An cư lạc nghiệp từng là cột mốc
trong hành trình trưởng thành. Nhưng với nhiều người trẻ thuộc thế hệ
Millennial và Gen Z, quyết định mua nhà ngày càng phân hóa do điều kiện thị trường.
LÝ DO NGƯỜI TRẺ NGÀY NAY NGẠI MUA NHÀ
Nguyên nhân đầu tiên là tốc độ
tăng giá nhà đã vượt xa thu nhập. Trong 5 năm qua, giá căn hộ tại Hà Nội, TP.Hồ
Chí Minh và Đà Nẵng đã tăng lần lượt 72%, 50% và 34%, trong khi thu nhập trung
bình chỉ tăng 6–10%/năm. Đến cuối năm 2025, theo các đơn vị nghiên cứu thị trường,
giá nhà đã cao gấp hơn 20 lần thu nhập bình quân năm. Giá bán sơ cấp tiếp tục
lập cột mốc mới, đạt trung bình khoảng 102 triệu đồng/m2 tại TP.Hồ Chí Minh và 103,9
triệu đồng/m2 tại Hà Nội trong đầu quý 2/2026.
Trong khi giá tăng nhanh, nguồn
cung nhà ở vừa túi tiền, phân khúc dưới 40 triệu USD/m2 lại suy giảm kéo dài. Hầu
hết sản phẩm mở bán tại TP.Hồ Chí Minh (trước sáp nhập) của quý 1 năm nay đều thuộc
phân khúc cao cấp và hạng sang. Điều này khiến người trẻ rơi vào thế bế tắc:
không đủ điều kiện mua nhà ở xã hội, nhưng cũng không mua nổi nhà ở thương mại
trong nội đô.
Áp lực tích lũy cũng ngày càng bị
bào mòn bởi chi phí sinh hoạt leo thang. Theo Cục Thống kê, CPI khu vực thành
thị tăng 0,84% trong tháng 4/2026, dẫn đầu là nhóm nhà ở, điện nước và vật liệu
xây dựng. Khi giá thuê có xu hướng tăng, người lao động thành thị gần như không
còn dư địa và đủ thời gian để tiết kiệm khoản trả trước mua nhà.
Đặc biệt, sự thay đổi trong tư
duy sở hữu, cấu trúc đô thị và lối sống hiện đại cũng tác động rõ đến quyết định
mua nhà. Một khảo sát vào đầu năm 2026 của Happiness Saigon trên 350 đáp viên Gen Z (18–26 tuổi) cho thấy phát triển bản thân, tiết kiệm và đầu tư là 3 nhóm chi tiêu
được ưu tiên hàng đầu trong 3 năm tới. Điều đó phản ánh giá bất động sản tăng
nhanh qua nhiều năm, buộc người trẻ phải tính toán lại chi phí cơ hội của việc
mua nhà. Thay vì “khóa” dòng tiền vào một tài sản dài hạn, họ cân nhắc giữa sở
hữu nhà với phân bổ nguồn lực đồng đều cho tiết kiệm, đầu tư, phát triển kỹ
năng và chất lượng sống.
Dưới tác động của các yếu tố
trên, người trẻ đô thị hiện nay đang hình thành ba nhóm hành vi rõ nét, phản
ánh sự khác biệt về khả năng tài chính, khẩu vị rủi ro và quan điểm sống.
Nhóm đầu tiên là những người vẫn
muốn mua nhà nhưng thận trọng hơn trong quyết định. Đây là tệp người trẻ vẫn có
nguyện vọng sở hữu nhà song trì hoãn quyết định mua để quản lý rủi ro tài
chính. Họ theo dõi sát biến động lãi suất, chính sách tín dụng và nguồn cung
nhà mới, chờ thời điểm phù hợp hơn để ra quyết định mua nhà.
Nhóm thứ hai chấp nhận rủi ro
trong mức nhất định để sở hữu nhà. Theo quan điểm của họ, chờ đợi sẽ khiến cơ hội
sở hữu ngày càng thu hẹp. Lý do rất rõ ràng, giá tăng bình quân khoảng 3% sau mỗi
đợt mở bán, trong khi chi phí phát triển dự án và lãi vay cũng leo thang. Với
nhóm này, nhà là công cụ xây dựng tài sản bền vững, có tính kế thừa, ổn định và
khó bị xói mòn bởi lạm phát.
Trong khi đó, nhóm thứ ba lựa chọn
chiến lược thuê nhà dài hạn. Không ám ảnh sở hữu nhà như hai nhóm trên, người nhóm
3 tin rằng thuê nhà là quyết định tài chính chủ động và hiệu quả để có cuộc sống
tốt hơn.
THỊ TRƯỜNG DẦN THANH LỌC THEO NHU CẦU Ở THỰC
Theo Avison Young Việt Nam, sự
thay đổi trong quan điểm mua nhà của người trẻ đang định nghĩa lại nhu cầu về
nhà ở. Đây không đơn thuần là quyết định của mỗi cá nhân, mà là thay đổi mang
tính nền tảng liên quan đến nhân khẩu học, khả năng chi trả và tư duy tiêu dùng
thế hệ mới.
Trước hết, giai đoạn thanh lọc
theo nhu cầu ở thực đang diễn ra. Giá bán cao và thiếu sản phẩm phù hợp, khiến
người có nhu cầu ở thực ngày càng thận trọng hoặc rút lui. Cùng với việc định
danh điện tử và tiến tới đánh thuế bất động sản, lực cầu đầu cơ sẽ ngày càng
thu hẹp.
Ở góc độ thị trường, đây là hệ quả
của việc tốc độ tăng giá đang tách xa khỏi khả năng khai thác dòng tiền thực. Nhiều
năm, thị trường Việt Nam vận hành chủ yếu dựa trên kỳ vọng tăng giá dài hạn của
đất đai. Giá bán tại nhiều khu vực hiện vượt xa khỏi lợi tức từ cho thuê. Nói
cách khác, chi phí sở hữu hiện cao hơn thu nhập thực tế thu được từ chính bất động
sản đó tạo ra. Trong bối cảnh lãi suất, thu nhập và kinh tế biến động, rủi ro
thanh khoản hay thậm chí tình trạng âm vốn chủ sở hữu hoàn toàn có thể xảy ra nếu
giá tài sản giảm khi dư nợ vay vẫn cao.
Đó là lý do nhà ở thương mại giá
hợp lý tại các đô thị vệ tinh sẽ là phân khúc chiến lược của chu kỳ tới. Giá
tăng có thể đẩy người mua và người thuê tìm kiếm các khu vực xa trung tâm. Vì vậy,
hạ tầng và quỹ đất nên được điều tiết giúp tăng tốc nguồn cung nhà ở phổ thông,
hình thành các cực đô thị mới và giãn dân khỏi khu trung tâm, thay vì là động lực
tăng giá.
Xu hướng này cũng phù hợp với định
hướng quy hoạch, khi Hà Nội khuyến khích cư dân vùng lõi di dời ra khu đô thị
vùng ven, còn TP.Hồ Chí Minh sẽ không xây mới chung cư cao tầng trong nội đô.
Bài toán kế tiếp của thị trường nhà ở nằm ở khả năng cân đối giữa giá bán, mà
không đánh đổi với tiện ích và chất lượng, kết nối hạ tầng và giao thông công cộng
đủ mạnh theo mô hình TOD, nhằm thu hút cư dân và hình thành những khu đô thị
đáng sống.
Song song với đó, thị trường nhà cho
thuê tại Việt Nam dần chuyên biệt hơn. Dù nhu cầu lớn, thị trường nhà cho thuê
hiện nay vẫn phân mảnh, phần lớn công trình do cá nhân hoặc doanh nghiệp đầu
tư, kinh doanh với chất lượng và tiêu chuẩn không đều. Trong ngắn hạn, căn hộ dịch
vụ, chung cư mini nội đô và căn hộ diện tích nhỏ phù hợp với người độc thân hoặc
gia đình hạt nhân được dự báo tiếp tục được ưa chuộng, với lợi suất khai thác
cho thuê và lấp đầy ổn định. Đặt trong bối cảnh Nhà nước xác định nhà ở cho
thuê là trụ cột chiến lược từ nay đến 2030, cần đa dạng hóa loại hình nhà cho
thuê, trong đó, mô hình nhà ở thương mại cho thuê dài hạn, vận hành bài bản
theo tiêu chuẩn thống nhất, nên được tính đến để thí điểm.
Để cải thiện khả năng tiếp cận
nhà ở của người trẻ, chính sách cần tập trung nhiều hơn vào cấu trúc nguồn cung,
thay vì chỉ kiểm soát tín dụng. Cụ thể, định nghĩa loại hình “nhà ở vừa túi tiền”
và thiết kế cơ chế ưu đãi, tương tự nhà ở xã hội. Nhà ở phổ thông là phân khúc
có biên lợi nhuận thấp, thời gian thu hồi vốn dài, trong khi chi phí đầu tư
không ngừng tăng. Không có sự hỗ trợ như rút ngắn thời gian phê duyệt, ưu đãi
thuế hay cho phép tăng mật độ xây dựng nhằm bù đắp chi phí…, doanh nghiệp sẽ
không thấy khả thi về mặt thương mại để đầu tư bài bản và quy mô lớn.
Khung pháp lý cũng nên được làm
rõ nhằm thúc đẩy thị trường nhà cho thuê. Theo đó, luật hóa quyền và nghĩa vụ của
các bên về thời hạn hay cơ chế tăng giá giúp bảo vệ người thuê nhà. Cuối cùng,
nên xem xét mở rộng phương thức thuê mua cho nhà ở thương mại, để giảm áp lực
tài chính cho người trẻ có nhu cầu ở thực bên cạnh đòn bẩy vay vốn.