Thực tế cho thấy quá trình phát triển của thị trường bất động sản còn tồn tại nhiều dấu hiệu thiếu bền vững, giá nhà ở tại một số thành phố lớn tăng mạnh, liên tục thiết lập mặt bằng giá mới và vượt xa tốc độ tăng thu nhập thực tế. Tình trạng này không chỉ làm thu hẹp cơ hội tiếp cận nhà ở của đại bộ phận người dân, mà còn gia tăng nguy cơ hình thành bong bóng giá.
KHẢ NĂNG TIẾP CẬN NHÀ Ở GIẢM MẠNH
Theo Hội Môi giới bất động sản Việt
Nam (VARS), giả định giá nhà và thu nhập giữ nguyên, khả năng tiếp cận nhà ở
đang giảm mạnh. Với căn hộ 2 phòng ngủ tại đô thị khoảng 5 tỷ đồng, nếu một gia
đình thu nhập khoảng 50 triệu đồng/tháng, họ cần 8 năm nếu dành toàn bộ
thu nhập để mua, và 25 năm nếu tuân theo nguyên tắc chi phí nhà ở không vượt
quá 1/3 thu nhập.
Nếu tính dựa trên nguyên tắc này,
ngay cả phân khúc nhà ở xã hội, vốn được thiết kế cho người thu nhập
thấp khu vực đô thị, hiện cũng không còn “rẻ”, với giá 1,5 tỷ đồng
cho căn 60m2, khiến ngay cả hộ gia đình có tổng thu nhập “kịch
khung” theo tiêu chí xét duyệt - 40 triệu đồng/tháng, cũng phải tiết
kiệm kéo dài khoảng 10 năm. Con số này còn lớn hơn nhiều khi sử dụng
phương án vay.
Hệ quả là khoảng cách giữa nhóm
đã sở hữu tài sản và nhóm chưa có tài sản ngày càng bị cố định, khi tăng trưởng
bất động sản thực chất chỉ làm giàu cho một nhóm nhỏ những người đã nắm giữ tài
sản từ trước. Trong khi phần lớn người dân lại cảm nhận “nghèo đi” dù kinh tế
tăng trưởng, bởi chi phí nhà ở tăng nhanh hơn thu nhập.
Người có lợi thế tài
chính và tài sản ban đầu có xu hướng nắm giữ nhiều bất động sản như công cụ
tích lũy và đầu tư, tiếp tục “giàu lên” nhờ sự gia tăng giá trị đất đai, còn
người chưa sở hữu nhà ở đối mặt nguy cơ phải thuê nhà dài hạn, dù nỗ lực cải
thiện thu nhập.
Nếu không có các giải pháp kịp thời,
khoảng cách giàu - nghèo không chỉ nới rộng mà còn có nguy cơ bị “đóng cứng”
qua nhiều thế hệ, trở thành thách thức lớn đối với mục tiêu an sinh xã hội, chiến
lược đô thị hóa và tăng trưởng bền vững quốc gia.
TĂNG CƯỜNG PHÂN CẤP, PHÂN QUYỀN TRONG ĐIỀU CHỈNH CHÍNH SÁCH
Do đó, VARS cho rằng để thị trường
bất động sản tiếp tục tăng trưởng nhưng không rủi ro với chính thị trường bất động
sản và nền kinh tế, thứ nhất, cần đẩy
nhanh tiến độ hoàn thiện các văn bản hướng dẫn thi hành của hệ thống luật mới,
song song với việc nâng cao năng lực thực thi của các cơ quan địa phương.
Đồng
thời, cần tăng cường phân cấp, phân quyền cho địa phương trong việc điều chỉnh
chính sách, bảo đảm linh hoạt theo từng khu vực, từng thời điểm và phù hợp với
mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội, cũng như mức độ hoàn thiện hạ tầng và đô
thị của mỗi vùng.
Điểm nghẽn trong công tác giải phóng
mặt bằng cũng cần được xử lý theo hướng minh bạch, hiệu quả, rút ngắn
thời gian triển khai cho doanh nghiệp mà vẫn đảm bảo quyền lợi người
dân. Việc xem xét bãi bỏ quy định thu bổ sung 5,4%/năm trên tiền sử dụng
đất chậm nộp trong trường hợp người có quyết định giao đất/cho thuê đất
trước thời điểm 1/8/2024 nhưng chưa được xác định giá đất và sớm ban
hành phương pháp xác định tiền sử dụng đất rõ ràng, ổn định sẽ giúp
giảm chi phí phát triển dự án, qua đó tạo dư địa giảm giá nhà.
Thứ hai, đa dạng hóa kênh vốn cho thị trường bất động sản nhằm giảm
phụ thuộc vào tín dụng ngân hàng. Tái cấu trúc thị trường trái phiếu doanh nghiệp
để trở thành nguồn vốn trung, dài hạn hiệu quả. Đồng thời cần thúc đẩy hình
thành Quỹ nhà ở quốc gia, phát triển Quỹ đầu tư tín thác bất động sản (REITs).
Thứ ba, nhà ở xã hội và các dự án nhà ở phù hợp thu nhập phải được
ưu tiên trong quy hoạch và có các cơ chế khuyến khích. Phát triển đô thị phải gắn
với hạ tầng giao thông, đặc biệt là đường vành đai, metro và cao tốc nhằm mở rộng
không gian đô thị và giảm áp lực giá đất tại trung tâm. Song song, cần phát triển
thị trường thuê nhà chuyên nghiệp, giảm tâm lý “phải sở hữu nhà mới ổn định cuộc
sống”.
Thứ tư, nghiên cứu và ban hành các bộ tiêu chí, tiêu chuẩn theo dõi
và cảnh báo sớm diễn biến thị trường bất động sản, làm cơ sở cho việc đánh giá,
phân loại và giám sát hoạt động của các chủ thể trên thị trường. Thông qua hệ
thống chỉ số này, các cơ quan quản lý có thể kịp thời phát hiện các dấu hiệu “lệch
chuẩn”, như tình trạng đầu cơ, mất cân đối cung – cầu, tăng giá bất thường hoặc
suy giảm thanh khoản cục bộ, để đưa ra biện pháp can thiệp, điều chỉnh phù hợp.
Mặt khác, đẩy nhanh tiến độ xây dựng
và hoàn thiện cơ sở dữ liệu đất đai, nhà ở và thị trường bất động sản thống nhất,
đồng bộ và minh bạch trên phạm vi toàn quốc. Đây là hạ tầng thông tin trọng yếu
giúp các cơ quan quản lý nhà nước, tổ chức nghiên cứu và doanh nghiệp theo dõi,
phân tích, dự báo và điều hành thị trường một cách kịp thời và chính xác.