Dự thảo Nghị định quy định chi tết một số điều của Luật Bảo vệ môi trường vẫn đang gây tranh cãi bởi không ít quy định, tiêu chí được cho là “áp” từ các nước tiên tiến sang một đất nước đang phát triển, gây băn khoăn về tính hiệu quả trong quản lý và bảo vệ môi trường, dễ phát sinh thêm tiêu cực nếu được thông qua…
Việc lắp quan trắc tự động theo dụng lượng nước thải khiến nhiều doanh nghiệp tốn kém trong khi kết quả lại không chính xác.
Đây là vấn đề chung được cộng đồng doanh nghiệp nhiều ngành hàng như Hiệp hội Doanh nghiệp châu Âu tại Việt Nam (EuroCham), Hiệp hội Doanh nghiệp Mỹ tại Việt Nam (AmCham), Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu Thủy sản (VASEP), Hiệp hội Giấy và Bột giấy Việt Nam, Hiệp hội Dệt may Việt Nam (VITAS), Hiệp hội doanh nghiệp Điện tử Việt Nam, Công ty Canon Việt Nam… góp ý tại các hội thảo cũng như văn bản đóng góp ý kiến với Ban soạn thảo.
Hiện Dự thảo đã được Bộ Tài nguyên và Môi trường chuyển qua Bộ Tư pháp nhằm chuẩn bị thẩm định theo quy trình ban hành văn bản quy phạm pháp luật vào tuần cuối tháng 9/2021.
Theo ông Nguyễn Hoài Nam, Phó Tổng Thư ký VASEP, tổng hợp kiến nghị từ doanh nghiệp cho thấy, hiện vẫn còn 3 vướng mắc chính trong Dự thảo Nghị định.
THỦ TỤC TRÙNG LẮP, BẤT HỢP LÝ
Đó là, thủ tục cấp Giấy phép môi trường phức tạp, trùng lắp; một số điều kiện bất hợp lý trái với các Nghị quyết của Chính phủ.
Trước đây, chỉ có các dự án gây ô nhiễm đến môi trường (nhóm I) mới phải làm báo cáo đánh giá tác động môi trường (TĐMT) và xin cấp giấy phép môi trường (GPMT), nhưng với quy định mới tại Dự thảo thì các dự án và nhà máy nhóm I và nhóm II kể cả đã hoạt động cũng phải làm TĐMT và xin cấp GPMT. Điều này làm gia tăng thủ tục hành chính (TTHC) do hồ sơ cấp phép và quy trình cấp phép rất phức tạp, trùng lắp, nhưng lại không có hiệu quả.
“Luật BVMT quy định hồ sơ xin cấp GPMT gồm 3 mục. Trong Dự thảo này cũng gồm 3 mục lớn, trong các mục lại chia ra đến 15 mục nhỏ khiến hồ sơ phức tạp. Mục 2 có 10 mục nhỏ thì 9 mục đã nộp trong hồ sơ xin duyệt TĐMT”, ông Nam nhận định.
Với quy định trong điều 27-29 của Dự thảo, phần lớn doanh nghiệp sẽ phải trải qua 2 lần thẩm định và 2 lần kiểm tra thực địa (thẩm định và kiểm tra thực địa TĐTM; thẩm định và kiểm tra thực địa khi cấp GPMT). Cùng với đó, Điều 29 cũng không quy định rõ thời gian kiểm tra hồ sơ, thời gian thẩm định và kiểm tra thực địa khi cấp phép.
Không chỉ vậy, quy trình cấp phép cũng không hiệu quả để bảo vệ môi trường do chỉ là tiền kiểm (lấy mẫu kiểm tra các công trình xử lý chất thải khi còn chưa vận hành thử nghiệm) mà không hậu kiểm.
Ngoài ra Điều 30 khoản 3c quy định phải đánh giá hiệu quả xử lý của các công trình xử lý chất thải trước khi cấp GPMT. “Vậy với các công trình xây dựng như cầu, đường… vốn không có các công trình xử lý chất thải thì làm sao cấp được GPMT?”, ông Nam đặt câu hỏi.
Điều này, theo các hiệp hội doanh nghiệp, đi ngược lại với Nghị quyết 68 của Chính phủ về cắt giảm, đơn giản hóa ít nhất 20% số quy định tron giai đoạn từ năm 2020-2025.
QUY ĐỊNH GÂY KHÓ CHO DOANH NGHIỆP
Dự thảo đưa ra ngưỡng lưu lượng xả thải từ 15.000 m3/ngày trở lên thì “tần suất quan trắc nước thải định kỳ” là 01 tháng/lần. Do đặc thù có lưu lượng xả thải rất lớn (thậm chí lên tới 30% lượng nước trong ao nuôi/ngày), nên nếu áp dụng theo quy định trên thì hầu như các vùng nuôi thủy sản đều phải thực hiện quan trắc 1 tháng/ lần.
Với cách gọi là “đóng góp” chứ không gọi là phí, Dự thảo đang khiến các hiệp hội và nhiều doanh nghiệp quan ngại khi thấy rằng khoản tiền tái chế sản phẩm, bao bì (EPR) sẽ nằm ngoài ngân sách nhà nước và có thể sẽ không chịu các quy định quản lý theo luật phí và lệ phí mà do Văn phòng EPR tự quyết định.
“Việc doanh nghiệp nộp tiền để EPR làm thay việc tái chế, nhưng văn phòng EPR tự quản lý quỹ, quyết định thu chi mà không có quy định giám sát quản lý thì giống như việc hùn vốn cho một công ty gia đình mà cả Tổng Giám đốc, Kế toán trưởng và Thủ quỹ đều là người của gia đình đó cử ra”, ông Nam ví von và cho rằng doanh nghiệp sẽ rất quan ngại khi phải nộp những khoản quỹ này.
Ngoài ra, công thức tính phí cũng chưa rõ ràng, tỷ lệ tái chế bắt buộc 80-90% ngay lúc đầu của Dự thảo là quá cao, bởi ngay cả Châu Âu lúc đầu cũng chỉ đạt 50-60%. “Do đó, quy định này rất khó thực thi, cần phải có lộ trình trước thấp, sau tăng lên mức phù hợp”, các doanh nghiệp khuyến nghị.
NGÀNH THỦY SẢN ĐỐI MẶT VỚI 3 KHÓ KHĂN
Ngoài những khó khăn trên, theo ông Nguyễn Hoài Nam, ngành thủy sản còn gặp khó khăn với 3 vấn đề.
Đó là quy định dung lượng nước thải tối thiểu phải quan trắc tự động, tần suất quan trắc nước thải định kỳ; xếp loại Danh mục dự án đầu tư Nhóm I và II có nguy cơ tác động xấu đến môi trường; và xếp loại ngành vào loại hình sản xuất, kinh doanh, dịch vụ có nguy cơ gây ô nhiễm môi trường.
Cụ thể, theo ông Nam, việc lắp quan trắc tự động theo dụng lượng nước thải khiến nhiều doanh nghiệp tốn kém trong khi kết quả lại không chính xác.
Hiện nay, đầu tư cho hệ thống quan trắc tự động mất hàng tỷ đồng/một hệ thống, thêm chi phí vận hành từ 40-50 triệu đồng/kỳ quan trắc.
Dù chi phí lớn song theo phản ánh của các doanh nghiệp, cái mà doanh nghiệp quan ngại là phải đầu tư hệ thống này không có tác dụng để quản lý mức độ ô nhiễm do kết quả quan trắc không chính xác.
Ngoài ra, Dự thảo còn đưa ra ngưỡng lưu lượng xả thải từ 15.000 m3/ngày trở lên thì “tần suất quan trắc nước thải định kỳ” là 01 tháng/lần. Do đặc thù có lưu lượng xả thải rất lớn (thậm chí lên tới 30% lượng nước trong ao nuôi/ngày), nên nếu áp dụng theo quy định trên thì hầu như các vùng nuôi thủy sản đều phải thực hiện quan trắc 1 tháng/ lần. Điều này làm tăng chi phí lấy mẫu và phân tích mẫu lên rất nhiều trong khi quy định hiện hành chỉ là 3 tháng/lần.
“Đây lại là một điểm đáng lo ngại nữa với các doanh nghiệp có vùng nuôi”, ông Nam cho biết.
Không chỉ vậy, theo ông Nguyễn Hoài Nam, việc đưa nhà máy thủy sản vào mức nguy cơ ô nhiễm cao (mức 3) là không hợp lý và không công bằng bởi so với ngành dệt nhuộm, bánh kẹo… nước thải của ngành thủy sản còn ít ô nhiễm hơn.
Việc xếp ngành nuôi trồng nằm trong “Danh mục dự án đầu tư nhóm I có nguy cơ tác động xấu đến môi trường mức độ cao”, theo các doanh nghiệp, là đang đi ngược với chủ trương hiện đại hóa nông nghiệp, dẫn tới các cơ sở nuôi trồng thủy sản phải xin cấp phép Bộ Tài nguyên và Môi trường, làm gia tăng thủ tục hành chính và gánh nặng cho doanh nghiệp.
“Các doanh nghiệp thủy sản cho rằng, Dự thảo chỉ nên áp dụng quy định này cho các dự án chuyển đổi mục đích sử dụng từ nông nghiệp sang các mục đích khác thì phù hợp hơn”, ông Nam nhấn mạnh.
Khi các động lực tăng trưởng truyền thống dần chạm giới hạn, Việt Nam cần chuyển trọng tâm sang nâng cao năng suất, trong đó TFP phải trở thành động lực then chốt để hiện thực hóa mục tiêu tăng trưởng trên 10%/năm...
Trong quá trình tái định hình mô hình tăng trưởng, năng suất số, tăng trưởng xanh và thể chế cùng tạo nền tảng nâng cao hiệu quả, sức cạnh tranh và chất lượng tăng trưởng của nền kinh tế...
Để tiến xa hơn, bài toán cốt lõi của các doanh nghiệp không còn nằm ở việc vắt kiệt công suất máy móc để sản xuất nhiều hơn, mà là sự kết hợp giữa quy trình kỷ luật, con người được trao quyền và tư duy bền vững để sản xuất tốt hơn, ổn định và có trách nhiệm hơn...
Bộ Xây dựng vừa có văn bản yêu cầu Cục Hàng không Việt Nam và Tổng công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) khẩn trương triển khai các biện pháp liên quan đến sự cố chuyến bay VN34 xảy ra ngày 15/8/2026 tại Cảng hàng không quốc tế Munich, Đức...
Bảy tháng đầu năm 2026, kinh tế nước ta tiếp tục duy trì đà phục hồi trong bối cảnh kinh tế thế giới còn nhiều bất định. Sản xuất công nghiệp khởi sắc, đầu tư tăng tốc, xuất nhập khẩu tiếp tục mở rộng, môi trường đầu tư kinh doanh được cải thiện, niềm tin thị trường từng bước được củng cố. Tuy nhiên, phía sau những tín hiệu tích cực ấy, một số ràng buộc mới đang dần hình thành: năng lực nội sinh cải thiện chậm, nhập siêu gia tăng, khu vực FDI tiếp tục chi phối hoạt động thương mại hàng hóa quốc tế và áp lực lạm phát tích tụ...
Trong khuôn khổ Diễn đàn “Hoàn thiện chính sách tạo lợi thế cạnh tranh thúc đẩy phát triển năng lượng” do Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy tổ chức, các chuyên gia pháp lý và kinh tế đã đưa ra những góc nhìn sâu sắc về yêu cầu cải cách thể chế, trọng tâm là dự thảo Luật Dầu khí (sửa đổi).
Giữa không gian biển xanh và núi Linh Trường, Khu nghỉ dưỡng Eureka Linh Trường Resort tại xã Hoằng Tiến, tỉnh Thanh Hóa mang đến một kỳ nghỉ kết hợp giữa nghỉ dưỡng, trải nghiệm thiên nhiên và chăm sóc sức khỏe. Không chỉ là nơi lưu trú ven biển, khu nghỉ dưỡng đang hướng tới một hành trình để du khách thư giãn, tái tạo năng lượng và tìm lại sự cân bằng sau những ngày bận rộn.
Phát triển đô thị theo định hướng giao thông công cộng (TOD) kết hợp với mạng lưới đường sắt đô thị (metro) là chiến lược cốt lõi để giải quyết ùn tắc và tái cấu trúc không gian. Mô hình này tập...
VnEconomy cập nhật giá vàng trong nước & thế giới hôm nay: SJC, 9999, giá vàng USD/oz, biến động giá vàng tăng, giảm - phân tích, dự báo & dữ liệu lịch sử.
Interactive là một sản phẩm báo chí mới của VnEconomy vừa được ra mắt bạn đọc từ đầu tháng 3/2023 đã gây ấn tượng mạnh với độc giả bởi sự mới lạ, độc đáo. Đây cũng là sản phẩm độc quyền chỉ có trên...