Trong bối cảnh bị trừng phạt kéo dài, Trung Quốc đã trở thành thị trường gần như không thể thay thế đối với dầu mỏ Iran.
Theo tờ báo DW, áp lực kinh tế đối với Iran đang gia
tăng khi các lời đe dọa liên quan đến việc chặn tàu thuyền qua eo Hormuz khiến
hoạt động vận tải hàng hải trong khu vực gần như tê liệt. Tuy nhiên, nhiều
chuyên gia cho rằng Tehran khó có khả năng chấp nhận một cuộc phong tỏa kéo dài
bởi điều đó không chỉ gây gián đoạn thương mại toàn cầu mà còn tác động tiêu
cực tới chính nền kinh tế của nước này.
Theo nhà phân tích kinh tế và khí
đốt Dalga Khatinoglu của hãng tin Iran International, khoảng 70% hoạt động
thương mại phi dầu mỏ của Iran đi qua các cảng phụ thuộc vào tuyến đường qua eo
Hormuz. Điều này khiến Iran cũng chịu rủi ro lớn nếu tuyến vận tải chiến lược
bị đóng cửa trong thời gian dài.
Chuyên gia năng lượng Sara
Vakhshouri từ SVB Energy International cho rằng việc Iran phong tỏa eo Hormuz
không phải là lựa chọn hợp lý. Nền kinh tế nước này vẫn phụ thuộc vào nhập khẩu
nhiều mặt hàng thiết yếu, đặc biệt là lương thực.
Đồng thời, phần lớn hoạt động
xuất khẩu của Iran lại hướng tới các thị trường châu Á, đặc biệt là Trung Quốc
và Ấn Độ. Vì vậy, việc đóng cửa tuyến vận tải này cuối cùng có thể gây thiệt
hại trực tiếp cho chính Tehran.
TUYẾN
HÀNG HẢI CHIẾN LƯỢC CỦA THỊ TRƯỜNG NĂNG LƯỢNG
Eo Hormuz được coi là một trong
những tuyến vận tải năng lượng quan trọng nhất thế giới. Theo Cơ quan Thông tin
Năng lượng Mỹ U.S. Energy Information Administration (EIA), khoảng 20% lượng
dầu thô tiêu thụ toàn cầu được vận chuyển qua tuyến đường này.
Hơn 80% lượng dầu đi qua eo biển này
được xuất sang các thị trường châu Á, trong đó nổi bật là Trung Quốc, Ấn Độ và
Nhật Bản. Ngoài dầu thô, tuyến vận tải này còn đóng vai trò quan trọng đối với
thương mại nhiên liệu hàng không và khí tự nhiên hóa lỏng (LNG). Ước tính
khoảng 30% nhiên liệu hàng không của châu Âu và khoảng 20% lượng LNG toàn cầu
được vận chuyển qua eo Hormuz.
Nếu tuyến vận tải này bị gián đoạn
nghiêm trọng, giá năng lượng toàn cầu có thể tăng mạnh. Một số dự báo cho thấy
giá dầu có thể vượt ngưỡng 100 USD/thùng nếu vận tải qua khu vực này trở nên
quá nguy hiểm.
Tuy nhiên, nhiều nền kinh tế lớn như
Mỹ, các nước thuộc Liên minh châu Âu (EU), Anh, Nhật Bản và Canada hiện đều duy trì
kho dự trữ chiến lược đủ để đối phó với các gián đoạn nguồn cung trong ngắn
hạn.
TRUNG
QUỐC TRỞ THÀNH “PHAO CỨU SINH” CỦA DẦU MỎ IRAN
Trong bối cảnh bị phương Tây trừng
phạt kéo dài, Trung Quốc đã trở thành thị trường xuất khẩu dầu mỏ quan trọng
nhất của Iran. Theo dữ liệu của nền tảng phân tích năng lượng Kpler, hơn 80%
lượng dầu xuất khẩu của Iran hiện được chuyển tới Trung Quốc.
Iran đã phải đối mặt với các lệnh
trừng phạt kinh tế từ phương Tây kể từ sau cuộc Iranian Revolution. Sau đó, từ
năm 2006 đến 2015, Liên Hợp Quốc tiếp tục áp đặt thêm các biện pháp trừng phạt
liên quan đến chương trình hạt nhân của Tehran.
Các hạn chế này từng được nới lỏng
trong giai đoạn 2016-2018 khi Iran tham gia thỏa thuận hạt nhân Joint
Comprehensive Plan of Action. Tuy nhiên, chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump
đã rút khỏi thỏa thuận và tái áp đặt các biện pháp trừng phạt nghiêm ngặt.
Trong bối cảnh đó, Trung Quốc trở
thành khách hàng lớn nhất mua dầu của Iran, cũng như của Nga và Venezuela - ba
quốc gia đều đang chịu các lệnh trừng phạt của phương Tây.
Tuy nhiên, các lệnh trừng phạt buộc
Iran phải bán dầu với mức chiết khấu đáng kể. Ngoài ra, để tránh các hạn chế,
Tehran thường phải sử dụng “đội tàu bóng tối”, các công ty trung gian và các
tuyến vận chuyển vòng vèo, khiến chi phí logistics tăng lên và làm giảm đáng kể
doanh thu xuất khẩu.
Theo chuyên gia Nikolay Kozhanov của
Qatar University, hiện nay Trung Quốc đóng vai trò “phao cứu sinh” đối với
ngành xuất khẩu dầu của Iran khi mua phần lớn lượng dầu thô bị trừng phạt của
nước này.
Các lệnh trừng phạt kéo dài cũng
khiến Iran gặp nhiều khó khăn trong việc tiếp cận công nghệ mới, nguồn tài
chính quốc tế và các khoản đầu tư nước ngoài. Điều này có thể ảnh hưởng đến khả
năng duy trì và mở rộng sản lượng dầu trong dài hạn.
Theo các chuyên gia, Iran có thể vẫn
tiếp tục duy trì vị thế trên thị trường dầu mỏ toàn cầu, nhưng với vai trò là
nhà cung cấp bị suy yếu về cấu trúc, thường xuyên phải bán dầu với mức chiết
khấu cao. Điều đó đồng nghĩa với việc Tehran có thể duy trì khối lượng xuất
khẩu tương đối ổn định, nhưng doanh thu trên mỗi thùng dầu sẽ thấp hơn so với
nhiều nhà sản xuất khác trên thị trường.
Trong bối cảnh các lệnh trừng phạt
vẫn kéo dài và căng thẳng địa chính trị chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, sự phụ thuộc
của Iran vào thị trường Trung Quốc nhiều khả năng sẽ tiếp tục gia tăng. Tuy
nhiên, việc phải bán dầu với mức chiết khấu lớn và chi phí vận chuyển cao cũng
khiến nguồn thu từ xuất khẩu của Tehran bị thu hẹp. Điều này cho thấy ngành dầu
mỏ Iran có thể vẫn duy trì sản lượng, nhưng khó tránh khỏi xu hướng suy yếu về
hiệu quả kinh tế trong dài hạn.