Số liệu kinh tế Trung Quốc bị nghi ngờ tính chân thực

HỒNG NGỌC

25/11/2011 09:26 (GMT+7)

picture Theo các chuyên gia kinh tế, GDP Trung Quốc có thể không lạc quan như các con số công bố.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Theo số liệu mới được Bộ Công nghiệp Trung Quốc công bố, tăng trưởng GDP quý 3/2011 của Trung Quốc ở mức 9,1%, thấp hơn nhiều so với mức 9,5% trong quý 2 và 9,7% trong quý 1.

Dự kiến, tốc độ tăng trưởng GDP của nền kinh tế lớn thứ hai thế giới trong cả năm 2011 sẽ là 9,2% và tiếp tục đi xuống trong năm 2012. Theo ông Hoàng Lệ Tân, quan chức của Bộ Công nghiệp Trung Quốc, việc mở rộng hoạt động sản xuất công nghiệp trong năm 2012 sẽ khiến cho tốc độ tăng trưởng GDP giảm từ 1-2% so với năm 2011.

Tăng trưởng xuất khẩu có thể giảm thêm trong năm 2012 do ảnh hưởng bởi "vũng lầy" khủng hoảng nợ công tại nhiều nước trên thế giới, chủ nghĩa bảo hộ gia tăng và sức ép từ bên ngoài đối với việc tăng giá đồng Nhân dân tệ.

Tuy nhiên, tình hình có thể còn tệ hơn như vậy. Theo bản tin cuối tuần trước của VOA dẫn lời một nhà nghiên cứu tài chính nổi tiếng ở Trung Quốc, thì nền kinh tế này đã lâm vào suy thoái từ khá lâu. Phát biểu tại Thẩm Dương cuối tháng 10, giáo sư Lang Hàm Bình của Đại học Trung Văn (Hồng Kông) cho rằng: "9,1% là giả. Lạm phát 6,2% cũng là giả. Ít nhất là 16%".

“Cứ cho là tăng trưởng GDP 9%, lạm phát 6%, thì lấy 9 trừ 6 còn lại 3. Đó là tăng trưởng GDP thật sự. Chưa tới 3%. Còn nếu lạm phát là 16%, thì tăng trưởng GDP của chúng ta hiện nay là -7%", ông nói. Một trong những nguyên do làm tăng lạm phát là Trung Quốc đã “in tiền quá nhiều”. GDP của Mỹ cao gấp 2,5 lần so với Trung Quốc, nhưng lượng tiền mà Trung Quốc in ra lại cao hơn 30% so với Mỹ.

Nghiêm trọng hơn, theo vị giáo sư đến từ trường Đại học Trung Văn này, thì kinh tế Trung Quốc đã bắt đầu có dấu hiệu suy giảm từ tháng 7/2011. Bằng chứng được thể hiện ở chỉ số sức mua (PMI) của các nhà quản lý ngành sản xuất. Ông cho biết, ngay từ tháng 7, PMI của Trung Quốc đã có mức dưới 50 điểm, mà theo tiêu chuẩn đánh giá, "nếu PMI trên 50 điểm thì có nghĩa là kinh tế phát triển bình thường, dưới 50 thì chứng tỏ kinh tế suy thoái".

Giáo sư Lang Hàm Bình cũng cho rằng, ngành chế tạo của Trung Quốc đang điêu đứng. "Kết quả nghiên cứu thực địa của tuần báo Nhà Quan sát kinh tế cho thấy, ở Giang Tô và Chiết Giang, tỷ lệ sản xuất của ngành may mặc chưa tới 1/3, ngành nhựa 50%, ngành cao su 60%, ngành ép dầu đậu nành chưa tới 30%”, ông nói.

Ngoài ra, Trung Quốc hiện còn đang phải đối mặt với nguy cơ khủng hoảng tín dụng. Ông Lang Hàm Bình cảnh báo, các chính quyền địa phương ở Trung Quốc sẽ đua nhau vỡ nợ trong năm nay vì vay tiền quá nhiều.

Tháng 10 vừa qua, cơ quan giám sát ngân hàng Trung Quốc cho biết vấn đề nợ nần của chính quyền địa phương đã tạo ra một số rủi ro tiềm ẩn, nhưng vẫn trong vòng kiểm soát. Ông Lưu Minh Khương, lãnh đạo cơ quan này, nói rằng nợ công của Trung Quốc chiếm khoảng 50% GDP tính đến cuối năm 2010, thấp hơn mức báo động là 60%.

Trong khi trước đó, tổ chức xếp hạng tín dụng Moody's cho hay khoản nợ của các chính quyền địa phương Trung Quốc cao hơn con số ước tính của Cơ quan kiểm toán quốc gia Trung Quốc (NAO) đến 3.500 tỷ Nhân dân tệ (540 tỷ USD).

Bà Trương Nghị, Phó giám đốc Moody's tại Trung Quốc nói: "Khi so sánh số liệu của NAO với báo cáo của các cơ quan quản lý ngân hàng, chúng tôi thấy rằng, NAO có thể đã thống kê thiếu số nợ mà các chính phủ địa phương vay của ngân hàng".

Bà Trương giải thích rằng do các khoản nợ này không thuộc phạm vi quản lý của NAO, chúng không được NAO tính là nợ thực của chính quyền địa phương. "Điều này cho thấy các khoản nợ này dễ bị kê khai không đủ và có thể dễ thành nợ không trả được nhất".

Hãng tin BBC dẫn lời một chuyên gia về Trung Quốc tại Mỹ, giáo sư Bùi Mẫn Hân cho hay, nếu tính cả nợ của các chính quyền địa phương và chi phí tái cấp vốn cho ngân hàng quốc doanh cũng như trái phiếu mà các ngân hàng này phát hành bên cạnh trái phiếu đường sắt, tổng số nợ của Trung Quốc chiếm 70 - 80% GDP.

Ông Bùi Mẫn Hân cho rằng, Trung Quốc đang đi theo quỹ đạo không bền vững và kinh tế sẽ tăng trưởng chậm lại trong thập niên tới. Nếu cuộc khủng hoảng của phương Tây do người tiêu dùng vay nợ quá mức gây ra thì những khoản vay mà các chính quyền địa phương đổ vào phát triển hạ tầng cũng có thể tạo ra sự phát triển bong bóng tương tự.

Theo các dữ liệu mà chuyên gia này đưa ra, các dự án cơ sở hạ tầng mà chính quyền địa phương đầu tư vào chỉ có thể tạo ra lợi nhuận để trả 30% các khoản vay. Trong khi đó đất đai mà chính quyền địa phương thế chấp để vay vốn đang có giá trị bấp bênh do thị trường địa ốc có thể suy sụp.

Chính vì vậy, ông Hân nói, có nhiều khả năng các chính quyền địa phương sẽ không trả được nợ, mà đa số sẽ tới hạn phải trả trong hai năm tới đây, và chính quyền trung ương sẽ phải giải cứu. Và khi Bắc Kinh phải cấp tiền cho chính quyền địa phương để trả nợ thì số tiền họ có để đầu tư vào nền kinh tế sẽ giảm xuống, khiến cho mức tăng trưởng sẽ lại càng có nguy cơ giảm đi trong thời gian tới.

Gần đây nhất, trong bản phúc trình về hệ thống tài chính Trung Quốc công bố hôm 15/11, Quỹ Tiền tệ Quốc tế cũng cảnh báo rằng giá nhà đất tăng mạnh, ngân hàng cho vay quá nhiều, và nợ chính quyền địa phương càng ngày càng tăng đang tạo ra rủi ro cho kinh tế Trung Quốc.

Giáo sư Lương Hàm Bình nói rằng, Trung Quốc đang bàn tới việc trợ giúp Hy Lạp giải quyết cuộc khủng hoảng nợ nần, trong khi nhiều địa phương ở Trung Quốc đang là một Hy Lạp.

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Hồ Khánh

    11:44 (GMT+7) - Thứ Tư, 30/11/2011

    Bác Nguyễn Lưu làm gì nỗi nóng khi nói về Trung Quốc thế? Bác đọc kỹ lại bài viết trên đi, người đề cập đến con số GDP giả mạo của TQ là một giáo sư Trung Quốc nổi tiếng hẳn hoi chứ không phải người Mỹ đâu, người Mỹ họ đểu lắm họ chỉ có tâng bốc Trung Quốc tận mây xanh mà thôi.

    Bác đừng đem GDP theo sức mua tương đương ra so sánh. GDP theo sức mua tương đương là một hình thức để an ủi các nước nghèo, nó chỉ có ý nghĩa khi so sánh giữa những nước có cùng trình độ phát triển tương đương với nhau như so sánh giữa Mỹ và Nhật Bản hay Châu Âu thì có lý hoặc so sánh Việt Nam với Trung Quốc là khả dĩ chấp nhận được chứ đem GDP tương đương của Mỹ mà so sánh với GDP tương đương của Trung Quốc chỉ nực cười mà thôi vì CHẤT LƯỢNG hàng hóa và dịch vụ giữa Mỹ và Trung Quốc là một trời một vực (đó là chưa nói GDP nomial mà Trung Quốc công bố không thể tin được thì GDP PPP cũng không thể nào tin được).

    Còn lạm phát ở Trung Quốc thì cứ theo dõi tình hình thị trường bán lẽ bên Trung Quốc thì đủ biết lạm phát ở Trung Quốc chắc cũng cở bằng Việt Nam là ít tức là 18% năm, bởi vậy mới có chuyện thương nhân Trung Quốc áo ạt sang Việt Nam gom hàng từ cân thịt heo cho đến ký cá khô.

  • Nguyễn Lưu

    11:12 (GMT+7) - Thứ Tư, 30/11/2011

    Người ghét Trung Quốc có thể nói là GDP bình quân của Trung Quốc hay tăng trưởng của Trung Quốc chỉ là ảo.

    Người ghét Mỹ cũng có thể nói tương tự như vậy, đều không có ý nghĩa gì cả.

    Sự thật vẫn là sự thật, hiện tại Trung Quốc có tiền để đầu tư và mua tài sản ở khắp thế giới, có cơ sở hạ tầng rất tốt so với Mỹ, hệ thống giáo dục rất tốt (kết quả PISA 2010 cho thấy Thượng Hải đứng đầu thế giới về chất lượng học sinh phổ thông, mà Thượng Hải cũng không phải là ngoại lệ trong giáo dục Trung Quốc).

    Hiện tại, một vài lời cam kết của Ôn Gia Bảo có sức mạnh để có thể ổn định được đồng Euro, điều mà Obama chắc chắn không làm được.

    Trung Quốc hiện nay là thị trường lớn nhất thế giới với hầu hết các mặt hàng commodities, ô-tô, máy tính,… là đối tác thương mại lớn nhất hoặc thứ hai của hầu như tất cả các nước lớn trên thế giới. Trung Quốc cũng đã vượt Mỹ, trở thành đối tác thương mại lớn nhất của Đức và Pháp ở ngoài châu Âu. Những con số này đều không phải là ảo hoặc có thể bịa ra được.

    Nếu xét những yếu tố trên, ta có thể thấy, GDP của Trung Quốc (tính theo US$) có thể ít nhất đã gần ngang bằng với Mỹ hoặc vượt Mỹ.

    Điều này cũng không phải không có cơ sở nếu xét trên vấn đề là đồng NDT bị định giá quá thấp (lại là ý kiến của phương Tây chứ không phải của Trung Quốc).

  • Giang

    10:25 (GMT+7) - Thứ Tư, 30/11/2011

    Câu nói của Warrent Buffet "When the tide is high, nobody knows you are swimming naked” rất đúng với tình hình kinh tế Trung Quốc hiện nay.

    Khi kinh tế thế giới phát triển ào ạt thì TQ có thể dễ dàng phóng đại GDP của mình mặc dù có nhiều nghi ngờ, nhưng khi kinh tế thế giới đang khủng hoảng thì con số tăng trưởng 9,3% mà TQ công bố đã trở nên "lố bịch".

    Cái này cũng giống như ta đi làm lãnh lương tháng 300$ nhưng lại nổ với bạn bè họ hàng luơng ta 1.000$, khi tìm được việc khác lương 400$/tháng thì lại nổ với bạn bè lương của tôi 1.200$, rồi khi bạn bè thấy ta thất nghiệp nằm nhà rồi cũng bảo lương tháng của tôi 1.200$ thì sẽ bể mánh ngay.

  • An Bình

    09:13 (GMT+7) - Thứ Tư, 30/11/2011

    Theo tôi, Trung Quốc đang cố vẽ ra một nền kinh tế hoàn hảo để thu hút đầu tư nước ngoài và tìm kiếm những lợi thế kinh tế khác trên diễn đàn quốc tế.

  • Kiệt

    08:28 (GMT+7) - Thứ Tư, 30/11/2011

    Nhiều nhà kinh tế đã chỉ ra rằng mô hình kinh tế với 50% GDP là do đầu tư và 35% GDP do tiêu dùng của Trung Quốc là không có thực và phi logic.

    Số liệu tăng trưởng GDP "to đùng" của Trung Quốc nằm ở chổ Trung Quốc đã bỏ tiền ra để đầu tư hàng loạt nhưng hoang phí rồi phóng đại giá trị đầu tự này đây nên mới có con số tăng trưởng hoành tráng đến thế.

    Ngoài ra số liệu tăng trưởng GDP của Trung Quốc cũng không phù hợp với tỷ lệ tăng trưởng sử dụng điện và năng lượng mà các nhà kinh tế Trung Quốc đã nghi ngờ từ lâu, nếu căn cứ vào hệ số đàn hồi GDP/điện thì kinh tế Trung Quốc 20 năm qua chỉ tăng trưởng 4,5 % là cùng.

    Cứ về nông thôn Trung Quốc, không cần đâu xa chỉ cách cách Bắc Kinh vài trăm km thì ta sẽ thấy bộ mặt nông thôn của Trung Quốc (nơi 51% dân số Trung Quốc sinh sống), cuộc sống nơi đây vẫn nghèo với thu nhập trung bình chưa đến 400$/người/năm hay nhìn vào con số luơng còm cỏi 200$/tháng của một kỹ sư lập trình ngay tại thủ đô Bắc Kinh thì thấy rằng không có chuyện GDP đầu người của Trung Quốc gấp năm lần Việt Nam là 5000$/người/năm như họ công bố đâu, được một nữa con số đó là may mắn lắm cho người dân Trung Quốc rồi.

    Tóm lại người dân Trung Quốc đã ăn bánh vẽ GDP cũng khá lâu rồi.

  • Nguyễn Hoàng

    22:48 (GMT+7) - Thứ Ba, 29/11/2011

    Sự tăng trưởng nóng của nền kinh tế Trung Quốc với một tỉ lệ lạm phát như vậy là rất khó có thể tin được. Các số liệu tăng trưởng mà chính phủ nước này đưa ra rất có thể là rất sai khác so với con số thực tế. Trong tình trạng kinh tế toàn cầu hiện nay thì sự nổi lên của nên kinh tế Trung Quốc là rất khác thường.

  • Nguyễn Lưu

    22:03 (GMT+7) - Thứ Ba, 29/11/2011

    Do vấn đề thay đổi tỉ giá, thay đổi cách tính, do điều chỉnh lại sai số tích lũy từ các năm trước, con số GDP được công bố chính thức ở nhiều nước có thể có sự thay đổi đột biến, không phải chỉ có Trung Quốc.

    Năm 2007, GDP của Thổ Nhĩ Kỳ (tính theo US$) tăng gần gấp đôi so với năm 2006 (chỉ trong một năm), do chính phú Thổ Nhĩ Kỳ thông báo là thay đổi cách tính GDP trước đó. GDP của Nga năm 2010 (tính theo US$) gấp khoảng hơn 10 lần so với năm 2000 (tức là chỉ trong vòng có 10 năm), GDP của rất nhiều nước Đông Âu khác cũng tương tự như vậy, mặc dù số liệu tăng trưởng chính thức công bố hàng năm chỉ chưa đến 10%.

    Từ khi gia nhập khu vực đồng tiền chung châu Âu, GDP của nhiều nước khối này (tính theo US$) đã tăng gấp hai hoặc ba lần chỉ trong vài năm (do đồng tiền của họ quy đổi sang euro ở mức ưu đãi, ví dụ như đồng drachma của Hy Lạp, và do đồng euro lên giá rất nhanh so với US$ trong những năm đầu 2000), nhưng mức sống thực tế của người dân chưa chắc đã tăng trong thời gian đó, thậm chí còn có thể giảm.

    Các con số công bố về GDP (dù là danh nghĩa (nominal) hay ngang giá sức mua (PPP)) cũng chỉ mang tính tương đối, không phản ánh được đầy đủ về trình độ phát triển của một quốc gia cũng như mức sống của quốc gia đó. Tuy nhiên, nó vẫn được sử dụng, trong khi thế giới chưa tìm ra được một chỉ tiêu tốt hơn để phản ánh trình độ phát triển và mức sống người dân ở một quốc gia.

    Tôi cũng sẽ không ngạc nhiên nếu sang năm Trung Quốc công bố GDP thực của họ đã ngang Mỹ, hoặc Mỹ công bố là do họ tính sai, GDP của họ phải gấp đôi con số hiện tại. Những con số đó không phản ánh được nhiều về mức sống thực tế.

    Một số nước thuộc Liên Xô cũ (Kirghistan, Tajikistan, Uzbekistan, Moldova) có GDP bình quân đầu người danh nghĩa, tính theo US$, ngang bằng hoặc thấp hơn Việt Nam, Ấn Độ và thậm chí còn thấp hơn mức trung bình của các nước châu Phi hạ Sahara, nhưng trên thực tế, không có nước nào trong số này có tình trạng đói nghèo, thất học và chất lượng phát triển con người kém như ở Ấn Độ hay châu Phi hạ Sahara.

  • Nguyễn Huyền

    23:23 (GMT+7) - Chủ Nhật, 27/11/2011

    Sự không minh bạch trong việc thống kê các số liệu kinh tế gây nên 1 sự tăng trưởng giả tạo.

    Và khi sự giả tạo này không thể thực hiện do nền kinh tế Trung quốc lâm vào tình trạng xấu, điều này sẽ tạo nên 1 cuộc khủng hoảng niềm tin có thể làm tình trạng này xấu hơn nữa.

    Sau 1 thời gian dài kinh tế phát triển mạnh mẽ với những thành tựu đáng kinh ngạc, bây giờ Trung quốc sẽ phải đối mặt vời những hệ quả xấu mà nó đánh đổi để lấy tăng trưởng nhanh.

  • Hồ Khánh

    17:56 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/11/2011

    Tôi nghĩ kinh tế Trung Quốc không thể đứng thứ nhì thế giới. Mới năm 2007 kinh tế Trung Quốc đã vượt Đức với tổng GDP là 3200 tỷ đô la, vậy mà chỉ 4 năm sau tức là năm 2011 thì GDP của Trung Quốc đã tăng gấp đôi với tổng GDP là 6500 tỷ đô.

    Thật là khó tin vì chưa có nước nào trên thế giới từ trước đến nay mà có thể tăng gấp đôi GDP trong vòng chưa đến 4 năm.

  • Long Vũ

    11:03 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/11/2011

    Thật sự từ lâu tôi đã không tin vào những con số báo cáo GDP to hoành tráng và con số lạm phát thấp đến ngạc nhiên của Trung Quốc.

    Con số tăng trưởng GDP 9-10% mà Trung Quốc công bố hơn 20 năm qua có lẽ chỉ đúng đối với vài thành phố ở phía đông ven biển như Thượng Hải, Bắc Kinh, Thẩm Quyến, Quảng Châu, Hàng Châu, Tô Châu... mà thôi, còn phần nội địa khổng lồ với 3/4 dân số có lẽ chỉ tăng trưởng 2-3%/năm là tối đa.

    Chỉ đến khi kinh tế thế giới suy thóai, tăng trưởng giảm thì ta mới thấy cái con số tăng trưởng cao đến 9% của Trung Quốc là cực kỳ phi lý.

    Tóm lại là Trung Quốc đã phóng đại con số tăng trưởng kinh tế của mình rất nhiều trong hơn 20 năm qua bằng hình thức phóng đại giá trị tài sản trong đó đầu tư bất động sản đã được phóng đại nhiều nhất.

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Thế giới

Phương Anh

14:03 (GMT+7) - Thứ Năm, 24/5/2012

Đẹp và hiện đại nhưng ít màu xanh quá, đường phố không có nhiều cây xanh. Nhìn trông giống một công trường đang xây dựng...

Trong bài: Khám phá vẻ đẹp của "thành phố tương lai" Dubai (1 ý kiến)

FOG

13:57 (GMT+7) - Thứ Tư, 23/5/2012

Bạn muốn bán thì lên eBay....

Trong bài: Những đồng tiền xu đắt giá nhất nước Mỹ (3 ý kiến)

Nguyễn Thế Quang

09:47 (GMT+7) - Thứ Tư, 23/5/2012

Trời ơi, em có 1 đồng trong số đó, làm sao để bán nó đây, đồng Bust Dollar năm 1804 đó!...

Trong bài: Những đồng tiền xu đắt giá nhất nước Mỹ (3 ý kiến)

Phan Bien

08:52 (GMT+7) - Thứ Sáu, 18/5/2012

Thuế thu nhập cá nhân ở Việt Nam, một quốc gia đang phát triển nhưng cũng đã lên tới 35%. Điều quan trọng không phải...

Trong bài: Những nơi đánh thuế thu nhập cao nhất thế giới (1 ý kiến)

HOWr

09:54 (GMT+7) - Thứ Tư, 16/5/2012

Khi anh nắm tài sản quá lớn thì lúc đó anh không còn 1 người có thể thoải mái chi tiêu vì anh có thể...

Trong bài: Trung Quốc hết “đạn” để cứu tăng trưởng? (1 ý kiến)