Đông Nam Á đang đứng trước một “thế
tiến thoái lưỡng nan” chưa từng có: vừa phải duy trì tăng trưởng kinh tế để đáp
ứng nhu cầu phát triển, vừa phải đẩy nhanh giảm phát thải và thích ứng với biến đổi khí hậu ngày càng nghiêm trọng. Theo giới hoạch định chính sách và chuyên
gia khí hậu, việc giải quyết đồng thời ba mục tiêu này sẽ là một trong những ưu
tiên lớn nhất của khu vực trong những năm tới.
Phát biểu tại sự kiện Đối thoại Khí
hậu Đông Nam Á (Southeast Asia Climate Conversations) ngày 21/5, ông Ravi Menon
- Đại sứ Hành động Khí hậu của Singapore - cho biết nước này sẽ tập trung vào
các lĩnh vực như thị trường carbon, giải pháp dựa vào thiên nhiên và thích ứng
khí hậu khi đảm nhận vai trò Chủ tịch ASEAN năm 2027.
Sự kiện do hội nghị phát triển bền
vững Ecosperity của Temasek phối hợp với Ban Thư ký Quốc gia về Biến đổi Khí
hậu Singapore (NCCS) tổ chức.
ASEAN
TÌM LỜI GIẢI CHO BÀI TOÁN TĂNG TRƯỞNG, GIẢM PHÁT THẢI VÀ THÍCH ỨNG KHÍ HẬU
Theo ông Menon, Đông Nam Á hiện là
một trong những khu vực dễ tổn thương nhất trước biến đổi khí hậu, phải đối mặt
với hàng loạt rủi ro như nước biển dâng, nắng nóng cực đoan và các hiện tượng
thời tiết khắc nghiệt ngày càng gia tăng. Đáng chú ý, đây cũng là khu vực lớn
duy nhất trên thế giới mà tăng trưởng kinh tế vẫn song hành với gia tăng phát
thải khí nhà kính.
“Nếu không thể tách rời tăng trưởng
GDP với tăng trưởng phát thải, chúng ta sẽ buộc phải lựa chọn giữa hai mục tiêu
này. Tuy nhiên, đó không phải lựa chọn mà Đông Nam Á mong muốn”, ông Menon nói.
Theo ông, để giải quyết bài toán
này, các chính phủ, doanh nghiệp và khu vực tài chính cần phối hợp hành động
chặt chẽ hơn.
Một trong những hướng đi được
Singapore và nhiều nước trong khu vực kỳ vọng là thúc đẩy thị trường carbon và
phát triển các giải pháp dựa vào thiên nhiên. Đây là những lĩnh vực được đánh giá còn
nhiều dư địa tại Đông Nam Á.
Ông Menon nhận định rằng Đông Nam Á có tiềm năng rất lớn trong
việc phát triển các dự án giảm phát thải tạo ra tín chỉ carbon chất lượng cao,
đặc biệt là các dự án phục hồi rừng ngập mặn.
Tuy nhiên, khu vực hiện vẫn đối mặt
với hai rào cản lớn: tính toàn vẹn và độ tin cậy của tín chỉ carbon, cùng với
tình trạng thiếu vốn cho các dự án.
Singapore hiện đang phối hợp với các
tổ chức như Integrity Council for the Voluntary Carbon Market nhằm cải thiện
tiêu chuẩn và nâng cao tính minh bạch của thị trường carbon tự nguyện.
“Giải pháp không phải là từ bỏ thị trường
carbon, mà là tái xây dựng tính toàn vẹn để dòng vốn có thể được khơi thông”,
ông Menon nhấn mạnh.
Song song với đó, các giải pháp dựa
vào thiên nhiên cũng được xem là công cụ có tiềm năng lớn nhất để hấp thụ phát
thải tại Đông Nam Á. Các giải pháp này bao gồm trồng rừng ngập mặn, phục hồi cỏ
biển và ngăn chặn nạn phá rừng trên đất than bùn. Dù vậy, lĩnh vực này hiện vẫn
chưa thu hút đủ đầu tư do khó khăn trong việc đo lường hiệu quả và thương mại
hóa dự án.
Theo ông Menon, các cơ chế tài chính
hỗn hợp (blended finance) - vốn đang được sử dụng để giảm rủi ro cho các dự án
năng lượng tái tạo - hoàn toàn có thể được mở rộng sang lĩnh vực giải pháp dựa
vào thiên nhiên. Tài chính hỗn hợp là mô hình kết hợp vốn công hoặc nguồn hỗ
trợ từ các tổ chức thiện nguyện nhằm tạo động lực thu hút dòng vốn tư nhân tham
gia dự án.
THÍCH
ỨNG KHÍ HẬU VÀ LƯỚI ĐIỆN ASEAN TRỞ THÀNH ƯU TIÊN MỚI
Bên cạnh giảm phát thải, vấn đề
thích ứng khí hậu cũng được nhấn mạnh là lĩnh vực đang thiếu hụt nguồn lực
nghiêm trọng tại Đông Nam Á.
Theo ông Menon, các dự án thích ứng
khí hậu như xây dựng đê biển hay hệ thống chống ngập chủ yếu nhằm giảm thiểu
thiệt hại chứ không tạo ra doanh thu trực tiếp như các dự án năng lượng tái
tạo. Điều này khiến tốc độ triển khai các dự án thích ứng diễn ra chậm hơn nhu
cầu thực tế.
Trong bối cảnh đó, Singapore đang
xây dựng Kế hoạch thích ứng quốc gia đầu tiên nhằm xác định các rủi ro khí hậu
và xây dựng khuôn khổ bảo vệ quốc gia trước tác động dài hạn của biến đổi khí
hậu.
Trước áp lực an ninh năng lượng ngày
càng lớn, nhiều lãnh đạo và chuyên gia quốc tế cũng cho rằng cuộc khủng hoảng
địa chính trị hiện nay càng cho thấy tính cấp thiết của việc xây dựng lưới điện
ASEAN. Lưới điện này được kỳ vọng sẽ giúp
các quốc gia Đông Nam Á chia sẻ nguồn điện tái tạo, giảm phụ thuộc vào nhiên
liệu hóa thạch và nâng cao khả năng chống chịu của hệ thống năng lượng khu vực.
Nhận định nhu cầu về một hệ thống lưới điện kết nối trong khu vực, bà Rachel Kyte, Đặc phái viên khí
hậu của Anh nhấn mạnh “chưa bao giờ rõ ràng như hiện nay”.
Theo bà, nhiều quốc gia đã bắt đầu
đẩy nhanh quá trình chuyển đổi sang năng lượng tái tạo kể từ khi xung đột địa
chính trị gần đây làm lộ rõ “chi phí ẩn” của nhiên liệu hóa thạch.
Cùng quan điểm, bà Tan Sue-Ern cho
rằng lưới điện ASEAN sẽ giúp kết nối các nguồn năng lượng tái tạo đa dạng của
11 quốc gia thành viên, qua đó cải thiện an ninh năng lượng trong bối cảnh khu
vực vẫn phụ thuộc lớn vào nhập khẩu nhiên liệu hóa thạch.
Trong khi đó, theo bà Naoko Ishii, Giám
đốc Trung tâm Global Commons thuộc University of Tokyo, rào cản lớn
nhất đối với dự án lưới điện ASEAN không nằm ở công nghệ hay tài chính, mà ở ý
chí chính trị.
“Điều quan trọng là mọi quốc gia đều
phải coi đây là lợi ích chiến lược dài hạn của chính mình, chứ không phải một
sự hy sinh”, bà nêu rõ.
Trong bối cảnh Đông Nam Á tiếp tục
là một trong những khu vực tăng trưởng năng động nhất thế giới nhưng cũng chịu
tác động ngày càng nặng nề từ biến đổi khí hậu, việc Singapore đưa thị trường
carbon, thích ứng khí hậu và lưới điện ASEAN vào trọng tâm nghị sự năm Chủ tịch
ASEAN 2027 được xem là tín hiệu cho thấy khu vực đang tìm kiếm một mô hình phát
triển mới - nơi tăng trưởng kinh tế, an ninh năng lượng và mục tiêu phát thải
thấp phải song hành.
Tuy nhiên, để hiện thực hóa các mục tiêu này, ASEAN sẽ cần
nhiều hơn các cam kết chính trị, bao gồm nguồn tài chính dài hạn, cơ chế hợp
tác khu vực hiệu quả và sự tham gia mạnh mẽ hơn của khu vực tư nhân trong quá
trình chuyển đổi xanh.