
Từ đầu tháng 5 đến nay, mặc dù đang giữa mùa thu hoạch nhiều loại trái cây ở ĐBSCL, nhưng trái cây ngoại vẫn đổ về.
Chỉ nói riêng huyện biên giới Tịnh Biên (An Giang), mỗi ngày có gần 1.000 tấn trái cây nhập ngoại. Trong đó, nhiều nhất là trái cây Thái Lan, gồm me, xoài, măng cụt, bòn bon, sầu riêng. Tiếp đến trái cây Trung Quốc: lê, táo, quýt (loại quả nhỏ); cam, nho Mỹ; kiwi, bơ Nhật Bản.
Trái cây nội bị ép ngay sân nhà
Hiện nay, măng cụt, bòn bon, sầu riêng Thái Lan là 3 loại trái cây đang lấn lướt trái cây cùng loại ở ĐBSCL. Tại các chợ ở Tp.Cần Thơ, măng cụt Thái Lan đang ở mức 15.000-18.000đồng/kg. Trong khi đó, ở An Phú Tân (huyện Cầu Kè, Trà Vinh) là vùng trồng cây măng cụt rộng lớn, chất lượng có thể nói ngon nhất nước, giá giảm xuống còn 18.000-19.000đồng/kg, so cùng kỳ năm 2006 giảm 10.000đồng/kg. Nguyên nhân vì bị măng cụt Thái Lan “tấn công”.
Bòn bon Thái Lan cũng đang ép, độc chiếm thị trường ĐBSCL với mức giá 30.000đồng/kg, ngang giá bòn bon nội địa. Sầu riêng hạt lép, hồi đầu vụ giá 25.000-30.000 đồng/kg, nay rớt xuống thê thảm, chỉ còn 10.000 đồng/kg và khựng lại vì không có người mua, sau khi ngành chức năng phát hiện nông dân tự bôi chất chống nấm Carbendazim đậm đặc lên sầu riêng để chóng thối.
“Bôi như vậy, dư lượng để lại tuy chưa nguy hiểm nhưng mình tự tẩm thuốc độc để hại mình là không nên”, ông Nguyễn Hữu Huân, Cục phó Cục Bảo vệ thực vật nói.
Trong cuộc hội thảo quản lý chất lượng sầu riêng tại “thủ phủ” sầu riêng Ngũ Hiệp (Cai Lậy, Tiền Giang) ngày 6/6 vừa qua, ông Huân bức xúc nhờ các cơ quan báo chí nói thẳng với người tiêu dùng rằng: kiên quyết không mua, không ăn sầu riêng bôi Carbedazim. Làm như vậy là nông dân tự hại mình. Trong khi đó, sầu riêng Thái Lan đạt tiêu chuẩn GAP xuất khẩu, được thêm cơ hội chiếm lĩnh thị trường.
Sầu riêng đã vậy, còn xoài? Ở vùng xoài Cái Bè (Tiền Giang), nơi có hơn 1.000 ha xoài cát Hoà Lộc ngon nổi tiếng, giá cũng đang tuột dốc.Theo một chủ vựa trái cây ở An Hữu, giá xoài Hoà Lộc loại ngon nhất hạng hồi đầu mùa 22.000-24.000 đồng/kg, giờ loại 1 rớt xuống còn 15.000 đồng/kg, hạng nhì còn 10.000 đồng/kg, hàng dạt 7.000-8.000 đồng/kg. Xoài ghép loại 1 trái to, đẹp chỉ còn trên dưới 3.500 đồng/kg, giá giảm 50% so cùng kỳ năm ngoái.
Nhiều loại trái cây đặc sản khác, như chôm chôm đường, chôm chôm Thái (trồng ở Việt Nam) từ 35.000- 38.000 đồng/kg, nay còn 8.000-10.000 đồng/kg. Riêng chôm chôm Java (giống địa phương) giá từ 8.000-10.000 đồng/kg, nay còn 2.000-3.000 đồng/kg.
Hiện giá nho nội đang ở mức 20.000 đồng/kg nhưng khó tiêu thụ, vì phần lớn người tiêu dùng chuyển sang dùng các loại nho bi, nho đen, nho xanh trái to được nhập ngoại từ Mỹ và các nước Nam Mỹ. Các loại nho này có giá cao hơn 3-4 lần so với nho trong nước nhưng vẫn được người tiêu dùng ưa chuộng.
Nguyên nhân, trái cây nội bị “bão” giá vì trái cây ngoại nhập tràn ngập thị trường, giá rẻ hơn, mẫu mã bắt mắt hơn. Thêm nữa, cùng với ĐBSCL các tỉnh miền Đông như Đồng Nai, Bình Dương, Bình Phước... cũng đang vào mùa thu hoạch trái cây, hàng về nhiều dội chợ, giá đã rẻ càng rẻ.
Để cây trái Việt Nam tăng sức cạnh tranh
ĐBSCL là vựa trái cây của cả nước, nhưng diện tích vườn mỗi hộ chỉ có từ 0,5 đến 1 ha. Sản xuất manh mún, nhỏ lẻ, canh tác theo thói quen, chạy theo phong trào... do đó thiếu tính ổn định, trái cây làm ra chất lượng chưa cao, không an toàn, quả không đồng đều, số lượng không nhiều. Kết quả là trái cây Việt Nam có giá thành cao nhất vùng, so với Thái Lan cao hơn 30-40%. Sau khi gia nhập WTO nhà vườn ĐBSCL vẫn gặp khó,chưa thích ứng được với môi trường mới.
Theo ông Phạm Ngọc Liễn, Viện phó Viện Cây ăn quả miền Nam, giá thành và sản lượng là 2 điểm mấu chốt để trái cây ĐBSCL cạnh tranh với trái cây ngoại trong thời hội nhập. Nhưng bằng cách nào? Theo ý kiến của nhiều nhà khoa học và quản lý, trước hết cần phải tổ chức lại sản xuất, tạo ra được những vùng chuyên canh.
Việc Nhà nước chưa quy hoạch được những vùng trái cây tập trung đã làm mất đi cơ hội vàng cho trái cây Việt Nam. Khi Nhà nước chưa làm, từng tỉnh, thành phố phải xác định cho được cây đặc sản, thế mạnh đang có của địa phương mình. Ví dụ, Tiền Giang có xoài cát Hoà Lộc, cam sành Cái Bè; Bến Tre có bưởi da xanh, sầu riêng Chín Hoà, măng cụt... Những loại trái cây này, lâu nay nổi tiếng ở thị trường trong nước và ngoài nước nhưng không đủ số lượng lớn, đúng qui cách, chất lượng để thực hiện các hợp đồng xuất khẩu. Mỗi loại cây đặc sản nên bắt đầu ít nhất từ 1.000 ha chuyên canh.
Tiếp đó, muốn xây dựng được vùng chuyên canh phải có chính sách hỗ trợ giá cây giống; hỗ trợ vốn vay cải tạo vườn tạp; hỗ trợ nhà vườn thành lập hợp tác xã. Chính việc làm ăn hợp tác và biết trồng chuyên canh những loại cây có giá trị cao sẽ tăng sức cạnh tranh của trái cây Việt Nam trên thương trường, đồng thời đem lại cho nông dân những nguồn lợi lâu dài trên con đường hội nhập.




Bám sát Nghị quyết 10-NQ/TW, Việt Nam cần chuyển đổi cơ chế ưu đãi FDI sang hướng tập trung nâng cao năng lực sản xuất thực chất cho doanh nghiệp nội địa. Việc áp dụng Bộ chỉ tiêu phát triển nhà cung ứng (SDS) sẽ biến khối FDI thành “trường học công nghiệp”, thúc đẩy chuyển giao công nghệ và hình thành hệ sinh thái phụ trợ mạnh mẽ, giúp Việt Nam xây dựng nền công nghiệp tự chủ, hiện đại…
Xuất khẩu hồ tiêu của Việt Nam đang ghi nhận những tín hiệu tăng trưởng tích cực trong năm 2026, nhờ nhu cầu ổn định từ các thị trường lớn và cơ hội mở rộng sang Trung Đông, Nam Á. Tuy nhiên, cùng với triển vọng khả quan là những yêu cầu ngày càng cao về tiêu chuẩn chất lượng và quản trị rủi ro trong hoạt động thương mại quốc tế.
Sự phát triển của báo điện tử và mạng xã hội khiến khủng hoảng truyền thông có thể lan rộng với tốc độ chưa từng có, gây tác động nặng nề đến doanh nghiệp. Trong bối cảnh đó, mối quan hệ “cộng sinh” giữa báo chí và doanh nghiệp được xem là một trong những yếu tố quan trọng giúp kiểm soát thông tin và hóa giải khủng hoảng hiệu quả.
Trong bối cảnh thiên tai diễn biến ngày càng phức tạp, thông tin chính xác và kịp thời được xem là yếu tố đặc biệt quan trọng nhằm giúp người dân chủ động ứng phó, giảm thiểu thiệt hại. Một cảnh báo phát đi đúng lúc có thể giúp bảo vệ tính mạng và tài sản, trong khi thông tin chậm trễ hoặc sai lệch có thể làm gia tăng rủi ro.
Dự án An sinh xã hội DGD đã triển khai nhiều giải pháp thiết thực nhằm đảm bảo an sinh và an toàn lao động cho nông dân chuỗi lúa gạo, tôm tại Đồng bằng sông Cửu Long. Qua đó, dự án giúp nâng cao năng lực sản xuất, cải thiện điều kiện làm việc và thúc đẩy nông nghiệp phát triển bền vững và bao trùm hơn...
Trên chặng đường 35 năm hình thành và phát triển, Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy, trước đây là Thời báo Kinh tế Việt Nam, đã không ngừng nỗ lực tập trung vào các sản phẩm báo chí chất lượng, chuyên sâu, gắn chặt với thực tiễn của doanh nghiệp, lắng nghe những khó khăn, rào cản về chính sách đang tác động đến sự phát triển của doanh nghiệp, từ đó đưa ra kiến nghị, giải pháp nhằm tháo gỡ những bất cập ở cả cấp độ chính sách vĩ mô lẫn hoạt động sản xuất kinh doanh, thực hiện sứ mệnh phản ánh và đồng hành cùng tiến trình phát triển của đất nước.
Nhận diện đầy đủ các cơ hội, thách thức mà khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số đặt ra cho việc xây dựng mô hình phát triển Việt Nam, gắn tăng trưởng kinh tế với đổi mới quản trị quốc gia và cải thiện chất lượng đời sống nhân dân đang là vấn đề quan trọng được cấp thiết làm rõ.