
Có quá nhiều điều để nói, để kể và thông tin sau cuộc gặp gỡ của những lãnh đạo kinh tế thế giới tại Diễn đàn Thương hiệu Toàn cầu (Global Brand F
orum)
vừa kết thúc tại Singapore.
59 tuổi, cựu Phó tổng thống thứ 45, người đã 99% chạm vào chiếc ghế tổng thống Mỹ trông khác với các hình ảnh về ông vẫn được sử dụng trong những chiến dịch khác nhau. Al Gore hiện ra lịch lãm, sang trọng và tràn đầy sức sống trong bộ vest cắt khéo ôm sát thân hình lực lưỡng của mình.
Vẫn nồng nhiệt trong những bước đi sải dài, ông tiến lên sân khấu, lôi từ trong túi áo vest ra một tờ giấy ghi những cái gạch đầu dòng cho buổi trình bày với chủ đề “Doanh nghiệp và Chính phủ: Chiến lược để chứng minh”.
Nhìn cử toạ với nụ cười cố hữu của một diễn giả nhà nghề, ông bắt đầu câu chuyện bằng một câu nói đùa: “Cám ơn quý vị đã xem phim của tôi. Tôi biết là nhiều vị đã phải thức rất khuya để xem phim nên giờ này vẫn chưa đến được hội nghị”.
Ông làm người ta nhớ lại lời cám ơn mộc mạc của ông vào năm 2006 khi bộ phim tài liệu “Một sự thật khó chịu” của ông đoạt giải Oscar.
Và ông lắc lư người để nói về những điều khó chịu, không chỉ trong bộ phim này, mà là những sự thật ngoài đời về tình hình môi trường đang ngày càng xuống cấp và cần có những hành động cấp thiết để bảo vệ nó.
Không có những thiết bị hỗ trợ như hiệu ứng âm thanh hay những hình ảnh minh hoạ, Al Gore nhã nhặn bước tới bước lui trên sân khấu. Chợt ông dừng lại, và mỉm cười: “Việc bước tới bước lui này, làm tôi nhớ lại thời điểm mà vợ chồng tôi đi ăn tối ở một nhà hàng bình dân. Cô phục vụ cứ lượn lờ, lượn lờ quanh chúng tôi. Sau đó, cô ta bèn đi qua hai bàn bên cạnh và ghé vào tai một người khách để nói nhỏ gì đó”.
Al Gore nghiêng người, nghển tai vào bảo: “Đúng là Al Gore thật rồi, đúng ông ấy. Và cái ông ngồi đó bảo rằng: Chẳng lẽ Phó tổng thống xuống cấp đến chừng này sao?”. Hội trường đông nghẹt người bật cười trước sự hài hước này. Gore đứng thẳng, dõng dạc: “Thì chính là tôi, một người đã từng là “tổng thống tiếp theo” của nước Mỹ đấy thôi”.
Gore quay người, liếc nhìn vào tờ giấy đang để trên bục diễn giả, nói tiếp: “Nhưng tôi xuất hiện ở đây là để nói câu chuyện về kinh doanh và thương hiệu. Có thể quý vị tò mò nó có liên quan gì đến chuyện môi trường. Hãy nhớ lại xem, các toà nhà của Wal-Mart đều gắn những chiếc quạt gió tạo điện năng. Họ cũng huấn luyện nhân viên bán hàng không cung cấp bao xốp vô tội vạ cho khách hàng, nhiều nơi còn bắt khách trả tiền để mua bao xốp”.
“Để làm gì vậy? Để làm giảm nguy cơ ô nhiễm môi trường từ những hoạt động kinh doanh của họ. Dĩ nhiên, là với những hoạt động này, doanh thu của họ phải tăng lên. Nhưng điều quan trọng, là bản thân họ, đối tác của họ, khách hàng của họ và cả nhân viên của họ đều cảm thấy tự hào về việc đang góp phần bảo vệ môi trường của Wal-Mart”, theo lời của diễn giả.
Bảo vệ môi trường, với Al Gore, không phải là một hoạt động “làm sang” hay “chơi trội” của những người rảnh rỗi, mà là một yếu tố thực sự quan trọng cho những ai muốn xây dựng cho mình một thương hiệu đẳng cấp toàn cầu.
“Đẳng cấp toàn cầu, chính là khúc quanh quan trọng nhất hiện nay, mà những người tiên phong như Wal-Mart, P&G, Toyota,…đang ra sức vượt lên phía trước. Họ cần có một sứ mệnh, một trách nhiệm đối với môi trường thông qua hoạt động kinh doanh của mình. Và họ hiểu rằng, đó là yếu tố quyết định sự sống còn của doanh nghiệp”.
Al Gore vung tay một cách điệu nghệ. 800 con người đang ngồi ở khách sạn năm sao Ritz-Carlton nín thở: “Nếu bạn phải đi nhanh quá, thì bạn đi một mình. Nhưng nếu bạn muốn đi thật xa, thì chúng ta cùng đi với nhau. Với nhau, chỉ khi nào chúng ta chia sẻ một trách nhiệm, một niềm tin và một khát vọng cho một xã hội tốt đẹp hơn. Có thể, bạn cho rằng, đất nước bạn còn nghèo, không tính chuyện bảo vệ môi trường được. Nhưng bạn nghĩ sao, khi mà con cái bạn, những thế hệ đang ngày càng hiểu rõ hơn về những tác động kinh hoàng của hiệu ứng nhà kính, của những thảm thực vật bị thiêu rụi hay nguồn nước bị ô nhiễm, hỏi bạn rằng: “Cha mẹ đã làm gì để bảo vệ môi trường?”.
”Chà chà, tôi cho rằng, những đứa trẻ này lớn lên, sẽ chỉ làm việc và ủng hộ những thương hiệu mang giá trị toàn cầu biết nối mình với những vấn đề toàn cầu. Vậy bạn sẽ chọn cách đi một mình, rất nhanh, bỏ ngoài tai mọi thứ. Hay sẽ là đi trên con đường đồng hành cùng thế giới này, vì đó là con đường duy nhất để có thể tạo dựng, phát triển và giữ vững một thương hiệu toàn cầu?”.
Cuộc nói chuyện với giá 175.000 USD (gần 3 tỉ đồng Việt Nam) của người đàn ông từng làm phóng viên chiến trường ở Việt Nam này đã tạo ra một hiệu ứng mạnh mẽ trong cử toạ đến từ 20 quốc gia khác nhau. Người ta đứng dậy, vỗ tay rất dài khi ông gấp tờ giấy lại, nhét vào túi áo vest và mỉm cười bình thản.
* Hành động theo tiếng gọi của thị trường mới
Bởi vì thị trường là nơi đưa ra hầu hết những quyết định có tính ảnh hưởng đến mối quan hệ buôn bán, những doanh nhân cảm thấy có nhận thức về xã hội nên tận dụng điều này, ông Al Gore cho biết: “Chúng ta cần phải tái khẳng định rằng chúng ta có quyền đòi hỏi những giá trị ngay cả khi công thức cung và cầu nói rằng chúng không hữu ích, như được diễn giải một cách nhỏ hẹp bởi một số người”. Kết nối 2 phạm vi này gần nhau hơn theo một mối quan hệ lành mạnh.
“Việc tìm ra cách thức để hoà nhập với các quyết định thị trường là một trong những điều quan trọng nhất mà xã hội và cả thế giới chúng ta đang phải đối mặt”, ông phát biểu.
Dù Việt Nam tiệm cận mục tiêu bảo hiểm y tế toàn dân với khoảng 95% dân số tham gia, người bệnh vẫn phải gánh vác tới gần 40% chi phí y tế từ “tiền túi”, gấp 4 lần so với mức khuyến nghị của WHO. Vì vậy, giải pháp đột phá cho giai đoạn tiếp theo không nằm ở việc tiếp tục mở rộng độ bao phủ dân số, mà là nâng cao mức độ bảo vệ tài chính thực chất thông qua ứng dụng kinh tế dược học và đánh giá công nghệ y tế...
Lạng Sơn đang tìm cách tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp, đổi mới mô hình phát triển, chuyển đổi số và xanh hóa nền kinh tế để đạt mục tiêu tăng trưởng GRDP đầy thách thức trong năm 2026…
Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy đã có cuộc trao đổi với TS.Vũ Việt Anh về câu chuyện thương mại hóa kết quả nghiên cứu khoa học công nghệ cũng như năng lực Lab-to-Market (L2M), đưa sản phẩm “từ phòng lab ra thị trường” của startup và xu hướng “doanh nghiệp một người” trong kỷ nguyên AI.
Sau nửa thế kỷ phát triển, Viện Năng lượng nguyên tử Việt Nam (VINATOM) không chỉ góp phần đưa công nghệ hạt nhân vào y tế, nông nghiệp, công nghiệp và môi trường mà còn đang chuẩn bị nguồn nhân lực, công nghệ và hạ tầng để đồng hành cùng Chương trình điện hạt nhân quốc gia trong giai đoạn mới.
Chỉ còn chưa đầy 6 tháng trước khi Quy định chống mất rừng của Liên minh châu Âu (EUDR) được thực thi đầy đủ. Thách thức lớn nhất hiện nay không nằm ở tiêu chuẩn kỹ thuật mà ở tư duy, sự minh bạch và khả năng phối hợp giữa các doanh nghiệp. Vì vậy, việc xây dựng dữ liệu vùng nguyên liệu chính xác là điều kiện tiên quyết để bảo vệ uy tín của ngành cà phê Việt Nam trên thị trường quốc tế.
Tổng lượng phát thải ròng của Việt Nam liên tục tăng qua các giai đoạn, ước tính lượng phát thải ròng năm 2030 là 927 triệu tấn, năm 2050 là 1.500 triệu tấn. Như vậy, để đạt được mục tiêu Net Zero thì nhu cầu sản xuất và cung ứng, bù trừ tín chỉ carbon là khá lớn.
Tổng lượng phát thải ròng của Việt Nam liên tục tăng qua các giai đoạn, ước tính lượng phát thải ròng năm 2030 là 927 triệu tấn, năm 2050 là 1.500 triệu tấn. Như vậy, để đạt được mục tiêu Net Zero thì nhu cầu sản xuất và cung ứng, bù trừ tín chỉ carbon là khá lớn.