
Đúng 8 giờ 30 sáng đầu tuần, cơ quan có cuộc họp giao ban quan trọng hàng tuần tại Tp.HCM, do đích thân "cụ" thủ trưởng chủ trì. Đã cao tuổi, thế hệ 8X nhưng là hai con số, do tính nghiêm túc và đúng giờ, cụ đã bay vào thành phố từ chiều Chủ Nhật.
Thói quen thường đi vé hạng C của Vietnam Airlines, nhưng chuyến bay này thủ trưởng yêu cầu nhân viên lấy vé VietJet, với ý đồ xem họ cải tiến ra sao? Còn tôi, là khách hàng quen thuộc của VietJet, trẻ hơn, tôi tranh thủ thêm một tối Chủ Nhật, mạo hiểm, đi chuyến bay 6 giờ sáng thứ Hai.
Thức dậy lúc 4 giờ 30 phút, hành lý đã chuẩn bị sẵn sàng từ tối hôm trước, không kịp ăn sáng, tôi lên taxi phi thẳng ra sân bay Nội Bài. Chỉ còn đúng 10 phút trước giờ đóng quầy. Tôi là người chót check-in.
Tôi nhìn đồng hồ, đúng 6 giờ 2 phút ngày 30/6/2014. Máy bay tăng tốc để cất cánh. Sau 1 giờ 45 phút bay, tôi đã đến ga Tân Sơn Nhất, lúc 8 giờ kém 15 phút. Không phải chờ lấy hàng hóa, tôi ra ngay cổng, bắt taxi về cơ quan.
Cơ quan gần sân bay. Đúng 8 giờ 30 phút sáng, tôi đã có mặt tại phòng họp khi thủ trưởng nghiêm túc nói lời khai mạc. Hú vía, chỉ chậm dăm phút là lỡ chuyến và trễ họp. Không biết đi đâu, nếu đến trễ giờ, trước con mắt của hàng chục người, đặc biệt là trong lúc cơ quan cũng đang cải tiến lề lối làm việc. Cảm ơn chuyến bay nhẹ nhõm của VietJet.
Tiết kiệm trên một nửa giá vé so với Vietnam Airlines nhưng VietJet cũng tiết kiệm luôn cả bữa ăn sáng và khăn lau mặt. Chỗ ngồi hơi hẹp, do tăng thêm ghế để giảm giá. Nhưng không sao, thời gian bay không dài.
Trước đây, cái lo nhất, tức nhất, ghét nhất là Vietjet chính là thường xuyên khởi hành không đúng giờ. Ít thì cũng chậm 10 hay 20 phút, nhiều 2 giờ, 3 giờ do trục trặc kỹ thuật, thậm chí còn hủy cả chuyến bay.
Tuy nhiên, chuyến bay lần này đã cho tôi một cảm nhận khác, với một sự cải tiến rõ rệt, ấn tượng. Khởi hành đúng giờ, tiếp viên lịch sự, nhẹ nhàng, cất và hạ cánh êm ả.
Hỏi ra thì cả mấy chục chuyến bay mới đây đều đã có những cải tiến về dịch vụ và kỹ thuật. Có giám sát, có nhắc nhở, có khác.
Mong Vietjet duy trì được chất lượng phục vụ không chỉ trong thời gian này.



Tự chủ công nghệ không nên được đo bằng số lượng sản phẩm “Make in Vietnam” được công bố, mà bằng giá trị những sản phẩm đó tạo ra và quan trọng hơn, Việt Nam có thêm bao nhiêu quyền lựa chọn khi môi trường kinh tế, công nghệ toàn cầu biến động… Tạp chí Kinh tế Việt Nam / VnEconomy đã có cuộc trao đổi với ông Hà Trung Kiên, Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Công nghệ G-Group, về câu chuyện tự chủ công nghệ của Việt Nam trong kỷ nguyên AI và hội nhập quốc tế.
Nhiều quốc gia trên thế giới đã coi trọng việc phát triển doanh nghiệp nhỏ và vừa từ cách đây gần 80 năm, còn Việt Nam mới chỉ bắt đầu công cuộc này cách đây một phần tư thế kỷ. Vì vậy, vẫn còn rất nhiều việc cần làm để phát huy tối đa vai trò của khu vực này, đóng góp nhiều hơn nữa cho sự phát triển của đất nước.
Với phương châm “đã giao việc phải rõ người; đã nhận việc phải rõ thời hạn; đã cam kết phải có kết quả”, Thanh Hóa đang đặt yêu cầu cao hơn đối với các sở, ngành trong giải quyết khó khăn, vướng mắc của cộng đồng doanh nghiệp...
Chuỗi cung ứng toàn cầu đang mở ra một cuộc cạnh tranh mới, trong đó lợi thế không còn nằm chủ yếu ở chi phí mà ở khả năng duy trì sản xuất, đáp ứng tiêu chuẩn và tạo ra giá trị cao hơn. Trong bối cảnh đó, Việt Nam cần chuyển hóa lợi thế sản xuất hiện có thành vị trí sâu hơn trong chuỗi giá trị khu vực...
Bước sang giai đoạn thực thi đầy đủ của CBAM và các tiêu chuẩn ESG khắt khe, chuyển đổi xanh không còn là sự lựa chọn tự nguyện hay cam kết hình thức, mà đã trở thành mệnh lệnh sinh tồn đối với doanh nghiệp tại các khu công nghiệp...
Để thực hiện Nghị quyết số 19-NQ/TW, cũng trong ngày 28/7/2026 Bộ Chính trị đã ký ban hành Chương trình hành động thực hiện Nghị quyết với 40 chỉ tiêu và 51 nhiệm vụ, giải pháp cụ thể.
Số lượng doanh nghiệp đăng ký thành lập mới giảm nhiều so với cùng kỳ năm 2025. Theo chuyên gia, điều này phản ánh xu thế chung về sức chống chịu của doanh nghiệp đang dần cạn kiệt. Sự biến động của lạm phát, xung đột địa chính trị, đứt gãy chuỗi cung ứng, chi phí đầu vào tăng… đang bào mòn nguồn lực của doanh nghiệp, khả năng gánh rủi ro kéo dài ngày càng hạn chế.