Theo tờ báo Nikkei Asia, sức ép này chưa thể hiện đầy đủ trong các số liệu tổng hợp của khu vực, bởi ngành điện tử vẫn tăng trưởng mạnh và đang kéo các chỉ báo chung đi lên.
SỐ LIỆU TÍCH CỰC CHE KHUẤT SỨC ÉP Ở CẤP ĐỘ DOANH NGHIỆP
Theo chỉ số nhà quản trị mua hàng (PMI) do S&P Global
công bố hàng tháng, tâm lý của các nhà sản xuất trong khối Hiệp hội các quốc
gia Đông Nam Á (ASEAN) gồm 11 thành viên vẫn ở vùng tích cực trong tháng 4. Tuy
nhiên, chỉ số này đã giảm xuống mức thấp nhất 9 tháng và thấp hơn nhiều so với
thời điểm trước khi chiến sự Iran nổ ra. Các nhà phân tích cho rằng con số
chung này chưa phản ánh đầy đủ áp lực mà nhiều ngành trong khu vực đang đối mặt.
Ông Firdaos Rosli, nhà kinh tế trưởng tại ngân hàng AmBank ở
Kuala Lumpur, cho rằng số liệu thương mại của Malaysia nhìn bề ngoài vẫn khá vững,
khi xuất khẩu tháng 4 tăng hai chữ số. Tuy nhiên, mức tăng này phân hóa mạnh giữa
các ngành và không phản ánh đầy đủ sức ép đang xuất hiện trong một số lĩnh vực.
“Sự vững vàng đó đang che khuất sức ép nghiêm trọng ở một số
lĩnh vực cụ thể. Do các ngành trong nền kinh tế vận hành với tốc độ khác nhau,
tác động của khủng hoảng có thể chưa hiện rõ ngay trong dữ liệu GDP tổng hợp”,
ông Rosli cảnh báo.
Ông Rosli cho rằng các ngành như logistics, sản xuất thứ cấp
và xây dựng tại một số địa phương của Malaysia có thể chịu tác động nặng nề.
Theo ông, dù các ngành đang tăng trưởng mạnh có thể tạm thời giúp số liệu kinh
tế tổng thể có vẻ ổn định hơn, sức ép ở cấp độ doanh nghiệp vẫn rất rõ.
Malaysia và Philippines đang nằm trong nhóm chịu sức ép lớn
nhất từ xung đột Iran. Trong đó, các doanh nghiệp nhỏ và vừa dễ tổn thương hơn
cả vì biên lợi nhuận thấp, khả năng hấp thụ chi phí thấp và ít dư địa xoay xở
khi chi phí đầu vào, logistics cùng lúc tăng mạnh.
Vài tháng gần đây, tại Muar - trung tâm sản xuất đồ gỗ lớn
nhất Malaysia - hơn 100 nhà sản xuất đồ gỗ nhỏ đã đóng cửa. Ngành này vốn đã chịu
sức ép từ các biện pháp thuế quan của Tổng thống Mỹ Donald Trump, nay tiếp tục
bị bào mòn lợi nhuận khi chi phí tăng lên do xung đột Iran.
“Các nhà máy nhỏ đã bắt đầu đóng cửa. Xung quanh chúng tôi,
những nhà máy lâu năm cũng đang dừng hoạt động vì không chịu nổi nữa”, ông
Jeffrey Eng, chủ công ty TKL Furniture, doanh nghiệp xuất khẩu toàn bộ sản phẩm
sang Mỹ, cho biết.
Theo ông, các cơ sở nhỏ không thể gánh nổi sức ép nên buộc
phải đóng cửa. Còn những doanh nghiệp có tên tuổi lâu năm, với nhờ lợi nhuận
tích lũy được từ các năm trước, cũng phải chọn thanh lý tài sản thay vì tiếp tục chịu lỗ.
Khảo sát tháng 5 của Liên đoàn Các nhà sản xuất Malaysia
(FMM) cho thấy 28% trong số 225 doanh nghiệp được hỏi đã hoặc đang lên kế hoạch
điều chỉnh nhân sự do tác động trực tiếp từ cuộc khủng hoảng. Trong khi đó, 72%
cho biết tình hình kinh doanh của họ đã xấu đi.
Tại Philippines, dữ liệu chính thức cho thấy ngành sản xuất
đã cắt giảm 217.000 việc làm trong tháng 3, tương đương 5,8% lực lượng lao động
của ngành. PMI sản xuất của nước này cũng giảm mạnh xuống vùng suy giảm, thấp
nhất trong nhóm 6 nền kinh tế lớn của ASEAN.
“Các nhà sản xuất tại Philippines gần như chắc chắn sẽ gặp
khó khăn cả về cầu lẫn cung, khi chi phí năng lượng tăng mạnh tác động lên cả
hai phía”, ông Miguel Chanco, nhà kinh tế trưởng phụ trách châu Á mới nổi tại
công ty nghiên cứu Pantheon Macroeconomics có trụ sở tại Anh, nhận xét với tờ
báo Nikkei Asia
Theo ông Chanco, điểm bất lợi của Philippines so với các nước
láng giềng là xuất khẩu của nước này gần như không được hỗ trợ nhiều từ nhu cầu
phần cứng AI - động lực đang giúp xuất khẩu điện tử của nhiều nền kinh tế trong
khu vực tăng nhanh. Bên cạnh đó, Philippines cũng có ít dư địa chính sách để ứng
phó khủng hoảng năng lượng hơn so với một số nước trong khu vực như Indonesia
hay Malaysia, chẳng hạn thông qua các chương trình trợ giá nhiên liệu.
CHI PHÍ ĐẦU VÀO VÀ GIÁN ĐOẠN LOGISTICS LAN RỘNG TOÀN KHU VỰC
Trong khi đó, tại Thái Lan, ông John Higham, Giám đốc thương
mại của công ty Element 6 Evolution - xưởng đóng thuyền đua hiệu suất cao và
thuyền hai thân catamaran gần cảng Laem Chabang - cho biết công ty không còn nhập
được các vật liệu composite thiết yếu từ Dubai bằng đường biển.
“Vấn đề lớn nằm ở nhựa resin, nguyên liệu thô chiếm tỷ trọng
lớn nhất theo khối lượng của chúng tôi”, ông Higham chia sẻ.
Ông Higham cho biết công ty đang phải chuyển sang vận chuyển
bằng đường hàng không, với khối lượng lên tới hàng nghìn kg, nếu không muốn dừng
sản xuất hoàn toàn. Cách làm này khiến chi phí resin của công ty tăng 400% sau
khi tính cả chi phí vận chuyển.
"Cuộc chiến này không chỉ tác động đến các nước trực tiếp
tham chiến. Tình trạng gián đoạn vận tải biển toàn cầu đang đẩy chi phí vận
chuyển lên cao và nhiều khách hàng quốc tế phải lùi thời điểm nhận hàng”, ông
Steve Ong, Chủ tịch Hiệp hội Đồ gỗ Johor ở miền Nam Malaysia, cho biết.
Tại Indonesia, Hiệp hội Người sử dụng lao động Indonesia cho
biết 10 trong 16 lĩnh vực sản xuất tăng trưởng chậm hơn nhiều so với mức tăng
5,61% của toàn nền kinh tế trong quý 1. Một nguyên nhân chính là giá naphtha -
sản phẩm tinh chế từ dầu thô - tăng cao, gây sức ép lớn lên ngành nhựa trong nước.
Hiệp hội Công nghiệp Ô tô Indonesia cũng đang khảo sát tác động đối với chuỗi
cung ứng, khi chi phí leo thang và tình trạng giao hàng chậm bắt đầu ảnh hưởng
đến hoạt động sản xuất.
Ở Singapore, nơi tâm lý kinh doanh vẫn tích cực nhất trong
khu vực, nhiều doanh nghiệp đang tìm cách chuyển sang các nguồn cung gần hơn.
Ông Melvin Tan, Phó chủ tịch Liên đoàn Sản xuất Singapore (SMF), cho biết trong
bối cảnh chi phí logistics và giá điện cùng tăng, các nhà sản xuất nước này
đang tìm cách tận dụng Đặc khu kinh tế Johor - Singapore mới thành lập và các
nhà máy gần đó tại Indonesia, thay vì tiếp tục phụ thuộc vào những nguồn cung
truyền thống ở xa hơn.
Các nhà phân tích dự báo tình hình có thể tiếp tục xấu đi nếu
nguồn cung không sớm cải thiện. Ngân hàng đầu tư Malaysia CIMB Investment cho
biết các khảo sát của ngân hàng trung ương cho thấy lượng hàng tồn kho bình
quân của doanh nghiệp tại Malaysia chỉ đủ dùng trong 3-4 tháng. Điều này đồng
nghĩa nguồn cung đầu vào có thể thắt chặt đáng kể từ cuối quý 2/2026.
“Tình hình hiện nay là kiểu khủng hoảng mà dữ liệu GDP tổng
hợp khó phản ánh kịp thời, bởi tác động không bộc lộ ngay mà lan dần qua từng mắt
xích của nền kinh tế. Sức ép đang âm thầm truyền từ lĩnh vực này sang lĩnh vực
khác, giống một đám cháy âm ỉ trước khi hiện rõ trên các chỉ báo vĩ mô”, ông
Rosli của AmBank cảnh báo.