Theo dữ liệu từ công ty nghiên cứu Kpler, hơn 20 con tàu chở
gần 1 triệu tấn phân bón đang mắc kẹt tại khu vực vùng Vịnh trong bối cảnh Iran
phong tỏa eo biển Hormuz do xung đột giữa nước này với Mỹ và Israel.
Tính đến ngày thứ Ba (10/3), Kpler ghi nhận 21 tàu chở hàng khô rời đang vận chuyển urê, lưu huỳnh, phosphat và các loại phân bón khác trong
khu vực vùng Vịnh.
Dữ liệu từ Kpler cũng cho thấy 9 tàu trong số trên đang chở khoảng 463.000 tấn urê; 8 tàu chở 303.000 tấn lưu huỳnh; và 2 tàu chở 105.000 tấn phosphat. Ngoài ra, một tàu chở cả urê và phosphat, trong khi một tàu khác chở phân bón chưa được phân loại cụ thể.
Tổng khối lượng hàng trên 21 tàu này ước khoảng 980.000 tấn,
trong đó có tàu African Lorikeet treo cờ Panama và tàu Kiran China treo cờ
Malta. Khoảng một nửa số tàu - không tính 4 tàu chưa xác định được
điểm đến - được cho là đang trên đường tới châu Á.
Không phải toàn bộ lượng lưu huỳnh mà các tàu trên vận chuyển đều được dùng trong
nông nghiệp. Tuy nhiên, phần lớn lưu huỳnh xuất khẩu từ Trung Đông là nguyên liệu
phục vụ sản xuất phân bón.
Các quốc gia Vùng Vịnh hiện là nguồn cung hàng đầu của các
loại phân bón hóa học sản xuất từ khí tự nhiên hoặc dầu mỏ, với sản lượng hàng
năm ước đạt 22-30 triệu tấn lưu huỳnh và 30-38 triệu tấn urê. Hơn một nửa nguồn
cung lưu huỳnh toàn cầu và hơn 30% lượng urê xuất khẩu của thế giới đi qua eo
biển Hormuz.
Theo ông Josh Linville, chuyên gia của công ty giao dịch
hàng hóa StoneX, khoảng 1/3 lượng urê xuất khẩu toàn cầu - loại phân bón nitơ
được sử dụng phổ biến nhất - đến từ khu vực Vùng Vịnh. Việc 3 trong số 10 nước
xuất khẩu urê lớn nhất thế giới gồm Qatar, Saudi Arabia và Iran gần như bị chặn
lại phía sau eo biển Hormuz đang làm gia tăng nguy cơ thiếu hụt nguồn cung trên
thị trường phân bón toàn cầu. Nhu cầu theo mùa tại Mỹ và Australia cũng khiến
tình hình thêm căng thẳng.
Kể từ khi eo biển Hormuz bị phong tỏa, ít nhất một tàu chở
phân bón có liên hệ với một công ty Trung Quốc vẫn đã đi qua khu vực này. Tuy
nhiên, Kpler cảnh báo nếu tình trạng gián đoạn tại tuyến hàng hải huyết mạch
này kéo dài, nguồn cung các nguyên liệu đầu vào cho phân bón có thể giảm
30-50%.
Theo bà Madeleine Overgaard, Giám đốc cấp cao phụ trách dữ
liệu thị trường hàng khô rời của Kpler, hoạt động vận tải lưu huỳnh tới
Indonesia, Trung Quốc, Morocco và Ấn Độ đã bị gián đoạn. Trong khi đó, nguồn
cung urê tới Ấn Độ, Mỹ và Australia cũng đang chịu tác động.
Châu Á hiện phụ thuộc rất lớn vào nguồn phân bón từ Trung
Đông, với 40% lượng urê, 54% lượng lưu huỳnh và 71% lượng amoniac nhập khẩu đến
từ khu vực này. Trong bối cảnh năng lực vận chuyển bằng đường bộ hạn chế, còn
đường biển gần như không có lựa chọn nào khác ngoài eo biển Hormuz, việc điểm
nghẽn này bị phong tỏa đang đẩy giá phân bón tăng lên và làm gia tăng nguy cơ mất
an toàn lương thực.
Nhật Bản cũng phụ thuộc lớn vào phân bón hóa học nhập khẩu,
nhưng phần lớn nguồn cung của nước này đến từ các quốc gia ngoài Trung Đông. Vì
vậy, theo bà Overgaard, các lô hàng đang trên đường tới Nhật chưa bị ảnh hưởng
ngay lập tức. Dù vậy, do Nhật Bản gần như phải nhập khẩu toàn bộ lượng urê và
amoni phosphat tiêu thụ nội địa, nước này nhiều khả năng vẫn sẽ chịu tác động
đáng kể từ đà tăng giá và chi phí vận chuyển nếu việc phong tỏa eo biển Hormuz
kéo dài.
“Chừng nào điều kiện an toàn và mức độ rủi ro chưa được cải
thiện, các hãng vận tải sẽ vẫn thận trọng khi quyết định đi qua khu vực này. Điều
đó đồng nghĩa sẽ cần nhiều thời gian hơn để hoạt động logistics trở lại bình
thường”, ông Akiyoshi Kawashima, phụ trách chia sẻ chuyên môn và xu hướng logistics của công ty Shippio (Nhật Bản), nhận định với tờ báo Nikkei Asia.