Đối với tôi, những ngày sống cùng ông bà ngoại, cùng đón những cái tết ở quê là những kỷ niệm đẹp nhất trong miền thơ ấu.

Đối với tôi, những ngày sống cùng ông bà ngoại, cùng đón những cái tết ở quê là những kỷ niệm đẹp nhất trong miền thơ ấu.

Năm nào cũng vậy, cứ mỗi độ đưa ông Táo về trời thì ở khắp nơi trên quê tôi như đã vào xuân, ai cũng nô nức đón đợi sự khởi đầu mới với một năm an lành, sung túc.

Còn nhớ, năm nào tôi cũng lẽo đẽo theo ông ngoại đi kiếm thật nhiều củi, ông nói tết trong nhà phải cần thật nhiều củi chắc để còn nấu bánh tét. Vậy là chỉ vài ba hôm củi trong nhà đã được chất đầy sau chái bếp. Sau đó là đến công đoạn đi cắt lá chuối. Những tàu lá được hơ trên ngọn lửa cho dai và mềm ngả sang màu sậm như những tấm vải được xếp ngay ngắn.

Người dân quê coi ăn Tết là cả một quá trình thưởng ngoạn chơi xuân, là dịp để mở lòng ra bày tỏ tâm tình. Mà bao giờ cũng vậy, công đoạn đầu tiên bắt đầu từ việc chuẩn bị nguyên liệu cho bánh trái. Từng hạt nếp được làm ra từ cánh đồng sâu nơi hốc núi triền khe, từ thửa ruộng ở cồn, ở bãi. Làm được hạt nào phơi phong xong bỏ vào lu, vào hũ hạt đấy, đậy kín nắp lại cất giữ như hạt ngọc trời cho, như ủ lại một làn hương đến từ thinh không.

Hương nếp xanh cho mùa xuân an yên… - Ảnh 1.
Thau nếp trắng được bà ngoại ngâm lá dứa, chuyển sang màu xanh nhạt, toả ra một mùi thơm thơm ngọt ngào mà quá đỗi mơ hồ. Nhìn bàn tay đã chai sần sương gió của ngoại khi vốc lên những hạt nếp xanh nhạt, khi vỗ vào đòn bánh cho nếp lèn chặt vào nhau, khi nhanh tay thắt những sợi lạt… tự dưng thấy thương ngoại. Cuộc đời ngoại cứ lặng lẽ, tần tảo như vậy.

Người người gói bánh, nhà nhà gói bánh, làm bánh. Xóm này qua xóm khác, làng này qua làng khác, bếp được nhóm đỏ rực trong nhà ngoài sân, có khi ra tận đầu ngõ. Những chiếc nồi, chiếc thùng to đùng được bắc lên, lửa củi cháy đỏ hết lòng, từng nồi bánh nước réo sôi sùng sục. Khói tỏa ra khắp mọi con đường làng, lơ lửng bay ra tận ngoài đồng ngoài bãi. Khói bay đến đâu mùi hương nếp ngào ngạt đến đấy. Lan xa, mỏng mảnh mà nồng nàn hơi ấm, mà đủ sức xô giạt từng cơn gió cuối đông giá lạnh, mang cái thông điệp vừa ấm áp reo vui vừa hối hả thúc giục. Tết đang về thật gần!

Hương nếp xanh cho mùa xuân an yên… - Ảnh 2.
Những ngày tiếp theo, trong không khí luôn vương vấn những mùi hương đặc biệt, và đâu đâu cũng ngập màu của Tết. Một thúng nan nâu chứa đầy ăm ắp một thứ nguyên liệu màu trắng ngà, toả ra mùi nồng nồng quen thuộc lắm. Không cần chạy xuống bếp, cũng biết ngoại đã mua liền mấy thúng củ kiệu về chuẩn bị ngâm chua. Cái mùi củ kiệu ấy còn vương bám trên mọi ngóc ngách trong nhà dai dẳng đến vài ngày sau, qua mấy công đoạn ngâm, phơi, cắt... cho đến khi đã yên vị hẳn trong lọ, những củ kiệu trắng tinh, ngon lành, sạch sẽ.

Tiếp đến là mùi măng khô đang luộc trong nồi, màu nâu dịu dàng như màu đất mới sau cơn mưa. Đây là mùi thịt kho hột vịt, nghe thoang thoảng vị béo của mỡ, ánh lên màu cánh gián như ráng chiều. Đây là mùi ngọt gắt của đường cát chưa tan hết trong chảo mứt đang sên, những trái quất được ép hình hoa màu cam rực rỡ. Đây là mùi hoa vạn thọ, hẳn ba vừa mua mấy chậu về đặt trước hiên nhà, vàng ươm hân hoan. Và đây, mùi nhang trầm – hôm nay đã là ba mươi rồi đó, dậy đi thôi để chuẩn bị rước ông bà về ăn Tết với cháu con.

Hương nếp xanh cho mùa xuân an yên… - Ảnh 3.
Lạ vậy đó, mỗi năm Tết lại đến một lần, nhưng lần nào ngửi thấy mùi gạo nếp ngâm lá dứa chuyển sang màu xanh, hay mùi củ kiệu... tôi đều có cảm giác như sắp được đón Tết lần đầu. Phải chăng vì vậy, mà khi nhớ Tết quê nhà, chúng ta không chỉ nhớ màu mai vàng rực rỡ, đào phai thắm hồng, màu dưa hấu đỏ, bánh chưng xanh, mà còn nhớ cả những mùi hương nhẹ tênh mà quấn quýt mãi trong tiềm thức.

Cứ vào ngày 23 tháng Chạp hàng năm, Táo quân sẽ bay về trời, báo cáo tất cả việc làm tốt – xấu của con người để Thiên đình định đoạt công tội, thưởng phạt phân minh.

Cứ vào ngày 23 tháng Chạp hàng năm, Táo quân sẽ bay về trời, báo cáo tất cả việc làm tốt – xấu của con người để Thiên đình định đoạt công tội, thưởng phạt phân minh.

Theo quan niệm dân gian, Táo quân là các vị thần tiên được ông Trời phái xuống để cai quản dưới hạ giới. Không những định đoạt may, rủi, phúc họa cho gia chủ, các vị Táo còn ngăn cản sự xâm phạm của ma quỷ vào thổ cư, giữ bình yên cho mọi người trong nhà. Ngày 23 tháng Chạp, Táo quân lên chầu trời và đến đêm Giao thừa, Táo quân mới trở lại trần gian để tiếp tục công việc trông coi bếp lửa gia đình.

Để ông Táo có phương tiện về chầu trời, người Việt thường chuẩn bị 3 con cá chép sống (hay cá vàng) thả trong chậu nước. Sau khi cúng xong, người ta sẽ đem cá phóng sinh xuống ao, hồ hay sông. Bởi trong tâm thức người Việt, cá chép là loài đã "vượt vũ môn hóa rồng" nên được coi là biểu tượng của sự thăng hoa, an lành và sung túc. Với giới trí thức, cá chép sẽ đem đến công danh, thăng tiến và may mắn…

Phóng sinh cá chép Táo quân sao cho đúng cách - Ảnh 1.

Ảnh: Mạnh Thắng

Giải thích về lý do cũng như ý nghĩa phóng sinh cá chép, ông Nguyễn Cung Hà Phó Chủ nhiệm bộ môn Cận Tâm Lý thuộc Viện Nghiên cứu và Ứng dụng tiềm năng con người; Phó giám đốc trung tâm nghiên cứu và ứng dụng văn hóa Á Đông cho biết: "Các gia đình thả cá chép trong ngày 23 tháng Chạp là dựa trên sự tích cá chép vượt vũ môn và hóa rồng. Trong tất cả các loài sống dưới nước chỉ có cá chép là có thể vượt qua vũ môn lên trời và hoá thành rồng được".

Theo quan niệm dân gian, cá chép phải được thả trước giờ Ngọ (12h trưa ngày 23 tháng Chạp) mới kịp lên thiên đình. Nhiều gia đình thường lựa chọn sông, suối, hồ nước gần nhà để thả cá. Tuy nhiên, tại các thành phố hiện nay, các sông hồ tự nhiên ngày càng trở nên hiếm hoi, hoặc được xây kè xung quanh nên không thuận tiện cho việc thả cá, dẫn đến nhiều người thả cá chép không đúng cách.

Có người đứng từ trên cầu cao quăng cá, ném cá. Lại có người thả cả túi nilon bên trong có cá xuống nước… Như vậy không chỉ làm ô nhiễm môi trường mà còn sai ý nghĩa với phong tục cổ truyền thiêng liêng. Ngoài ra, khi đi phóng sinh cá các bạn cần chọn những ao, hồ nước sạch, không gian rộng và không quá ô nhiễm. Nếu thả cá suống vùng nước ô nhiễm dẫn đến cá không sống được, thì cũng mất đi ý nghĩa nhân đạo của việc phóng sinh.

Phóng sinh cá chép Táo quân sao cho đúng cách - Ảnh 2.
Phóng sinh cá chép Táo quân sao cho đúng cách - Ảnh 3.

Có nhiều người ngoài thả cá còn vứt luôn tro hóa vàng, tàn hương... xuống nước khiến việc phóng sinh mất đi ý nghĩa tốt đẹp. Ảnh: Mạnh Thắng

Hãy xuất phát từ thiện tâm, khi ra chợ cần quan sát và chọn mua những con cá chép khỏe mạnh (bơi nhanh, quẫy mạnh, không tróc vẩy) thì mới sống được lâu ở nơi nước lạ. Không nên gọi điện thoại đặt mua cá trước, mà ra chợ thấy cá thì mua tùy duyên - để tránh việc huy động người bán mua nhiều cá để đáp ứng nhu cầu.

Khi thả cá bạn nên nhẹ nhàng và từ từ để tránh va chạm mạnh làm cá chết. Cách đúng nhất để phóng sinh cá đó là chọn chỗ mép nước gần, nhẹ nhàng nghiêng bát hoặc túi để cá tự quẫy, bơi vào dòng nước. Tâm thái khi đi thả cá rất quan trọng, cần vui vẻ, thoải mái đi phóng sinh. Trong lúc thả cá cũng không cần phải cầu khấn gì cả, chỉ cần đơn giản nghĩ là mình đang đơn thuần cứu vớt chúng là được.

Phóng sinh cá chép Táo quân sao cho đúng cách - Ảnh 4.

Ảnh: Mạnh Thắng

Tại Hà Nội có một số địa điểm thuận tiện cho việc thả cá phóng sinh như: sông Hồng, hồ Tây, hồ Linh Đàm, hồ Ba Mẫu, hồ Thủ Lệ… Dù thả cá chép ở đâu, hãy nhớ bảo về môi trường nước, tuyệt đối không vứt túi ni lông, chân, tàn hương hay các vật dụng thờ cúng khác xuống sông hồ. Nên chọn những hồ được xây kè cẩn thận, có bậc thang lên xuống. Nếu nơi thả cá chưa xây kè nên chọn chỗ có nền đất vững chắc.

Gõ từ khóa và nhấn Enter