Lộ trình Baku- Belém tại COP30: Tái thiết kiến trúc tài chính khí hậu toàn cầu
Huy Sơn
13/11/2025, 13:40
Không phải là một hiệp ước ràng buộc, lộ trình này là một khuôn khổ định hướng, một bản đồ khái niệm giúp các bên nhận diện lại vai trò, công cụ và mối liên kết giữa những nguồn tài chính công, tư, và đa phương…
Hơn 190 quốc gia tham dự COP30 tại thành phố Belém (Brazil) để thảo luận các giải pháp nhằm hạn chế biến đổi khí hậu. Nguồn ảnh: Bildnachweise.
Ba thập niên sau Hội nghị Rio và gần
một thập niên kể từ Thỏa thuận Paris, hệ thống tài chính khí hậu toàn cầu vẫn đứng
trước nghịch lý cơ bản: tham vọng ngày càng lớn nhưng dòng vốn vẫn khan hiếm.
Mục tiêu 100 tỷ USD mỗi năm- được
thiết lập từ COP15 tại Copenhagen chưa bao giờ được thực hiện trọn vẹn. Trong bối
cảnh ấy, COP29 tại Baku (Azerbaijan) và COP30 đang diễn ra từ ngày 10-21/11 tại Belém (Brazil)
đánh dấu bước ngoặt: sự ra đời của “Lộ trình Baku-Belém” (Baku to Belém
Roadmap), một nỗ lực nhằm vạch ra con đường huy động ít nhất 1,3 nghìn tỷ USD mỗi
năm vào năm 2035 cho hành động khí hậu toàn cầu.
Tuy không mang tính pháp lý, song tầm
quan trọng của nó nằm ở chỗ thể hiện một sự chuyển dịch nhận thức sâu sắc, từ
những cam kết nhỏ giọt sang tư duy hệ thống, từ mô hình viện trợ truyền thống
sang mô hình hợp tác tài chính toàn cầu, theo nghiên cứu của Carbon Brief.
TỪ
THẤT VỌNG Ở BAKU ĐẾN KHÁT VỌNG Ở BELÉM
Tại COP29, khi các nước đang phát
triển kỳ vọng một mục tiêu tài chính hậu 2025 phản ánh đúng “nhu cầu và ưu
tiên” của họ thì kết quả cuối cùng chỉ dừng ở mức “ít nhất 300 tỷ USD mỗi năm đến
2035”- thấp hơn nhiều so với yêu cầu thực tế.
Trước sự thất vọng này, một điều
khoản bổ sung được thêm vào phút chót: kêu gọi “mọi chủ thể” cùng nỗ lực để đạt
tới 1,3 nghìn tỷ USD mỗi năm. Chính từ câu chữ “calls on all actors” mà khái niệm
“Baku to Belém Roadmap” ra đời.
Lộ trình này do 2 chủ tịch COP liên
tiếp, Azerbaijan và Brazil, chủ trì soạn thảo, với sự tham vấn hàng trăm chính
phủ, tổ chức xã hội dân sự, định chế tài chính, và doanh nghiệp. Mục tiêu không
phải tạo ra một quỹ mới, mà là xây dựng một “bản đồ tri thức” về những điểm tựa
khả thi để khuếch đại dòng vốn khí hậu hiện hữu.
Điều này tương đương với việc tạo
ra một không gian phối hợp, nơi các cơ chế phân tán của hệ thống tài chính toàn
cầu (từ Quỹ Khí hậu Xanh đến Ngân hàng Thế giới (WB), Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF),
các thị trường tư nhân và các chính phủ) có thể được nhìn nhận như những thành
tố của một cấu trúc chung.
TÁI
CẤU TRÚC HỆ SINH THÁI TÀI CHÍNH KHÍ HẬU” QUA 5 TRỤ CỘT HÀNH ĐỘNG
Khẩu hiệu “from billions to
trillions” (từ hàng tỷ đến nghìn tỷ) đã được WB nhắc đến từ năm 2015, hàm ý rằng
các khoản đầu tư công chỉ là chất xúc tác để “huy động” nguồn vốn tư nhân khổng
lồ. Tuy nhiên, như nhà kinh tế trưởng của WB Indermit Gill nhận xét, đó là một
“ảo tưởng” nếu các điều kiện cơ bản- nợ công, chi phí vốn, và rủi ro quốc gia
không được xử lý.
Lộ trình Baku-Belém nhận thức rõ điều
này. Thay vì chỉ nói đến huy động, lộ trình hướng tới “tái cấu trúc toàn bộ hệ
sinh thái tài chính khí hậu” thông qua 5 trụ cột hành động:
Thứ
nhất, Replenishing- Bổ sung và mở rộng nguồn vốn công: trụ cột đầu tiên nhấn mạnh vai trò
không thể thay thế của tài chính công, đặc biệt là viện trợ không hoàn lại và vốn
ưu đãi. Khi dòng vốn tư nhân thường tránh xa các lĩnh vực không sinh lợi trực
tiếp như thích ứng, quản lý thiên tai, hay phục hồi rừng, nguồn vốn công trở
thành “chất keo” giữ vững cấu trúc công bằng của quá trình chuyển đổi.
Lộ trình kêu gọi các quốc gia phát
triển tăng gấp nhiều lần quy mô viện trợ khí hậu, đồng thời thúc đẩy các Ngân
hàng Phát triển Đa phương (MDBs) cải tổ để huy động nhiều hơn từ bảng cân đối kế
toán của họ. Đây là điểm then chốt: không phải tạo thêm định chế mới, mà tối ưu
hóa các công cụ hiện có thông qua cơ chế phối hợp và phân bổ minh bạch.
Lộ
trình Baku–Belém hướng tới ‘tái cấu trúc toàn bộ hệ sinh thái tài chính khí hậu’
thông qua 5 trụ cột hành động.
Thứ
hai, Rebalancing- Giải phóng không gian tài khóa: Một trong những rào cản lớn nhất đối
với các nước đang phát triển là gánh nặng nợ công và chi phí vay cao gấp 2-4 lần
các nước phát triển. Lộ trình kêu gọi “các sáng kiến về tái cơ cấu nợ vì khí hậu”
(debt-for-climate swaps), các điều khoản nợ linh hoạt theo biến cố thiên tai, và
sự phối hợp giữa IMF- MDBs- Liên Hợp Quốc để tạo “một cửa hỗ trợ” trong quản lý
nợ xanh.
Nếu được thực hiện, điều này có thể
mở ra “không gian tài khóa” cho đầu tư xanh, đồng thời giảm áp lực chính trị nội
địa ở những quốc gia đang chật vật giữa ưu tiên phát triển và cam kết khí hậu.
Thứ
ba, Rechanneling- Tái luân chuyển và huy động tư nhân: Lộ trình thừa nhận rằng tài chính
tư nhân “vẫn không chịu mở rộng”, chỉ đạt 46 tỷ USD vào năm 2023. Để khắc phục,
lộ trình đề xuất phát triển các công cụ tài chính sáng tạo: vốn chủ sở hữu xúc
tác, bảo lãnh rủi ro, quỹ phòng hộ tỷ giá, và nền tảng chứng khoán hóa xanh.
Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo
rằng sự phụ thuộc quá mức vào thị trường tư nhân có thể gây “hiệu ứng nghịch”,
khi những dự án vì cộng đồng bị ép “thương mại hóa”. Bài học từ Oxfam và ODI
cho thấy: tài chính tư nhân có thể bổ trợ cho thích ứng, nhưng không thể thay
thế vai trò của tài chính công.
Thứ
tư, Revamping- Tăng năng lực quốc gia và địa phương: Đây là điểm mang tính thể chế. Để
dòng vốn đến được nơi cần thiết, các quốc gia phải có năng lực quản lý rủi ro,
chuẩn bị dự án, và điều phối liên ngành. Lộ trình khuyến khích cách tiếp cận
“whole-of-government”, tức là lồng ghép các mục tiêu khí hậu vào chiến lược đầu
tư công và quy hoạch phát triển quốc gia. Nói cách khác, chuyển đổi xanh không
chỉ là bài toán tài chính, mà là bài toán năng lực thể chế.
Thứ
năm, Reshaping- Cải cách kiến trúc tài chính toàn cầu: Trụ cột cuối cùng mở rộng tầm nhìn
sang cấp độ hệ thống. Các rào cản như điều khoản lỗi thời trong hiệp ước đầu
tư, định mức tín nhiệm thiếu công bằng, hay thiếu chuẩn hóa trong phân loại tài
sản xanh, đều làm nghẽn dòng vốn.
Do đó, lộ trình đề xuất cải thiện
chuẩn mực xếp hạng tín nhiệm, tăng cường minh bạch dữ liệu khí hậu, và từng bước
tích hợp kiểm thử rủi ro khí hậu (climate stress tests) vào giám sát ngân hàng.
Ở cấp độ chính trị, đây là bước đi nhằm “đặt lại kiến trúc tài chính toàn cầu
cho mục tiêu sinh tồn”, thay vì chỉ phục vụ tăng trưởng GDP.
ĐA
DẠNG LỢI ÍCH VÀ XUNG ĐỘT CẤU TRÚC GIỮA BẮC VÀ NAM
Trong hơn 227 bản góp ý cho lộ
trình, sự chia rẽ giữa bán cầu Bắc-Nam vẫn hiện lên rõ nét. Các nước phát triển
(như EU, Canada, Nhật Bản) chủ trương “mở rộng định nghĩa tài chính khí hậu” để
bao gồm cả đầu tư tư nhân và nguồn vốn sáng tạo.
Trong khi nhóm G77+Trung Quốc
và LMDC (Ấn Độ, Trung Quốc, Ả Rập Saudi) kiên quyết rằng trách nhiệm chính vẫn
thuộc về các nước phát triển, dựa trên Điều 9.1 của Thỏa thuận Paris.
Trung Quốc nhấn mạnh dòng vốn thuần
túy mang tính thương mại không thể được tính vào mục tiêu 1,3 nghìn tỷ USD, bởi
điều đó sẽ xóa nhòa ranh giới giữa hỗ trợ và lợi nhuận. Trong khi đó, Liên minh
Các quốc gia Đảo nhỏ (AOSIS) yêu cầu loại trừ hoàn toàn các khoản tài chính
liên quan đến nhiên liệu hóa thạch.
Trong hơn 227 bản góp ý cho lộ trình, sự chia rẽ giữa bán cầu Bắc-Nam vẫn hiện lên rõ nét. Ảnh: Baku to Belém roadmap
Một sự đồng thuận tương đối chỉ xuất
hiện quanh 3 điểm: tăng hỗ trợ cho thích ứng; cải thiện minh bạch; và tháo gỡ
rào cản tiếp cận vốn.
Tuy nhiên, như chuyên gia Rebecca
Newsom từ tổ chức Greenpeace nhận định, điểm tiến bộ nhất của lộ trình là chấp
nhận đánh thuế toàn cầu, từ nhiên liệu hàng không, giao thông biển đến thuế tài
sản và thuế tài chính như nguồn vốn tiềm năng cho khí hậu.
Đây là sự dịch chuyển quan trọng: từ
tư duy “viện trợ” sang “trách nhiệm tài khóa toàn cầu”.
TỪ
TẦM NHÌN ĐẾN KHẢ NĂNG THỰC THI
Về bản chất, “Baku to Belém” không
chỉ là một sáng kiến tài chính mà là một phép thử về lòng tin và tính chính
danh của hệ thống đa phương.
Từ lâu, cấu trúc tài chính khí hậu
quốc tế bị chỉ trích là thiếu minh bạch, chồng chéo và phụ thuộc vào thiện chí.
Việc lộ trình này quy tụ các cơ quan như IMF, MDBs, UNFCCC, và cả khu vực tư
nhân vào cùng một “khuôn khổ tham chiếu” có thể mở ra một cấu trúc quản trị mềm-
nơi các chuẩn mực chung dần được hình thành không qua ràng buộc, mà qua tính phối
hợp và tín nhiệm.
Điều này cũng phản ánh sự thay đổi
vai trò của các COP: từ nơi thương lượng mục tiêu phát thải sang nơi điều phối
hệ thống tài chính toàn cầu. Brazil, với tư cách chủ nhà COP30, dường như muốn
biến Belém thành “Bretton Woods của chuyển đổi xanh”.
đong đếm bằng GDP mà bằng khả năng con người chung sống hài hòa và bền vững với hành tinh này. Ảnh: COP 30 Brasil Amazonia" />
Lộ trình Baku-Belém hướng tới một cách hiểu mới về thịnh vượng, không còn đongđếm bằng GDP mà bằng khả năng con người chung sống hài hòa và bền vững với hành tinh này. Ảnh: COP 30 Brasil Amazonia
Phần cuối của lộ trình xác định
hàng loạt hành động, song mang tính khuyến nghị hơn là ràng buộc. Tuy phần lớn
ngôn ngữ vẫn ở mức “could” (có thể) hoặc “invite” (mời tham gia), nhưng xét ở cấp
độ thể chế quốc tế, việc xác lập tiến trình hợp tác đa bên có mốc thời gian cụ
thể là một thành tựu đáng kể.
Dưới lăng kính chính sách công toàn
cầu, lộ trình Baku–Belém có 3 tầng ý nghĩa.
Thứ
nhất,tầng biểu tượng, khôi phục niềm tin đa phương: Sau nhiều năm “chủ nghĩa hoài nghi
khí hậu tài chính” lan rộng, việc hai nước từ các khu vực ngoài “Bắc toàn cầu”
(Azerbaijan và Brazil) dẫn dắt tiến trình là sự tái cân bằng địa chính trị
trong quản trị khí hậu. Nó gửi thông điệp rằng “quyền dẫn dắt” không còn độc
quyền của phương Tây, mà có thể đến từ Nam bán cầu.
Thứ
hai, tầng cấu trúc, hướng tới hệ thống tài chính khí hậu thống nhất: Lộ trình này ngầm thúc đẩy một quá
trình Bretton Woods mới, nơi cấu trúc tài chính quốc tế phải được “định hình lại”
để phản ánh kỷ nguyên khủng hoảng khí hậu. Việc gắn kết MDBs, IMF, các quỹ khí
hậu và khu vực tư nhân vào cùng một khung đánh giá chung có thể mở đường cho một
nền kiến trúc tài chính thống nhất, thay vì chồng chéo và phân mảnh.
Thứ ba,tầng vận hành, từ ý chí chính trị đến
cơ chế thực thi: Điểm
yếu cố hữu của các lộ trình quốc tế là thiếu tính cưỡng chế và cơ chế giám sát.
Nếu không có các chỉ số định lượng và cơ chế trách nhiệm, “1,3 nghìn tỷ USD” sẽ
vẫn chỉ là khẩu hiệu. Do đó, điều then chốt trong giai đoạn 2026–2028 sẽ là thiết
lập các thước đo tài chính khí hậu toàn cầu, tương tự như cách “Global
Stocktake” đo lường tiến độ phát thải.
Trong lời mở đầu bản báo cáo, 2 chủ
tịch COP29 và COP30 là Mukhtar Babayev và André Corrêa do Lago viết: “Nếu nguồn
lực được định hướng lại một cách chiến lược và hệ thống tài chính quốc tế được
tái thiết để phục vụ mục tiêu sinh tồn, thì 1,3 nghìn tỷ USD không phải là chi
phí, mà là khoản đầu tư cho hiện tại và tương lai”.
Tuyên bố ấy chạm đến bản chất của
khủng hoảng khí hậu. Vì thế, lộ trình Baku–Belém là nỗ lực tái định nghĩa lại
thịnh vượng, không còn đo bằng GDP, mà bằng khả năng chung sống bền vững giữa
con người và hành tinh.
Liệu con đường từ Baku đến Belém có
thể dẫn tới một trật tự tài chính mới, nơi sinh thái và kinh tế được cân bằng? Câu trả lời vẫn bỏ ngỏ. Nhưng trong
thời đại của khủng hoảng khí hậu, niềm tin đa phương và cải cách tài chính toàn
cầu không còn là lựa chọn, mà là điều kiện tồn tại.
Sáng kiến tài chính khí hậu tại COP29: Đầu tư vào một hành tinh đáng sống cho nhân loại
19:02, 25/11/2024
Các tổ chức quốc tế thể hiện cam kết mạnh mẽ ứng phó với biến đổi khí hậu tại COP29
18:35, 14/11/2024
COP29: Huy động nguồn lực ứng phó biến đổi khí hậu
Mô hình nông nghiệp xanh Trung Quốc và những gợi mở cho Việt Nam
Trong hai thập niên qua, Trung Quốc từng bước kiến tạo một hệ thống phát triển nông nghiệp xanh mang tính tổng hợp cao, dựa trên cải cách thể chế, đầu tư công nghệ, quy hoạch tài nguyên và thúc đẩy thị trường hóa dịch vụ hệ sinh thái. “Xanh hóa”nông nghiệp trở thành trọng tâm của mô hình phát triển mới ở quốc gia này...
Việt Nam – điểm đến chiến lược trong chuỗi đầu tư và đổi mới sáng tạo.
Nhân dịp tham dự cuộc họp Khai mạc Hội đồng Hòa bình về Gaza tại Hoa Kỳ, chiều 20/2 (giờ địa phương), Tổng Bí thư Tô Lâm đã tiếp ông Kurt M. Campbell, cựu Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ, trao đổi về các định hướng phát triển lớn và hợp tác đầu tư, đổi mới sáng tạo giữa hai nước.
Việt Nam trở thành quốc gia liên kết của Cơ quan Năng lượng Quốc tế
Hội nghị Bộ trưởng Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) năm 2026 tại Paris (Cộng hòa Pháp) đã chính thức thông qua đề xuất đưa Việt Nam trở thành quốc gia liên kết, ghi nhận vai trò và cam kết của Việt Nam trong chuyển dịch năng lượng và hành động vì khí hậu.
Các tiêu chuẩn xanh dần trở thành “hộ chiếu thương mại” của thế kỷ 21
Từ 2026, kiểm kê khí nhà kính theo chuẩn quốc tế không chỉ tuân thủ pháp lý mà còn giúp các doanh nghiệp duy trì hợp đồng, giảm rủi ro loại khỏi chuỗi cung ứng và củng cố uy tín. Đây là công cụ quản lý dữ liệu, tối ưu vận hành và nắm bắt cơ hội chuyển đổi xanh...
Phát triển kinh tế xanh tạo lợi thế cạnh tranh trong kỷ nguyên mới
Chuyển đổi xanh đang mở ra cơ hội tăng trưởng nhanh, thậm chí đạt hai con số mà không gây suy thoái môi trường. Đây cũng là nền tảng để thu hút đầu tư chất lượng cao, là lợi thế cạnh tranh trong kỷ nguyên mới...
Với phương châm Đoàn kết - Dân chủ - Kỷ cương - Đột phá - Phát triển, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng xác định tư duy, tầm nhìn, những quyết sách chiến lược để chúng ta vững bước tiến mạnh trong kỷ nguyên mới, thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển đất nước đến năm 2030 khi Đảng ta tròn 100 năm thành lập (1930 - 2030); hiện thực hoá tầm nhìn phát triển đến năm 2045, kỷ niệm 100 năm thành lập nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam (1945 - 2045).
Tổng số đơn vị bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI trong cả nước là 182. Số đơn vị bầu cử, danh sách các đơn vị bầu cử và số lượng đại biểu Quốc hội được bầu ở mỗi đơn vị bầu cử của các tỉnh, thành phố được ấn định gồm: Hà Nội có 11 đơn vị bầu cử, số đại biểu Quốc hội được bầu là 32; Thành phố Hồ Chí Minh có 13 đơn vị bầu cử, số đại biểu Quốc hội được bầu là 38; Hải Phòng có 7 đơn vị bầu cử, số đại biểu Quốc hội được bầu là 19...
VnEconomy cập nhật giá vàng trong nước & thế giới hôm nay: SJC, 9999, giá vàng USD/oz, biến động giá vàng tăng, giảm - phân tích, dự báo & dữ liệu lịch sử.
Interactive là một sản phẩm báo chí mới của VnEconomy vừa được ra mắt bạn đọc từ đầu tháng 3/2023 đã gây ấn tượng mạnh với độc giả bởi sự mới lạ, độc đáo. Đây cũng là sản phẩm độc quyền chỉ có trên VnEconomy.
Trong kỷ nguyên trí tuệ nhân tạo, đặc biệt là generative AI, phát triển mạnh mẽ, Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy đã tiên phong ứng dụng công nghê để mang đến trải nghiệm thông tin đột phá với chatbot AI Askonomy...
Thuế đối ứng của Mỹ có ảnh hướng thế nào đến chứng khoán?
Chính sách thuế quan mới của Mỹ, đặc biệt với mức thuế đối ứng 20% áp dụng từ ngày 7/8/2025 (giảm từ 46% sau đàm phán),
có tác động đáng kể đến kinh tế Việt Nam do sự phụ thuộc lớn vào xuất khẩu sang Mỹ (chiếm ~30% kim ngạch xuất khẩu).
Dưới đây là phân tích ngắn gọn về các ảnh hưởng chính: