
Việc lương tối thiểu chưa đáp ứng được nhu cầu sống tối thiểu một lần nữa lại được xới lên. Tuy nhiên, vẫn lại là những câu chuyện cũ kiểu “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”...
Điệp khúc “không đủ sống”
Tại cuộc hội thảo bàn về vấn đề mức lương tối thiểu và mức lương đủ sống được Uỷ ban về Các vấn đề xã hội của Quốc hội tổ chức hôm qua, 12/4, Viện Công nhân và Công đoàn, thuộc Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam tiếp tục đưa ra những con số khẳng định mức lương tối thiểu hiện nay chỉ đáp ứng được hơn 50% mức sống tối thiểu.
Theo khảo sát mới nhất của cơ quan này, được thực hiện tại các loại hình doanh nghiệp ở 10 tỉnh thành trên cả nước thì mức sống tối thiểu của một lao động thuộc vùng 1 khoảng 3,7 triệu đồng/tháng (bao gồm nhu cầu lương thực, thực phẩm là 888 nghìn/tháng; nhu cầu phi lương thực, thực phẩm (chỗ ở, đi lại, hưởng thụ văn hoá…) khoảng 1,3 triệu đồng/tháng; và nhu cầu nuôi 1 con là 1,55 triệu đồng/tháng).
Trong khi đó, mức lương tối thiểu tại vùng này hiện là 2 triệu đồng/tháng. Như vậy, mức lương tối thiểu hiện chỉ đáp ứng được 53,2% mức sống tối thiểu.
Viện Công nhân và Công đoàn cũng cho biết, nếu đem cách tính toán trên áp vào tiền lương tối thiểu chung (1.050.000 đồng/tháng), thì chỉ đáp ứng được 28% nhu cầu sống tối thiểu cho lao động vùng 1.
Thông tin mà kết quả khảo sát đưa ra không mới, nó gần như là một điệp khúc được lặp đi lặp lại từ năm này qua năm khác, phản ánh thực tế là mức lương tối thiểu hiện nay còn thấp, không đủ cho người lao động có thể trang trải một mức sống tối thiểu. Mặc dù trên lý thuyết là phù hợp với kinh tế thị trường, nhưng thực tế là chưa đảm bảo được mục tiêu tái sản xuất sức lao động, chưa nói đến việc tích luỹ
Về vấn đề này, tổ chức Oxfam Việt Nam cũng nhận định, khi mức lương không đủ sống, người lao động bắt buộc phải làm thêm giờ để có thể nuôi sống được gia đình, phải cắt giảm những chi tiêu đã được xem là tối thiểu nhất; và thậm chí không tiết kiệm nổi cho các chi tiêu đột xuất như ốm đau, hiếu, hỷ…
Tổ chức này còn cho rằng, lương tối thiểu thấp sẽ tác động đến không chỉ cuộc sống hiện tại mà cả cuộc sống trong tương lai của người lao động.
Đó là việc, nhiều người đang hưởng lương hưu phải sống một cuộc sống nghèo khổ. Và sẽ có ít nhất 9,4 triệu lao động đang đóng bảo hiểm xã hội sẽ tham gia vào một lớp người nghèo mới khi họ nghỉ hưu.
20 năm tìm đáp án
Mức lương tối thiểu hiện nay là thấp, không đủ sống, cần phải điều chỉnh… Tuy nhiên, điều chỉnh như thế nào, lấy gì để điều chỉnh, lại là bài toán khó tìm lời giải.
Ông Lê Xuân Thành - Phó vụ trưởng Vụ Tiền lương (Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội) nói, vấn đề cải cách tiền lương, làm thế nào để lương tối thiểu đáp ứng được mức sống tối thiểu đã được “tranh cãi” hơn 20 năm nay, và vẫn chưa tìm ra được đáp án.
Tuy nhiên, theo ông thì vấn đề cải cách tiền lương hay điều chỉnh tiền lương tối thiểu không chỉ phụ thuộc vào mức sống của người lao động.
“Nếu là lương khu vực nhà nước còn phụ thuộc vào ngân sách, còn khu vực doanh nghiệp ngoài nhà nước thì phụ thuộc vào kết quả sản xuất kinh doanh, năng suất lao động, khả năng chi trả của doanh nghiệp… Khi trình độ tay nghề kém, năng suất lao động thấp, tình hình sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp gặp khó khăn…, người lao động cũng không thể “đòi hỏi” doanh nghiệp phải chi trả một mức lương cao được”, ông Thành nhấn mạnh.
Vụ phó Vụ Tiền lương lấy ví dụ cụ thể trong năm 2013, dự báo tình hình sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp vẫn tiếp tục gặp nhiều khó khăn, vì thế, Chính phủ đã phải quyết định điều chỉnh mức lương tối thiểu vùng từ ngày 1/1/2013 tăng ở mức 16 đến 18% ( trong khi mức dự kiến ban đầu là 35 đến 37%). Đối với khu vực hưởng lương ngân sách, mức điều chỉnh sẽ là 1,15 triệu đồng/tháng từ 1/7/2013 thay vì điều chỉnh lên 1,3 triệu đồng từ 1/5/2013 như đã trình.
Như vậy, nếu điều chỉnh mức lương tối thiểu theo đúng lộ trình thì mức tăng sẽ rất lớn và doanh nghiệp không chịu được. Còn nếu điều chỉnh để đảm bảo ngay nhu cầu sống tối thiểu của người lao động thì rất nhiều doanh nghiệp phá sản và tất yếu tình trạng thất nghiệp sẽ tăng cao.
Đồng quan điểm trên, ông Bùi Sĩ Lợi, Phó chủ nhiệm Uỷ ban về Các vấn đề xã hội của Quốc hội cũng cho rằng, khó có thể cải cách tiền lương khi ngân sách có hạn, mà số lao động biên chế lại tăng cao hằng năm. Muốn tăng lương, chắc chắn phải rà soát, thanh lọc lại và cắt giảm biên chế một số vị trí, thành phần.
“Những giải pháp cải cách, điều chỉnh tiền lương sao cho phù hợp sẽ được đưa ra bàn bạc và thảo luận thêm vào cuối tháng Tư này”, ông Lợi cho biết.



Trả lời phỏng vấn Hãng thông tấn TASS của Nga, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm khẳng định mối quan hệ Việt Nam - Nga gắn bó, thủy chung, tin cậy hiếm có, được tôi luyện trong hơn 75 năm. Việt Nam không bao giờ quên sự giúp đỡ to lớn của nhân dân Liên Xô trước đây, trong đó có Nga, trong các cuộc kháng chiến, kiến thiết đất nước, phát triển và hội nhập...
Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng đề nghị thúc đẩy quan hệ đầu tư Việt Nam - Nhật Bản chuyển mạnh từ quan hệ giữa “nhà đầu tư và địa điểm đầu tư” sang quan hệ đối tác cùng phát triển và kiến tạo, cùng nghiên cứu, đổi mới sáng tạo, sản xuất và tham gia sâu hơn vào chuỗi giá trị toàn cầu.
Việt Nam và Myanmar thống nhất tăng cường kết nối, bổ trợ giữa hai nền kinh tế, mở rộng hợp tác trong thương mại, đầu tư, chuyển đổi số, nông nghiệp, logistics và công nghệ cao, tạo thêm dư địa cho cộng đồng doanh nghiệp hai nước.
Ngày 5/9, tại Nhà Quốc hội, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn đã hội kiến Tổng thống Cộng hòa Liên bang Myanmar Min Aung Hlaing đang thăm chính thức Việt Nam.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Tổng thống Myanmar Min Aung Hlaing khẳng định quyết tâm làm sâu sắc quan hệ hữu nghị truyền thống, thúc đẩy hợp tác kinh tế, đầu tư, kết nối doanh nghiệp và giao lưu văn hóa giữa hai nước.
Để thực hiện Nghị quyết số 19-NQ/TW, cũng trong ngày 28/7/2026 Bộ Chính trị đã ký ban hành Chương trình hành động thực hiện Nghị quyết với 40 chỉ tiêu và 51 nhiệm vụ, giải pháp cụ thể.
Số lượng doanh nghiệp đăng ký thành lập mới giảm nhiều so với cùng kỳ năm 2025. Theo chuyên gia, điều này phản ánh xu thế chung về sức chống chịu của doanh nghiệp đang dần cạn kiệt. Sự biến động của lạm phát, xung đột địa chính trị, đứt gãy chuỗi cung ứng, chi phí đầu vào tăng… đang bào mòn nguồn lực của doanh nghiệp, khả năng gánh rủi ro kéo dài ngày càng hạn chế.