Kiềm chế lạm phát: “Thắt chặt nhưng đừng bóp nghẹt”

ĐOÀN TRẦN

01/02/2012 11:39 (GMT+7)

picture Theo ông Bùi Đức Thụ, việc kiềm chế lạm phát không nên tiếp tục theo cách cố thắt chặt tiền tệ hết mức có thể.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Khẳng định quyết tâm kiềm chế lạm phát của Chính phủ là hoàn toàn đúng đắn, nhưng TS. Bùi Đức Thụ, Ủy viên Thường trực Ủy ban Tài chính - Ngân sách của Quốc hội, cho rằng với cách thắt chặt tiền tệ hiện nay sẽ dẫn đến sự ngột ngạt cho cả nền kinh tế.

“Việc cố thắt chặt bằng mọi giá để kiềm chế lạm phát thì cũng có khác nào “bóp nghẹt” nền kinh tế?”, ông nói.

Có ý kiến cho rằng đối với lạm phát năm 2012, chúng ta “ngồi không” thì cũng có thể khiến nó tự hạ. Xin cho biết quan điểm của ông?

Tôi không nghĩ như  vậy. Trong các năm 2009 - 2010, tổng phương tiện thanh toán và dư nợ tín dụng tăng quá nhanh, riêng dư nợ tín dụng tăng trên 30%/năm, trong khi tổng sản phẩm trong nước (GDP) năm 2009 chỉ tăng 5,32%, năm 2010 tăng 6,78% và năm 2011 tăng 5,89%. Tình hình này đã tác động đến các cân đối lớn của nền kinh tế, đặc biệt đã đẩy lạm phát năm 2011 lên trên 18% so với cuối năm 2010.

Nếu không thực hiện các biện pháp mạnh như thắt chặt tài khóa (giảm chi tiêu công, giảm bội chi ngân sách nhà nước...) và thắt chặt tiền tệ (giảm tốc độ tăng tổng phương tiện thanh toán và tốc độ tăng dư nợ tín dụng) thì lạm phát ở nước ta sẽ ở mức cao hơn nhiều.

Tuy nhiên, nếu chỉ để kiềm chế lạm phát thì quả thực đó là vấn đề không khó, chỉ cần thực hiện một cách quyết liệt việc thắt chặt tài khóa, tiền tệ là có thể đạt được, nhưng để vừa kiềm chế được lạm phát, vừa giữ được sự ổn định và tăng trưởng kinh tế ở mức cao là vấn đề hết sức khó khăn, đòi hỏi chúng ta phải cân nhắc thận trọng đến cách mà chúng ta thực hiện.

Năm 2011, sự giảm mạnh tốc độ tăng trưởng tiền tệ này đã khiến sản xuất kinh doanh của cả nền kinh tế gặp nhiều khó khăn, nhất là vào cuối quý 3 và đầu quý 4. Việc thắt chặt tiền tệ không chỉ làm cho quy mô tín dụng giảm, các doanh nghiệp khó khăn trong việc tiếp cận nguồn vốn, mà còn phải chịu mức lãi suất cao, thậm chí có thời điểm lên trên 20%/năm.

Tốc độ tăng trưởng kinh tế đã giảm mạnh, tăng GDP năm 2011 khoảng 5,89% so với tốc độ tăng trưởng 6,78% của năm 2010.

Nhưng Chính phủ cho rằng trách nhiệm kiềm chế lạm phát sẽ vẫn  được trông chờ chủ yếu từ chính sách tiền tệ, mà chính sách tiền tệ, muốn phục vụ cho được mục tiêu kiềm chế lạm phát thì không còn lựa chọn nào khác ngoài sự thắt chặt?

Tôi hoàn toàn đồng tình với quyết tâm kiềm chế lạm phát của Chính phủ, cũng như những giải pháp như Nghị quyết 11/NQ-CP. Tôi cho rằng muốn kiềm chế lạm phát thì phải thực hiện chính sách thắt chặt tiền tệ.

Nhưng để việc thực hiện này có hiệu quả hơn trong năm 2012, không tái diễn tình trạng ngột ngạt của cả nền kinh tế như trong năm 2011, thì Chính phủ cần tổng kết, đánh giá, rà soát, hoàn thiện các giải pháp này một cách căn cơ, khắc phục tận gốc nguyên nhân dẫn đến lạm phát cao.

Ngoài các giải pháp tác động vào sản xuất kinh doanh, bảo đảm cho nền kinh tế hoạt động có hiệu quả hơn; các giải pháp điều tiết thị trường, bảo đảm thông suốt... thì cần tiếp tục thực hiện chính sách tiền tệ thắt chặt.

Trong điều kiện mức cung tín dụng tăng chậm, lãi suất vẫn cao do cầu về tín dụng và lạm phát vẫn ở mức cao thì vấn đề quan trọng là phải cơ cấu lại hệ thống ngân hàng, cơ cấu lại tín dụng. Việc kiềm chế lạm phát không nên tiếp tục theo cách cố thắt chặt tiền tệ hết mức có thể, mà thay vào đó cần có những giải pháp quyết liệt hơn để kiểm soát tình trạng tài chính, chủ động sắp xếp lại các loại hình doanh nghiệp, tái cơ cấu tín dụng và các ngân hàng, các tổ chức tín dụng.

Đó là cách tốt nhất để đảm bảo nguồn vốn vẫn được tiếp tục rót ra phục vụ cho sản xuất kinh doanh mà không làm ảnh hưởng đến lạm phát. Việc cố thắt chặt bằng mọi giá để kiềm chế lạm phát thì cũng có khác nào “bóp nghẹt” nền kinh tế?

Cùng với nhiệm vụ kiềm chế lạm phát thì năm 2012 cũng được Chính phủ xác định là năm bản lề cho quá trình tái cơ cấu nền kinh tế. Hiện đã có  lo ngại quá trình này, nếu không thận trọng thì sẽ chỉ là trên giấy. Còn ông?

Việc tái cấu trúc nền kinh tế là một trong những nhiệm vụ quan trọng, bức xúc đang được đặt lên không kém gì so với nhiệm vụ kiềm chế lạm phát vì có tái cơ cấu nền kinh tế mới đảm bảo tăng tính hiệu quả, tính linh hoạt, sức cạnh tranh của nền kinh tế và ổn định kinh tế vĩ mô trong dài hạn, tránh tình trạng năm nào cũng thường trực nỗi lo lạm phát.

Trong tái cấu trúc nền kinh tế, nội dung mà tôi băn khoăn nhất là tái cơ cấu đối với đầu tư công. Hiện nay, nhu cầu vốn đầu tư cơ sở hạ tầng kinh tế - xã hội của nước ta rất lớn nhằm tháo gỡ những “nút thắt” trong nền kinh tế.

Chỉ tính riêng nhu cầu vốn để hoàn thành các dự án, công trình đã khởi công là rất lớn mà khả năng cân đối của Nhà nước chỉ đáp ứng được một phần. Việc chuyển đổi các hình thức đầu tư nhằm thu hút các nguồn lực trong và ngoài nước của các thành phần kinh tế để đầu tư cơ sở hạ tầng kinh tế - xã hội là cần thiết, là một chủ trương đúng.

Tuy nhiên, để thực hiện  được điều này không phải dễ. Cần phải tạo lập cơ chế, chính sách thực sự hấp dẫn mới thu hút được các nguồn lực ngoài Nhà nước, nhất là trong điều kiện vốn đầu tư cơ sở hạ tầng rất lớn, chu chuyển chậm, hiệu quả thấp, đặc biệt ở miền núi, vùng sâu, vùng xa. Nếu không làm được điều đó thì việc cắt giảm đầu tư công chỉ làm tăng các dự án, công trình dang dở, làm giảm hiệu quả đầu tư công mà vốn nó đã thấp, làm giảm tính hấp dẫn của môi trường đầu tư, tác động xấu đến quá trình tăng trưởng và phát triển kinh tế.

Vì vậy, đề nghị Chính phủ, các bộ ngành, địa phương cần biến chủ  trương cơ cấu lại đầu tư công thành hiện thực, không dừng lại ở lời nói; muốn vậy, hơn lúc nào hết, cần ban hành ngay các cơ chế, chính sách thích hợp để thực hiện chủ trương này.

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Huy

    10:09 (GMT+7) - Thứ Năm, 2/2/2012

    @ Tấn, Bình: các ban quên mất nguyên nhân chính của lạm phát là thâm hụt ngân sách nhà nước. Thu từ thuế và các nguồn khác như lợi nhuận từ các DNNN... không bù đắp được các chi tiêu và đầu tư công của Chính phủ.

    "Nguyên nhân gây ra tình trạng lạm phát chủ yếu do Chính phủ đã in tiền ra chi tiêu để bù đắp vào phần thiếu hụt của Ngân sách, và/hoặc do Chính phủ in tiền cho các tổ chức kinh tế khác vay để đầu tư sản xuất, xây dựng cơ bản,… nhưng Chính phủ không có được vật đối chứng để đảm bảo giá trị giá trị đồng tiền."

  • Đặng Xuân Tấn

    09:26 (GMT+7) - Thứ Năm, 2/2/2012

    @Thiên An Bình:
    Đố bạn tính được mức cung tiền khi ngay cả nhà nước cũng không thống kê được "kinh tế đen" và ngay cả bảng cân đối kế toán quốc gia cũng hàng năm điều chỉnh hàng tỉ đôla.

  • Lê Văn Diệp

    23:37 (GMT+7) - Thứ Tư, 1/2/2012

    Thắt chặt tiền tệ có chống được lạm phát? câu trả lời là đúng và sai.

    Ai cũng thuộc nằm lòng rằng lạm phát là do tiền nhiều hơn hàng. Và chống lạm phát có vẻ quá đơn giản, chỉ cần thắt chặt tiền tệ, rút tiền về, làm giảm lượng tiền lưu thông là được. Điều này chỉ đúng khi lượng hàng là cố định.

    Nhưng thực tế không phải vậy. Khi lượng tiền lưu thông giảm mà không có giải pháp hợp lý khác kèm theo thì lượng hàng lưu thông cũng giảm theo, cho nên rốt cuộc tiền cũng nhiều hơn hàng, và lạm phát vẫn hoàn lạm phát. Nếu lượng hàng lưu thông giảm với tốc độ nhanh hơn lượng tiền rút về thì thắt chặt tiền tệ trong trường hợp này chẳng những không trị được lạm phát mà còn lạm phát trầm trọng hơn.

    Ngược lại, nếu nới lỏng tiền tệ và có biện pháp kích thích kinh tế hợp lý, lượng hàng lưu thông tăng nhanh hơn lượng cung tiền thì lạm phát vẫn giảm.

    Cho nên việc thắt chặt hay nới lỏng tiền tệ cả hai đều có tác dụng làm tăng hay giảm lạm phát. Kết quả tăng hay giảm lạm phát không phụ thuộc vào chính sách tiền tệ mà phụ thuộc các chính sách khác đi kèm theo chính sách tiền tệ.

    Chính sách tiền tệ chỉ giống như cái kim hỏa trong khẩu súng, không có kim hỏa thì súng không bắn được, nhưng kim hỏa chỉ tác động cho đạn nổ, còn viên đạn có đi trúng đích hay không là do hướng của nồng súng chứ không do kim hỏa.

  • Dan Tri

    21:41 (GMT+7) - Thứ Tư, 1/2/2012

    @Thiên An Bình:

    Bạn suy nghĩ như thể Việt Nam là nước đã có kinh tế thị trường như vậy là không đúng rồi.

    Lạm phát Việt Nam nằm ở lý do thể chế, cơ chế là chính. Nếu nghĩ lý do tiền tệ thì thuốc chữa sẽ sai đó. Nếu cứ siết tiền tệ, mà thể chế cơ chế chưa hề thấy rục rịch, "nhóm lợi ích" vẫn không suy suyển (các vụ vừa qua nhu AVG, Tiên Lãng... chưa thấy được giải quyết chuẩn) thì lạm phát thực chất sẽ không giảm, và thuốc kháng sinh sẽ được uống đến hàng chục năm vẫn không khỏi.

    Thực tế là đã 4 năm rồi. Bạn có uống kháng sinh 4 năm liên tục được không?

  • Thiên An Bình

    17:20 (GMT+7) - Thứ Tư, 1/2/2012

    Đơn giản lạm phát là tiền phát hành vào lưu thông nhiều hơn hàng hóa dịch vụ tăng thêm. Vậy cũng đơn giản thôi, hãy xác định cho đúng mức tăng hàng hóa dịch vụ để tăng cung tiền theo một công thức cho phù hợp thì sẽ tránh làm tăng lạm phát.

  • Lý Mạnh Hào

    16:14 (GMT+7) - Thứ Tư, 1/2/2012

    Để kiềm chế lạm phát, theo tôi nghĩ, đúng là cần phải dùng chính sách tiền tệ thắt chặt. Tuy nhiên, chính sách tiền tệ thắt chặt chỉ là giải pháp tình thế trong ngắn hạn vì chính sách này, về mặt lý thuyết, gây ra sự trì trệ, bóp nghẹt nền kinh tế.

    Vấn đề chính mà nền kinh tế Việt Nam cần phải giải quyết đó là đầu tư sao cho có hiệu quả, có trọng tâm, trọng điểm. Phải xác định xem, đâu là thế mạnh kinh tế của chúng ta, từ đó tập trung phát triển. Tránh nhìn nhận một cách chung chung, ngành nào cũng thành thế mạnh, lĩnh vực nào cũng là mũi nhọn cần phát triển. Như vậy nền kinh tế Việt Nam sẽ giống một trái chôm chôm, nhiều gai nhưng mềm, không có cái gai nào đủ nhọn,đủ cứng để chống đỡ, để thúc đẩy nền kinh tế đi lên.

    Tiếp nữa là giải quyết vấn đề về cơ sở hạ tầng. Đã làm là phải có hiệu quả, cần quy rõ trách nhiệm và quyền hạn, tránh những trường hợp như Vinashin, một tập đoàn mà có vài đơn vị chủ quản và chẳng đơn vị nào chịu trách nhiệm chính, có chăng cũng là một trách nhiệm chung chung đẹp tất cả mọi bên. Khi giải quyết được 2 bài toán trên, tự khắc lạm phát có thể giảm và kinh tế có thể phát triển bền vững.

  • Trần Chí Khí

    15:05 (GMT+7) - Thứ Tư, 1/2/2012

    Ông Thụ đưa ra quá nhiều biện pháp "suông", mang nặng tính từ ngữ "hay, bóng bẩy" mà chưa bày tỏ được hướng giải quyết cụ thể.

    Ví dụ như "tổng kết, đánh giá, rà soát, hoàn thiện các giải pháp này một cách căn cơ, khắc phục tận gốc nguyên nhân dẫn đến lạm phát cao", "những giải pháp quyết liệt hơn để kiểm soát tình trạng tài chính, chủ động sắp xếp lại các loại hình doanh nghiệp, tái cơ cấu tín dụng và các ngân hàng, các tổ chức tín dụng", thật sự những dòng này một sinh viên có khả năng lý luận tốt của một ngành kinh tế cũng có thể viết được.

    Những khái niệm quá sức "chung chung" như "đánh giá, rà soát, hoàn thiện, giải pháp quyết liệt, tái cơ cấu....." chỉ mang cho người đọc sự nhàm chán, bởi nó đã quá quen thuộc.

    Mặt khác, ông có nói nếu chỉ đơn thuần kiềm chế lạm phát (mà bỏ qua phần tăng trưởng kinh tế bền vững) là việc không khó khăn; tôi cho rằng ông đã hơi quá khi nói câu này.

    Viêc này không dễ chút nào, cho dù Chính phủ có gác lại mục tiêu tăng trưởng trong năm 2011 để dồn hết tâm trí cho mức tăng CPI ở mức một con số cũng chưa chắc được, chứ không phải là "vấn đề không khó" như ông Thụ đã nói.

  • Đinh Thế Hưng

    15:03 (GMT+7) - Thứ Tư, 1/2/2012

    Tôi không nghĩ chính sách tiền tệ để chống lạm phát ngoại việc thắt chặt không có sự lựa chọn nào khác.

    Tín dụng có trọng điểm là cách tốt nhất để chúng ta có thể thực hiện đwợc mục tiêu vừà kiềm chế lạm phát vwà tăng trưởng hợp lý.

    Thắt chặt với ai và mở với ai là câu chuyện cần bàn và thực hiện đến nơi đến chốn. Mua cho nền kinh tế phải đwợc tiếp cho những khu vực, ngành nghề, doanh nghiệp đang thực sự khát vốn để tạo ra hgàng hoá, dịch vụ và công ăn việc làm chứ không phải để nuôi những khối u ác tính.

    Chính phủ và Ngân hàng phải kiểm soát được dòng tiền.

  • Hoa Lan

    13:52 (GMT+7) - Thứ Tư, 1/2/2012

    Ở Việt Nam điểm yếu nhất là năng suất kém hiệu quả kém. Do đó để giảm lạm phát giải pháp đúng không phải là thắt chặt tiền tệ, mà là tăng năng suất (thực ra cũng chưa cần tăng năng suất mà chỉ cần chống lãng phí) để giảm giá thành (giảm lạm phát).

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Thời sự

Mai Thiên An

09:44 (GMT+7) - Thứ Bảy, 26/5/2012

Chìa khóa để tái cơ cấu tài chính ngân hàng đã tìm ra đó chính là cho vay không quá 150% LSCB. Nhưng trước khi mở...

Trong bài: “Liệu Việt Nam cuối cùng đã ổn?” (1 ý kiến)

Mai Thiên Bình

19:24 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Phải làm gì cho đầu tư FDI khởi sắc? Đơn giản hóa thủ tục Minh bạch thông tin Bảo vệ lợi ích hợp pháp nhà đầu tư Nâng cao...

Trong bài: Thu hút FDI vẫn chưa thể khởi sắc (2 ý kiến)

HORE

17:57 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Thà đừng khởi sắc để ta "tích cốc phòng cơ" thắt lưng buộc bụng; còn hơn là bị cho ăn "bánh vẽ", FDI ảo như...

Trong bài: Thu hút FDI vẫn chưa thể khởi sắc (2 ý kiến)

Le Hoang

15:54 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Hoan nghênh Đại biểu Trần Hoàng Ngân! Bác nói hay thật! Đúng thật! Mong sao các vị lãnh đạo bỏ chút thời gian đọc bài này! Ngân...

Trong bài: “Lãi suất cao đang giết chết nền kinh tế” (1 ý kiến)

Nguyễn Bình Minh

14:52 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Về hưu cùng tuổi như nam giới, đó là bình đẳng giới. "Ưu tiên" là phụ nữ được về hưu sớm. Còn ai không muốn quyền...

Trong bài: Nữ đại biểu: Sao bắt chúng tôi nghỉ hưu sớm thế? (12 ý kiến)