
Tiến sĩ Nguyễn Quang A - chuyên gia kinh tế cho rằng, ở xã hội tiên tiến người ta đúc kết “không thể có dân chủ chừng nào người dân chưa thể nộp thuế”. Ở Việt Nam, người dân cũng không ngại nộp thuế, cái sợ nhất là không công bằng.
Theo ông, các được và chưa được ở Dự thảo Luật này là gì?
Điều cơ bản của dự luật thuế thu nhập cá nhân nhưng không phải ai cũng hiểu là thuế này đánh vào thu nhập, không phải chỉ là thu nhập cao nữa. Cái tên dự luật đã nói đủ căn bản nội dung của nó. Nên mức khởi điểm tính từ 0-5 triệu đồng. Ngoài những băn khoăn về mức sống có giảm hay không khi chưa đủ sống đã phải nộp thuế thì dự thảo luật thuế mới này còn có một ý nghĩa rất quan trọng.
Nó đã tiến đến mệnh đề từ lâu có mặt ở nước ngoài: “Có hai điều không thể tránh được, đó là thuế và cái chết”. Ai cũng phải nộp thuế, từ anh thư ký xã đến Chủ tịch nước, vấn đề là kiểm soát thu nhập thế nào. Khi phải đóng thuế, người dân sẽ ý thức được nhà nước này là của tôi, bộ máy, ông kia đi công tác đang tiêu tiền của tôi.
Đó là tiền đề cho những đòi hỏi xã hội để tiến tới một nhà nước phục vụ, nơi đó công chức phải thực là công bộc, nếu không sẽ bị phản ứng. Vì lẽ này người nước ngoài sau khi đóng thuế họ cũng đúc kết: “Không thể có dân chủ chừng nào người dân chưa thể nộp thuế”.
Nhiều ý kiến cho rằng Dự thảo Luật Thuế thu nhập cá nhân vẫn nhằm vào đối tượng đang nộp thuế nhiều hiện nay, vẫn “nắm người có tóc" và chưa đầu tư thỏa đáng để mọi khoản thu nhập đều phải nộp thuế, ý kiến của ông như thế nào?
Cái đó chắc họ muốn làm cũng không làm được. Ai cũng biết với một số đối tượng, những khoản thu nhập ngầm mới là thu nhập chính. Nhưng không ai kiểm soát được nguồn thu này trong một nền văn hóa tiền mặt như hiện nay. Tại các nước tiêu dùng trên 1.000 USD thì không ai nhận tiền mặt. Cùng đó là chế độ kiểm soát cuối nguồn rất gắt, như anh tham ô tôi không phát hiện ra, nhưng khi anh mua nhà, con anh mua, anh phải khai nguồn gốc số tiền. Không chứng minh được thì bị tịch thu.
Ở ta trình độ phát triển thấp nên sự kiểm soát thu nhập rất khó, chỉ có thể nắm “người có tóc” nên trốn thuế khá tràn lan, có thể thấy ở nhiều nơi, nếu không muốn nói là mọi nơi.
Đó là điều không công bằng đối với người đang nộp thuế?
Lẽ dĩ nhiên nếu số người nộp thuế nhiều lên thì nguồn thu sẽ nhiều lên, áp lực thu thuế không dồn vào người lao động quá nhiều.
Mức khởi điểm bằng 0 để mọi người đều phải nộp thuế đã đành. Nhưng tỷ lệ đánh thuế từ 5% trở lên khiến nhiều người có thể nghĩ là “ăn xổi”, do ngành thuế lo mất nhiều khoản thu khi vào WTO nên phải... tận dụng thuế thu nhập để bù lại?
Không nắm được thu nhập thực của người ta mà cứ muốn thu thì rất khó thu được nhiều. Vì vậy, việc đầu tiên ngành thuế nên làm để tăng nguồn thu, theo tôi, phải là... hạ thuế xuống mặc dù mức hiện nay không phải là cao. Mục tiêu hạ để mỗi người đều đóng, nhẹ thôi, để người ta thấy đơn giản như quyên góp từ thiện, hay đóng đảng phí, thì họ sẽ tự nguyện. Sau đó, khi đại đa số người dân đã đóng thuế rồi thì chỉ nhích lên một tí sẽ cho một khoản thu rất lớn. Đó là cách đánh thuế có tầm chiến lược.
Người dân Việt Nam nói chung chưa có thói quen nộp thuế. Vì thói quen, vì thuế không đi đôi với quyền đòi hỏi và vì họ thấy có kẻ trốn thuế cũng chẳng sao.
Tôi nghĩ nếu ta tiến tới được sự công bằng trong nghĩa vụ nộp thuế, mọi người đóng thuế thành nếp, họ cảm thấy tiền thuế ngay lập tức quay lại phục vụ họ trong việc nâng cao chất lượng giao thông, chất lượng quản lý vệ sinh thực phẩm, nâng cao hạ tầng cuộc sống thì tất cả sẽ không ngại. Họ cảm thấy đóng thuế tay này, thu lợi ích lại từ tay kia thì tôi nghĩ sẽ rất ít người trốn, sẽ có tâm lý tự giác thực hiện nghĩa vụ thuế, coi trọng người đóng thuế, căm ghét kẻ trốn thuế.
Tóm lại không sợ không thu được thuế, chỉ sợ không công bằng.
Với khởi điểm là 0-5 triệu, công chức nào cũng phải nộp thuế thì điều quan trọng nhất là phải công khai thu nhập, kể cả người có chức vụ cao?
Đã là công dân thì phải nộp thuế, dù ở chức vụ nào, đó là lẽ đương nhiên. Nên cùng việc tiến tới chính sách thuế kiểm soát tốt, công bằng hơn, phải minh bạch hóa thu nhập các quan chức và có biện pháp trừng trị bất cứ ai trốn thuế thì người dân mới vui lòng nộp thuế. Công khai hóa không chỉ lợi cho nhà nước pháp quyền mà cảm quan thấy VIP cũng phải nộp thuế thì dân cũng vui lòng đóng thuế hơn.




Bộ Tài chính đề xuất kéo dài thời hạn nộp một số loại thuế và tiền thuê đất trong năm 2026 với tổng quy mô ước tính khoảng 125.000 tỷ đồng. Giải pháp này nhằm tạo thêm dư địa tài chính cho doanh nghiệp và người dân, qua đó góp phần duy trì đà phục hồi và thúc đẩy tăng trưởng kinh tế...
Cơ quan thuế cảnh báo tình trạng gian lận hoàn thuế đang gia tăng trên môi trường số với nhiều thủ đoạn tinh vi, lợi dụng đặc tính ẩn danh và xuyên biên giới của thương mại điện tử. Qua công tác giám sát, 5 kịch bản gian lận được chỉ rõ, đặt ra yêu cầu cấp thiết phải siết chặt quản lý và tăng cường kết nối dữ liệu liên ngành…
Bộ Tài chính đề xuất phân chia người nộp thuế thành ba nhóm theo mức độ tuân thủ và rủi ro, nhằm phục vụ quản lý thuế dựa trên dữ liệu. Cơ chế này giúp xác định mức độ ưu tiên, phân bổ nguồn lực phù hợp và áp dụng biện pháp quản lý tương ứng với từng nhóm, qua đó nâng cao hiệu quả giám sát và hỗ trợ người nộp thuế…
Trước những thông tin bác bỏ quy định ngân hàng phải cung cấp thông tin tài khoản người nộp thuế, Cục Thuế khẳng định nội dung này vẫn được giữ nguyên. Điều này nhằm tăng cường hiệu quả quản lý, đồng thời bảo đảm tuân thủ pháp luật về thuế và phòng ngừa rủi ro thất thu ngân sách...
Tình hình thu ngân sách nhà nước trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa trong 5 tháng đầu năm 2026 ghi nhận mức tăng trưởng vô cùng khả quan. Theo báo cáo mới nhất từ Ủy ban nhân dân tỉnh, tổng thu ngân sách toàn tỉnh ước đạt 26.499,2 tỷ đồng, tăng trưởng 12,6% so với cùng kỳ năm trước và đã xuất sắc hoàn thành 51,3% dự toán năm được giao.
Trên chặng đường 35 năm hình thành và phát triển, Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy, trước đây là Thời báo Kinh tế Việt Nam, đã không ngừng nỗ lực tập trung vào các sản phẩm báo chí chất lượng, chuyên sâu, gắn chặt với thực tiễn của doanh nghiệp, lắng nghe những khó khăn, rào cản về chính sách đang tác động đến sự phát triển của doanh nghiệp, từ đó đưa ra kiến nghị, giải pháp nhằm tháo gỡ những bất cập ở cả cấp độ chính sách vĩ mô lẫn hoạt động sản xuất kinh doanh, thực hiện sứ mệnh phản ánh và đồng hành cùng tiến trình phát triển của đất nước.
Nhận diện đầy đủ các cơ hội, thách thức mà khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số đặt ra cho việc xây dựng mô hình phát triển Việt Nam, gắn tăng trưởng kinh tế với đổi mới quản trị quốc gia và cải thiện chất lượng đời sống nhân dân đang là vấn đề quan trọng được cấp thiết làm rõ.