Tập đoàn Công nghiệp - Năng lượng
Quốc gia Việt Nam (Petrovietnam), Tổng công ty Phân bón và hóa chất dầu khí -
CTCP (PVFCCo) và Viện Dầu khí Việt Nam (VPI) vừa phối hợp tổ chức Hội thảo khoa
học “Giảm thiểu ô nhiễm từ khí thải phương tiện giao thông sử dụng động cơ
diesel: Thực trạng và giải pháp tại các thành phố lớn ở Việt Nam”.
Ô NHIỄM KHÔNG KHÍ ĐANG TRỞ THÀNH THÁCH THỨC ĐÁNG LO NGẠI
Phát biểu tại sự kiện, Phó Tổng
Giám đốc Petrovietnam Lê Xuân Huyên nhận định những năm gần đây, vấn đề ô nhiễm
không khí, đặc biệt ở các đô thị lớn như Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh đang
trở thành thách thức nghiêm trọng. Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng nguồn phát thải
từ các phương tiện giao thông cũng chiếm tỷ lệ lớn trong tổng lượng ô nhiễm đô
thị, gây ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe cộng đồng và sự phát triển bền vững.
Theo ông, tình trạng này không chỉ làm suy giảm chất lượng cuộc sống, mà còn tạo
ra hệ lụy tiêu cực đối với kinh tế - xã hội, như: gia tăng chi phí y tế, giảm
năng suất lao động và phần nào giảm sức hấp dẫn của các đô thị lớn.
Bàn về vấn đề này, PGS.TS Phạm Hữu
Tuyến, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu các nguồn động lực và phương tiện tự hành,
Đại học Bách khoa Hà Nội, cho biết hiện nay, phần lớn phương tiện giao thông ở
Việt Nam vẫn sử dụng động cơ đốt trong phát sinh nhiều khí độc hại như: Nox (thành
phần gây ra ô nhiễm môi trường), bụi mịn PM (là các phân tử vô cơ hoặc hữu cơ bay
lơ lửng trong không khí, thường có nguồn gốc từ khói bụi). Dù các chất này chỉ
chiếm phần nhỏ trong thể tích khí xả, nhưng do số lượng phương tiện lớn nên lượng
phát thải thực tế lại rất đáng kể. Đặc biệt, xe chạy dầu diesel là nguồn phát
thải chính của NOx và PM, gây ảnh hưởng trực tiếp đến môi trường và sức khỏe
con người.
Đồng quan điểm với PGS.TS Tuyến,
ông Hoàng Hải, Cục Môi trường, Bộ Nông nghiệp và Môi trường, cũng nêu rõ tình trạng
ô nhiễm không khí tại Việt Nam đang gia tăng nhanh, tập trung chủ yếu ở Hà Nội
và Thành phố Hồ Chí Minh. Nồng độ PM2.5 (nồng
độ của các hạt bụi có đường kính nhỏ) thường xuyên vượt quy chuẩn, đặc biệt trong mùa nghịch nhiệt
từ tháng 10 đến tháng 3. Nguyên nhân đến từ các hoạt động giao thông vận tải, xây
dựng, sản xuất công nghiệp, đốt rác và yếu tố khí tượng bất lợi…
CẦN CHẨN ĐOÁN ĐÚNG "BỆNH"
Trình bày giải pháp ở góc độ kỹ
thuật, ThS. Trần Vĩnh Lộc, Phó Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và ứng dụng PVFCCo
đã giới thiệu hệ thống SCR trong việc giảm phát thải khí NOx hiệu quả nhất hiện
nay cho động cơ diesel. ThS Trần Vĩnh Lộc cho biết công nghệ SCR sử dụng dung dịch
DEF gồm 32,5% urê và 67,5% nước khử khoáng. Khi được phun vào bộ xúc tác, DEF
giúp chuyển hóa tới 90% lượng NOx thành nitơ và hơi nước, hai chất hoàn toàn vô
hại.
“Việc áp dụng công nghệ này không
chỉ giảm đáng kể phát thải độc hại, mà còn tăng hiệu suất động cơ, tiết kiệm
nhiên liệu và kéo dài tuổi thọ thiết bị. Tuy nhiên, chất lượng dung dịch đóng
vai trò then chốt nên nếu sử dụng sản phẩm kém chất lượng, hệ thống SCR có thể
hư hỏng, làm xe không đạt tiêu chuẩn khí thải và gây thiệt hại kinh tế lớn”, ông
Lộc chia sẻ.
Theo TS. Nguyễn Hữu Lương, Viện Dầu
khí Việt Nam, tại nhiều đô thị lớn như: London, Bắc Kinh, New Delhi, giao thông
vận tải chiếm 50-70% tổng phát thải không khí, trong đó, xe diesel đóng góp tới
90% lượng NOx và bụi mịn PM2.5. Hiện nay, các quốc gia phát triển đã áp dụng
công nghệ SCR kết hợp DEF (là một chất
lỏng không màu, không độc hại sử dụng trong các phương tiện chạy bằng động cơ
diesel được trang bị hệ thống khử xúc tác chọn lọc (SCR) ), để giảm 95%
NOx và 30-50% bụi mịn, đồng thời tiết kiệm 3-6% nhiên liệu. Vì vậy, Việt Nam cần
nhanh chóng chuẩn hóa chất lượng DEF, siết tiêu chuẩn khí thải, loại bỏ phương
tiện cũ, đồng thời, phát triển thị trường dung dịch xử lý khí thải để hiện thực
hóa mục tiêu phát thải ròng bằng “0” vào năm 2050…
Tuy nhiên, ông Huyên lưu ý muốn
giải bài toán ô nhiễm từ giao thông, trước tiên cần chẩn đoán đúng “bệnh”. Cụ
thể, khí thải giao thông cần được nhìn nhận theo hai nhóm: nhóm các chất gây ô
nhiễm trực tiếp và nhóm bụi mịn, hợp chất độc hại phát sinh trong quá trình vận
hành. Nhiều nghiên cứu chỉ ra việc ô nhiễm không khí đô thị đến từ giao thông,
nhưng cần phải có dữ liệu đo lường khách quan nhằm tránh quy kết một chiều. Ví dụ
tại Hà Nội, vào các tháng 11-12 hàng năm, ô nhiễm thường tăng cao không chỉ do
giao thông, mà còn chịu ảnh hưởng từ yếu tố khí tượng, đốt than sinh hoạt và
các nguồn thải khác…
Hơn nữa, việc áp dụng tiêu chuẩn
khí thải cao ở Việt Nam vẫn gặp khó khăn, đặc biệt do chất lượng nhiên liệu
không đồng đều. “Cùng một chiếc xe nhưng chạy bằng loại nhiên liệu khác nhau
thì mức phát thải cũng khác nhau. Nếu tiêu chuẩn đặt ra mà không có công cụ kiểm
soát thực tế, chính sách dễ rơi vào hình thức”, ông Huyên phân tích và cho rằng
phải sớm triển khai công nghệ giám sát khí thải tự động thay vì chỉ kiểm định
trên giấy; hoàn thiện hệ thống tiêu chuẩn, quy chuẩn về khí thải và chính sách
hỗ trợ phù hợp với điều kiện Việt Nam.