
“Quản lý an toàn thực phẩm ở một nước sản xuất nhỏ lẻ, biên giới dài như nước ta xứng đáng có một ủy ban thuộc Chính phủ”.
Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Quốc Triệu phát biểu khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến về dự án Luật An toàn vệ sinh thực phẩm, ngày 19/1.
Theo Bộ trưởng, ủy ban này sẽ có bộ máy riêng cho “chuyên trách”, thêm nhân lực và mô hình quản lý, hoạt động hoàn thiện.
Mô hình Ủy ban Dân số - Kế hoạch hóa gia đình (sau này đổi tên là Ủy ban Dân số, Gia đình và Trẻ em) trước đây hoạt động rất hiệu quả, đã đưa tỷ lệ sinh bình quân mỗi gia đình từ 3,8 con năm 1990 xuống còn 2,1 con năm 2000, ông Triệu liên hệ.
Người đứng đầu Bộ Y tế cũng hình dung ủy ban mới này nên có khoảng 100 cán bộ chuyên trách, do một Phó thủ tướng phụ trách chung. Mô hình có thể tồn tại trong vài chục năm, sau đó có thể nhập lại vào Bộ Y tế như Ủy ban Dân số, Gia đình và Trẻ em trước đây.
Phó chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn ủng hộ quan điểm của Bộ trưởng Bộ Y tế. Ông đề nghị nghiên cứu đề xuất thành lập ủy ban quốc gia về an toàn thực phẩm, nếu thực sự hiệu quả thì làm chứ không vì sợ tăng biên chế mà gạt bỏ.
Tuy nhiên, nhiều ý kiến thảo luận khác tỏ ra không đồng tình. Phó chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu đặt vấn đề, nếu thành lập ủy ban, vị trí pháp lý của cơ quan này là gì?
Lý do Phó chủ tịch Uông Chu Lưu phản đối mô hình ủy ban an toàn thực phẩm là từ năm 1992 đến nay đã không còn chủ trương thành lập cơ quan ngang bộ thực hiện chức năng quản lý Nhà nước. Hiện chỉ còn lại 3 cơ quan là Thanh tra Chính phủ, Ngân hàng Nhà nước và Ủy ban Dân tộc.
Nêu thêm “sáng kiến”, Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính Ngân sách Phùng Quốc Hiển đề xuất thành lập tổng cục quản lý an toàn thực phẩm, thống nhất tổ chức từ trung ương đến địa phương. Mô hình là cơ chế chính sách do các bộ quy định, nhưng thực hiện quản lý do tổng cục này đảm nhận.
Điều hành phiên thảo luận, Phó chủ tịch Quốc hội Nguyễn Đức Kiên nêu quan điểm không nên có một ủy ban chung chung, không có địa vị pháp lý cụ thể và đủ mạnh để đảm nhận vai trò quản lý Nhà nước.
Theo Phó chủ tịch, nên tiếp tục để hai Bộ Y tế, Nông nghiệp và Phát triển nông thôn chịu trách nhiệm về vấn đề an toàn thực phẩm, trong đó Bộ Y tế đảm nhận khâu hậu kiểm.




Chuyến thăm cấp Nhà nước tới Australia và New Zealand của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm từ ngày 9 đến 14/8/2026 không chỉ ghi nhận hàng loạt thỏa thuận hợp tác mà còn phản ánh tư duy chủ động mở rộng không gian phát triển chiến lược cho Việt Nam. Trong bối cảnh quốc tế biến động hiện nay, chuyến thăm trở thành một lát cắt quan trọng để nhìn nhận cách Việt Nam triển khai đối ngoại phục vụ phát triển trong giai đoạn mới.
Trong bối cảnh Việt Nam đặt mục tiêu tăng trưởng hai con số và từng bước trở thành nước phát triển có thu nhập cao vào năm 2045, việc nâng cao năng suất không còn là câu chuyện riêng của ngành khoa học và công nghệ, mà là một trong những nhiệm vụ trung tâm của cả hệ thống trong giai đoạn 2026–2030...
Ủy ban Thường vụ Quốc hội thảo luận về dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung Luật Xuất bản và Luật Trách nhiệm bồi thường của Nhà nước, nhấn mạnh về tính hợp hiến, hợp pháp, đồng bộ của hệ thống pháp luật...
Nhân dịp Quốc khánh lần thứ 80 của Ấn Độ (15/8/1947 - 15/8/2026), Tạp chí VnEconomy trân trọng và hân hạnh đăng bài viết của Đại sứ Đặc mệnh toàn quyền Ấn Độ tại Việt Nam Tshering W. Sherpa, chia sẻ những dấu mốc trên hành trình phát triển của Ấn Độ và những triển vọng mới trong quan hệ hữu nghị, hợp tác Việt Nam - Ấn Độ.
Chương trình mục tiêu quốc gia được hợp nhất từ 04 Chương trình hiện hành, tập trung 7 nhóm nhiệm vụ trọng tâm; chuyển đổi mạnh mẽ từ phương thức phân bổ "theo nhu cầu đăng ký" sang "theo năng lực và điều kiện sẵn sàng thực hiện"; đồng thời bỏ tầng nấc trung gian.
Chiều 11/8, Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy đã tổ chức Diễn đàn: “Hoàn thiện chính sách tạo lợi thế cạnh tranh thúc đẩy phát triển năng lượng”.
Trong nhiều năm, khi nói đến tăng trưởng kinh tế, Việt Nam thường đặt trọng tâm vào ba động lực truyền thống: xuất khẩu, đầu tư và tiêu dùng. Tuy nhiên, trong bối cảnh cạnh tranh toàn cầu ngày càng gay gắt, dư địa tăng trưởng của các động lực cũ đang dần thu hẹp, buộc Việt Nam phải tìm kiếm những ngành kinh tế có giá trị gia tăng cao hơn, ít phụ thuộc vào tài nguyên và có khả năng tạo ra nguồn thu ngoại tệ bền vững.