Trà hoa được người Việt coi trọng và yêu thích có lẽ bởi hương thơm dịu nhẹ, tự nhiên. Thưởng thức xong chén trà, vị thơm ngọt vẫn còn vương vấn nơi cổ họng làm người ta cảm thấy k

Trà hoa được người Việt coi trọng và yêu thích có lẽ bởi hương thơm dịu nhẹ, tự nhiên. Thưởng thức xong chén trà, vị thơm ngọt vẫn còn vương vấn nơi cổ họng làm người ta cảm thấy khoan khoái lạ lùng.

Mỗi loại hoa có một hương thơm đặc trưng. Ngoài việc dùng hoa để ướp hương, người Việt Nam còn dùng hoa sấy khô để làm trà: hoa hồng. hoa cúc, dâm bụt, ngọc lan, cẩm chướng, kim ngân đến quế hoa, violet, oải hương… Trà hoa hấp dẫn bởi người ta không chỉ thưởng trà mà còn để hà hít hương hoa thơm ngát và cảm nhận được sự ấm áp từ tách trà.

Nói là trà nhưng kỳ thực trong thành phần của các loại trà hoa không hề có một chút lá trà nào cả, mà chủ yếu là vận dụng cách chế biến và hãm uống giống như trà, người ta gọi là "dĩ dược đại trà" (lấy thuốc thay trà). Người xưa thường dùng búp hoa hoặc hoa mới chớm nở, ngắt bỏ đài và cuống hoa, lật úp xuống rồi đem phơi hoặc sấy thật khô, đựng trong lọ kín để dùng dần. Khi dùng, lấy ra một lượng thích hợp đem hãm trực tiếp với nước sôi trong bình kín, sau chừng 10 - 20 phút thì có thể dùng được, uống thay trà trong ngày. Ngoài ra, người ta còn dùng hoa tươi, hoặc cho thêm vào bình hãm một chút lá trà để làm tăng mùi hương và hiệu quả trị liệu.

Mùa Xuân thưởng vị trà hoa - Ảnh 1.
Những ngày Tết với nhiều thịt thà và bánh bánh mứt sẽ khiến bạn cảm giác cơ thể bị quá tải với lượng chất đạm, chất béo dư thừa nhưng bạn có thể có thể khắc phục được những điều khó chịu với những ly trà hoa bổ dưỡng, giúp bạn thanh lọc cơ thể hiệu quả.

Cách pha trà hoa rất đơn giản, chỉ cần cho một ít bông hoa vào cốc, ai uống ngọt cho thêm mật ong hoặc đường phèn, rót nước đun sôi và đậy nắp 2 phút là uống được. Có thể uống nóng hoặc cho đá vào uống lạnh. Khách đến nhà, để cho ly trà thêm đặc biệt, bạn có thể mua thêm táo tầu, long nhãn cho vào cùng, chắc chắn ly trà của bạn sẽ rất được lòng khách.

Trong các loại trà hoa, trà hoa nhài có hương thơm nồng nhất. Uống trà này giúp an tâm, khỏe tỳ, giảm đau dạ dày hoặc tiêu hóa không tốt. Trà hoa nhài cũng rất tốt cho phụ nữ, làm làn da trơn láng, dung nhan sáng ngời và giảm đau bụng kinh.

Còn trà hoa cúc có tác dụng dưỡng gan, cân bằng gan, thanh lọc gan và sáng mắt, đặc biệt thích hợp uống vào mùa xuân. Đồng thời còn có tác dụng bài trừ độc tố, mạnh khỏe có thể, trừ trà giảm nhiệt, thông phong thanh nhiệt, lợi hầu tiêu viêm, sưng, có công hiệu chống lại hoặc bài trừ các chất hóa học có hại tích tụ trong cơ thể hoặc các tia phóng xạ.

Mùa Xuân thưởng vị trà hoa - Ảnh 2.
Trong khi đó, trà hoa hồng tính ôn, hàm chứa phong phú vitamin, có công dụng hoạt huyết điều kinh, thông gan thoáng khí, cân bằng nội bài tiết, đồng thời có tác dụng điều chỉnh và cân bằng gan, dạ dày, tiêu trừ mệt mỏi, cải thiện thể chất. Ngoài ra, trà hoa hồng còn có tác dụng giảm nhẹ bệnh huyết quản tim, làm đẹp, dưỡng dung nhan, giúp ích cải thiện da khô, tẩy trừ vết thâm nám trên da…

Chỉ với những búp hồng nhỏ được phơi khô, khi uống rửa nhanh qua nước nóng một lần rồi cho vào bình nước thật sôi. Tinh chất hoa hồng tỏa hương thơm nhè nhẹ cho người ta cảm giác sảng khoái, bâng khuâng… Không chỉ đơn thuần là việc uống trà, trà hoa mang trong mình những nét đẹp tinh tế thể hiện văn hóa trà Việt.

Mùa Xuân thưởng vị trà hoa - Ảnh 3.
Người Việt coi uống trà là dịp để hoàn huyên, tâm sự… qua đó thể hiện tình cảm giữa người với người. Cách thưởng trà cũng nói lên tính cách con người. Thưởng trà hoa phải chậm rãi, uống từng ngụm nhỏ mới cảm nhận hết được dư vị của hương hoa, đất trời và những sắc màu tươi tắn của cuộc sống. Bởi trà hoa là sự kết hợp tinh tế của hương, vị và sắc. Cũng chính sự cầu kì và cái tâm của người ướp trà hoa nên việc pha trà cũng phải chú tâm, thưởng trà cũng phải thong thả, không nên gấp gáp.

Băng Hảo

Nhớ bếp củi là nhớ cảnh hì hụi nhen nhen nhóm nhóm, cúi xuống chu miệng thổi thổi để nhóm lửa. Nhớ bếp củi là nhớ những ngày kiếm được củ khoai củ sắn, vùi sâu trong bếp mà nướng,

Nhớ bếp củi là nhớ cảnh hì hụi nhen nhen nhóm nhóm, cúi xuống chu miệng thổi thổi để nhóm lửa. Nhớ bếp củi là nhớ những ngày kiếm được củ khoai củ sắn, vùi sâu trong bếp mà nướng, khi lôi ra còn nóng hôi hổi...

Khoái nhất là khi lửa đã cháy phừng phừng, ngồi sát vào ngọn lửa, xoa xoa hai bàn tay cho ấm. Tàn lửa bắn như pháo hoa và củi đang cháy nổ lách tách như reo. Má chị, má em hồng như cà chua chín. Nhìn bóng mẹ in vào bức tường phên lặng im như nét vẽ mà suy nghĩ miên man. Cái lạnh căm căm ngập ngừng dừng ngoài cửa bếp.

Nhớ bếp củi là nhớ bà, nhớ mẹ, nhớ những kho tàng thơ và chuyện cổ tích. Nghe chuyện cổ tích bên bếp củi đang bập bùng cháy thú vị không thể nào tả nổi. Lũ trẻ con mỗi đứa ôm một bên đầu gối mẹ, mắt nhìn vào vách bếp. Ở đó có những cái bóng đang nhảy nhót. Bóng bố mẹ, bóng con, bóng cái thúng đựng trấu, cái thùng đựng gạo, cái đòn gánh dựng bên đống củi... Những cái bóng trên vách bếp là cả một thế giới thần tiên khác lạ trong lời mẹ kể.

Tết về, nhớ bếp củi của mẹ - Ảnh 1.
Vài ngày giáp tết, bếp lửa nhà nào nhà nấy của người dân Việt đều ấm áp nồi bánh chưng xanh. Trong kí ức tuổi thơ tôi, vẫn luôn nghĩ về những cái Tết đặc biệt với những đêm trông bánh, thả những chiếc bánh con con tự tay gói vào chờ tới lúc nào bánh chín mới toan đi ngủ, không biết đến cuộc sống bộn bề. Những chiếc bánh bé xíu trẻ thơ là những niềm vui gói lại, là cả những đợi chờ một cái Tết đoàn viên ấm áp.

Mẹ gói bánh xong, một bếp lửa "cỡ đại" được nhen lên. Lửa đun bánh được lấy ra từ bếp nhà thường ngày vẫn nấu, nay chuyển sang bếp mới như là 1 sự tiếp lửa 1 năm cho 1đêm cuối cùng đầy ý nghĩa. Nhưng hòn than đặt trên bẹ mo cau khô cháy rào rạo bởi cơn gió đông đậm lạnh ùa qua cửa. Củi trong bếp cũng bắt đầu rực sáng. Bởi củi để đun là thứ củi gộc chắc, nhiều than. Những thanh củi khô được lựa chọn từ lâu, mẹ để dành cho luộc bánh chưng ngày Tết.

Và thế là mùi Tết bắt đầu lan toả. Đó là mùi hăng hắc cay cay của khói khói bếp, củi cháy. Là mùi của nồi nước sôi lục bục cứ tan trong không gian, bám chặt vào người. Mỗi khi người lớn mở nồi, mùi bánh qua lớp lá dong tỏa ngào ngạt… Mùi Tết chúng tôi nâng niu cầm trên tay, khi mẹ chia cho mỗi đứa một chiếc bánh chưng nho nhỏ xinh xinh, được xâu bằng chiếc lạt dài…

Mẹ bảo: "Chỉ mấy cành củi khô nhặt trong vườn là đủ làm nên cái Tết. Không có củi sao luộc được bánh chưng, sao nấu được nồi xôi… cho ra xôi!" Ừ, mà đúng là như vậy! Xôi nấu bằng bếp ga, bằng nồi cơm điện... ăn thấy khác lắm. Nấu bằng bếp củi, xôi chín đều, mùi thơm hơn và đặc biệt là lớp xôi dưới đáy nồi cháy đều mà giòn rụm... Để rồi lũ trẻ con chan miếng nước thịt kho ăn ngon tê đầu lưỡi, ăn miếng này rồi lại muốn ăn tiếp thêm miếng nữa, ăn cho đến no nê mà miệng vẫn cứ muốn ăn thêm.

Tết về, nhớ bếp củi của mẹ - Ảnh 2.
Ở thành phố không có bếp củi. Nấu cơm, cứ nhìn ngọn lửa xanh lét của bếp gas mà tự nhiên thấy lạnh lẽo quá chừng. Lắm lúc mơ hồ nghe tiếng gió mùa đông ngoài cửa, thấy thèm mùi khoai nướng và một bếp củi rực rỡ những tàn lửa bắn pháo hoa. Thèm nắm tay bố, tay mẹ, tay em để thấy hơi ấm tỏa, không từ bếp lửa mà từ những tiếng cười. Để thấy ánh lửa trong mắt bố, trong mắt mẹ lung linh, lung linh...

Lưu Hà

Gõ từ khóa và nhấn Enter