Đã có nhiều chương trình hành động sau khi Việt Nam gia nhập WTO, nhưng còn thiếu trọng tâm và hiệu quả.
Đó là quan điểm của hầu hết các đại biểu khi tham gia hội thảo tham vấn báo cáo “Thể chế thực thi và giám sát thực hiện chương trình hành động của Chính phủ sau khi Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới - WTO” của nhóm tư vấn cấp cao, ngày 15/8 tại Hà Nội.
Số liệu từ hội thảo cho biết, mặc dù tỷ lệ bộ ngành, địa phương có chương trình hành động hậu WTO là khá cao (trên 80%) nhưng hầu hết lại được ban hành trong năm 2008. Đến hết ngày 30/6/2008, đã có 18/21 bộ, ngành và 53/64 tỉnh, thành phố chính thức ban hành chương trình hành động.
Tuy nhiên, theo nhiều chuyên gia, việc xây dựng chương trình hành động tại các bộ ngành, đặc biệt là ở địa phương thực hiện theo phong trào… sao chép lẫn nhau, không có cơ sở khoa học. Trong đó, nhiều địa phương xây dựng chương trình hành động cho mình bằng cách… bê y nguyên các điểm trong chương trình hành động của Chính phủ!
Ông Mai Thanh Hải - Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài - phân tích, nhược điểm lớn nhất trong chương trình hành động của các bộ, địa phương là thường mang tính ứng phó và đối phó nhiều hơn.
“Thêm nữa, sự phối hợp giữa các ngành các bộ, giữa trung ương và địa phương về chương trình hành động rất yếu và rời rạc”, ông Nguyễn Viết Vinh, đại diện Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, nói.
Thực tế, nhiều địa phương không nêu rõ được lợi thế của địa phương mình nên "rập" nguyên chuơng trình hành động của Chính phủ, hay của các địa phương khác. Ví dụ, tỉnh Quảng Nam xây dựng chương trình hành động với những chỉ tiêu giống Tp.HCM, trong khi Quảng Nam có lợi thế phát triển nông nghiệp, còn Tp.HCM đang phát triển mạnh về công nghiệp và dịch vụ.
Mặt khác, theo ông Mai Thanh Hải, chương trình hành động của các địa phương cũng như các bộ không thể hiện được tính liên kết vùng, liên kết ngành; còn có tính chất khép kín, biệt lập.
Nhiều đại diện đồng quan điểm, có quá nhiều chương trình hành động hậu WTO tại các bộ, địa phương, nhưng còn “tràng giang đại hải”, thiếu tập trung, không thể hiện rõ chủ trương nhất quán.
Dù là mắt xích quan trọng của các tập đoàn quốc tế, song Việt Nam không thể chỉ dựa vào chi phí thấp, năng lực gia công hay mạng lưới FTA để giữ vững vị thế. Trong bối cảnh chuỗi cung ứng tái cấu trúc, nhà mua hàng hiện ưu tiên những hệ sinh thái đáp ứng đồng thời các tiêu chuẩn về chất lượng, tốc độ, khả năng chống chịu, tăng trưởng xanh và năng lực công nghệ...
Một doanh nghiệp có đơn hàng quốc tế nhưng thiếu vốn lưu động, không đủ nguồn lực nâng cấp nhà máy, khó phòng ngừa biến động tỷ giá hoặc không thể đáp ứng yêu cầu ESG sẽ khó trở thành nhà cung ứng dài hạn...
Triển lãm Kết nối Chuỗi cung ứng hàng hóa quốc tế (Viet Nam International Sourcing Expo - VIS 2026) không chỉ là nơi kết nối người mua và người bán, mà còn giúp doanh nghiệp “nghe” được nhu cầu của thị trường để điều chỉnh sản xuất, nâng chất lượng, chuyển đổi xanh và gia tăng giá trị...
Trong bối cảnh các thị trường truyền thống như Hoa Kỳ, EU và một phần Nhật Bản suy yếu, Trung Quốc - Hồng Kông cùng khối ASEAN đang trở thành động lực chính giúp duy trì đà tăng trưởng của ngành thủy sản Việt Nam...
Hệ thống cảnh báo nhanh của Liên minh châu Âu (RASFF) ghi nhận 10 trường hợp nông, thủy sản Việt Nam vi phạm quy định an toàn thực phẩm trong tháng 7 và tháng 8/2026, đặt ra yêu cầu cấp thiết về siết chặt kiểm soát chất lượng xuất khẩu...
Để thực hiện Nghị quyết số 19-NQ/TW, cũng trong ngày 28/7/2026 Bộ Chính trị đã ký ban hành Chương trình hành động thực hiện Nghị quyết với 40 chỉ tiêu và 51 nhiệm vụ, giải pháp cụ thể.
Giá nhà vẫn là một trong những bài toán lớn của thị trường bất động sản. Nhưng phía sau câu chuyện giá nhà là một vấn đề rộng hơn: làm thế nào để người dân thực sự có cơ hội tiếp cận một nơi ở phù hợp?