
Người Nhật Bản đang cất giữ 300 tỷ USD trong nhà và số tiền này có thể sẽ tiếp tục nằm nguyên chỗ cũ, trừ phi xảy ra một cuộc khủng hoảng lớn - hãng tin CNBC dẫn lời một chuyên gia.
“Số tiền trên đã nằm một chỗ quá lâu. Rất khó để biết điều gì có thể khiến người Nhật đem số tiền này ra tiêu”, chuyên gia kinh tế trưởng Yasunori Ueno của công ty chứng khoán Mizuho Securities phát biểu.
Năm ngoái, Bộ trưởng Bộ Tài chính Nhật Taro Aso đã thu hút sự chú ý của dư luận khi tuyên bố người Nhật đang “ngồi trên” 880 tỷ Yên, tương đương 7,33 tỷ USD, tiền mặt. Báo chí Nhật khi đó đưa tin nói rằng người dân nước này đang cất giữ số tiền này “dưới đệm”.
Tuy vậy, theo chuyên gia Ueno, con số mà Bộ trưởng Bộ Tài chính Nhật đưa ra là dựa trên số tiền mà người Nhật gửi ngân hàng trong nước, thay vì số tiền họ cất giữ tại nhà riêng. Theo ước tính của ông Ueno, lượng tiền mặt mà các hộ gia đình Nhật đang cất giữ tại nhà là khoảng 36 nghìn tỷ Yên, tương đương 301 tỷ USD.
“Số tiền này giống như một tảng băng không chịu tan, chỉ nằm bất động ở đó”, chuyên gia kinh tế trưởng Hideo Kumano thuộc Viện nghiên cứu Dai-ichi Life (DLRI) phát biểu.
Ở nhiều quốc gia, giữ tiền mặt ở nhà đồng nghĩa với nền kinh tế ngầm, nhưng người Nhật lại có những lý do chính đáng để làm vậy.
“Trong bối cảnh giảm phát, tiền mặt là vua”, chuyên gia Kumano phát biểu. Tuy vậy, ông Kumano cũng nói rằng, một phần số tiền mà người Nhật đang giấu ở nhà có thể nhằm mục đích trốn thuế.
Gửi tiền vào ngân hàng ở Nhật hiện nay không đem lại tiền lãi. Thậm chí một tài khoản tiết kiệm 10 năm chỉ cho mức lãi suất 0,1-0,15%, tức là cứ 10.000 USD mới nhận được 1 USD tiền lãi.
“Tại sao lại phải gửi tiền ngân hàng nếu như không có lãi. Đem tiền đi gửi chỉ mất công”, ông Kumano phát biểu.
Chuyên gia Ueno cho biết, làn sóng nắm giữ tiền mặt đầu tiên ở Nhật Bản diễn ra sau đợt vỡ bong bóng tài sản vào thập niên 1990 và Ngân hàng Trung ương Nhật (BoJ) bãi bỏ một phần chính sách bảo lãnh tiền gửi. Theo chuyên gia này, đã có khoảng 24,5 nghìn tỷ Yên tiền mặt nằm ngoài “radar” của nền kinh tế chính thức trong thời gian từ 1993-2003.
Giới phân tích cho rằng, chỉ trong trường hợp xảy ra một cuộc khủng hoảng lớn - chẳng hạn siêu lạm phát và các dòng vốn ồ ạt chảy khỏi Nhật khiến đồng Yên mất giá mạnh - thì các hộ gia đình Nhật mới có thể dừng nắm giữ tiền mặt.
“Nếu đồng Yên mất giá mỗi năm 20% so với đồng USD, chẳng hạn đến mức 200 Yên mới đổi được 1 USD, thì mọi người sẽ lo ngại về việc giữ Yên, và họ sẽ tới ngân hàng để chuyển tiền ra nước ngoài”, ông Ueno phát biểu. Tỷ giá đồng Yên hiện ở mức hơn 120 Yên tương đương 1 USD.
Cách đơn giản nhất để giải quyết tình trạng vốn “chết” trong các hộ gia đình Nhật là tăng lãi suất. Nhưng nếu làm vậy, Chính phủ Nhật sẽ mất khả năng trả lãi nợ công.
Theo dữ liệu của Tổ chức Hợp tác và Phát triển kinh tế (OECD), nợ công của Nhật sẽ lên tới 232,5% GDP trong năm nay, so với tỷ lên 188% của Hy Lạp - tâm “bão nợ công” châu Âu. Nhật Bản hiện là một trong những quốc gia có tỷ lệ nợ công/GDP cao nhất thế giới.
Liên minh châu Âu (EU) vừa đưa ra quyết định áp mức phạt 890 triệu euro, tương đương 1 tỷ USD, lên Google, trên cơ sở cáo buộc công ty Mỹ này ưu ái các dịch vụ của chính mình...
Việc Samsung Electronics nhượng bộ các cuộc phản đối của công đoàn và đồng ý trả khoản thưởng hơn 400.000 USD cho một số nhân viên đang thúc đẩy làn sóng đòi chia sẻ lợi nhuận tại nhiều doanh nghiệp Hàn Quốc...
Airbus đang tăng tốc phát triển thế hệ máy bay thân hẹp mới với mục tiêu ra mắt vào năm 2030, tích hợp nhiều công nghệ giúp giảm 20-30% mức tiêu thụ nhiên liệu. Song song đó, tập đoàn hàng không châu Âu cũng đẩy mạnh phát triển động cơ hydro, chuẩn bị cho kỷ nguyên hàng không phát thải thấp và cuộc cạnh tranh công nghệ ngày càng quyết liệt trên toàn cầu…
Theo nghiên cứu của tờ Nikkei Asia, tổng nghĩa vụ tài chính ngoài bảng cân đối kế toán của 5 tập đoàn công nghệ hàng đầu của Mỹ tăng gấp 8 lần trong vòng 4 năm khi các doah nghiệp này đẩy mạnh đầu tư vào trí tuệ nhân tạo (AI)...
Giữa lúc ngành công nghiệp thép của Anh đối mặt với nhiều thách thức, Chính phủ Anh đã có một động thái chiến lược là quốc hữu hóa hãng thép British Steel...
Tổng lượng phát thải ròng của Việt Nam liên tục tăng qua các giai đoạn, ước tính lượng phát thải ròng năm 2030 là 927 triệu tấn, năm 2050 là 1.500 triệu tấn. Như vậy, để đạt được mục tiêu Net Zero thì nhu cầu sản xuất và cung ứng, bù trừ tín chỉ carbon là khá lớn.
Việc chuẩn bị đầy đủ về thể chế, năng lực kỹ thuật và nguồn lực là điều kiện tiên quyết để tham gia hiệu quả, minh bạch vào thị trường carbon toàn cầu. Đó là khẳng định của Phó Cục trưởng Cục Biến đổi Khí hậu, Bộ Nông nghiệp và Môi trường Nguyễn Tuấn Quang.