Đóng góp ý kiến về nội
dung ứng phó với già hóa dân số, đại biểu Nguyễn Văn Mạnh (Phú Thọ) đề nghị
Chính phủ cân đối lại nguồn vốn, đảm bảo dành kinh phí cho các nhiệm vụ then chốt
như xây dựng bệnh viện lão khoa, nâng cấp khoa lão khoa tại các bệnh viện đa
khoa tỉnh, đồng thời xem xét thí điểm tại một số địa phương khi nguồn lực còn hạn
chế để tạo mô hình mẫu trước khi nhân rộng.
Bên cạnh đó, đại biểu nhấn
mạnh về tỷ lệ vốn xã hội hóa của chương trình còn “quá thấp”, chỉ 0,67% tổng
kinh phí (594 tỷ đồng/88.600 tỷ đồng). Với mức đầu tư như vậy, “không thể triển
khai đồng bộ hệ thống chăm sóc người cao tuổi từ bệnh viện đến cơ sở dưỡng
lão”.
Vì vậy, đại biểu đề nghị bổ sung giải pháp thu hút mạnh mẽ nguồn lực
xã hội thông qua cơ chế ưu đãi và chính sách đầu tư rõ ràng, tạo sự yên tâm cho
doanh nghiệp tư nhân tham gia lĩnh vực đặc thù này.
Đề cập đến việc tập trung
vào cơ chế an sinh, nhất là chính sách Bảo hiểm y tế, đại biểu Dương Khắc Mai
(Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Lâm Đồng) hoàn toàn đồng tình với quy định Bảo hiểm y tế thanh toán 100% chi
phí khám, chữa bệnh cho người từ 75 tuổi trở lên, người thuộc hộ cận nghèo hoặc
đang hưởng trợ cấp xã hội.
Tuy nhiên, đại biểu đề nghị xem xét hạ độ tuổi này
xuống 70, phù hợp hơn với thực tế khi tuổi thọ khỏe mạnh của người Việt Nam chỉ
khoảng 68 năm. Mục tiêu của chính sách là đảm bảo hỗ trợ kịp thời cho nhóm người
cao tuổi có nguy cơ bệnh tật và tổn thương sức khỏe cao.
Đại biểu Trần Thị Hiền
(Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Ninh Bình) đưa ra bức tranh tổng thể về sự mất cân đối giữa tốc độ già hóa dân
số và khả năng cung ứng dịch vụ chăm sóc người cao tuổi.
Cả nước hiện chỉ có 46
cơ sở chăm sóc người cao tuổi trên tổng số 425 cơ sở bảo trợ xã hội (chiếm khoảng
11%). Nhiều tỉnh thậm chí không có cơ sở dưỡng lão chuyên biệt nào.
Trong khi
đó, theo Quy hoạch mạng lưới cơ sở trợ giúp xã hội, Việt Nam cần tối thiểu 90
cơ sở vào năm 2030, nghĩa là trong 5 năm tới phải bổ sung thêm khoảng 30 cơ sở,
vượt xa khả năng đầu tư từ ngân sách.
Đáng chú ý, đại biểu chỉ
ra điểm nghẽn lớn: Cơ sở dưỡng lão hiện chưa được coi là cơ sở y tế, dù vẫn thực
hiện nhiệm vụ khám bệnh, điều trị, phục hồi chức năng.
Điều này khiến khối tư
nhân khó tiếp cận ưu đãi về đất đai, tín dụng, thuế… nên không mặn mà đầu tư,
dù đây là lĩnh vực vốn lớn, thu hồi chậm nhưng mang lại lợi ích xã hội cao.
Từ
thực tiễn này, đại biểu Trần Thị Hiền kiến nghị: Công nhận cơ sở dưỡng lão như cơ sở y tế
để được hưởng các chính sách hỗ trợ đặc thù; bổ sung vào Tiểu dự án 3 hoặc Tiểu
dự án 4 các nhiệm vụ nghiên cứu cơ chế xã hội hóa, ban hành tiêu chuẩn kỹ thuật
và thí điểm các mô hình chăm sóc bán trú, chăm sóc kết hợp y tế - xã hội.
Giải trình trước Quốc hội,
Bộ trưởng Bộ Y tế Đào Hồng Lan khẳng định việc xây dựng Nghị quyết đặc thù để
triển khai Nghị quyết số 72-NQ/TW ngày 09/9/2025 của Bộ Chính trị về một số giải
pháp đột phá, tăng cường bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe nhân dân được thực
hiện trên tinh thần xác định chăm sóc sức khỏe nhân dân là “nhiệm vụ chính trị
hàng đầu”.
Về phát triển hệ thống
lão khoa, Bộ trưởng cho biết hiện cả nước có 3 bệnh viện lão khoa, 14 bệnh viện
trung ương và 48 bệnh viện tuyến tỉnh có khoa lão. Bộ đã đưa nội dung đầu tư bệnh
viện lão khoa lên tuyến trung ương vào chương trình đầu tư công; đồng thời đang
rà soát quy hoạch mạng lưới y tế gắn với sắp xếp đơn vị hành chính.
Các địa
phương được đề nghị coi đây là nhiệm vụ quan trọng và chủ động triển khai sau
khi có quy hoạch.
Về cơ sở dưỡng lão và thu
hút xã hội hóa, Bộ trưởng cho biết vấn đề này đã được lồng ghép trong Dự án 4
của Chương trình. Ngoài ra, các chính sách ưu đãi về đất đai và thuế trong dự
thảo Nghị quyết đặc thù lần này sẽ áp dụng trực tiếp cho cơ sở dưỡng lão, tạo động
lực thu hút đầu tư tư nhân.