09:12 01/02/2011

Khi Quốc hội không chỉ “thông qua”

Hà Thi

Năm 2010 nghị trường đã để lại nhiều ấn tượng sâu đậm, cũng là năm Quốc hội đã “lấy lòng” cử tri rất thành công

Các phiên chất vấn tại Quốc hội ngày càng sôi nổi, hấp dẫn.
Các phiên chất vấn tại Quốc hội ngày càng sôi nổi, hấp dẫn.
Kỳ họp cuối năm 2010 của Quốc hội vừakết thúc ít ngày, một vị đại biểu không giấu được tâm tư, sau khi ôngđi tiếp xúc cử tri ở hai nơi. Trong khi cử tri tại một nơi “phê” Quốchội “truy” Thủ tướng và các bộ trưởng “ác quá”, thấy khác quá, lạ quá.Thì cử tri nơi khác lại “chê” Quốc hội “hiền quá”, nên nhiều vấn đề rấtbức xúc đã đặt ra nhiều lần mà vẫn chẳng đi được đến cùng.

“Nỗibuồn” của vị đại biểu kể  trên có lẽ đưa đến một thông điệp trái ngượcvề cảm giác. Đó là cử tri -  những người trực tiếp cầm lá phiếu bầu rađại biểu Quốc hội - đã không thờ với hoạt động của những người đại diệncho mình. Và bởi, Quốc hội đã “gần dân” hơn, không chỉ bởi những quyếtđịnh hợp lòng dân mà còn bởi vì đã tạo được sự cộng hưởng và tác độnglan tỏa, như nhận xét của nhiều vị đại biểu Quốc hội dày dạn kinhnghiệm nghị trường.

Hay, nói như Chủ tịch Quốc hội Nguyễn PhúTrọng tại cuộc tiếp xúc cử tri Hà Nội sau kỳ họp thứ tám, “trước nhữngvấn đề lớn của đất nước, hình như bây giờ bớt đi cái tiếng Quốc hội chỉbấm nút hoặc giơ tay”.

Không thông qua…

Dùnửa năm đã qua, nhưng cái khoảnh khắc bảng điện tử tại hội trường Quốchội hiện số đại biểu nhấn nút tán thành dự án đường sắt cao tốc dừnglại ở con số 185 (chiếm 37,53% số đại biểu có mặt) không chỉ khiếnkhông khí nghị trường như nén lại, mà còn làm sững sờ hàng triệu cửtri.

Khi, chỉ vài phút sau đó thông điệp Quốc hội không tánthành chủ trương đầu tư đường sắt cao tốc đã tràn ngập trên các trangbáo mạng. Ban đầu chỉ là dòng tin nhanh, sau đó là diễn biến của từnglần biểu quyết, rồi dần dần tái hiện cả  các quan điểm nhiều chiều từquá trình thảo luận tại tổ, tại hội trường, gửi phiếu xin ý kiến, dựthảo nghị quyết, và cả những phỏng vấn bên lề, dư luận xã hội…

Sựquan tâm đặc biệt như vậy không hẳn chỉ vì số tiền của siêu dự án nàylên tới hơn 56 nghìn tỷ đồng, tức là khoảng 50% GDP của quốc gia trongmột năm. Mà, còn vì ngay từ khi khởi động, dự án này đã vấp phải nhiềuý kiến phản đối khá dữ dội.

Thứ nữa là cái “sự lạ” khi Quốc hộithảo luận tại hội trường về dự án đã mang danh “quá lãng mạn” ngay từkhi được thảo luận tại tổ. Vẫn biết là trong số các vị đại biểu đangnắm trong tay quyền quyết định với siêu dự án này nhiều người đã từngđi và từng được mời đi tham quan để trải nghiệm cảm giác đi tàu cao tốcở nước ngoài. Song, vẫn không thể không ngạc nhiên khi một “ông nghị”dõng dạc phát biểu “tôi thấy những nơi có chỉ số IQ cao thì họ có đườngsắt cao tốc, Việt Nam ta cũng có chỉ số IQ cao” ngay đầu phiên thảoluận.

Và rồi ý kiến tiếp nối ý kiến, ủng hộ rất mạnh mẽ, khôngủng hộ cũng rất quyết liệt, nhiều cung bậc của lý lẽ và của cả cảm xúcđã được bộc lộ. Dồn nén cả một ngày thảo luận tại hội trường, vị đạibiểu nhấn nút phát biểu sau cùng tức cảnh sinh …thơ: “Rằng hay thì thậtlà hay, nhưng mà bấm nút kỳ này rất lo”.

Quả thật là không thểnào không lo cho được, bởi sau khi Phó thủ tướng thường trực Chính phủtrả lời chất vấn trực tiếp với sự quả quyết “không thể không làm đườngsắt cao tốc” cùng những giải thích cặn kẽ cho thấy “tiền không đáng lo”vẫn chỉ có 148 đại biểu đồng ý hoàn toàn với phương án xây dựng đườngsắt cao tốc Hà Nội – Tp.HCM tại phiếu xin ý kiến.

Nhưng, dườngnhư việc đã trình mà không thông qua chưa có  tiền lệ nên dù phiên bếmạc của kỳ họp thứ bảy chưa kết thúc, phần biểu quyết cũng chưa diễn rathì đề cương báo cáo với cử tri sau kỳ họp đã có sẵn nội dung “Quốc hộiđã thông qua chủ trương đầu tư dự án đường sắt cao tốc Hà Nội – Tp.HCM”.

Đểđến khi số đại biểu nhấn nút thuận trên bảng điện tử không  vượt qua50% thì một văn bản “đính chính” lại cấp tốc được gửi cho đại biểu Quốchội. Sự “chu đáo” như vậy của chính những người trong cuộc càng chứngtỏ tâm lý “cứ trình là tất nhiên sẽ thông qua” đã ăn sâu vào nếp nghĩ,không chỉ của dư luận xã hội.

Bất ngờ lớn đến đâu cũng đến hồilắng xuống. “Sự kiện” cơ quan quyền lực cao nhất “lắc đầu” với dự ánlớn nhất từ  trước đến nay về quy mô, giải phóng mặt bằng, huy động quỹđất, vốn và thời gian, khi tiếp xúc cử tri đã được Chủ tịch Quốc hộinhìn nhận như dấu ấn “sự trưởng thành của hai bên”, cả Quốc hội vàChính phủ.

Chủ tịch Quốc hội cũng đặc biệt nhấn mạnh đến yếu tố“lòng dân” khi quyết định những vấn đề quan trọng của đất nước, mà dựán đường sắt cao tốc chỉ là một ví dụ cụ thể.

Ông cho rằng, dưluận chung đồng tình với việc dừng dự án, còn nếu làm tiếp thì sắp tớiChính phủ phải tiếp tục nghiên cứu. Tầm nhìn chiến lược thì ủng hộ,nhưng phải tính đến điều kiện thực hiện chiến lược, đặc biệt là có đượclòng dân ủng hộ hay không.

Dù vậy, một số cử tri vẫn không giấunổi băn khoăn “không biết kỳ họp tới có bị sức ép không, có thông quadự án này không?”. Băn khoăn này cũng bởi, xưa nay Quốc hội vẫn bị“mang tiếng” là việc gì cũng “thông qua”.

…và không xuê xoa

Nhữngtưởng khó có thể có kỳ họp nào “vượt qua” được ấn tượng quá mạnh mẽ vềviệc Quốc hội không thông qua chủ trương xây dựng đường sắt cao tốc tạikỳ họp thứ bảy. Vậy mà kết thúc kỳ họp thứ tám sau đó, không ít cử triquả quyết rằng đây mới là kỳ họp “sôi nổi nhất, chất lượng nhất, nóngnhất”.

Đầu tháng 12/2010, khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội họp rútkinh nghiệm, cũng có một số ý kiến đề nghị phải nhấn mạnh kỳ họp Quốchội thứ tám là kỳ họp “chất lượng nhất”. Song, ý kiến khác cho rằngthật khó có cơ sở để cho là “nhất”, bởi mỗi kỳ mỗi vẻ, song đều để lạiấn tượng khó phai.

Dù chưa đạt được sự thống nhất cao trong nhậnđịnh, song như vậy cũng đã đủ để thấy hoạt động nghị trường năm qua đãđể lại ấn tượng sâu đậm đến thế nào.

Nhất là, trước kỳ họp cuốinăm, khá nhiều “dự đoán” nhỏ to rằng chẳng mấy thời gian nữa sẽ kếtthúc nhiệm kỳ khóa 12 nên Quốc hội sẽ không tránh khỏi cảnh “chợchiều”. Chương trình của kỳ họp cũng không có nội dung nào nóng nhưkhai thác bauxite hay đường sắt cao tốc, gần như chỉ có những báo cáo“xuân thu nhị kỳ” về kinh tế, xã hội, ngân sách...

Thế nhưng,theo dõi liên tục nhiều kỳ thì rất dễ nhận thấy một trong những điềulàm nên sự sôi nổi, chất lượng của kỳ họp này như nhiều nhận xét của cảcử tri và đại biểu chính là “mạch” nghị trường.

Bên cạnh vấn đềcòn nguyên tính “thời sự nóng hổi” là hậu quả nghiêm trọng (từ dùng củaThủ tướng Chính phủ - PV) do những việc làm sai trái của lãnh đạo Tậpđoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam (Vianashin) gây ra thì đường sắt caotốc Hà Nội – Tp.HCM, nỗi lo bùn đỏ từ các dự án khai thác bauxite TâyNguyên cùng nhiều vấn đề khác vẫn tiếp tục được đặt ra, sâu sắc hơn vàquyết liệt hơn.

Bởi như lời một vị đại biểu Quốc hội đã trảlời phỏng vấn VnEconomy ngay từ phiên khai mạc, rằng ‘trách nhiệm củaQuốc hội là không có nhiệm kỳ”. Vậy nên trong 31 ngày của kỳ họp cuốinăm này, những đại biểu của dân không thể chỉ phát biểu để kết thúcnhiệm kỳ một cách “vui vẻ”.

“Nghị  trường ấm lên cũng đã làm ấmlòng dân. Sức ấm được lan tỏa bởi các vấn đề đặt ra khá tập trung, khámạnh mẽ và muốn đi đến cùng vụ việc”, Trưởng đoàn đại biểu Quốc hộiTp.HCM Phạm Phương Thảo nhận xét.

Mạnh mẽ, đó có lẽ cũng là điểmnổi bật của “mạch” nghị trường năm qua. Nhiều vấn đề bức xúc của cuộcsống đã được đặt ra và “giữ mạch” xuyên suốt từ các phiên thảo luận tạitổ, tại hội trường, rồi giám sát, chất vấn…. Chất vấn bằng văn bản chưađủ lại tiếp tục truy trực tiếp, chưa hài lòng với câu trả lời của bộtrưởng thì hỏi thẳng Thủ tướng…

“Mạch” nghị trường cũng  chínhlà “mạch” trách nhiệm. Bởi thế nên mặc dù ngay từ phiên khai mạc của kỳhọp cuối năm, Thủ tướng đã nhận trách nhiệm về sai phạm của Vinashin.Song liên tiếp những phiên thảo luận sau đó, hàng trăm câu hỏi đã đượcđặt ra. Đúng là Chính phủ có trách nhiệm, nhưng cụ thể là ai, nặng nhẹthế nào, xử lý ra sao, đến bao giờ thì xong…

Qua hai ngày chấtvấn, câu hỏi nối tiếp câu hỏi, truy vấn liền theo truy vấn, và một vịỦy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã không ngần ngại nhấn nút phát biểuđể phản bác ý kiến của một vị bộ trưởng, trước ống kính truyền hìnhtrực tiếp. Khi vị bộ trưởng này cho rằng cơ quan do ông đứng đầu hoàntoàn vô can trước sự “sụp đổ” của Vinashin.

Nhưng, chưa dừng ởđó. Hơn một lần người đứng đầu Chính phủ đã phải trả lời câu hỏi tạisao tất cả các thành viên Chính phủ trong giải trình và trong trả lờichất vấn, đều không thừa nhận trách nhiệm của mình trong vụ việcVinashin.

Theo dõi cả hai ngày rưỡi chất vấn, nếu chỉ nghe quathì dễ thấy “nhàm”, thấy “oải” với quá nhiều bình luận, phân tích vàtruy vấn chỉ về một địa chỉ. Song, lắng nghe thật kỹ,  mới thấy khôngít câu hỏi “khó” không chỉ ở cách tiếp cận mới, thông tin thuyết phụcmà còn bởi cách đặt vấn đề mạnh mẽ, đến cùng, không né tránh. Bởi nhữngvấn đề lớn hơn nhiều đã được nhìn nhận cùng nhiều đề xuất về giải pháp,qua một vụ việc cụ thể.

Không thông qua một việc chưa cần làm,và không xuê xoa một việc đã làm nhưng có sai nghiêm trọng. Đó hoàntoàn chưa phải là tất cả những gì mà cơ quan quyền lực cao nhất đã làmtrong năm qua. Nhưng đó chính là ấn tượng sâu đậm nhất của nghị trườngnăm 2010, cũng là năm Quốc hội đã “lấy lòng” cử tri rất thành công.

Chỉcòn ít tháng nữa, người dân sẽ thực hiện quyền và cũng là trách nhiệmcao cả của mình: bầu chọn ra những người đại diện cho mình ở cả Trungương và địa phương, các đại biểu Quốc hội và đại biểu hội đồng nhân dâncác cấp.

Theo Hiến pháp, nhân dân là người làm chủ đất nước, vàđây cũng là lúc mỗi cử tri thể hiện tinh thần làm chủ của mình qua láphiếu. Làm sao để những quyền năng của đại biểu mà luật pháp trao chođược thực hiện triệt để hơn, Quốc hội sẽ vận hành minh bạch và hiệu quảhơn.