Venezuela - nghịch lý “vàng đen” lớn nhất thế giới
Trọng Hoàng
04/01/2026, 16:22
Venezuela đang nắm trong tay trữ lượng dầu mỏ lớn nhất hành tinh, nhưng nền kinh tế lại suy sụp trong hơn một thập niên và ngành dầu khí từng hùng mạnh rơi vào tình trạng tê liệt. Việc thông tin Tổng thống Nicolás Maduro bị Mỹ bắt giữ đầu tháng 1/2026 khiến dầu mỏ một lần nữa trở thành tâm điểm địa chính trị toàn cầu.
Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro phát biểu trước những người ủng hộ khi ông ăn mừng kết quả bầu cử quốc hội và địa phương tại Quảng trường Bolivar, Caracas, ngày 25/5/2025. Nguồn ảnh: Federico Parra/AFP - Getty Images
Đằng sau cụm từ “dầu bị đánh cắp” mà
Washington sử dụng là cả một lịch sử dài về quốc hữu hóa, tranh chấp và sự tan
rã của một trong những hệ thống dầu khí quan trọng nhất thế giới.
Sự sụp đổ của
Venezuela không bắt đầu từ lệnh trừng phạt hay hành động quân sự, mà bắt đầu từ
những quyết định đã làm đứt gãy mối liên kết giữa trữ lượng dầu khổng lồ với
vốn, công nghệ và thị trường toàn cầu.
TRỮ
LƯỢNG DẦU LỚN NHẤT THẾ GIỚI - NHƯNG PHẦN LỚN LÀ DẦU SIÊU NẶNG
Theo số liệu của Cơ quan Thông tin
Năng lượng Mỹ (EIA) và Energy Institute, Venezuela hiện sở hữu khoảng 303 tỷ
thùng dầu đã được chứng minh, tương đương ~17-20% trữ lượng dầu toàn cầu - mức
cao nhất trên thế giới.
Với dầu ở mức giá trung bình dài hạn 60 USD/thùng, trữ
lượng này mang lại một tài sản ngầm trị giá ~18.000 tỷ USD, là nguồn lực lý
thuyết có thể biến Venezuela thành nền kinh tế siêu giàu.
Tuy nhiên, hầu hết trữ lượng đó nằm
ở vành đai Orinoco, vùng dầu siêu nặng (extr-heavy crude). Loại dầu này khác
biệt rõ rệt so với dầu nhẹ ở Mỹ hay Trung Đông: độ nhớt cao, chứa lưu huỳnh và
tạp chất nặng, không thể được đưa trực tiếp vào các nhà máy lọc thông thường mà
không qua quy trình pha loãng, gia nhiệt và nâng cấp (upgrading). Những bước
này đòi hỏi công nghệ chuyên biệt, hệ thống điện năng mạnh, nguồn dung môi pha
loãng ổn định và vốn đầu tư lớn.
Từ thập niên 1970 đến đầu những năm
2000, Venezuela duy trì sản lượng lớn và ổn định nhờ các liên doanh với các tập
đoàn đa quốc gia như ExxonMobil, ConocoPhillips, Chevron, Total, ENI,
Statoil/Equinor, những công ty cung cấp vốn, công nghệ và thị trường xuất khẩu.
Nhờ đó, Venezuela từng sản xuất hơn 3,5 triệu thùng/ngày, đưa nước này vào nhóm
các nhà cung cấp dầu mỏ lớn nhất thế giới.
Khi những liên kết đó bị cắt đứt,
Venezuela mất không chỉ công nghệ mà còn mất khả năng duy trì dòng tiền đầu tư,
khiến tài sản dầu trị giá hàng chục nghìn tỷ USD không thể được đưa vào hoạt
động hiệu quả.
Sản lượng dầu mỏ của Venezuela trước và sau các đợt quốc hữu hóa. Nguồn ảnh: Robert Rapier (Forbes)
QUỐC
HỮU HÓA VÀ “DẦU BỊ ĐÁNH CẮP” - NGUỒN GỐC CỦA CUỘC KHỦNG HOẢNG
Theo phân tích của Forbes, cụm từ “stolen
oil”(dầu bị đánh cắp) mà Phó Tổng thống Mỹ JD Vance sử dụng không
phải là khẩu hiệu chính trị, mà bắt nguồn từ một chuỗi tranh chấp pháp lý - tài
sản kéo dài hơn hai thập niên.
Mặc dù Venezuela đã quốc hữu hóa ngành dầu mỏ từ
năm 1976, nhưng bước ngoặt thực sự làm đảo lộn toàn bộ hệ sinh thái dầu khí chỉ
xảy ra dưới thời Tổng thống Hugo Chávez từ đầu những năm 2000, khi Caracas
chuyển từ mô hình quốc hữu hóa có trật tự sang quốc hữu hóa cưỡng ép các tài
sản tư nhân nước ngoài.
Trong giai đoạn này, chính quyền
Chávez buộc tất cả các tập đoàn dầu khí nước ngoài đang hoạt động tại Venezuela
phải chuyển đổi các hợp đồng khai thác sang mô hình liên doanh do PDVSA nắm cổ
phần chi phối, trong nhiều trường hợp là cổ phần đa số.
Quy định này đặc biệt
nhắm vào các dự án tại vành đai Orinoco - nơi dầu siêu nặng chỉ có thể được
khai thác hiệu quả nhờ vốn, công nghệ và hệ thống nâng cấp do các tập đoàn
phương Tây cung cấp.
Hai tập đoàn dầu khí lớn của Mỹ là
ExxonMobil và ConocoPhillips từ chối chấp nhận điều kiện chuyển giao quyền kiểm
soát này.
Chính phủ Venezuela sau đó đã tịch thu toàn bộ tài sản của hai công
ty tại Orinoco, bao gồm các mỏ dầu, các nhà máy nâng cấp (upgrader), hệ thống
đường ống, kho chứa và các quyền khai thác dài hạn trong các liên doanh.
Tổng
giá trị tài sản của các công ty phương Tây bị quốc hữu hóa trong giai đoạn này
được ước tính ở mức tối thiểu 30-40 tỷ USD, nếu tính đầy đủ các quyền tài sản,
công trình kỹ thuật và giá trị dòng tiền tương lai.
Việc tịch thu này lập tức dẫn đến
hàng loạt vụ kiện tại các tòa trọng tài quốc tế. Theo các phán quyết cuối cùng,
ConocoPhillips được tuyên bồi thường hơn 8,7 tỷ USD, còn ExxonMobil được tuyên
bồi thường khoảng 1,6 tỷ USD. Ngoài ra, các công ty châu Âu như Total (Pháp) và
ENI (Ý) cũng giành được các phán quyết bồi thường với tổng giá trị khoảng 2 tỷ
USD.
Chevron, tập đoàn dầu khí lớn khác
của Mỹ, là trường hợp đặc biệt trong làn sóng quốc hữu hóa này. Không giống
Exxon và Conoco rời bỏ Venezuela, Chevron chấp nhận ở lại thông qua các liên
doanh với PDVSA tại bốn dự án lớn gồm Petropiar, Petroboscán,
Petroindependencia và Petroindependiente, với tổng vốn đầu tư lũy kế ước tính
hơn 20 tỷ USD.
Tuy nhiên, việc PDVSA nắm cổ phần chi phối khiến Chevron bị tước
quyền kiểm soát thực tế đối với tài sản và dòng tiền. Khi khủng hoảng tài chính
và các lệnh trừng phạt của Mỹ được áp đặt từ năm 2019, Chevron buộc phải đóng
băng hầu hết hoạt động, trong khi các mỏ dầu và hạ tầng mà hãng đã đầu tư vẫn
nằm trong tay liên doanh do PDVSA kiểm soát.
Đây được xem là hình thức “quốc
hữu hóa trên thực tế”: tài sản không bị tịch thu trên giấy tờ, nhưng quyền khai
thác và lợi ích kinh tế bị vô hiệu hóa.
Tuy nhiên, chính quyền Caracas hầu
như không thực hiện đầy đủ các nghĩa vụ thanh toán theo phán quyết của tòa án
quốc tế. Hệ quả là các chủ nợ tiếp tục theo đuổi tài sản của Venezuela ở nước
ngoài để thu hồi nợ, nổi bật nhất là CITGO - hệ thống lọc dầu và phân phối tại
Mỹ, được xem là tài sản chiến lược có giá trị nhiều tỷ USD của Venezuela ở hải
ngoại.
Chính trong bối cảnh đó, Washington
coi một phần dầu mỏ mà Venezuela xuất khẩu sau này là “dầu bị đánh cắp” - tức
dầu được khai thác từ các tài sản đã bị tịch thu trái pháp luật và chưa được
bồi thường cho chủ sở hữu hợp pháp theo phán quyết quốc tế. Đây không chỉ là
một tranh cãi chính trị, mà là vấn đề quyền sở hữu tài sản, luật đầu tư quốc tế
và dòng tiền dầu mỏ.
Hệ quả trực tiếp của chuỗi quốc hữu
hóa và tranh chấp này là dòng vốn và công nghệ phương Tây rút khỏi Venezuela,
PDVSA mất khả năng duy trì các mỏ dầu siêu nặng phức tạp tại Orinoco, còn toàn
bộ ngành dầu khí - vốn từng là động cơ tăng trưởng quốc gia - bước vào quá
trình suy sụp kéo dài.
Quan trọng hơn, Venezuela bị đẩy vào trạng thái bị cô
lập khỏi thị trường tài chính toàn cầu, không thể huy động vốn, bảo hiểm hay
công nghệ để khai thác chính nguồn tài nguyên lớn nhất của mình.
Một người đi xe máy chạy ngang bức tranh tường về Tập đoàn dầu khí quốc gia PDVSA của Venezuela gần trụ sở công ty tại Caracas, Venezuela. Nguồn ảnh: Leonardo Fernandez Viloria/Reuters
PDVSA
SỤP ĐỔ, TRUNG QUỐC - NGA THẾ CHỖ VÀ DẦU TRỞ THÀNH CÔNG CỤ ĐỊA CHÍNH TRỊ
Theo Reuters, khi sản lượng
Venezuela sụt giảm, Trung Quốc và Nga trở thành những đối tác tài chính - dầu
mỏ chủ chốt. Trung Quốc đã cho Venezuela vay khoảng 10 tỷ USD, đổi lại Caracas
trả nợ bằng dầu thô vận chuyển trên các siêu tàu chở dầu do Trung Quốc và Venezuela
đồng sở hữu.
Mỹ từng là khách hàng lớn nhất của
dầu Venezuela, nhưng sau các lệnh trừng phạt, Trung Quốc trở thành điểm đến
chính. Dầu Venezuela cũng được bán qua trung gian để né trừng phạt, làm giảm
mạnh giá trị thực thu.
Trong khi đó, PDVSA - từng là một
trong những công ty dầu khí mạnh nhất thế giới - rơi vào tình trạng thiếu vốn,
hạ tầng xuống cấp, nhân sự bỏ đi. Sản lượng từ mức 3,5 triệu thùng/ngày thập
niên 1970 giảm xuống chỉ khoảng 1,1 triệu thùng/ngày năm 2025, tương đương chỉ
1% nguồn cung toàn cầu.
Tài sản chiến lược nhất của
Venezuela ở nước ngoài là CITGO - hệ thống lọc dầu tại Mỹ - hiện cũng bị các
chủ nợ theo đuổi thông qua tòa án Mỹ để thu hồi các khoản bồi thường quốc hữu
hóa.
Như Forbes nhận định, Venezuela
không thiếu dầu, mà thiếu môi trường pháp lý, vốn và công nghệ để biến dầu
thành sức mạnh kinh tế. Với dầu siêu nặng Orinoco, nếu không có đầu tư và hợp tác
quốc tế, ngay cả trữ lượng lớn nhất thế giới cũng chỉ nằm yên dưới lòng đất.
Cuộc
khủng hoảng Venezuela vì thế không chỉ là câu chuyện của một chính quyền hay một
cá nhân, mà là hệ quả của việc một trong những kho tài sản năng lượng lớn nhất
hành tinh bị tách rời khỏi hệ thống vốn, công nghệ và luật chơi toàn cầu.
Với
hơn 300 tỷ thùng dầu nằm dưới lòng đất, Venezuela về mặt lý thuyết sở hữu một
“kho vàng đen” trị giá hàng chục nghìn tỷ USD. Nhưng trong thực tế, phần lớn
giá trị đó đã bị phong tỏa bởi tranh chấp pháp lý, sụp đổ hạ tầng và mất niềm
tin của nhà đầu tư quốc tế.
Một số quan chức Fed thậm chí còn cho rằng việc tăng lãi suất có thể là cần thiết nếu lạm phát vẫn duy trì ở mức cao hơn mục tiêu...
IMF kêu gọi Nhật Bản tiếp tục tăng lãi suất, tránh giảm thuế tiêu thụ
Theo khuyến nghị chính sách sơ bộ sau tham vấn Điều IV năm 2026 với Nhật Bản, Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) kêu gọi Tokyo tiếp tục tăng lãi suất và tránh nới lỏng thêm chính sách tài khóa...
IMF khuyến nghị Trung Quốc lấy tiêu dùng trong nước làm động lực tăng trưởng kinh tế
Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) khuyến nghị Trung Quốc chuyển đổi sang mô hình tăng trưởng kinh tế dựa trên tiêu dùng trong nước, thay vì tiếp tục theo đuổi mô hình dựa vào xuất khẩu như hiện nay...
Kinh tế Mỹ chưa thực sự "hạ cánh mềm"
Nếu coi nền kinh tế Mỹ là một máy bay đang trong quá trình hạ cánh, thì ở thời điểm hiện tại, mặt nạ oxy không phải là thứ cần thiết, song vẫn còn quá sớm để tháo đai an toàn...
Financial Times: Chủ tịch ECB có thể từ nhiệm trước khi kết thúc nhiệm kỳ 8 năm
Chủ tịch Ngân hàng Trung ương Châu Âu (ECB) Christine Lagarde có thể sẽ rời khỏi cương vị này trước khi chính thức nhiệm kỳ 8 năm kết thúc vào tháng 10/2027 - theo tiết lộ của nguồn tin thạo tin với tờ báo Financial Times...
Với phương châm Đoàn kết - Dân chủ - Kỷ cương - Đột phá - Phát triển, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng xác định tư duy, tầm nhìn, những quyết sách chiến lược để chúng ta vững bước tiến mạnh trong kỷ nguyên mới, thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển đất nước đến năm 2030 khi Đảng ta tròn 100 năm thành lập (1930 - 2030); hiện thực hoá tầm nhìn phát triển đến năm 2045, kỷ niệm 100 năm thành lập nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam (1945 - 2045).
Tổng số đơn vị bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI trong cả nước là 182. Số đơn vị bầu cử, danh sách các đơn vị bầu cử và số lượng đại biểu Quốc hội được bầu ở mỗi đơn vị bầu cử của các tỉnh, thành phố được ấn định gồm: Hà Nội có 11 đơn vị bầu cử, số đại biểu Quốc hội được bầu là 32; Thành phố Hồ Chí Minh có 13 đơn vị bầu cử, số đại biểu Quốc hội được bầu là 38; Hải Phòng có 7 đơn vị bầu cử, số đại biểu Quốc hội được bầu là 19...
VnEconomy cập nhật giá vàng trong nước & thế giới hôm nay: SJC, 9999, giá vàng USD/oz, biến động giá vàng tăng, giảm - phân tích, dự báo & dữ liệu lịch sử.
Interactive là một sản phẩm báo chí mới của VnEconomy vừa được ra mắt bạn đọc từ đầu tháng 3/2023 đã gây ấn tượng mạnh với độc giả bởi sự mới lạ, độc đáo. Đây cũng là sản phẩm độc quyền chỉ có trên VnEconomy.
Trong kỷ nguyên trí tuệ nhân tạo, đặc biệt là generative AI, phát triển mạnh mẽ, Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy đã tiên phong ứng dụng công nghê để mang đến trải nghiệm thông tin đột phá với chatbot AI Askonomy...
Thuế đối ứng của Mỹ có ảnh hướng thế nào đến chứng khoán?
Chính sách thuế quan mới của Mỹ, đặc biệt với mức thuế đối ứng 20% áp dụng từ ngày 7/8/2025 (giảm từ 46% sau đàm phán),
có tác động đáng kể đến kinh tế Việt Nam do sự phụ thuộc lớn vào xuất khẩu sang Mỹ (chiếm ~30% kim ngạch xuất khẩu).
Dưới đây là phân tích ngắn gọn về các ảnh hưởng chính: