![[Bài 1] Hải Phòng: Động lực bứt phá từ “cơ chế đặc thù”](https://premedia.vneconomy.vn/files/uploads/2026/07/22/62993955c01843498ed47306a39d35f0-106602.jpg?w=600&h=360&mode=crop)
Chứng kiến khối tài sản ròng cá nhân sụt 9,1 tỷ USD trong vòng chưa đầy 4 tháng, “đại gia” viễn thông Wang Jing của Trung Quốc trở thành tỷ phú mất tiền nhiều nhất thế giới.
Vào thời điểm tháng 6 khi thị trường chứng khoán Trung Quốc đang ở đỉnh, tỷ phú Wang Jing, 42 tuổi, vẫn còn sở hữu khối tài sản ròng 10,2 tỷ USD và nằm trong nhóm 200 người giàu nhất thế giới của xếp hạng tỷ phú Bloomberg Billionaires Index.
Nhưng đến nay, sau đợt sụt giảm chóng mặt của chứng khoán Trung Quốc, ông Wang chỉ còn trong tay 1,1 tỷ USD.
Mức sụt giảm tài sản 84% kể từ đầu năm đến nay của ông Wang là mức giảm tài sản mạnh nhất từng được ghi nhận kể từ khi Bloomberg Billionaires Index - xếp hạng 400 người giàu nhất hành tinh - được thực hiện.
Đứng sau tỷ phú Wang về mức độ hao tán tài sản tính theo giá trị phần trăm là ông Ivan Glasenberg, Giám đốc điều hành của tập đoàn hàng hóa cơ bản Glencore có trụ sở ở Thụy Sỹ. Khối tài sản của ông Glasenberg đã “bốc hơi” 66% từ đầu năm, còn 1,8 tỷ USD.
Tỷ phú Wang nắm 35% công ty niêm yết Beijing Xinwei Telecom Technology Group Co.. Giá cổ phiếu công ty này đã lao dốc cùng với thị trường chứng khoán Trung Quốc nói chung thời gian qua. So với thởi điểm đầu năm, cổ phiếu Xinwei hiện đã sụt 57%.
Xếp ở vị trí thứ ba về mức độ thiệt hại tài sản trong làng tỷ phú thế giới năm nay tính theo giá trị phần trăm là “đại gia” sòng bạc Luui Che-Woo người Hồng Kông và “trùm” bán lẻ Ricardo Salinas người Mexico. Tài sản của hai tỷ phú này cùng giảm 47% từ đầu năm.
Tuy nhiên, “danh hiệu” mất nhiều tài sản nhất tính theo giá trị tuyệt đối thuộc về người giàu thứ ba và thứ thứ tư thế giới. Từ đầu năm đến nay, tỷ phú Carlos Slim đến từ Mexico, người giàu thứ tư thế giới đã mất 14,2 tỷ USD, tương đương 20% giá trị tài sản ròng. Người giàu thứ ba hành tinh là nhà đầu tư huyền thoại Warren Buffett của Mỹ mất 12,5 tỷ USD, tương đương 17% khối tài sản ròng.
Tính chung, 400 tỷ phú trong Bloomberg Billionaires Index đã mất 4,2% giá trị tài sản ròng trong năm nay. Kinh tế Trung Quốc giảm tốc, kéo theo sự giảm tốc của kinh tế toàn cầu, được xem là nguyên nhân chính khiến các tỷ phú mất tiền.
Đáng chú ý, tỷ phú Wang của Trung Quốc chính là người kiểm soát HKND Group, công ty vào năm 2013 giành hợp đồng 50 năm phát triển một kênh đào dài 274 km ở quốc gia Nam Mỹ Nicaragua để cạnh tranh với kênh đào Panama. Tháng 12 năm ngoái, ông Wang tuyên bố sẽ bỏ ra 500 triệu tiền túi để đầu tư cho dự án này.
Bởi vậy, việc tài sản của tỷ phú Wang bốc hơi chóng mặt đang dẫn tới những lo ngại về khả năng thất bại của dự án này.
Dù Việt Nam tiệm cận mục tiêu bảo hiểm y tế toàn dân với khoảng 95% dân số tham gia, người bệnh vẫn phải gánh vác tới gần 40% chi phí y tế từ “tiền túi”, gấp 4 lần so với mức khuyến nghị của WHO. Vì vậy, giải pháp đột phá cho giai đoạn tiếp theo không nằm ở việc tiếp tục mở rộng độ bao phủ dân số, mà là nâng cao mức độ bảo vệ tài chính thực chất thông qua ứng dụng kinh tế dược học và đánh giá công nghệ y tế...
Lạng Sơn đang tìm cách tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp, đổi mới mô hình phát triển, chuyển đổi số và xanh hóa nền kinh tế để đạt mục tiêu tăng trưởng GRDP đầy thách thức trong năm 2026…
Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy đã có cuộc trao đổi với TS.Vũ Việt Anh về câu chuyện thương mại hóa kết quả nghiên cứu khoa học công nghệ cũng như năng lực Lab-to-Market (L2M), đưa sản phẩm “từ phòng lab ra thị trường” của startup và xu hướng “doanh nghiệp một người” trong kỷ nguyên AI.
Sau nửa thế kỷ phát triển, Viện Năng lượng nguyên tử Việt Nam (VINATOM) không chỉ góp phần đưa công nghệ hạt nhân vào y tế, nông nghiệp, công nghiệp và môi trường mà còn đang chuẩn bị nguồn nhân lực, công nghệ và hạ tầng để đồng hành cùng Chương trình điện hạt nhân quốc gia trong giai đoạn mới.
Chỉ còn chưa đầy 6 tháng trước khi Quy định chống mất rừng của Liên minh châu Âu (EUDR) được thực thi đầy đủ. Thách thức lớn nhất hiện nay không nằm ở tiêu chuẩn kỹ thuật mà ở tư duy, sự minh bạch và khả năng phối hợp giữa các doanh nghiệp. Vì vậy, việc xây dựng dữ liệu vùng nguyên liệu chính xác là điều kiện tiên quyết để bảo vệ uy tín của ngành cà phê Việt Nam trên thị trường quốc tế.
Tổng lượng phát thải ròng của Việt Nam liên tục tăng qua các giai đoạn, ước tính lượng phát thải ròng năm 2030 là 927 triệu tấn, năm 2050 là 1.500 triệu tấn. Như vậy, để đạt được mục tiêu Net Zero thì nhu cầu sản xuất và cung ứng, bù trừ tín chỉ carbon là khá lớn.
Việc chuẩn bị đầy đủ về thể chế, năng lực kỹ thuật và nguồn lực là điều kiện tiên quyết để tham gia hiệu quả, minh bạch vào thị trường carbon toàn cầu. Đó là khẳng định của Phó Cục trưởng Cục Biến đổi Khí hậu, Bộ Nông nghiệp và Môi trường Nguyễn Tuấn Quang.