Nghị định 110/2026/NĐ-CP quy định chi tiết Điều 54 Luật Bảo vệ môi trường về trách nhiệm tái chế sản phẩm, bao bì và Điều 55 Luật Bảo vệ môi trường về trách nhiệm thu gom, xử lý chất thải của tổ chức, cá nhân sản xuất, nhập khẩu (EPR) chính thức có hiệu lực thi hành từ ngày 25/5/2026.
Theo Nghị định, nhà sản xuất, nhập khẩu các sản phẩm, bao bì thuộc danh mục phải thực hiện tái chế theo tỷ lệ và quy cách bắt buộc khi đưa ra thị trường Việt Nam.
Về tỷ lệ tái chế và quy cách tái chế, quy định nêu rõ, tỷ lệ tái chế bắt buộc là tỷ lệ khối lượng sản phẩm, bao bì tối thiểu phải được tái chế theo quy cách tái chế bắt buộc trong năm thực hiện trách nhiệm trên tổng khối lượng sản phẩm, bao bì sản xuất, nhập khẩu được đưa ra thị trường trong năm có trách nhiệm.
Cụ thể, theo quy định của nghị định này, trong nhóm sản phẩm bao bì, tỷ lệ tái chế bắt buộc với bao bì giấy carton (là 20%), bao bì nhôm (22%); bao bì sắt và kim loại khác (20%); bao bì PET cứng (22%); bao bì HDPE, LDPE, PP, PS cứng (15%); bao bì thủy tinh (15%)
Với ắc quy và pin, tỷ lệ tái chế bắt buộc với ắc quy chì (12%); ắc quy các loại khác (8%); Pin sạc nhiều lần là 8% (trừ Pin Lithium, Pin Nickel-Metal Hydrid sử dụng cho phương tiện giao thông là 0%). Theo quy định hiện hành, tỷ lệ tái chế bắt buộc với pin sạc nhiều lần các loại là 8%.
Đối với dầu nhớt cho động cơ (không bao gồm dầu động cơ hai thì), tỷ lệ này là 15%; Săm, lốp cao su là 5%.
Các sản phẩm điện- điện tử: tủ lạnh, tủ đông, điều hòa không khí, bếp điện, bếp từ, bếp hồng ngoại, lò nướng, lò vi sóng (tỷ lệ 5%); Thiết bị màn hình ti vi, màn hình máy tính để bàn (7%); Máy tính bảng, máy tính xách tay, máy ảnh (kể cả đèn flash), máy quay phim (9%); điện thoại di động (15%); Máy tính để bàn (không gồm màn hình), máy in, máy photocopy (9%); Bóng đèn compact, bóng đèn huỳnh quang (8%); Tấm quang năng (pin năng lượng mặt trời (3%).
Theo quy định mới, tỷ lệ tái chế được quy định cụ thể cho từng loại sản phẩm, bao bì và sẽ được điều chỉnh tăng theo chu kỳ 3 năm một lần, mỗi lần tăng không quá 10% và lần điều chỉnh đầu tiên sẽ thực hiện vào năm 2029.
Các doanh nghiệp được lựa chọn hình thức thực hiện gồm: tự tái chế, thuê đơn vị tái chế hoặc ủy quyền cho tổ chức thực hiện trách nhiệm tái chế; các đơn vị thực hiện phải có giấy phép môi trường theo quy định.
Về cơ bản, Nghị định kế thừa, tích hợp, sửa đổi, bổ sung một số quy định của Nghị định số 08/2022/NĐ-CP (được sửa đổi, bổ sung bởi Nghị định số 05/2025/NĐ-CP) và Nghị định số 48/2026/NĐ-CP. Trong đó, quy định cụ thể về các đối tượng phải thực hiện trách nhiệm tái chế sản phẩm, bao bì; tỉ lệ tái chế, quy cách tái chế bắt buộc và cơ chế hỗ trợ hoạt động tái chế sản phẩm, bao bì để tạo thuận lợi trong quá trình triển khai, tuân thủ; quy định về giải ngân tiền hỗ trợ hoạt động tái chế sản phẩm, bao bì…
Theo chuyên gia, quy định mới không làm thay đổi, ảnh hưởng, hoặc tăng trách nhiệm tái chế sản phẩm bao bì của các doanh nghiệp, nhà sản xuất, nhập khẩu. Ngược lại, quy định đã giảm bớt trách nhiệm cho một số sản phẩm như Pin Lithium, Pin Nickel-Metal Hydrid sử dụng cho xe điện (tỷ lệ tái chế là 0%).
EPR không chỉ là nghĩa vụ pháp lý mà còn là cơ hội để doanh nghiệp chuyển đổi bền vững, nâng cao thương hiệu và cạnh tranh toàn cầu. EPR giúp doanh nghiệp xây dựng hình ảnh thương hiệu có trách nhiệm, nâng cao niềm tin của người tiêu dùng, tạo lợi thế cạnh tranh trên thị trường, nhất là trong bối cảnh các đối tác, chuỗi cung ứng toàn cầu ngày càng siết chặt tiêu chuẩn môi trường.
Không những thế, đây cũng là cơ hội để doanh nghiệp đầu tư vào hạ tầng thu gom, phân loại, tái chế từ đó kiểm soát tốt hơn chu trình sản xuất khép kín, thúc đẩy kinh tế tuần hoàn.
Các chuyên gia cho rằng việc tuân thủ EPR không chỉ là nghĩa vụ mà còn giúp các doanh nghiệp giảm rủi ro pháp lý lý và tài chính; đáp ứng yêu cầu ESG của thị trường quốc tế. Đặc biệt điều này sẽ giúp tăng cường uy tín, cũng cố thương hiệu bền vững cho doanh nghiệp; thúc đẩy ứng dụng mô hình kinh tế tuần hoàn trong chuỗi cung ứng.
Mặc dù EPR là chính sách mới được áp dụng ở Việt Nam trong vài năm qua nhưng trên thế giới đã có hơn 80 quốc gia áp dụng cơ chế này.
Từ con tàu “Lenin” của Liên Xô đến đội tàu phá băng hạt nhân thế hệ mới của Nga, những con tàu này không chỉ mở đường xuyên qua lớp băng dày ở Bắc Cực mà còn trở thành một phần quan trọng trong chiến lược phát triển Tuyến đường biển phương Bắc (NSR). Với khả năng duy trì hoạt động dài ngày trong điều kiện khắc nghiệt, đội tàu góp phần bảo đảm vận chuyển dầu khí, khoáng sản và hàng hóa, đồng thời tạo nền tảng hạ tầng cho phát triển kinh tế, năng lượng và logistics tại Bắc Cực…
Thay vì chỉ phát triển các khu công nghiệp mới theo tiêu chí xanh, TP. Đồng Nai đang đặt ra lộ trình chuyển hóa những khu công nghiệp đã hình thành sang mô hình xanh, sinh thái. Từ sản xuất sạch hơn, cộng sinh công nghiệp đến sử dụng năng lượng hiệu quả và kiểm kê khí nhà kính, quá trình này đang được cụ thể hóa bằng một loạt kế hoạch trong năm 2026.
Bộ Nông nghiệp và Môi trường đề xuất 18 lĩnh vực thuộc phạm vi quản lý của Bộ mà người có chức vụ, quyền hạn trong lĩnh vực đó sau khi thôi giữ chức vụ không được thành lập, giữ chức danh, chức vụ quản lý, điều hành doanh nghiệp, hợp tác xã, tăng 5 lĩnh vực so với quy định hiện hành...
Việt Nam đang nghiên cứu phát triển các trung tâm công nghiệp - dịch vụ năng lượng tái tạo liên vùng nhằm khai thác hiệu quả tiềm năng điện gió, điện mặt trời và thúc đẩy hình thành chuỗi cung ứng công nghiệp xanh trong nước. Với vai trò kết nối sản xuất điện, chế tạo thiết bị, hạ tầng cảng biển, logistics và đào tạo nhân lực, mô hình này được kỳ vọng tạo động lực mới cho chuyển dịch năng lượng và công nghiệp xanh...
Từng phổ biến trong những khu vườn thời Xô viết nhưng dần bị các giống mận phù hợp hơn với sản xuất công nghiệp thay thế, Mirabelle đang trở lại tại nhiều khu vườn ở Nga. Câu chuyện về một giống cây có quả nhỏ, mềm, khó vận chuyển nhưng giàu hương vị không chỉ cho thấy sự thay đổi trong thị hiếu tiêu dùng, mà còn gợi mở cách nhìn mới về bảo tồn nguồn gen, chế biến tại chỗ và phát triển nông nghiệp xanh...
Để thực hiện Nghị quyết số 19-NQ/TW, cũng trong ngày 28/7/2026 Bộ Chính trị đã ký ban hành Chương trình hành động thực hiện Nghị quyết với 40 chỉ tiêu và 51 nhiệm vụ, giải pháp cụ thể.
Chi phí bình quân người lao động Việt Nam phải chi trả để có việc làm ở nước ngoài giảm 23,8% trong giai đoạn 2021-2025, trong khi thu nhập bình quân ngay trong tháng làm việc đầu tiên tăng 25,4%.