
Sự xuất hiện của Tinder đã “cách mạng hóa” việc mai mối. Hiện nay, ứng dụng này đã có mặt ở 190 quốc gia với hơn 530 triệu lượt tải xuống (tính đến tháng 1/2024). Tuy nhiên, số người dùng ứng dụng hẹn hò này bắt đầu có xu hướng giảm. Quý 4/2023, số người dùng trả tiền của Tinder đã giảm 8% so với cùng kỳ năm 2022 xuống còn 10 triệu, đánh dấu quý giảm thứ năm liên tiếp.
Tuy nhiên, trước đây, ứng dụng này đã từng phát triển nhanh chóng và mạnh mẽ đến nỗi đưa tên tuổi của hai nhà sáng lập Sean Rad và Justin Mateen lot vào danh sách “30 Under 30” của Forbes.
Quen nhau từ khi còn học trung học tại Los Angeles, nhưng cả hai chỉ thân thiết và bắt đầu hành trình khởi nghiệp tại Đại học Nam California.
Ban đầu, Tinder chỉ có thể sử dụng trên điện thoại di động, cụ thể thiết kế của ứng dụng được tạo ra cho định dạng iOS của Apple, và sau đó mới thay đổi để phù hợp với cả Android. Chia sẻ về ý tưởng ra đời Tinder, nhà đồng sáng lập Sean Rad cho biết mình là người rụt rè và luôn lo lắng mỗi lần gặp và giới thiệu mình với ai đó. Rồi ông đã phải lòng một cô gái.
''Cô ấy bắt gặp ánh nhìn của tôi. Tôi khá lo, nhưng, cô ấy nở nụ cười và dường như còn bật đèn xanh. Tôi không cảm thấy lo lắng nữa. Sau đó, tôi nhận ra nếu biết được đối phương cũng có cảm tình và muốn gặp, bạn sẽ phá bỏ mọi rào cản để mạnh dạn tiến đến", ông tiết lộ.
Khi mới thành lập, ứng dụng này đã gây tiếng vang với sinh viên đại học. “Chúng tôi biết sinh viên đại học là những người ban đầu khó hòa nhập nhất và đó là một trong những lý do tại sao chúng tôi gieo trồng nó trong khuôn viên trường đại học”, nhà đồng sáng lập, Justin Mateen cho biết.
Ban đầu, 90% người dùng Tinder ở độ tuổi từ 18 đến 24. Sau 17 tháng tăng trưởng, số người dùng ở độ tuổi đại học của Tinder chỉ ở mức hơn 50% và các nhóm nhân khẩu học khác đã mở rộng.
Trong đội ngũ sáng lập của họ còn một nhân vật quan trọng khác là Jonathan Badeen, người đứng sau việc xây dựng trải nghiệm sản phẩm và người dùng. Trong một cuộc phỏng vấn, Sean Rad cho biết: “Chúng tôi thường xuyên cãi vã, nhưng tôi cũng gọi đó là tranh luận… hoặc là hợp tác”. Suốt thời gian đầu khi ứng dụng còn non trẻ, họ đã cùng ăn, ngủ và mơ về công việc. Và sau đó, họ đã viết nên câu chuyện khởi nghiệp thành công khi còn chưa chạm ngưỡng tuổi 30.
Trong một cuộc phỏng vấn cách đây 12 năm, nhà đồng sáng lập Justin Mateen: “Tôi đã tăng từ 10 đến 15 pound trong năm nay. Chúng tôi không có thời gian để đi tập thể dục. Tuy nhiên, ngón tay của tôi càng ngày càng khoẻ vì công việc”.
Nhà sáng lập Tinder muốn người dùng coi ứng dụng này như một trò chơi mà họ muốn chơi ngay cả khi họ không đang tìm kiếm một cuộc hẹn hò. Sean Rad nói: “Chúng tôi luôn coi Tinder, giao diện, như một trò chơi”. Điều này này đã tạo cảm hứng để hai nhà sáng lập thiết kế hồ sơ của người dùng như những lá bài. Tương tự như đánh bài, người chơi dễ dàng tương tác với lá bài để vuốt lá bài sang một bên. Từ đây, thao tác “vuốt Tinder” mang tính biểu tượng đã ra đời.
Ông Rad nói thêm: “Không phải ai tham gia Tinder cũng vì họ đang tìm kiếm thứ gì đó. Họ tham gia chỉ vì muốn vui vẻ”.
Mặc dù vậy, rõ ràng khi một người độc thân tiếp cận Tinder một cách tình cờ như thế nào đi chăng nữa thì ít nhiều họ vẫn hy vọng về một mối quan hệ lãng mạn. Và những người sáng lập Tinder là tấm gương điển hình. Nhà sáng lập Sean Rad đã có một mối quan hệ nghiêm túc nhờ việc “vuốt Tinder”.
Mặc dù hiện nay, Tinder được nhìn nhận như một ứng dụng để hẹn hò, nhưng hai nhà sáng lập chia sẻ với tờ Time rằng họ muốn phát triển ứng dụng này theo hướng khám phá xã hội và gặp gỡ những người không phải vì mục đích yêu đương.
Nhà đồng sáng lập Mateen nhấn mạnh: “Bạn có thể đơn giản là tìm bạn bè hoặc nhiều mối quan hệ khác ngoài mục đích hẹn hò. Vì vậy, ngay cả khi bạn đang trong một mối quan hệ, bạn vẫn có thể tìm thấy giá trị tốt trên Tinder”.
Việt Nam tăng 5 bậc, lên vị trí 50 trong bảng xếp hạng hệ sinh thái khởi nghiệp toàn cầu năm 2026, trong đó TP. Hồ Chí Minh lần đầu góp mặt trong nhóm 100 hệ sinh thái khởi nghiệp hàng đầu thế giới...
Kinh tế tầm thấp và kinh tế không gian vũ trụ đang mở ra không gian phát triển mới, nhưng để biến tiềm năng thành giá trị kinh tế thực sự, Việt Nam cần đồng thời giải bài toán về công nghệ, thể chế, hạ tầng, nhân lực và thị trường. Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy ghi nhận những góc nhìn, kiến nghị từ cơ quan quản lý, doanh nghiệp và các nhà nghiên cứu tại đối thoại “Phát triển kinh tế không gian vũ trụ, kinh tế tầm thấp tại Việt Nam”, qua đó góp phần hoàn thiện hệ sinh thái này.
Kinh tế không gian vũ trụ và kinh tế tầm thấp, dù được xem là những động lực tiềm năng cho mục tiêu tăng trưởng hai con số của nền kinh tế, nhưng cũng đang vướng không ít điểm nghẽn. Nếu không sớm được tháo gỡ, Việt Nam sẽ không chỉ khó phát triển và khai thác đầy đủ tiềm năng của lĩnh vực này mà còn có nguy cơ tụt lùi so với cuộc chạy đua “thần tốc” của thế giới trong lĩnh vực này...
Các sản phẩm công nghệ cao, trong đó có các phương tiện bay không người lái (UAV) và công nghệ không gian vũ trụ (vệ tinh…), nếu không có “bàn tay” tạo dựng thị trường ban đầu của Nhà nước cho các sản phẩm mới, thì những lĩnh vực được xem là động lực tăng trưởng mới cho nền kinh tế sẽ khó có “đất dụng võ” và các doanh nghiệp sẽ không dám đẩy mạnh đầu tư nghiên cứu, sản xuất...
Kinh tế không gian vũ trụ và kinh tế tầm thấp đang được nhiều quốc gia xác định là những động lực tăng trưởng mới trong quá trình chuyển đổi sang mô hình phát triển dựa trên tri thức, công nghệ và đổi mới sáng tạo. Không chỉ tạo ra các ngành công nghiệp công nghệ cao có giá trị gia tăng lớn, hai lĩnh vực này còn góp phần chuyển đổi mô hình tăng trưởng thông qua nâng cao năng suất lao động, tối ưu hóa chuỗi cung ứng và mở rộng các thị trường dịch vụ số...
Trong khuôn khổ Diễn đàn “Hoàn thiện chính sách tạo lợi thế cạnh tranh thúc đẩy phát triển năng lượng” do Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy tổ chức, các chuyên gia pháp lý và kinh tế đã đưa ra những góc nhìn sâu sắc về yêu cầu cải cách thể chế, trọng tâm là dự thảo Luật Dầu khí (sửa đổi).
Quy định cơ chế ủy quyền, giao thẩm quyền của Thủ trưởng cơ quan điều tra cho Trưởng, Phó trưởng công an cấp xã… có thể dẫn đến tình trạng thẩm quyền phân tán nhưng trách nhiệm khó kiểm soát. Thậm chí, điều này có thể vô hình chung làm hình thành thêm hơn 3.000 cơ quan điều tra ở cấp xã.