Cà phê cuối tuần: “Vụ Tiên Lãng là giọt nước tràn ly”

TỪ NGUYÊN

10/02/2012 02:05 (GMT+7)

picture Luật sư Trương Thanh Đức: "Tôi cho rằng, hiện đang là thời kỳ đỉnh điểm của tiêu cực trong quản lý đất đai từ trước tới nay" - Ảnh: Từ Nguyên.
E-mail Bản để in Cỡ chữ Chia sẻ: facebook twitter google rss
Những gì xảy ra trong hơn một tháng qua tại Tiên Lãng đã vượt xa khỏi phạm vi của một vụ cưỡng chế đơn thuần.

Không chỉ phản ánh những bất hợp lý trong chính sách đất đai đã gián tiếp dẫn đến tranh chấp lợi ích, hàng loạt hành xử sai trái từ những công bộc của dân trong vụ việc có lẽ sẽ khiến không ít quan chức địa phương khác phải “chột dạ” ngoái đầu xem lại mình.

Sau khi có sự vào cuộc quyết liệt của công luận, các cơ quan báo chí rồi kế đó là của các bộ, ngành và cả người đứng đầu Chính phủ, nhiều người đang hồi hộp ngóng chờ một đoạn kết có hậu và công bằng.

“Cà phê cuối tuần” kỳ này, VnEconomy xin chia sẻ cùng độc giả góc nhìn của một chuyên gia về Luật Đất đai - Luật sư Trương Thanh Đức, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Luật Basico - xung quanh vụ cưỡng chế thu hồi đất tại Tiên Lãng, Hải Phòng.

Sai từ gốc

Ông có thể chia sẻ quan điểm cá nhân về vụ cưỡng chế đối với gia đình ông Đoàn Văn Vươn của chính quyền huyện Tiên Lãng?

Về mặt pháp lý, đến thời điểm này, nếu muốn nhận xét đầy đủ về vụ việc thì phải có những thông tin chuẩn xác từ hồ sơ vụ án, từ đó mới đưa ra những kết luận chính xác, cụ thể.

Tuy nhiên, qua theo dõi trên các phương tiện truyền thông, báo chí trong thời gian qua, tôi vẫn có những cảm nhận rõ rệt đối với những sai lầm của chính quyền huyện Tiên Lãng về mặt pháp lý, cách ứng xử với nhân dân và sau đó là những sai lầm nối tiếp nhau trong quá trình xử lý vụ việc cũng như cách khắc phục.

Tôi cho rằng, chính những sai lầm sau đó của chính quyền xã, huyện đã tạo ra những căng thẳng trong vụ việc.

Trong quan hệ giữa nhà nước với nhân dân thì nhà nước luôn phải có trách nhiệm phục vụ, bảo vệ người dân. Thế nhưng trong vụ Tiên Lãng, nguyên lý đó không được thực hiện. Lãnh đạo chính quyền địa phương không những bất chấp pháp lý mà còn chà đạp lên công lý, không tôn trọng quyền lợi, lợi ích của dân. Dưới con mắt của họ, dường như không có người dân.

Ở góc độ của một người làm luật, nghiên cứu luật, theo ông đâu là nguyên nhân trực tiếp, đâu là nguyên nhân sâu xa của vụ việc?

Lý do trực tiếp là cán bộ có quá nhiều sai lầm ngay từ ban đầu, cũng là sai từ gốc. Mọi đối xử của chính quyền Tiên Lãng đều chèn ép, bất hợp lý quá mức với người dân, cụ thể là gia đình ông Vươn.

Còn rộng hơn, nguyên nhân dẫn đến những đáng tiếc vừa qua là do những bất hợp lý trong chính sách đất đai. Đến nay, đã có tiếng nói mạnh mẽ từ cộng đồng, nhiều thành phần, cá nhân, tổ chức kiến nghị nên đa dạng hóa sở hữu đất đai, trong đó có tư hữu đất đai. Tôi cho rằng, nếu không chấp nhận điều này thì những mâu thuẫn, bất cập trong quản lý đất đai khó mà giải quyết được.

Vừa qua, báo chí có đưa tin, ở một tỉnh miền Nam, có cá nhân quản lý đến 300 ha đất nhưng phải nhờ người khác đứng tên. Nếu về lý, nhà nước có thể thu ngay, song trên thực tế, muốn làm ăn, sản xuất đầu tư lớn, bắt buộc người ta phải tích tụ ruộng đất.

Nhà nước không nên lo người dân mất đất vì xã hội tự điều tiết được hết. Nhà nước phải tạo ra được cơ chế để làm sao những người chủ, người làm thuê đều công bằng, hiệu quả.

Chính quyền Tiên Lãng cho rằng, khi họ giao đất cho ông Đoàn Văn Vươn là căn cứ vào Luật Đất đai 1987, trong đó không quy định thời hạn giao đất là 20 năm?

Đúng là Luật Đất đai năm 1987 không quy định thời hạn giao đất. Tuy nhiên, sau này mọi hoạt động phải tuân thủ luật mới. Luật Đất đai 1993 quy định thời hạn 20 năm thì tất cả đều phải chấp hành.

Ngay cả việc quy định thời hạn cũng chỉ là mang tính hình thức bởi trên thực tế, tinh thần giao đất cho dân là liên tục, trừ khi nhà nước thu hồi cho mục đích mới hoặc cá nhân đó vi phạm mới phải thu hồi, xử lý.

Vụ việc của ông Đoàn Văn Vươn chỉ là giọt nước tràn ly chứ không có gì là bất ngờ, bởi những bức xúc của người dân trong lĩnh vực đất đai hiện nay là quá nhiều.

Chính quyền địa phương cũng dùng việc ông Vươn mang một phần đất được giao đem cho thuê lại như một trong những lý do thu hồi. Điều này có hợp lý không, thưa ông?

Liệu Hải Phòng có thể đuổi hết người Nhật tại khu công nghiệp Normura vì họ cho thuê lại đất ở đây với giá khá cao?

Với ông Vươn, ngay cả khi đất của ông là đất thuê, thì ông vẫn có quyền được cho thuê lại một cách hợp pháp, huống gì đây lại là đất được giao. Luật pháp quy định, người được giao đất có quyền làm bất cứ việc gì trên đám đất đó để có hiệu quả cao nhất một cách hợp pháp. Hiện nay Nhà nước vẫn đang khuyến khích điều đó.

Còn nếu huyện Tiên Lãng vin vào cớ ông Vươn không phải người dân ở đó, lại có quá nhiều đất trong khi dân trong vùng đang thiếu đất thì Hải Phòng chắc phải đuổi hết các nhà đầu tư không phải người bản địa. Hơn nữa, tại sao lúc đầu huyện lại còn giao đất cho ông Vươn?

Luật quy định, nếu ông Vươn chỉ là một người thuê đất bình thường thì Tiên Lãng vẫn phải bảo vệ quyền lợi chính đáng cho ông. Chính quyền không thể phủ nhận công lao của ông Vươn trong việc biến một vùng đất hoang hóa, bãi bồi thành một vùng đất sinh lời.

Đến thời điểm này, lãnh đạo Hải Phòng đã bước đầu thừa nhận sai sót và có một số động thái xử lý vụ việc. Theo ông, điều này nói lên điều gì?

Vấn đề là do sức ép của công luận quá lớn. Lãnh đạo Hải Phòng thống kê được có đến hàng trăm bài báo chính thống viết về vụ việc, và họ cũng biết rằng trong đó có đến hơn 90% bài phản đối chính quyền Tiên Lãng, ủng hộ cá nhân ông Vươn. Điều này cho thấy, lòng dân rất quan trọng.

Quan điểm của tôi là ngay cả khi Hải Phòng đúng thì cũng phải xử lý nhẹ nhàng để lấy lòng dân. Thế nhưng, đến thời điểm này, Hải Phòng vẫn không thừa nhận mình sai từ gốc mà chỉ cho rằng, chỉ là sai sót trong quá trình tổ chức cưỡng chế. Động thái vào cuộc của Hải Phòng, theo tôi, cũng là do sức ép của Thủ tướng và dư luận. Ngay cả việc công bố đình chỉ công tác một số cán bộ xã, huyện thì đó cũng mới chỉ là bao biện, xoa dịu...

Tiêu cực đất đai đang ở đỉnh điểm

Ông có cho rằng, có dấu hiệu tư lợi trong vụ cưỡng chế?

Tôi nghĩ là có. Thông thường trong một số vụ việc trước đây, khi quan chức chính quyền có tiêu cực, cách làm truyền thống của họ là thường núp bóng người thân, họ hàng để trục lợi. Đó là những vụ tiêu cực trắng trợn. Còn trong vụ Tiên Lãng, hiện dân ở đó vẫn đang đồn rằng, quan chức chính quyền không áp dụng phương thức đó mà nhờ cậy đội quân chân tay bên ngoài để trục lợi, như vậy thì sẽ khó lần ra được.

Theo luật, khu đất của gia đình ông Vươn có được xếp vào đất nông nghiệp không, khi chính quyền huyện Tiên Lãng cho rằng, đất đó không phải là đất nông nghiệp?

Đương nhiên phải là đất nông nghiệp rồi, vì nó phụ thuộc vào mục đích sử dụng. Nếu khu đất đó không ai khai thác, không nuôi trồng gì thì không xếp vào đất nông nghiệp. Còn nếu chỉ cần cắm một cây lúa xuống hay thả nuôi một ít tôm cá, thì được quy vào đất nông nghiệp.

Hơn nữa, khi giao đất thì mục đích đương nhiên là để phát triển nông nghiệp, bởi hiện nay luật chỉ phân thành hai loại đất, nếu không là đất nông nghiệp thì phải là đất phi nông nghiệp.

Theo ông, việc Luật Đất đai quy định thời hạn giao đất nông nghiệp là 20 năm có hợp lý?

Theo tôi thì chẳng có lý do gì để đặt ra thời hạn 20 năm khi giao đất. Nó chỉ hợp lý khi nó chỉ có ý nghĩa tượng trưng, tức là sau đó tiếp tục giao đất và người được giao không vi phạm gì. Tốt nhất là sau năm 2013, những ai đang được giao đất thì tiếp tục được quản lý diện tích đất đó.

Ông nhìn nhận thế nào về những tiêu cực trong quản lý đất đai trên cả nước hiện nay?

Tôi cho rằng, hiện đang là thời kỳ đỉnh điểm của tiêu cực trong quản lý đất đai từ trước tới nay. Xã hội hiện nay, một mặt chịu ảnh hưởng của kinh tế thị trường, một mặt do chính bản thân cơ chế quản lý bất cập, bất nhất đã khiến cho tiêu cực càng sinh sôi nảy nở.

Vụ việc ở Tiên Lãng như tôi đã nói chỉ là giọt nước làm tràn ly, bởi những tiêu cực trong quản lý đất đai hiện quá nhiều. Nó cũng là một tiếng chuông cảnh báo cho những nhức nhối về đất đai cũng như ứng xử của chính quyền với người dân nói chung.

Cần đa dạng hóa sở hữu đất đai

Vậy theo ông, cần phải làm gì để không xảy ra những vụ Tiên Lãng khác?

Theo tôi, luật cần sửa đổi theo hướng đa dạng hóa sở hữu, trong đó thừa nhận tư nhân hóa đất đai. Hai là phải bỏ hạn mức khi giao đất.

Bởi, quyền sở hữu là thiêng liêng, là bất khả xâm phạm. Nó cũng là động lực phát triển của xã hội. Hiện nay chúng ta đang cho rằng, đất đai không cần phải công nhận sở hữu bởi thực tế cũng như là đã được sở hữu rồi. Nói như vậy chỉ là ngụy biện, vì nếu như thế thì không có lý gì lại trì hoãn việc công nhận sở hữu của người dân.

Hơn nữa, việc sở hữu hay không sở hữu nó cực kỳ quan trọng, đặc biệt là khi có biến động, xung đột lợi ích thì nó mới thể hiện và quyết định vấn đề.

Cũng có ý kiến cho rằng, luật của chúng ta đã khá nhiều, thậm chí là đầy đủ, nhưng để xảy ra những bất cập, tiêu cực là do người thực hiện?

Đúng là thế, bởi con người là quan trọng nhất, nhưng cũng nguy hiểm nhất. Một lãnh đạo cao nhất của ngành tòa án trước đây đã từng nói “đất đai thì xử kiểu gì cũng được”. Bởi, luật như thế nhưng người xét xử chỉ cần một vài động tác là đã sai lệch toàn bộ vụ việc.

Tuy nhiên, hệ thống pháp luật của chúng ta hiện vẫn còn quá nhiều bất hợp lý, chồng chéo, mâu thuẫn..., đó là hệ quả tất yếu của trình độ và cơ chế làm luật tạo nên.

Ông có nghĩ đây là bài học đắt giá trong công tác quản lý đất đai hiện nay?

Không chỉ là đắt giá mà còn trên mức đó nhiều. Nó là bài học xương máu cho nhà nước, cả ở cấp Trung ương chứ không chỉ là chính quyền cơ sở.

Hơn nữa, trong quan hệ nhà nước - người dân thì không phải lúc nào cũng nên đặt lý lên trên hết, vì nhà nước là người cầm trịch. Để xã hội chấp nhận, tâm phục khẩu phục thì cái cần thiết vẫn là cái tình, dù nó chỉ là nhỏ thôi. Có như vậy, cái lý dù lớn mấy cũng đạt được.

Trong vụ Tiên Lãng, ngoài vấn đề luật pháp, việc ứng xử thiếu tôn trọng dân là gốc của mọi việc. Nếu chỉ một mình ông Vươn phản đối thì còn có thể cho rằng ông không ra gì, nhưng một khi người người cùng phản đối thì sự không đồng thuận với chính quyền địa phương đã quá rõ.

Vụ Tiên Lãng giờ không còn là câu chuyện cưỡng chế của một xã mà đã là vấn đề quốc gia, nó đã thu hút sự quan tâm chú ý của nhiều bộ, ngành, của hàng triệu người dân trên cả nước.

(Các ý kiến bạn đọc được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tòa soạn. VnEconomy có thể biên tập lại ý kiến của bạn nếu cần thiết)

  • Tuấn

    11:13 (GMT+7) - Thứ Bảy, 11/2/2012

    Vụ việc mới chỉ đi được quá nửa đường thôi, để xem cái nửa sau là xử lý dứt điểm (theo cái danh sách các việc cần làm của Thủ tướng) xem được thực hiện nghiêm túc và đúng pháp luật đến thế nào. Còn nếu cứ như "truyền thống" của chúng ta, cũng như ý kiến của LS. Đức ở trên là chẳng qua việc vào cuộc của chính quyền Hải Phòng/Trung ương quyết liệt hơn cũng là cực chẳng đã vì sức ép dư luận quá lớn.

  • Nguyễn Cường

    14:27 (GMT+7) - Thứ Sáu, 10/2/2012

    Đọc rất nhiều bài báo, cả lề trái lẫn lề phải, tôi dám nói rằng tất cả các quan chức ở Hải Phòng, Tiên Lãng kể cả Giám đốc Công an Đỗ Hữu Ca, không còn xứng đáng để đảm nhiệm các chức vụ hiện tại.

    Người dân đã mất niềm tin vào chính quyền Hải Phòng, tốt nhất, Chính phủ phải kiên quyết cách chức hết các quan chức này (Thậm chí phải truy tố tùy theo tội trạng từng cá nhân) đây là một ung nhọt trên cơ thể, dù đau đớn, chúng ta cũng phải cắt bỏ nó.

    Riêng các hội đoàn, các tổ chức như Mặt trận tổ quốc, Hội phụ nữ... và nhất là các đảng viên trong các chi bộ ở Hải Phòng, Tiên Lãng, cần phải xét lại mình, tại sao không dám lên tiếng vì công lý, vì lẽ phải, để rồi giờ đây cả Hải Phòng phải mang nỗi nhục với người dân trong nước cũng như nước ngoài.

  • Pvd

    10:30 (GMT+7) - Thứ Sáu, 10/2/2012

    Quan điểm của tôi thì ngược lại:

    Vụ Tiên Lãng này là ví dụ điển hình minh chứng cho sự sở hữu “toàn dân” bị xâm phạm như thế nào!

    Sở hữu “toàn dân” là hình thức sở hữu cao nhất, cơ bản nhất và thể hiện rõ “bản chất công hữu về đất”, phù hợp với tư tưởng “định hướng XHCN” của Đảng.

    Tất cả các hình thức sở hữu đang tồn tại theo pháp luật hiện hành: từ sở hữu “quyền quản lý đất đai” của nhà nước cho đến tất cả các sở hữu “quyền khai thác sử dụng đất” của mọi cá nhân, tập thể và các cơ quan công quyền v.v.. đều chỉ là một trong những “hình thái tư hữu – có giới hạn về tài nguyên đất”.
    Tập hợp các “hình thái tư hữu” ấy là cấu thành của “hình thức sở hữu toàn dân” trong pháp luật hiện hành.

    Thực tế thực chất đất không của ai, không của cá nhân tập thể nào và cũng không của nhà nước mà là của chung “toàn dân”. Của nhà nước chỉ là “quyền quản lý”, của cá nhân hoặc tập thể cộng đồng nào đó chỉ là “quyền khai thác sử dụng – đúng mục đích, hạn chế trong phạm vi pháp luật quy định”.

    Gia đình ông Vươn là một thành viên trong cộng đồng “toàn dân”, được cộng đồng “toàn dân” giao sở hữu quyền “sử dụng khai thác đất” song song với trách nhiệm “thực hiện các nghĩa vụ” liên quan tới sử dụng đất theo luật đất đai quy định. Nếu như việc giữ quyền “sử dụng khai thác đất” của gia đình ông Vươn phù hợp với luật pháp, thì sở hữu ấy là thể hiện hình thức tồn tại của sở hữu “toàn dân” và phải được bảo vệ.

    Trong trường hợp này, để bảo vệ “bản chất công hữu” của đất đai thì “quản lý nhà nước” không những không thể ngây tổn thương cho sở hữu của gia đình ông Vươn mà ngược lại, phải bảo vệ mới đúng chức năng quản lý của nó.

    Tuy nhiên vì “lý do nào đó!”, số cán bộ chính quyền ở địa phương đã cố tình hiểu sai “bản chất công hữu” của sở hữu “toàn dân”. Đồng thời họ cố gắng “lập lờ đánh lận con đen”, tìm cách biến sở hữu “nhà nước” từ chỉ là “quyền quản lý đất” thành toàn bộ “quyền sở hữu đất”.

    Để rồi căn cứ vào cái lý “lập lờ” đó, dựa vào quyền lực công quyền tạo dựng ra một cái lệnh cưỡng chế thu hồi đất của gia đình ông Vươn, trái pháp luật. Nói cách khác, lấy khái niệm sở hữu “nhà nước” (tư hữu) thay thế cho sở hữu “toàn dân” (công hữu) chính là con đường dẫn họ tới vi phạm pháp luật.

    Thừa nhận rằng luật đất đai còn nhiều khiếm khuyết, nhiều chỗ chưa rõ, chưa chặt. Nhưng nếu như các cán bộ công quyền Tiên Lãng thực sự là những “công bộc” tốt, hiểu rằng đất đai “không phải của chính quyền mà là của dân” thì khi thấy gia đình ông Vươn có năng lực làm ăn tốt mà khuyến khích, hỗ trợ gia đình này phát triển kinh doanh, khai thác và sau đó “nhân mẫu điển hình” này rộng ra...

    Như vậy, trước là doanh thu thuế địa phương đóng góp cho nhà nước sẽ gia tăng, sau là đời sống của nhân dân địa phương được cải thiện.

    Nếu làm được như thế, rất có thể họ được lên chức, đâu lại đến nông nỗi phải “đứng trước pháp luật” như thế này?

  • Tèo

    09:39 (GMT+7) - Thứ Sáu, 10/2/2012

    Theo điểm c, khoản 2, Điều 22 Pháp lệnh 16/ 2011/UBTVQH 12 về Quản lý, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ và công cụ hỗ trợ, quy định về nổ súng:

    c) Không nổ súng vào đối tượng khi biết rõ người đó là phụ nữ, người tàn tật, trẻ em, trừ trường hợp những người này sử dụng vũ khí, vật liệu nổ tấn công hoặc chống trả, đe dọa tính mạng, sức khỏe của người thi hành công vụ hoặc người khác;

    Trong vụ này ông Ca đã phạm luật và ông Ca không thể là thủ trưởng cơ quan điều tra được. Làm như vậy hóa ra tao điều kiện cho ông Ca tìm cách làm sai lệch tình tiết của vụ án?

  • Mai Thiên An

    07:39 (GMT+7) - Thứ Sáu, 10/2/2012

    Chắc chắn là phải sửa luật đất đai 2003 rồi. Tuy nhiên cần thành lập ban soạn thảo đặc biệt vì luật này khác xa so với nhiều luật khác. cần lấy ý kiến đóng góp rộng rãi từ tất cả các tầng lớp dân cư thông qua các kênh thông tin đặc biệt nên có trang Web riêng thu nhận ý kiến.

Gõ Telex   Gõ VNI

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. VnEconomy xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ và tên bạn: Tên của bạn
Địa chỉ e-mail: Email của bạn
Nội dung của bạn
Doanh nhân

Anh Hai

10:15 (GMT+7) - Thứ Bảy, 26/5/2012

Tôi hiểu và các bạn cũng hiểu....

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Hoàng Hà

21:18 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Việt Nam chưa có luật quy định về việc chính thức tham gia quản trị doanh nghiệp của một số nhóm công chức nhà nước....

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Minh Hiền

18:16 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Bài viết rất hay, nêu ra một vấn đề thú vị. Rõ ràng khác các nước tư bản khi quan chức nghỉ việc công trở...

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Mai Thiên Bình

17:16 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Nói hạ cánh thì không đúng mà chính là lúc cất cánh. Bao năm kinh nghiệm giờ đây có nhiều thuận lợi về thời gian, kiến...

Trong bài: Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp (4 ý kiến)

Việt Hùng

16:40 (GMT+7) - Thứ Sáu, 25/5/2012

Doanh nghiệp quá yếu thì phải chết là lẽ đương nhiên, nhưng hiện nay đa phần các doanh nghiệp lớn cũng lao đao. Cái khó...

Trong bài: “Cứu” doanh nghiệp: “Nên hỏi xem họ khó gì, cần gì” (7 ý kiến)