COP30 và nỗ lực loại bỏ nhiên liệu hóa thạch: Thực tế và triển vọng
Huy Sơn
19/11/2025, 23:12
Sự kiện ngày 18/11/2025 tại Belém chứng kiến hơn 80 quốc gia từ châu Phi, châu Á, Mỹ Latinh, Thái Bình Dương và châu Âu đồng loạt kêu gọi đưa lộ trình loại bỏ nhiên liệu hóa thạch vào trung tâm các cuộc thương lượng tại Hội nghị COP30, mở ra bước ngoặt, bất chấp quyền phủ quyết mềm từ các quốc gia dầu mỏ...
Nhiên liệu hóa thạch là chủ đề gây tranh cãi lâu dài trong các kỳ COP khi nhiều
quốc gia xuất khẩu dầu khí phản đối việc đưa nội dung ‘loại bỏ’ vào văn kiện chính thức. Nguồn ảnh: WWF
Sau khi Công ước khung
của Liên Hợp Quốc về Biến đổi Khí hậu (UNFCCC) ra đời, tiến trình khí hậu quốc
tế vẫn bị vướng bởi một “điểm nghẽn cấu trúc”: các quốc gia thừa nhận mức độ
nghiêm trọng của biến đổi khí hậu nhưng lại không thể đồng thuận về giải pháp
căn bản loại bỏ nhiên liệu hóa thạch (fossil fuels).
ĐIỂM
NGHẼN VÀ BẢN CHẤT CỦA CHUYỂN DỊCH KHỎI NHIÊN LIỆU HÓA THẠCH
Điều nghịch lý nằm ở chỗ: khoa học
đã cho thấy chỉ có từ bỏ nhiên liệu hóa thạch mới có thể ngăn hành tinh vượt
ngưỡng 2°C, nhưng chính trị toàn cầu lại không sẵn sàng gánh chịu chi phí của
quá trình này.
COP30 vì vậy không chỉ là một sự kiện
thương lượng thường niên mà được nhận định là một phép thử về năng lực tự điều
chỉnh của hệ thống đa phương. Nó buộc cộng đồng quốc tế phải đối diện với câu hỏi
liệu mô hình đàm phán dựa trên đồng thuận tuyệt đối có thể xử lý một khủng hoảng
mang tính cấp bách và bất đối xứng như khí hậu hay không?
Do đó, COP30 đang trở thành điểm hội
tụ của những kỳ vọng mới nhưng đồng thời chứa đựng nguy cơ tái diễn vòng luẩn
quẩn của thất vọng quen thuộc trong lịch sử COP.
Lộ trình và cam kết loại bỏ dần nhiên liệu hóa thạch với phạm vi theo dõi là cam kết của các quốc gia, khu vực, thành phố và công ty có mục tiêu phát thải ròng bằng 0. Nguồn ảnh: Net Zero Tracker.
Từ thế kỷ 19, nhiên liệu hóa thạch
đã trở thành nền tảng của tăng trưởng kinh tế hiện đại: nó cung cấp năng lượng
giá rẻ, có mật độ năng lượng cao và dễ vận chuyển, đồng thời nuôi dưỡng quá
trình công nghiệp hóa trên quy mô toàn cầu.
Nhờ nhiên liệu hóa thạch, xã hội hiện
đại có điện chiếu sáng 24/7, giao thông đường bộ và hàng không, sản xuất thép,
xi măng, nhựa, tất cả đều cấu thành nền văn minh đương đại. Chính vì vậy, việc
loại bỏ hoàn toàn than, dầu và khí đốt không chỉ là một quyết định kỹ thuật mà
còn là quyết định chạm tới lõi của trật tự kinh tế- chính trị thế giới.
Song cũng chính 3 loại nhiên liệu
này đã đẩy Trái Đất đến bờ vực nguy hiểm: nồng độ CO₂ đã chạm mức cao nhất
trong 3 triệu năm; năm 2023 và 2024 trở thành những năm nóng nhất trong lịch sử
nhân loại; và mô hình khí hậu cho thấy mọi kịch bản vượt 2,5°C đều đồng nghĩa với
những thiệt hại không thể đảo ngược.
Trong khi đó, tiến bộ công nghệ, từ
năng lượng mặt trời, gió, tới xe điện, đã mở ra một con đường khả thi nhằm giảm
phụ thuộc vào carbon. Tuy nhiên, việc có khả năng chuyển dịch không đồng nghĩa
với việc các quốc gia sẵn sàng đánh đổi.
“BƯỚC NGOẶT” CỦA CHUYỂN DỊCH KHỎI NGUYÊN LIỆU
HÓA THẠCH
Theo luật chơi của UNFCCC: để đảm bảo
tính phổ quát, mọi quốc gia đều có vị trí ngang nhau tại bàn đàm phán; nhưng điều
này cho phép các quốc gia dầu khí sử dụng quyền “phủ quyết mềm” để chặn mọi tiến
bộ.
Kể từ Hội nghị COP1 đến COP27, các thuật ngữ
"coal" (than), "oil" (dầu), "gas" (khí đốt) hầu
như không được xuất hiện trong văn kiện chính thức. Thay vào đó, người ta dùng
khái niệm trung tính “giảm phát thải”, cố tình bỏ qua sự thật rằng hơn 75% phát
thải toàn cầu bắt nguồn từ đốt nhiên liệu hóa thạch.
Theo The Guardian, các quốc gia như Saudi Arabia, Qatar và Nga có động
cơ mạnh mẽ để tránh mọi cam kết ảnh hưởng đến trụ cột tài chính quốc gia. Những
quốc gia này có thể không phủ quyết trực tiếp, nhưng luôn yêu cầu “làm rõ
thêm”, “tham vấn thêm”, hoặc sử dụng chiến thuật trì hoãn để làm tiến trình rơi
vào bế tắc. Khi hệ thống vận hành dựa trên đồng thuận, chỉ một số ít quốc gia
phản đối cũng đủ khiến cả thế giới không thể tiến lên.
Biểu đồ minh họa sự chênh lệch đáng kể giữa kế hoạch sản xuất nhiên liệu hóa thạch của các chính phủ và các mục tiêu khí hậu toàn cầu theo Thỏa thuận Paris. Nguồn ảnh: UNEP
Kết quả là suốt hàng chục năm qua, COP
tồn tại trong một trạng thái thương lượng về khí hậu nhưng không được chạm tới
nguyên nhân của khủng hoảng khí hậu.
Khi COP28 tại Dubai thông qua cụm từ
“transition away from fossil fuels” (chuyển dịch khỏi nguyên liệu hóa thạch) ở
điều khoản 28, giới quan sát coi đây là “bước ngoặt lịch sử”.
Nhưng bước ngoặt ấy diễn ra trong một
bối cảnh COP được dẫn dắt bởi một CEO ngành dầu khí- Sultan Al Jaber và chủ trì
tại một quốc gia phụ thuộc lớn vào xuất khẩu dầu mỏ.
Tuy nhiên, ngay sau COP28, phong
trào “phản công” bắt đầu. Saudi Arabia lập tức tuyên bố điều khoản 28 “không
ràng buộc”. Azerbaijan, chủ nhà COP29, sử dụng các thủ tục kỹ thuật để vô hiệu
hóa mọi nỗ lực đưa chủ đề này trở lại bàn thương lượng. Thay vì tạo ra quỹ đạo
mới, COP28 giống như một khoảnh khắc ngắn ngủi nơi hệ thống lỏng ra trong tích
tắc, rồi nhanh chóng đông cứng trở lại.
Khoảnh khắc mang tính biểu tượng
này giúp thay đổi diễn ngôn, nhưng chưa đủ thay đổi cấu trúc quyền lực của đàm
phán khí hậu.
CHỦ
ĐỀ TÂM ĐIỂM “NÓNG” CỦA COP30
Dù không có trong chương trình nghị
sự nhưng việc chuyển dịch khỏi nhiên liệu hóa thạch vẫn trở thành tiêu điểm của
COP30 nhờ 3 nguyên nhân.
Thứ
nhất, tính ràng buộc
kế thừa trong UNFCCC khiến các văn kiện được thông qua không thể bị xóa bỏ. Đoạn
28 của COP28 do đó trở thành nền tảng pháp lý để một loạt quốc gia tiếp tục đẩy
vấn đề này đi xa hơn.
Thứ
hai, khoa học khí
hậu ngày càng rõ ràng: không có kịch bản 1,5°C nào khả thi nếu không giảm nhanh
và mạnh sử dụng nhiên liệu hóa thạch. Các quốc gia dễ tổn thương- những nước đứng
ở tiền tuyến của bão lũ, hạn hán, nước biển dâng, do đó không thể im lặng. Với
họ, loại bỏ nhiên liệu hóa thạch là vấn đề sinh tử, không phải lựa chọn chính
trị.
Hội nghị COP30 diễn ra tại Belém, Brasil.
Thứ
ba, động lực chính
trị mới đã xuất hiện. Những quốc gia tầm trung như Colombia, Kenya hay thậm chí
Nigeria đang nhận ra sự phụ thuộc vào dầu khí khiến nền kinh tế dễ tổn thương
trước xu hướng giảm nhu cầu toàn cầu. Điều này tạo ra một khối 60 quốc gia ủng
hộ tiến trình “phase-out” (loại bỏ dần)- một lực lượng đủ lớn để duy trì thảo
luận, dù chưa đủ để chiến thắng trên giấy tờ.
Thực tế, trong ngày 18/11/2025,
hơn 80 quốc gia từ châu Phi, châu Á, Mỹ Latinh, Thái Bình Dương, cùng với EU và
Anh, đã đồng loạt kêu gọi thiết lập một lộ trình chuyển dịch khỏi nhiên liệu
hóa thạch làm trọng tâm của COP30, bất chấp sự phản đối từ các quốc gia xuất khẩu
dầu mỏ và một số nền kinh tế lớn khác. Theo The
Guardian, đây là “một can thiệp kịch tính vào các cuộc đàm phán bị đình trệ”,
thể hiện quyết tâm từ cả phía Bắc và Nam toàn cầu để đặt việc loại bỏ nhiên liệu
hóa thạch vào trung tâm các cuộc thương lượng.
Đặc phái viên khí hậu của
Quần đảo Marshall Tina Stege cùng 20 bộ trưởng khác tuyên bố tại họp báo ở
Belém: “Hãy ủng hộ ý tưởng về lộ trình nhiên liệu hóa thạch, hãy cùng nhau xây
dựng kế hoạch”. Nhóm vận động quốc tế Greenpeace nhận định đây có thể là bước
ngoặt của COP30, phản ánh áp lực từ các phong trào xã hội và yêu cầu từ hàng
triệu người trên thế giới.
NHỮNG
TÍN HIỆU MỞ ĐƯỜNG CHO TIẾN TRÌNH LOẠI BỎ NHIÊN LIỆU HÓA THẠCH
Về mặt thủ tục, Brazil đúng khi nói
rằng họ không thể tự ý đưa chủ đề vào chương trình nghị sự. Nhưng về mặt chính danh,
nước chủ nhà luôn có khả năng tạo “khung dẫn hướng” cho các cuộc đàm phán bằng
cách thúc đẩy các không gian thảo luận phi chính thức.
Thậm chí, Brazil đã đưa
ra dự thảo quyết định COP30 bao gồm tùy chọn lộ trình loại bỏ nhiên liệu hóa thạch,
điều này gây bất ngờ với nhiều bên. Tuy nhiên, một số quốc gia cho rằng dự thảo
còn thiếu các mục tiêu đo lường được và các yếu tố hành động cụ thể để biến lộ
trình thành hiện thực, theo lời Ralph Regenvanu, Bộ trưởng Biến đổi Khí hậu của
Vanuatu.
Hỗ trợ cho ý tưởng này,
Rachel Kyte, đặc phái viên khí hậu Anh, nhấn mạnh: “Mỗi quốc gia đều có con đường
chuyển dịch riêng. Lộ trình này không áp đặt mà công nhận các điều kiện khác
nhau về năng lượng, dự trữ nhiên liệu hóa thạch và nhu cầu phát triển”.
Đây là
minh chứng rõ ràng, dù không nằm chính thức trên chương trình nghị sự, COP30
đang tạo ra nền tảng để các quốc gia hợp tác một cách linh hoạt, cân nhắc điều
kiện riêng và hỗ trợ tài chính, công nghệ cho các nước đang phát triển.
Chủ đề “nhiên liệu hóa thạch”
vẫn được bàn thảo sâu tại các diễn đàn bên lề. Không gian này cho phép các quốc
gia trình bày tiến độ thực hiện cam kết mà không phải tuân thủ quy tắc đồng thuận
tuyệt đối.
Giới quan sát nhận định, không thể
kỳ vọng COP30 sẽ đưa ra một chương trình hành động toàn cầu vì nó đòi hỏi nhiều
lớp thương lượng phức tạp, từ khung thời gian, mục tiêu quốc gia, công cụ chính
sách đến nguồn tài chính. Nhưng COP30 có thể tạo ra nền tảng cho việc xây dựng
lộ trình trong 2-3 năm nữa.
Các nhà vận động khí hậu đang đặt
nhiều kỳ vọng vào COP30, coi đây là thời điểm mở khóa một tiến trình mới thay
vì một khoảnh khắc giải quyết toàn bộ vấn đề trong hai tuần họp. Ba trụ cột được
xem là trọng tâm: một tiến trình đàm phán kéo dài qua COP31 và COP32, một diễn
đàn đối thoại thường trực về nhiên liệu hóa thạch, và một nhóm quốc gia tiên
phong chấp nhận các cam kết ban đầu trong lộ trình loại bỏ dần.
Điều đáng nói là khởi động một tiến
trình đôi khi còn quan trọng hơn đích đến cuối cùng: một tiến trình được thiết
lập đúng hướng có thể tạo ra quán tính chính trị, hình thành kỳ vọng tập thể và
tái cấu trúc lợi ích các bên theo thời gian.
COP30 không thể giải quyết toàn bộ
bài toán nhiên liệu hóa thạch trong 2 tuần nhưng hội nghị có thể tạo ra một sự
thay đổi quan trọng hơn: phá vỡ 3 thập kỷ né tránh và lần đầu tiên gọi tên trực
diện nguồn gốc của khủng hoảng khí hậu.
Sự kiện tại Belém cho thấy
một lực lượng đông đảo từ hơn 80 quốc gia đang sẵn sàng tạo ra động lực chính
trị để thúc đẩy lộ trình này, dù vẫn phải đối mặt với quyền phủ quyết mềm từ
các petrostates như Saudi Arabia, Nga hay Bolivia. Đây là minh chứng sống động
rằng COP30 đang chuyển từ đối thoại sang khởi động các tiến trình thực chất, mở
đường cho các kỳ COP tiếp theo trong
tiến trình loại bỏ nhiên liệu hóa thạch.
COP30 Belém: Những "điểm nóng" nội dung đàm phán và động lực phía sau
16:55, 17/11/2025
Lộ trình Baku- Belém tại COP30: Tái thiết kiến trúc tài chính khí hậu toàn cầu
Phát triển kinh tế xanh tạo lợi thế cạnh tranh trong kỷ nguyên mới
Chuyển đổi xanh đang mở ra cơ hội tăng trưởng nhanh, thậm chí đạt hai con số mà không gây suy thoái môi trường. Đây cũng là nền tảng để thu hút đầu tư chất lượng cao, là lợi thế cạnh tranh trong kỷ nguyên mới...
Xe điện Trung Quốc “Made in USA”: Khi pháo đài bảo hộ công nghiệp Mỹ bắt đầu rạn nứt
Pháo đài” thuế quan và rào cản an ninh mà Mỹ dựng lên để ngăn xe điện Trung Quốc đang xuất hiện những vết rạn đầu tiên. Các tín hiệu chính sách mới và chiến lược “sản xuất tại Mỹ” của doanh nghiệp Trung Quốc đang làm thay đổi cục diện cạnh tranh toàn cầu. Điều này đặt ra bài toán chiến lược về tương lai ngành ô tô và an ninh công nghệ của Mỹ cùng các đồng minh...
Nghiên cứu cơ chế tài chính xanh hỗ trợ các đô thị dễ bị tổn thương
Chính phủ yêu cầu Bộ Tài chính chủ trì, phối hợp với các bộ, ngành, địa phương nghiên cứu báo cáo cấp có thẩm quyền xây dựng, bổ sung, hoàn thiện các quy định liên quan đến hướng dẫn cơ chế tài chính, phân bổ ngân sách cho các hoạt động thích ứng với biến đổi khí hậu trong đô thị...
Doanh nghiệp trước “luật chơi mới” về tiêu chuẩn xanh
Từ 01/01/2026, quy định của EU cho phép đánh thuế bổ sung với một số loại hàng hóa thâm dụng carbon tạo sức ép trực diện lên các chuỗi cung ứng toàn cầu, trong đó có Việt Nam. Vì vậy, các doanh nghiệp Việt Nam muốn tham gia hoặc duy trì hoạt động xuất khẩu tại các thị trường này phải tăng cường năng lực để đáp ứng các tiêu chuẩn môi trường, khí hậu và minh bạch phát thải.
Phát thải muội than ở Bắc Cực: Rủi ro khí hậu bị lu mờ bởi cạnh tranh địa chính trị
Băng tan ở Bắc Cực đang mở ra các tuyến hàng hải mới và thúc đẩy vận tải, khai thác tài nguyên và đánh bắt cá. Tuy nhiên, phát thải muội than từ tàu thuyền làm gia tăng tốc độ nóng lên toàn cầu, trong khi lợi ích kinh tế và cạnh tranh địa chính trị cản trở nỗ lực kiểm soát môi trường...
Với phương châm Đoàn kết - Dân chủ - Kỷ cương - Đột phá - Phát triển, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng xác định tư duy, tầm nhìn, những quyết sách chiến lược để chúng ta vững bước tiến mạnh trong kỷ nguyên mới, thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển đất nước đến năm 2030 khi Đảng ta tròn 100 năm thành lập (1930 - 2030); hiện thực hoá tầm nhìn phát triển đến năm 2045, kỷ niệm 100 năm thành lập nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam (1945 - 2045).
Tổng số đơn vị bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI trong cả nước là 182. Số đơn vị bầu cử, danh sách các đơn vị bầu cử và số lượng đại biểu Quốc hội được bầu ở mỗi đơn vị bầu cử của các tỉnh, thành phố được ấn định gồm: Hà Nội có 11 đơn vị bầu cử, số đại biểu Quốc hội được bầu là 32; Thành phố Hồ Chí Minh có 13 đơn vị bầu cử, số đại biểu Quốc hội được bầu là 38; Hải Phòng có 7 đơn vị bầu cử, số đại biểu Quốc hội được bầu là 19...
VnEconomy cập nhật giá vàng trong nước & thế giới hôm nay: SJC, 9999, giá vàng USD/oz, biến động giá vàng tăng, giảm - phân tích, dự báo & dữ liệu lịch sử.
Interactive là một sản phẩm báo chí mới của VnEconomy vừa được ra mắt bạn đọc từ đầu tháng 3/2023 đã gây ấn tượng mạnh với độc giả bởi sự mới lạ, độc đáo. Đây cũng là sản phẩm độc quyền chỉ có trên VnEconomy.
Trong kỷ nguyên trí tuệ nhân tạo, đặc biệt là generative AI, phát triển mạnh mẽ, Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy đã tiên phong ứng dụng công nghê để mang đến trải nghiệm thông tin đột phá với chatbot AI Askonomy...
Thuế đối ứng của Mỹ có ảnh hướng thế nào đến chứng khoán?
Chính sách thuế quan mới của Mỹ, đặc biệt với mức thuế đối ứng 20% áp dụng từ ngày 7/8/2025 (giảm từ 46% sau đàm phán),
có tác động đáng kể đến kinh tế Việt Nam do sự phụ thuộc lớn vào xuất khẩu sang Mỹ (chiếm ~30% kim ngạch xuất khẩu).
Dưới đây là phân tích ngắn gọn về các ảnh hưởng chính: