Theo TS Vương Ánh Dương,
Phó Cục trưởng Cục Quản lý khám chữa bệnh, Bộ Y tế, hiện nay, đội ngũ điều dưỡng
đang giữ vai trò then chốt trong hệ thống y tế Việt Nam, từ tuyến xã, phường đến
các bệnh viện tuyến cuối.
Tuy nhiên, Việt Nam đang phải đối mặt với tình trạng
thiếu hụt điều dưỡng cả về số lượng, cơ cấu và chất lượng chuyên môn so với yêu
cầu thực tế và so với mặt bằng chung của khu vực cũng như thế giới.
Việt Nam hiện có khoảng
140.000 đến 150.000 điều dưỡng, tương ứng 14 đến 15 điều dưỡng trên 10.000 dân. Tỷ
lệ này đang thuộc nhóm thấp của ASEAN. Trong khi đó, con số này ở các nước
trong khu vực và trên thế giới cao hơn rất nhiều.
Thái Lan khoảng 20–25 điều
dưỡng trên 10.000 dân; Malaysia khoảng 30–35; Singapore trên 70; các nước OECD
trung bình từ 80 đến 120 điều dưỡng trên 10.000 dân.
Theo khảo sát gần đây của
Cục Quản lý Khám, chữa bệnh, trung bình một điều dưỡng tại khoa hồi sức tích cực
phải chăm sóc từ 3 - 4 người bệnh trong cùng một ca trực.
Trong khi đó, tại nhiều
nước phát triển như Hoa Kỳ, Australia hay các nước châu Âu, tỷ lệ này thường chỉ
từ 1 điều dưỡng cho 1 - 2 người bệnh, tùy theo mức độ nặng. Tỷ lệ thấp hơn giúp
điều dưỡng có đủ thời gian theo dõi sát diễn biến, chăm sóc toàn diện và phòng
ngừa sự cố y khoa.
Tại các quốc gia phát triển,
phần lớn điều dưỡng có trình độ đại học trở lên. Tại Australia có gần 23% điều
dưỡng tốt nghiệp sau đại học, tại Mỹ con số này khoảng 20%.
Nhiều nước ASEAN
như Thái Lan, Malaysia, Philippines đã có hệ thống đào tạo chuyên sâu và điều
dưỡng thực hành nâng cao phát triển mạnh.
Tại Việt Nam điều dưỡng cao đẳng chiếm gần 50%, đại học khoảng 38–40%, điều dưỡng sau đại học còn rất thấp, chỉ khoảng dưới 2%.
Hiện nhiều trường đã chủ động đổi mới chương trình, tiếp cận chuẩn năng lực khu vực ASEAN và từng bước hội nhập quốc tế.
TS Vương Ánh Dương cho
rằng, để phát triển đội ngũ điều dưỡng cả về số lượng và chất lượng, cần triển
khai đồng bộ nhiều giải pháp căn cơ và lâu dài, có sự vào cuộc mạnh mẽ của các
bộ, ngành và địa phương.
Thứ nhất, về nhân lực, cần
xác định rõ khối lượng và tính đặc thù của công việc điều dưỡng để xây dựng định
mức và vị trí việc làm phù hợp, làm cơ sở tăng cường tuyển dụng và bố trí đủ điều
dưỡng tại các cơ sở khám, chữa bệnh.
Ưu tiên bảo đảm đủ điều dưỡng
tại các khoa trọng điểm như hồi sức tích cực, cấp cứu, sơ sinh, lão khoa… tiến
tới thực hiện chăm sóc người bệnh toàn diện mà không phải huy động sự hỗ trợ của
người nhà.
Cùng với đó, tiếp tục chuẩn
hóa trình độ đào tạo theo hướng nâng chuẩn và chuyên sâu; khuyến khích điều dưỡng
học liên thông lên đại học, sau đại học và thúc đẩy đào tạo chuyên khoa sâu.
Thứ hai, về năng lực và
quản lý nghề nghiệp, cần nâng cao năng lực lãnh đạo và quản trị điều dưỡng ở
các cấp; tăng cường đào tạo kỹ năng giao tiếp, kỹ năng mềm, đạo đức nghề nghiệp
và đẩy mạnh ứng dụng công nghệ trong chăm sóc người bệnh.
Thứ ba, về chính sách và
điều kiện làm việc, đây là yếu tố then chốt để giữ chân và tạo động lực cho điều
dưỡng. Cần tiếp tục cải thiện chế độ tiền lương, phụ cấp ưu đãi và phúc lợi phù
hợp với tính chất đặc thù nghề nghiệp; đồng thời đầu tư xây dựng môi trường làm
việc an toàn, lành mạnh, đặc biệt tại các khoa có áp lực cao và vùng khó khăn.
Việc bảo đảm đời sống vật chất và tinh thần sẽ giúp điều dưỡng yên tâm gắn bó
và cống hiến lâu dài.