Tại Nghị định số 374/2025/NĐ-CP quy định chi tiết một số điều của Luật Việc làm về bảo hiểm thất nghiệp, lần đầu tiên cơ quan quản lý nhà nước thiết lập cơ chế hỗ trợ Quỹ bảo hiểm thất nghiệp từ ngân sách nhà nước với nguyên tắc cụ thể.
Theo đó, ngân sách nhà nước có thể hỗ trợ tối đa bằng 1% quỹ tiền lương tháng đóng bảo hiểm thất nghiệp của những người lao động đang tham gia bảo hiểm thất nghiệp. Quy định này nhằm bảo đảm duy trì số dư quỹ hằng năm bằng 2 lần tổng các khoản chi các chế độ bảo hiểm thất nghiệp, và chi tổ chức và hoạt động bảo hiểm thất nghiệp của năm trước liền kề.
Theo bà Vũ Thị Thanh Liễu, Phó Giám đốc Trung tâm Dịch vụ việc làm Hà Nội (thuộc Sở Nội vụ), quy định yêu cầu số dư Quỹ bảo hiểm thất nghiệp bằng ít nhất 2 lần tổng chi chế độ và chi phí của năm trước được xem là một chuẩn mực tài chính mới.
Về ý nghĩa, trước hết quy định này giúp đảm bảo tính ổn định lâu dài của quỹ, tăng khả năng chống chịu trước các biến cố như thiên tai, dịch bệnh, khủng hoảng kinh tế. Thực tế, trong giai đoạn Covid-19, cho thấy khi có nguồn quỹ đủ lớn, việc chi trả hỗ trợ cho người lao động được thực hiện kịp thời và trên diện rộng.
Bên cạnh đó, việc duy trì mức kết dư như vậy giúp giảm áp lực chi trả, tránh tình trạng bị động khi nhu cầu hưởng tăng đột biến. Khi quỹ luôn có nguồn dự phòng đủ lớn, việc chi trả trở nên chủ động, ổn định hơn.
"Quy định này cũng góp phần tăng niềm tin của người lao động đối với chính sách. Khi biết quỹ có khả năng đảm bảo chi trả ngay cả trong những tình huống khó khăn, người lao động sẽ yên tâm tham gia và tin tưởng vào quyền lợi của mình", bà Liễu phân tích.
Ở góc độ quản lý, đây cũng là một chuẩn mực nhằm đảm bảo tính minh bạch, tránh tình trạng sử dụng quỹ thiếu kiểm soát, hạn chế nguy cơ thâm hụt hoặc phải bổ sung đột xuất, từ đó giảm tác động bất lợi đến cả doanh nghiệp và người lao động.
“Có thể xem ý nghĩa của quy định là cách tiếp cận tương tự cơ chế dự trữ bắt buộc trong lĩnh vực ngân hàng, nhằm đảm bảo an toàn cho hệ thống chi trả. Xét về tác động tổng thể, đối với người lao động, quyền lợi được đảm bảo ngay cả trong những tình huống khủng hoảng, giúp họ yên tâm rằng sẽ được chi trả kịp thời khi mất việc”, Phó Giám đốc Trung tâm Dịch vụ việc làm Hà Nội Vũ Thị Thanh Liễu, nhấn mạnh.
Đối với doanh nghiệp, cơ chế này tạo sự ổn định, nhờ có sự chia sẻ từ ngân sách nhà nước, tránh áp lực phải đóng bổ sung đột ngột khi đang gặp khó khăn. Còn Nhà nước tiếp tục thể hiện vai trò là “bảo trợ cuối cùng” trong chính sách bảo hiểm thất nghiệp, góp phần đảm bảo an sinh xã hội.
Theo ông Trần Tuấn Tú, Trưởng phòng Bảo hiểm thất nghiệp, Cục Việc làm (Bộ Nội vụ), khi xây dựng chính sách bảo hiểm thất nghiệp, Quỹ bảo hiểm thất nghiệp vừa mang tính ngắn hạn, vừa mang tính dài hạn.
Tính ngắn hạn thể hiện ở chỗ tương tự một số loại bảo hiểm như bảo hiểm y tế hoặc bảo hiểm rủi ro, người tham gia đóng theo từng thời điểm, nếu không phát sinh sự kiện bảo hiểm thì quyền lợi không được sử dụng ngay trong thời gian đó.
Về tính dài hạn, người lao động có thể tham gia trong suốt quá trình làm việc, dù chưa hưởng nhưng thời gian đóng vẫn được bảo lưu. Khi phát sinh rủi ro mất việc, họ vẫn được hưởng quyền lợi dựa trên toàn bộ quá trình đã tham gia.
Quỹ bảo hiểm thất nghiệp được hình thành từ sự đóng góp của người lao động, người sử dụng lao động và có sự hỗ trợ của Nhà nước trong những điều kiện nhất định. Đồng thời, pháp luật cũng quy định cơ chế hỗ trợ từ ngân sách trong trường hợp quỹ không đảm bảo mức kết dư tối thiểu, qua đó thể hiện vai trò của Nhà nước.
Bên cạnh đó, Nhà nước cũng thực hiện chức năng bảo hộ đối với quỹ. Vì vậy, về nguyên tắc, không đặt ra nguy cơ “vỡ quỹ”, mà nếu có thì là nguy cơ mất cân đối thu - chi, khi đó sẽ được điều chỉnh bằng các công cụ chính sách phù hợp.
Theo ông Tú, quy định về đảm bảo mức kết dư quỹ nhằm giúp người lao động và người sử dụng lao động yên tâm, sẵn sàng được chi trả khi phát sinh rủi ro. Nhà nước cũng có cơ sở để chủ động triển khai các chính sách hỗ trợ cần thiết khi có sự cố.
Người tham gia đóng góp không phải để chắc chắn hưởng ngay, mà để khi có rủi ro thì được hỗ trợ, đồng thời cùng chia sẻ trách nhiệm với những người khác trong xã hội. Chính vì vậy, chính sách này mang tính chất vừa ngắn hạn, vừa dài hạn.
Do đó, cần có những quy định bảo đảm. Nhà nước thực hiện vai trò bảo hộ quỹ, đồng thời, có cơ chế hỗ trợ để duy trì kết dư, đảm bảo khả năng chi trả.
Bộ Nội vụ đề xuất tăng lương tối thiểu vùng 7,8% từ ngày 1/1/2027, tương ứng tăng từ 310.000 đồng - 390.000 đồng so với mức lương tối thiểu hiện hành...
Bộ Nội vụ thống nhất báo cáo Chính phủ về đề xuất điều chỉnh địa bàn áp dụng lương tối thiểu vùng tại 5 tỉnh/thành phố là Hải Phòng, Hưng Yên, Đà Nẵng, Đồng Nai, Thành phố Hồ Chí Minh…
Từng bị xem là loài cỏ dại mọc ven bờ ruộng, rau má ở làng cổ Đông Sơn (phường Hàm Rồng, tỉnh Thanh Hóa) nay đã trở thành cây trồng chủ lực của nhiều hộ dân, mang lại nguồn thu nhập ổn định hàng trăm triệu đồng mỗi năm. Sự chuyển đổi từ những ruộng hoa màu kém hiệu quả sang trồng rau má không chỉ nâng cao giá trị kinh tế trên cùng diện tích đất mà còn góp phần gìn giữ một loài cây đã gắn bó với vùng đất cổ suốt hàng nghìn năm.
Từ 1/7/2026, Bảo hiểm xã hội Thành phố Hồ Chí Minh dừng thu bảo hiểm xã hội bắt buộc với chủ hộ kinh doanh có doanh thu năm dưới 1 tỷ đồng. Nhóm này được khuyến khích tham gia bảo hiểm xã hội tự nguyện để đảm bảo các chế độ an sinh như trợ cấp thai sản, hưu trí, tử tuất khi đủ điều kiện...
Nhân dịp kỷ niệm 81 năm ngày Quốc khánh (2/9/1945 - 2/9/2026), Thành phố Hà Nội sẽ tặng hơn 2.000 suất quà tới các đối tượng chính sách là người có công, cơ sở cách mạng trên địa bàn...
Theo thống kê mới nhất từ Bộ Tài chính, hiện cả nước có 859.048 doanh nghiệp đang hoạt động sản xuất kinh doanh, trong đó doanh nghiệp nhỏ và vừa chiếm khoảng 97%. Đảng và Nhà nước ta đã ban hành nhiều chủ trương, chính sách hỗ trợ khu vực kinh tế này, nhưng trong quá trình thực thi vẫn còn nhiều điểm nghẽn cần sớm được tháo gỡ.
Từng bị xem là loài cỏ dại mọc ven bờ ruộng, rau má ở làng cổ Đông Sơn (phường Hàm Rồng, tỉnh Thanh Hóa) nay đã trở thành cây trồng chủ lực của nhiều hộ dân, mang lại nguồn thu nhập ổn định hàng trăm triệu đồng mỗi năm. Sự chuyển đổi từ những ruộng hoa màu kém hiệu quả sang trồng rau má không chỉ nâng cao giá trị kinh tế trên cùng diện tích đất mà còn góp phần gìn giữ một loài cây đã gắn bó với vùng đất cổ suốt hàng nghìn năm.