
Nhìn vào hiện trạng giao thông đường bộ có thể suy ra trật tự của cả một đất nước.
Tai nạn giao thông ở nước ta mỗi năm đã cướp đi mạng sống của hàng chục ngàn người và nhiều gấp mấy lần số đó chịu thương tích, tật nguyền; thiệt hại tương đương với một cuộc chiến tranh bậc trung.
Mũ bảo hiểm là một trong những “vũ khí” chống lại “cuộc chiến” thương vong. Hơn một năm qua, cái mũ đã trở thành sự kiện đột phá trong quản lý và ý thức chấp hành luật giao thông. Ít người còn dám nhận mình là “đầu đội trời, chân đạp đất”, vì luôn kè kè cái mũ. Hình ảnh “dân đầu đen” đã được thay bằng phổ màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím...
Thế mà trước đó, mũ bảo hiểm đã bị phản đối kịch liệt trong suốt bảy năm bắt đội trên một số tuyến đường. Nó đã từng thất bại và bị nghi ngờ sẽ lặp lại một lần nữa. Không ít người còn quả quyết, đó là một yêu cầu hoàn toàn “vô bổ” và là “nhiệm vụ bất khả thi”.
Nhưng rồi tình thế đã đảo chiều ngoạn mục. Chưa bao giờ, một chính sách ảnh hưởng sâu rộng đến thói quen và túi tiền của hết thảy mọi người, lại được thực hiện một cách mau lẹ và triệt để như vậy. Kết quả vượt trên cả sự mong đợi của nhà chức trách. Tỷ lệ đội mũ từ vài phần trăm đã vọt lên gần 100% chỉ sau một đêm 14/12/2007. Những ngày đầu “ra quân”, rất nhiều đội “trực chiến” đã nhanh chóng “thất nghiệp” và “thất thu” tiền phạt. Đã có bao nhiêu số mệnh được giải nguy sau ngày đó.
Cũng giống với rất nhiều việc khác, nếu chỉ bàn tới, tính lui mà không quyết định, thì khó khăn trở ngại là không thể vượt qua và cái đích thì mãi chỉ là kỳ vọng. Vấn đề then chốt là ở quyết tâm mạnh mẽ và giải pháp cứng rắn của Chính phủ. Một chiến dịch truyền thông dội bom (từ nhẹ nhàng khuyên nhủ đến cảnh báo gây sốc) đã tác động rất mạnh đến dân chúng. Dư luận từ chỗ phản đối dữ dội, đã dần dần nghiêng ngả, rồi đồng thuận. Quá trình thực hiện vẫn được duy trì đều đặn, quyết liệt.
Theo Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải, tỷ lệ đội mũ bảo hiểm của ta cao hơn hẳn ở Mỹ. Sẽ ít ý nghĩa nếu so sánh giữa sự bắt buộc với tự nguyện. Người ta răm rắp đội mũ (ít để tâm đến chất lượng và quy cách) là nhằm đối phó với chế tài xử phạt nghiêm khắc. Lỗi thiếu mũ hiển hiện trong suốt thời gian “thượng lộ”, đông, tây, nam, bắc ai ai cũng thấy, dễ xử phạt, mà khó chối cãi.
Nhưng điều thay đổi quan trọng nhất là, từ tâm lý miễn cưỡng đã trở thành thói quen đội mũ. Dắt xe ra đường, số người quên ví tiền có lẽ còn nhiều hơn là quên mũ. Khi phải chụp lên đầu cái “nồi cơm điện”, cũng chẳng đến nỗi kinh khủng như điều mà người ta đã hù dọa. Thậm chí có người còn thích đội mũ kín mít vì được ngụy trang hợp lệ mỗi lúc đi ngang về tắt!
Bên cạnh những kết quả thấy rõ, vẫn còn không ít điều băn khoăn. Đó là đầu tư công của quá lớn cho chuyện đội mũ. Dễ dàng tính ra con số tốn kém hàng ngàn tỉ đồng (tất nhiên đó cũng chính là thu nhập và việc làm của nhiều người).
Đó là việc xuống tay quá nặng đối với loại vi phạm này. Người quên cài quai mũ, chỉ gây ra nguy cơ cho chính họ, mà lại bị phạt tới 200.000 đồng, cao gấp đôi hành vi gây nguy hiểm cho người khác như đi xe không đúng phần đường, đi đêm không đèn…
Đó là đội mũ vì sự an toàn tính mạng, thế nhưng lại chưa bắt buộc với hàng triệu trẻ em dưới 14 tuổi. Sao lại bỏ mặc lớp người cần được nâng niu bảo vệ nhất? Nếu các em chưa đến tuổi chịu phạt hành chính, thì tại sao lại dễ dàng “tha miễn” trách nhiệm của người cầm lái?
Đó là tác dụng bảo vệ đã thấy, xử lý đã nghiêm, thế nhưng vẫn có hiện tượng thoái trào, đội trời thay mũ, nhất là ở các khu vực nông thôn, miền núi. Đây chính cái khó muôn thuở của sự quản lý.
Cuối cùng, không khỏi băn khoăn với 80% số mũ không đạt tiêu chuẩn theo công bố của Hiệp hội người tiêu dùng vào đầu năm 2008. Rồi không khỏi chạnh lòng trước muôn vàn sự hiểm nguy khác đang rình rập cuộc sống mà chưa được “bảo hiểm”.
Giá như chỉ làm được phân nửa chuyện đội mũ, thì xã hội đã bớt đi bao nhiêu thiệt hại, cay đắng và nhức nhối. Ước gì nhà nhà đều được bảo hiểm và đoàn tụ hạnh phúc mỗi khi Tết đến, xuân về!
Luật sư Trương Thanh Đức
- Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Luật BASICO (TBKTSG)




86 doanh nhân trẻ được trao danh hiệu Doanh nhân trẻ khởi nghiệp xuất sắc và 1 doanh nhân trẻ khuyết tật được vinh danh Doanh nhân trẻ khởi nghiệp xuất sắc danh dự năm 2026...
Xét theo số lượng, Mỹ vượt xa phần còn lại của thế giới. Nước này được dự báo ghi nhận thêm gần 67.000 cá nhân siêu giàu trong giai đoạn 2021-2026, cao gần gấp ba lần mức tăng của Trung Quốc...
Một điểm đáng chú ý trong bảng xếp hạng tỷ phú của Forbes là rất ít tỷ phú dưới 30 tuổi tự gây dựng tài sản. Trên toàn cầu, số tỷ phú tự thân trong nhóm tuổi này chỉ có 12 người...
Số người siêu giàu tại châu Âu đang trong xu hướng tăng mạnh và tập trung chủ yếu ở Đức...
Khi cuốn sách này chính thức đến tay độc giả, OpenAI, bất chấp làn sóng tẩy chay đang lan rộng ở Mỹ, đã hoàn tất một trong những vòng gọi vốn lớn nhất trong lịch sử công nghệ, huy động được 122 tỷ USD với mức định giá sau đầu tư lên tới 852 tỷ USD…
Trên chặng đường 35 năm hình thành và phát triển, Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy, trước đây là Thời báo Kinh tế Việt Nam, đã không ngừng nỗ lực tập trung vào các sản phẩm báo chí chất lượng, chuyên sâu, gắn chặt với thực tiễn của doanh nghiệp, lắng nghe những khó khăn, rào cản về chính sách đang tác động đến sự phát triển của doanh nghiệp, từ đó đưa ra kiến nghị, giải pháp nhằm tháo gỡ những bất cập ở cả cấp độ chính sách vĩ mô lẫn hoạt động sản xuất kinh doanh, thực hiện sứ mệnh phản ánh và đồng hành cùng tiến trình phát triển của đất nước.
Nhận diện đầy đủ các cơ hội, thách thức mà khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số đặt ra cho việc xây dựng mô hình phát triển Việt Nam, gắn tăng trưởng kinh tế với đổi mới quản trị quốc gia và cải thiện chất lượng đời sống nhân dân đang là vấn đề quan trọng được cấp thiết làm rõ.