà ngành công nghệ thông tin viễn thông của Việt Nam đang cần có những bước chuyển đổi mạnh mẽ, hay nói cách khác, phải tìm những cái chốt nhất để tháo gỡ cho sự phát triển.

Trong nội dung của Chi thị 58 có nói đến 4 trụ cột cơ bản của công nghệ thông tin, viễn thông. Thứ nhất, viễn thông và Internet; thứ hai là công nghiệp về công nghệ thông tin; thứ ba là ứng dụng toàn bộ công nghệ thông tin trong đời sống xã hội..., và cuối cùng là nguồn nhân lực cho phát triển công nghệ thông tin.

4 trụ cột hay 4 nội dung cơ bản trên gắn với 3 chủ thể trực tiếp là vai trò của thị trường và người tiêu dùng; vai trò của các doanh nghiệp cung cấp các sản phẩm và dịch vụ cho người tiêu dùng; và vai trò của Nhà nước, trực tiếp là các bộ ngành.

Không thể để tồn tại độc quyền

Ông có thể cho biết cụ thể hơn về hoàn cảnh xây dựng và ra đời Chỉ thị 58?

Trước năm 2000, phải nói rằng, công nghệ thông tin, viễn thông có những bước phát triển nhanh, nhưng nhiều lĩnh vực còn lúng túng, nhiều vướng mắc. Trước hết là viễn thông và Internet.

Về mặt công nghệ cũng như các dịch vụ, chúng ta đã có bước phát triển khá tốt, nhưng từ năm 1995, đã bộc lộ những nhược điểm cần phải tháo gỡ. Đó là khi, sự độc quyền đã bắt đầu tạo nên những trì trệ nhất định trong bản thân hoạt động của doanh nghiệp, từ đó gây ra những bức xúc cho người tiêu dùng, như giá cước cao, cách phục vụ của doanh nghiệp...

Lúc đó, mặc dù Tổng công ty Bưu chính Viễn thông Việt Nam (VNPT) đã có những nỗ lực rất lớn, nhưng cơ chế độc quyền đã tạo điều kiện cho những khuyết tật của doanh nghệp thêm nặng nề.

Cũng từ năm 1995, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã sớm có tư duy về mở cửa thị trường viễn thông, nhưng suốt mấy năm trời không triển khai được, vì những cản trở nhất định, kể cả ở cấp lãnh đạo, liên quan đến nhận thức, cách nhìn nhận, cộng với những băn khoăn, lo ngại của cấp dưới nên suốt từ năm 1995 - 1999 không mở cửa được thị trường.

Tôi khi ấy là Tổng cục trưởng Tổng cục Bưu điện, chịu trách nhiệm trước Chính phủ về thị trường viễn thông, Internet, nhưng rất khó khăn khi thực hiện mở cửa vì yếu tố chính sách. Vì thế, chúng tôi thấy cần phải có một quyết định của Đảng để từ cấp lãnh đạo cũng phải chấp hành, thì mới làm được, chứ còn cứ chỉ đạo bằng miệng, cứ họp hành rồi lại chùng xuống, thì không thể nào làm được.

Trước những “cản trở” nói trên về quan điểm, cách nhìn nhận trong việc mở cửa thị trường, vậy bằng cách nào ông và những đồng nghiệp lại thuyết phục được Đảng cho ra đời chỉ thị về mở cửa thị trường viễn thông và Internet?

Phải nói, với 4 trụ cột công nghệ thông tin lúc bấy giờ, chúng tôi nhận được rất nhiều sự ủng hộ của các nhà khoa học và chuyên gia.

Lúc đó, Internet tại Việt Nam qua ba năm phát triển, tuy tốc độ còn chậm nhưng cái lợi đứng về xu thế hội nhập quốc tế của chúng ta bắt đầu. Chúng ta vào ASEAN, vừa ký hiệp định thương mại Việt - Mỹ, rồi chúng ta bắt đầu đàm phán để gia nhập WTO, bắt đầu dự các hội nghị của APEC.

Khi đó, người ta cũng bắt đầu nói ASEAN điện tử, APEC điện tử, nhưng Việt Nam mình không thể là ốc đảo được, chúng tôi phải dùng những lý lẽ đó, tức là không làm không được, chứ còn nói lợi hại thì còn ngồi nói mệt.

Tôi và một số anh như anh Đặng Hữu (GS.TS Đặng Hữu, nguyên Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương) và anh Chu Hảo (GS.TS Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học - Công nghệ và Môi trường) cứ suốt ngày lo đi thuyết trình, đi “cãi” với cấp lãnh đạo về việc cần thiết phải mở cửa thị trường viễn thông. Thực ra mình làm vì công việc chứ có làm vì gì đâu mà phải sợ. Chức vụ mình không xin, chẳng có gì mà phải lo lắng về chuyện đó cả.

Tôi nhớ, sau khi chúng tôi báo cáo đồng chí Tổng bí thư Lê Khả Phiêu xong rồi, sang báo cáo Thủ tướng Phan Văn Khải, Thủ tướng còn vỗ vai bảo: “Trực ơi, Trực cố quản lý cho tốt, chứ mở ra rồi phải đóng lại thì không biết ăn nói thế nào với thế giới”. Và cuối cùng Chỉ thị 58 về mở cửa thị trường viễn thông và Internet cũng được ra đời.

“Tắc” là do ý chí lãnh đạo

Thực ra, không chỉ có viễn thông và Internet, nhiều lĩnh vực kinh tế, thành phần kinh tế nhà nước khác cũng có chủ trương mở cửa, nhưng do yếu tố “nhạy cảm” nên chưa mở được hoặc mở rất chậm?

Mỗi ngành đều có những đặc thù khác nhau, nhưng định hướng chung là phải mở cửa thị trường, phải cạnh tranh, vấn để ở chỗ đã khẳng định xu hướng rồi thì đừng có chần chừ.

Không ít lĩnh vực, thành phần kinh tế cứ đóng khư khư. Anh đừng cho là nhạy cảm, để rồi làm hạn chế, làm chậm lại sự phát triển. Theo tôi, những cái mình xác định làm thì phải làm, rồi từ đó bàn tính bước đi, bàn tính giải pháp, chứ đừng làm méo mó thị trường. Anh xác định điểm đến thì anh phải đi. Trên đường đi, có lúc đi nhanh, có lúc đi chậm, nhưng đừng làm lệch, đừng "stop" nó lại.

Lĩnh vực nào cũng phải mở cửa, đứng về ý chí và mục tiêu thì dứt khoát hướng đi phải rõ ràng như vậy.

Lấy ví dụ như thị trường điện, thị trường nước hay xăng dầu…, mỗi thị trường có những đặc thù riêng nhưng định hướng mở cửa là phải kiên định chung, còn giải pháp, vấn đề nghiệp vụ thì phải học hết chỗ này đến chỗ kia, xem thế giới người ta làm thế nào, mình không bắt chước nhưng mình phải xem lộ trình làm của người ta.

Điện đâu có nhạy cảm hơn viễn thông? Nước đâu có nhạy cảm hơn viễn thông? Xăng dầu cũng đâu có nhạy cảm hơn viễn thông?... Vấn đề ở chỗ là định hướng của ta phải rõ ràng. Nhà nước phải kiên quyết quyết mở ra và phải có những lộ trình, có điều tiết.

Như trước đây, viễn thông được coi là cơ sở hạ tầng, độ nhạy cảm của an ninh thông tin quốc gia còn nặng hơn rất nhiều, mà ta vẫn làm chủ thị trường của ta. Mở cửa thị trường viễn thông, Internet, giá cước dịch vụ đã giảm đi mấy lần, người dân được hưởng lợi, bản thân doanh nghiệp cũng phát triển mạnh lên, giàu lên, cơ cấu tổ chức, trình độ quản lý ngày càng hiện đại, doanh nghiệp nộp thuế cho nhà nước tăng lên, đặc biệt một số doanh nghiệp đã bắt đầu phát triển ra các thị trường quốc tế.

Vậy theo ông, “điểm tắc” của sự trì trệ trong việc mở cửa thị trường đối khối doanh nghiệp nhà nước là gì?

Tôi cho rằng là do ý chí của những người trực tiếp quản lý, trực tiếp lãnh đạo thôi. Ý chí tôi nói ở đây là ý chí vì đất nước, vì người tiêu dùng, và vì sự phát triển của quốc gia, chứ ý chí vì lợi ích nhóm, vì cục bộ thì không nói làm gì.

Anh (người trực tiếp lãnh đạo - PV) phải cương quyết, phải làm mạnh mẽ, thuyết phục lên các lãnh đạo cấp cao hơn để có những giải pháp cụ thể. Tất nhiên không phải giải pháp lúc nào cũng có hiệu quả ngay theo ý muốn, nhưng mình vừa làm vừa rút kinh nghiệm, và phải làm mạnh mẽ.
 
Đứng yên là chết

Là người xây dựng chỉ thị “chống độc quyền” để tạo ra một thị trường viễn thông phát triển, cạnh tranh và có lợi cho người tiêu dùng, ông nhìn nhận như thế nào về một số lĩnh vực còn độc quyền của các doanh nghiệp Nhà nước hiện nay?

Nhìn chung nền kinh tế chúng ta đang trên đà hội nhập quốc tế rất tốt, nhưng có hai yếu tố là ý chí của Nhà nước, chính sách của Nhà nước thì phải mạnh mẽ hơn nữa.

Thứ nhất là, cái gì mà các doanh nghiệp tư nhân làm được, xã hội làm được thì cứ để cho người ta làm, Nhà nước không nên "ôm" quá nặng nề.

Cụ thể hơn, ở đây là quá trình cổ phần hóa các doanh nghiệp nhà nước của ta còn quá chậm và tư duy doanh nghiệp nhà nước còn rất nặng nề. Chính vì cổ phần hóa quá chậm và sức nặng của doanh nghiệp Nhà nước nên rất dễ tạo ra sự trì trệ, cản trở sự phát triển kinh tế.

Thứ hai là một số lĩnh vực của ta còn độc quyền, nên bàn tay Nhà nước phải mạnh hơn, dứt khoát phải tạo môi trường cạnh tranh, hạn chế lợi ích nhóm làm méo mó thị trường, làm ảnh hưởng tới người tiêu dùng và sự phát triển đất nước.

Hai yếu tố đó là quan trọng nhất, nếu Nhà nước không có bàn tay vững vì lợi ích chung của xã hội, thì không chỉ là mảnh đất trì trệ hạn chế sự phát triển mà còn là mảnh đất của tham nhũng.

Từ Chỉ thị 58, theo cá nhân của ông, bài học cũng như kinh nghiệm đặt ra đối với các doanh nghiệp nói chung và doanh nghiệp Nhà nước nói riêng hiện nay là như thế nào?

Đầu tiên là phải chấp nhận đổi mới, phải luôn luôn đổi mới, nhất là trong điều kiện khoa học kĩ thuật tiến rất nhanh, khi mà thế giới đang chuyển dần sang nền kinh tế trí thức, vì thế, tất cả nền kinh tế, cả Nhà nước, doanh nghiệp và người tiêu dùng phải luôn luôn đổi mới.

Bản thân một doanh nghiệp mới ra đời như Viettel cũng phải thay đổi hình thức quản lý liên tục và chấp nhận sự đổi mới. Đứng yên là chết. Trên cơ sở đấy, Nhà nước phải có chính sách tạo điều kiện cho những cái mới phát triển.

Thứ hai là những người lãnh đạo phải tạo một nhóm chủ chốt để phân tích xu hướng đổi mới, trong nước, quốc tế, phải đi học hỏi, nghiên cứu để tìm ra sự đổi mới cho mình.

Và cuối cùng là ý chí của tập thể, tức là chấp nhận đổi mới, cương quyết đổi mới, biến nó thành một khát vọng, từ đó sẽ có tính xả thân, mới ra được cái nọ, ra được cái kia.

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Vu Duy Thanh

    23:27 (GMT+7) - Thứ Bảy, 6/8/2011

    Trước hết xin cảm ơn tòa soạn có diễn đàn này.

    - Cảm ơn bác Trực đã mang đến cho chúng ta đóng góp vào các diễn đàn như thế này (nếu Intetnet còn độc quyền).

    - Theo quan điểm của tôi thì tôi hoàn toàn đồng tình với những quan điểm chia sẻ của bác Trực. Tôi đồng quan điểm là cần phải chống độc quyền mới mong có được sự phát triển theo kịp với thế giới hiện nay.

    - Ba vấn đề trong diễn đàn này cần áp dụng theo chỉ thị 58 đó chính là điện, nước, xăng dầu, trong đó tôi quan tầm nhiều đến vấn đề xăng dầu, đây chính là máu đến mang đến sự sống cho tất cả con người chúng ta, việc xảy ra chiến tranh năng lượng, chiên tranh lương thực nó cung xuất phát từ vấn đề độc quyền của nghành xăng dầu.

    - Chưa là thì làm sao mà biết là không được, nếu như bác Trực trước đây không đấu tranh để Internet thì là sao chúng ta co được thông tin đa chiều là sao mở cửa làm ăn với các nước.

    - Tôi rất đồng quan điểm với bác Trực là xăng dầu, diện, nước, không hề khó bằng viễn thông.

    - Mong trong những năm tới có người như bác Trực để con cháu còn được hưởng sự công bằng.

    - Xin cảm ơn tòa soạn có diễn đàn để cùng chia sẻ, mong đây là nhịp cầu nối để cùng nhau xây dưng đất nước phát triển.

  • Phan Bảo Lâm

    21:23 (GMT+7) - Thứ Bảy, 6/8/2011

    Ôn cố tri tân. Trong lĩnh vực viễn thông, độc quyền doanh nghiệp đã mất nhưng độc quyền Nhà nước vẫn tồn tại. Giá cước viễn thông giảm nhưng hạ tầng viễn thông nâng cấp rất chậm.

    Cạnh tranh giữa các doanh nghiệp chủ yếu vẫn là cước trên thời gian cuộc gọi trong khi TG không còn quan tâm đến mức cước nữa vì nó đã rẻ đến mức không thể rẻ hơn được. Người ta cạnh tranh nhau rất mạnh ở các dịch vụ ứng dụng. Xem TV, xem truyện, đọc báo, lướt web, xem phim, nghe nhạc,… toàn bằng điện thoại di động. Những điện thoại di động đời mới hầu hết đều có tính năng đáp ứng các dịch vụ này nhưng VN không có thì xài vào đâu được. Rút cục, sắm con dế xịn cũng chỉ để nghe và gọi như con dế rẻ tiền.

    Trong điều kiện ấy Viettel lại đầu tư ra nước ngoài. Viettel đi tiên phong tạo lập thị trường viễn thông ở nơi có nhu cầu thấp nhưng nếu không phát triển các ứng dụng dịch vụ thì trong tương lai sẽ ở vào tình trạng “cốc mổ cho cò xơi”. Thị trường chưa có nhu cầu, mình tạo ra nhu cầu. Khi thị trường có nhu cầu, mình không kịp nâng cấp dịch vụ đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của thị trường thì người khác sẽ nhảy vào và đá đít mình ra. Cốc mổ cho cò xơi là như vậy đó.

    Tình trạng của viễn thông trong nước cũng tương tự, nhưng do không sợ bị ai "đá đít", nên cơ sở hạ tầng nâng cấp rất chậm. Bằng chứng là 3G ra hồi 7-8 năm trước trên TG vào VN hồi 3 năm trước, triển khai ì à ì ạch thế nào, chưa kịp phát triển thuê bao thì 4G ập tới. Người ta đang tập trung phát triển công nghệ 3D nên nếu không triển khai kịp, công nghệ mới sẽ lại nhảy vào.

    Công nghệ mới bao giờ cũng tương thích với công nghệ cũ vì được phát triển trên nền tảng công nghệ cũ. Tuy nhiên, ứng dụng dịch vụ của công nghệ mới thì không tương thích với công nghệ cũ. Đó mới là vấn đề. Tức là từ công nghệ cũ ta nâng cấp lên công nghệ mới chớ không phải là xóa cái cũ thay bằng cái mới. Để nâng cấp được thì cái cũ chí ít phải thu hồi vốn. Chưa triển khai thì lấy đâu mà thu hồi vốn mà nâng cấp.

    Nói như thế có nghĩa là chưa xóa độc quyền Nhà nước thì tốc độ ứng dụng công nghệ là rất chậm chạp, luôn ở trong tư thế đuổi theo TG và ngày càng có dấu hiệu hụt hơi. Đến 1 lúc nào đó sẽ nảy sinh tình trạng tụt hậu, tức là cái người ta quen thuộc từ lâu sắp vứt bỏ để triển khai cái mới thì ta vẫn chưa có khái niệm gì về nó.

    Người VN mình có thói quen xấu là tiến được 1 bước thì dừng lại tự khen mình tiến bộ mà không biết là người ta không bao giờ dừng lại để kiểm điểm thành tích vì cạnh tranh bây giờ là cạnh tranh toàn cầu. Ai dừng lại là bị người sau "đá" để lấy chỗ mà tiến còn người trước phải chạy thật nhanh để người sau không theo kịp.

    Nếu không tách DNNN ra khỏi Nhà nước, thực sự hạch toán độc lập, thua lỗ thì phá sản, cạnh tranh bình đẳng với mọi thành phần kinh tế thì sự tụt hậu sẽ đến ngay trong thập kỷ tới trong mọi lĩnh vực, chớ không riêng gì viễn thông.

  • Trung

    21:54 (GMT+7) - Thứ Sáu, 5/8/2011

    Tôi rất đồng tình với ý kiến của tác giả về quan điểm sử dụng cạnh tranh để phát triển.

    Cám ơn bác Trực đã có công lớn cho toàn xã hội, đã giúp cải tổ ngành viễn thông và đưa ngành viễn thông phát triển thành công như ngày hôm nay.

    Thật may, cơ chế thị trường đang giúp một số ngành vượt lên mạnh mẽ như ngành tài chính ngân hàng, ngành hàng không, ngành vận tải...

  • Hoang Gia Anh

    18:06 (GMT+7) - Thứ Sáu, 5/8/2011

    1. Không thể phủ nhận thành công của ngành viễn thông trong việc mở cửa, hội nhập vừa qua cũng như những nỗ lực rất đáng chân trọng của những người tham gia như bác Mai Liêm Trực.

    Đây thực sự là những bài học cần đúc kết trong quá trình hội nhập, đặc biệt về việc tạo môi trường cạnh tranh để phát triển như một trong những đột phá cải cách nền kinh tế đã được Thủ tướng đề ra;

    2. Tuy nhiên, cũng để việc đánh giá khách quan, tránh rập khuôn trong quá trình đúc kết kinh nghiệm, chúng ta cũng cần phải nhìn vào thực tế là ngành viễn thông ở hầu hết, nếu như không nói là toàn bộ, các nước đang phát triển đều được mở cửa một cách rất thành công (như chúng ta), mặc dù đâu đó cũng phát hiện ra nhiều tiêu cực trong qua trình cấp phép.

    Ngược lại ở các ngành khác, mà đặc biệt là các ngành liên quan đến khai thác tài nguyên thì vô cũng khó khăn và trì trệ trên phạm vi toàn thế giới.

    3. Hãy thận trọng và cùng đặt câu hỏi vì sao ?

    Chân thành cám ơn Cà phê cuối tuần và chúc diễn đàn thành công.

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Doanh nhân

Anh Hai

10:15 (GMT+7) - Thứ Bảy, 26/5/2012

Tôi hiểu và các bạn cũng hiểu....

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Hoàng Hà

21:18 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Việt Nam chưa có luật quy định về việc chính thức tham gia quản trị doanh nghiệp của một số nhóm công chức nhà nước....

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Minh Hiền

18:16 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Bài viết rất hay, nêu ra một vấn đề thú vị. Rõ ràng khác các nước tư bản khi quan chức nghỉ việc công trở...

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Mai Thiên Bình

17:16 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Nói hạ cánh thì không đúng mà chính là lúc cất cánh. Bao năm kinh nghiệm giờ đây có nhiều thuận lợi về thời gian, kiến...

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Việt Hùng

16:40 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Doanh nghiệp quá yếu thì phải chết là lẽ đương nhiên, nhưng hiện nay đa phần các doanh nghiệp lớn cũng lao đao. Cái khó...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (7 ý kiến)