Hệ lụy tương lai phát triển xanh khi đàm phán hiệp ước toàn cầu về nhựa bế tắc
Nguyễn Huy Sơn
21/09/2025, 13:24
Thất bại tại phiên đàm phán không đơn thuần là sự trì hoãn một văn kiện pháp lý quốc tế; nó đồng nghĩa với việc thế giới tiếp tục trượt dài trong quán tính tiêu dùng và sản xuất nhựa…
Rác thải nhựa tại bãi chôn lấp tại đảo Thilafushi, quốc đảo Nam Á Maldives. Ảnh: Mohamed Abdulraheem.
Ô nhiễm nhựa đã trở thành mối đe dọa toàn cầu đối với môi trường, sức khỏe con người và kinh tế. Năm 2022, cộng đồng quốc tế, dưới sự chủ trì của Chương trình Môi trường Liên Hợp Quốc (UNEP) đã thông qua nghị quyết xây dựng hiệp ước pháp lý nhằm chấm dứt ô nhiễm nhựa, với hy vọng tạo ra một "Thỏa thuận Paris" cho vấn đề này, định hướng nền kinh tế theo hướng tuần hoàn và bền vững.
Tuy nhiên, vòng đàm phán cuối cùng
được kỳ vọng sẽ hoàn tất hiệp ước, phiên họp của Ủy ban Đàm phán Liên chính phủ
(INC-5.2) tại Geneva (tháng 8/2025), vừa kết thúc trong bế tắc. Sự thất bại này
là một phép thử quan trọng cho những thách thức to lớn trong quá trình chuyển đổi
xanh toàn cầu.
QUY
MÔ KHỦNG HOẢNG Ô NHIỄM NHỰA
Hiện nay, nhựa không còn chỉ nằm
trong các bãi chôn lấp hay trôi nổi ngoài đại dương mà đã xâm nhập sâu vào chuỗi
thức ăn, trong không khí... Với hơn 460 triệu tấn nhựa được sản xuất mỗi năm,
trong đó khoảng 20 triệu tấn rò rỉ trực tiếp ra môi trường (theo số liệu của Weforum),
vấn đề này đã vượt ra ngoài phạm vi một thách thức môi trường thông thường, trở
thành khủng hoảng toàn cầu.
Ô nhiễm nhựa không chỉ làm suy
thoái hệ sinh thái mà còn kéo theo chi phí khổng lồ cho nền kinh tế toàn cầu. Tổ
chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) dự báo lượng rác thải nhựa sẽ đạt 1,7
tỷ tấn vào năm 2060, gây ra khoản thiệt hại tích lũy lên tới 281 nghìn tỷ USD.
Con số khổng lồ này bao gồm chi phí dọn dẹp, thiệt hại cho du lịch và ngư nghiệp,
cùng với gánh nặng y tế ngày càng lớn từ các bệnh liên quan đến vi nhựa.
Biểu đồ dự báo về rác thải nhựa với số liệu từ OECD cho thấy xu hướng gia tăng gần như thẳng đứng, dự kiến đạt đến mức gần 1,700 tỷ tấn vào năm 2060. (Nguồn: Weforum).
Nói
cách khác, ô nhiễm nhựa là một loại nợ môi trường mà các nền kinh tế phải trả bằng
nguồn lực tài chính khổng lồ, nếu không có một cơ chế quản trị toàn cầu đủ mạnh.
Một khía cạnh quan trọng nhưng thường
bị xem nhẹ là mối liên hệ giữa nhựa và biến đổi khí hậu. Toàn bộ vòng đời nhựa,
từ khai thác nhiên liệu hóa thạch để sản xuất polymer, quá trình chế biến và vận
chuyển, cho tới khâu xử lý sau tiêu dùng, ước tính chiếm khoảng 4% tổng lượng
phát thải khí nhà kính toàn cầu.
Điều này đồng nghĩa với việc cắt giảm nhựa
không chỉ là hành động bảo vệ môi trường biển hay giảm rác thải, mà còn là một
chiến lược giảm phát thải thiết yếu, trực tiếp gắn với các mục tiêu khí hậu quốc
tế.
Trong bối cảnh ấy, Nghị quyết tại Đại
hội đồng Môi trường Liên Hợp Quốc (UNEA-5) năm 2022 được coi là bước ngoặt. Lần
đầu tiên, cộng đồng quốc tế đạt đồng thuận rằng một hiệp ước toàn cầu về nhựa
phải dựa trên nguyên tắc “toàn bộ vòng đời”.
Khác với các biện pháp rời rạc chỉ
chú trọng vào quản lý chất thải cuối đường ống, cách tiếp cận này hướng trực diện
vào gốc vấn đề: thiết kế sản phẩm, lựa chọn nguyên liệu, phương thức tiêu dùng
và hệ thống quản lý sau sử dụng.
Đây chính là tiền đề cho một cuộc chuyển đổi hệ
thống, đưa ngành nhựa toàn cầu tiến tới một quỹ đạo bền vững hơn, phù hợp với
logic của kinh tế xanh và kinh tế tuần hoàn.
BẾ
TẮC VÌ ĐÂU?
Trọng tâm tranh cãi lớn nhất tại
Geneva xoay quanh câu hỏi: liệu hiệp ước toàn cầu nên ưu tiên quản lý rác thải
hay cắt giảm ngay từ khâu sản xuất.
Các quốc đảo nhỏ (AOSIS) và Liên minh châu
Âu (EU) khẳng định rằng chỉ có cách tiếp cận “vòng đời”- tức kiểm soát từ khâu
thiết kế, loại bỏ hóa chất độc hại, đến giới hạn sản xuất nhựa nguyên sinh từ
nhiên liệu hóa thạch mới có thể giải quyết tận gốc khủng hoảng. Với nhóm nước
này, mọi nỗ lực tái chế hay quản lý rác thải chỉ là “biện pháp chữa cháy” nếu
nguồn cung nhựa tiếp tục tăng.
Ngược lại, các nước xuất khẩu dầu mỏ
và những nền kinh tế phụ thuộc mạnh vào ngành nhựa như Ả Rập Xê-út, Nga, Iran lại
đặt ưu tiên vào hạ tầng thu gom, tái chế và xử lý. Lý do của họ là việc áp đặt
giới hạn sản xuất có nguy cơ trực tiếp đe dọa đến nguồn thu ngân sách và tăng
trưởng kinh tế. Hai lập trường này phản ánh không chỉ khác biệt kỹ thuật, mà
còn là xung đột lợi ích địa chính trị và mô hình phát triển.
INC-5.2 chứng kiến sự tham gia của 2.600 đại biểu, bao gồm hơn 1.400 đại biểu các nước thành viên từ 183 quốc gia và gần 1.000 đại biểu quan sát viên đại diện cho hơn 400 tổ chức. (Ảnh: IISD/ENB- Kiara Worth).
Một rào cản khác chính là nguồn vốn.
Các nước đang phát triển, vốn hứng chịu phần lớn gánh nặng ô nhiễm nhưng thiếu
hạ tầng và công nghệ xử lý, khẳng định rằng họ không thể gánh thêm chi phí nếu
không có sự hỗ trợ đáng kể từ các nước phát triển. Họ đề xuất thành lập một quỹ
tài chính mới, độc lập và đủ quy mô, tương tự Quỹ Khí hậu Xanh, nhằm đảm bảo
công bằng và minh bạch.
Trái lại, nhiều quốc gia phát triển
lại muốn tận dụng các cơ chế tài chính hiện hữu hoặc huy động vốn từ khu vực tư
nhân. Đề xuất này bị các nước đang phát triển bác bỏ vì lo ngại nó sẽ không tạo
ra nguồn lực ổn định, đồng thời phớt lờ trách nhiệm lịch sử của các quốc gia
công nghiệp- những nước đã hưởng lợi từ hàng thập kỷ sản xuất và tiêu thụ nhựa
giá rẻ. Bài toán tài chính vì thế không chỉ là câu chuyện về tiền, mà còn là
phép thử về mức độ cam kết và công bằng trong quản trị toàn cầu.
Ngoài ra, theo thông lệ, mọi quyết
định quan trọng trong đàm phán quốc tế đều phải đạt được sự đồng thuận tuyệt đối.
Về mặt lý thuyết, điều này bảo vệ lợi ích của từng quốc gia, nhưng trong thực tế,
nó biến thành công cụ để một số ít quốc gia sử dụng quyền phủ quyết ngầm, làm
chậm tiến độ hoặc làm loãng các điều khoản mạnh mẽ.
Cuối cùng, không thể bỏ qua ảnh hưởng
của các tập đoàn hóa dầu và nhựa- những bên có lợi ích trực tiếp bị đe dọa.
Trong suốt tiến trình đàm phán, ngành công nghiệp này đã “vận động hành lang” để
hướng dư luận và chính sách về các giải pháp an toàn cho mô hình kinh doanh hiện
tại, như tái chế hóa học hay nâng cao trách nhiệm người tiêu dùng.
Tuy nhiên, nhiều chuyên gia cảnh
báo tái chế hóa học còn chưa được kiểm chứng về hiệu quả, lại đòi hỏi chi phí
khổng lồ và phát thải bổ sung. Đồng thời, việc đẩy trách nhiệm sang người tiêu
dùng bị coi là một cách né tránh trách nhiệm sản xuất.
Không ít quốc gia, đặc
biệt những nước có nền kinh tế gắn chặt với ngành hóa dầu, đã bị ảnh hưởng bởi
sức ép này và thể hiện sự phản đối các biện pháp hạn chế sản xuất. Thực tế đó
cho thấy một trong những thách thức lớn nhất của hiệp ước: làm thế nào để cân bằng
giữa quyền lợi doanh nghiệp và trách nhiệm bảo vệ hành tinh.
HỆ
LỤY RỦI RO CHO KINH TẾ VÀ TIẾN TRÌNH PHÁT TRIỂN XANH
Thất bại tại INC-5.2 không đơn thuần
là sự trì hoãn một văn kiện pháp lý quốc tế; nó đồng nghĩa với việc thế giới tiếp
tục trượt dài trong quán tính tiêu dùng và sản xuất nhựa.
Mỗi năm chậm trễ khiến
chi phí xử lý ô nhiễm phình to, trong khi các hệ sinh thái biển vốn đã suy yếu,
đứng trước nguy cơ sụp đổ. Hệ quả không chỉ là tổn thất môi trường, mà còn những
tác động trực tiếp đến an ninh lương thực và sinh kế của những ngư dân phụ thuộc
vào nguồn tài nguyên biển.
OECD đã cảnh báo rằng sự chậm trễ hành động có thể
khiến chi phí xử lý ô nhiễm nhựa tăng gấp nhiều lần, một gánh nặng không quốc
gia nào muốn gánh.
Bên cạnh thiệt hại kinh tế, sự bế tắc
còn làm chậm nhịp độ chuyển đổi xanh toàn cầu. Một hiệp ước mạnh mẽ, nếu được
thông qua, sẽ gửi đi tín hiệu chính sách rõ ràng, khuyến khích thị trường toàn
cầu đẩy mạnh đầu tư vào vật liệu thay thế, đổi mới thiết kế bao bì và xây dựng
hạ tầng tái chế hiện đại.
Sự chậm trễ hành động có thể khiến chi phí xử lý ô nhiễm nhựa tăng gấp nhiều lần. Ảnh minh họa.
Khi tín hiệu này không xuất hiện, nhà đầu tư thiếu cơ
sở để hành động, doanh nghiệp do dự trong cam kết, và tiến trình đổi mới sáng tạo
cần thiết cho một nền kinh tế tuần hoàn bị chậm lại đáng kể. Điều này khiến mục
tiêu phát triển xanh trở nên xa vời hơn, đặc biệt trong bối cảnh biến đổi khí hậu
đang diễn biến phức tạp.
Một hệ quả khác mang tính cấu trúc
là sự gia tăng bất bình đẳng toàn cầu. Trong khi các quốc gia phát triển tiếp tục
hưởng lợi từ chuỗi giá trị nhựa, nhiều nước đang phát triển lại trở thành điểm
đến của rác thải nhựa và gánh chịu hậu quả trực tiếp từ ô nhiễm. Việc không đạt
được cơ chế tài chính công bằng càng khoét sâu khoảng cách giữa “người gây ô
nhiễm” và “người chịu đựng ô nhiễm”.
Mặc dù thất bại nhưng INC-5.2 không
phải là dấu chấm hết cho nỗ lực toàn cầu chống ô nhiễm nhựa. Ngược lại, nó thể hiện
sự phức tạp của quá trình chuyển đổi xanh và buộc cộng đồng quốc tế phải cân nhắc
những con đường song song để tiếp tục tiến lên.
Thứ
nhất, đàm phán đa
phương vẫn là một trụ cột không thể thay thế. Áp lực từ những bằng chứng khoa học,
xã hội dân sự và công chúng sẽ tiếp tục thúc đẩy các chính phủ ngồi lại với
nhau.
Tuy nhiên, để tránh kịch bản bế tắc lặp lại, quy trình đàm phán có thể cần
được cải cách. Một số ý tưởng như áp dụng cơ chế bỏ phiếu đa số cho những điều
khoản quan trọng đã được đặt lên bàn, nhằm hạn chế tình trạng “thiểu số chặn đa
số” vốn làm suy yếu các tiến trình môi trường toàn cầu.
Thứ
hai, khi cơ chế
toàn cầu chưa hình thành, các liên minh khu vực hoặc đơn phương sẽ đóng vai trò
tiên phong. Liên minh châu Âu với Chiến lược Nhựa và lệnh cấm đồ nhựa dùng một
lần đã chứng minh rằng một khối kinh tế lớn hoàn toàn có thể thiết lập các tiêu
chuẩn nghiêm ngặt, từ đó tạo ra hiệu ứng lan tỏa và hình thành các chuẩn mực de
facto cho thị trường quốc tế. Trong thời gian tới, nhiều khả năng các khối quốc
gia có cùng chí hướng sẽ hợp tác để đẩy nhanh tiến trình này, bất chấp sự trì
trệ ở cấp toàn cầu.
Thứ
ba, khu vực tư
nhân và các sáng kiến từ cơ sở cũng ngày càng trở thành động lực quan trọng. Áp
lực từ người tiêu dùng, đặc biệt là thế hệ trẻ có ý thức môi trường cao, cùng với
yêu cầu từ các nhà đầu tư về trách nhiệm xã hội, buộc nhiều doanh nghiệp lớn phải
cam kết giảm nhựa, ưu tiên vật liệu tái chế và thiết kế lại sản phẩm. Các sáng
kiến như Đối tác Hành động Toàn cầu về Nhựa (GPAP) chứng minh rằng mạng lưới hợp
tác giữa chính phủ, doanh nghiệp và xã hội dân sự có thể tạo ra bước tiến cụ thể
ngay cả trong bối cảnh quốc tế còn chia rẽ.
Thứ
tư, có lẽ quan trọng
nhất là việc tái định nghĩa khái niệm tăng trưởng. Sự bế tắc tại Geneva cho thấy
mô hình “khai thác- sản xuất- vứt bỏ” đã chạm đến giới hạn. Một nền kinh tế
xanh bền vững đòi hỏi chuyển đổi căn bản sang kinh tế tuần hoàn, nơi chất thải
được thiết kế để loại bỏ ngay từ đầu, vật liệu được giữ lại trong vòng tuần
hoàn sử dụng lâu nhất có thể, và hệ sinh thái tự nhiên được tái tạo thay vì bị
hủy hoại. Đây không chỉ là yêu cầu về kỹ thuật hay tài chính, mà còn là câu hỏi
lớn về định hướng phát triển toàn cầu trong thế kỷ XXI.
Nỗ lực giảm rác thải nhựa đại dương, phát triển bền vững kinh tế biển
17:16, 11/09/2025
Liên hợp quốc nối lại đàm phán về Hiệp ước nhựa toàn cầu vào tháng 8
12:08, 06/03/2025
Gánh nặng môi trường từ rác thải nhựa trong thương mại điện tử
Bộ Nông nghiệp và Môi trường sẽ cấp mã, seri cho hạn ngạch phát thải và tín chỉ carbon
Bộ Nông nghiệp và Môi trường là cơ quan duy nhất cấp và quản lý mã trong nước, số sê-ri cho hạn ngạch phát thải khí nhà kính và tín chỉ carbon trên Hệ thống đăng ký quốc gia. Mã trong nước dùng để định danh duy nhất hạn ngạch phát thải hoặc tín chỉ carbon trên lãnh thổ Việt Nam, được lưu trữ dưới dạng dữ liệu điện tử và không được tái cấp sau khi đã hủy...
Khởi động mô hình lúa phát thải thấp tại Ninh Bình
Việc triển khai mô hình canh tác lúa hiệu quả cao, phát thải thấp tại Ninh Bình không chỉ là giải pháp kỹ thuật trong sản xuất nông nghiệp mà còn là bước đi cụ thể hiện thực hóa mục tiêu tăng trưởng xanh, thích ứng biến đổi khí hậu và nâng cao giá trị hạt gạo vùng Đồng bằng sông Hồng...
Các mức khí thải ô tô áp dụng từ 1/3/2026
Theo lộ trình áp dụng quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về khí thải xe ô tô tham gia giao thông đường bộ, từ ngày 1/3/2026, cơ quan đăng kiểm thực hiện kiểm định khí thải xe ô tô theo quy trình và phương pháp kiểm tra mới nhằm đảm bảo kết quả chính xác và đạt được các mục tiêu về môi trường...
Mô hình nông nghiệp xanh Trung Quốc và những gợi mở cho Việt Nam
Trong hai thập niên qua, Trung Quốc từng bước kiến tạo một hệ thống phát triển nông nghiệp xanh mang tính tổng hợp cao, dựa trên cải cách thể chế, đầu tư công nghệ, quy hoạch tài nguyên và thúc đẩy thị trường hóa dịch vụ hệ sinh thái. “Xanh hóa”nông nghiệp trở thành trọng tâm của mô hình phát triển mới ở quốc gia này...
Việt Nam – điểm đến chiến lược trong chuỗi đầu tư và đổi mới sáng tạo.
Nhân dịp tham dự cuộc họp Khai mạc Hội đồng Hòa bình về Gaza tại Hoa Kỳ, chiều 20/2 (giờ địa phương), Tổng Bí thư Tô Lâm đã tiếp ông Kurt M. Campbell, cựu Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ, trao đổi về các định hướng phát triển lớn và hợp tác đầu tư, đổi mới sáng tạo giữa hai nước.
Với phương châm Đoàn kết - Dân chủ - Kỷ cương - Đột phá - Phát triển, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng xác định tư duy, tầm nhìn, những quyết sách chiến lược để chúng ta vững bước tiến mạnh trong kỷ nguyên mới, thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển đất nước đến năm 2030 khi Đảng ta tròn 100 năm thành lập (1930 - 2030); hiện thực hoá tầm nhìn phát triển đến năm 2045, kỷ niệm 100 năm thành lập nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam (1945 - 2045).
Tổng số đơn vị bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI trong cả nước là 182. Số đơn vị bầu cử, danh sách các đơn vị bầu cử và số lượng đại biểu Quốc hội được bầu ở mỗi đơn vị bầu cử của các tỉnh, thành phố được ấn định gồm: Hà Nội có 11 đơn vị bầu cử, số đại biểu Quốc hội được bầu là 32; Thành phố Hồ Chí Minh có 13 đơn vị bầu cử, số đại biểu Quốc hội được bầu là 38; Hải Phòng có 7 đơn vị bầu cử, số đại biểu Quốc hội được bầu là 19...
VnEconomy cập nhật giá vàng trong nước & thế giới hôm nay: SJC, 9999, giá vàng USD/oz, biến động giá vàng tăng, giảm - phân tích, dự báo & dữ liệu lịch sử.
Interactive là một sản phẩm báo chí mới của VnEconomy vừa được ra mắt bạn đọc từ đầu tháng 3/2023 đã gây ấn tượng mạnh với độc giả bởi sự mới lạ, độc đáo. Đây cũng là sản phẩm độc quyền chỉ có trên VnEconomy.
Trong kỷ nguyên trí tuệ nhân tạo, đặc biệt là generative AI, phát triển mạnh mẽ, Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy đã tiên phong ứng dụng công nghê để mang đến trải nghiệm thông tin đột phá với chatbot AI Askonomy...
Thuế đối ứng của Mỹ có ảnh hướng thế nào đến chứng khoán?
Chính sách thuế quan mới của Mỹ, đặc biệt với mức thuế đối ứng 20% áp dụng từ ngày 7/8/2025 (giảm từ 46% sau đàm phán),
có tác động đáng kể đến kinh tế Việt Nam do sự phụ thuộc lớn vào xuất khẩu sang Mỹ (chiếm ~30% kim ngạch xuất khẩu).
Dưới đây là phân tích ngắn gọn về các ảnh hưởng chính: