
Bản lược dịch bài viết của Joseph Stiglitz, nh
à kinh t
ế
từng đoạt giải Nobel về những bài học rút ra từ cuộc khủng hoảng t
ài ch
ính
châu Á n
ăm
1997.
Đã 10 năm trôi qua kể từ ngày bắt đầu cuộc khủng hoảng tài chính châu Á với sự phá giá đồng Bath Thái Lan vào ngày 2/7/1997, nhưng các nước vẫn chưa thấm nhuần hai bài học quan trọng nhất của cuộc khủng hoảng.
Vào năm 1997, cơn lốc khủng hoảng nhanh chóng lan rộng tới Indonesia, Hàn Quốc rồi Malaysia. Hơn một năm sau, nỗi sợ hãi đã hiện hữu ở Nga và Brazil với sự sụp đổ của đồng Rúp và Real.
Ngay từ khi bắt đầu, chủ nghĩa tư bản luôn đồng hành với các cuộc khủng hoảng. Sau mỗi cuộc khủng hoảng, nền kinh tế lại phục hồi và người ta lại rút ra những bài học riêng. Vậy 10 năm sau cuộc khủng hoảng tài chính châu Á, một câu hỏi rất tự nhiên được đặt ra là: Bài học sau cuộc khủng hoảng này là gì và thế giới đã học được bài học đó hay chưa? Liệu còn nguy cơ xảy ra một cuộc khủng hoảng tương tự?
Tình hình khu vực vào thời điểm năm 1997 và hiện nay có một số điểm tương đồng.
Trước cuộc khủng hoảng 1997, các dòng vốn từ các nước phát triển đổ vào các nước đang phát triển với một tốc độ nhanh chóng. Tuy nhiên, tình hình khi đó và hiện nay cũng có những sự khác biệt lớn. Hầu hết các nước đang phát triển hiện đã tích lũy được dự trữ ngoại hối khổng lồ.
Họ đã học được bài học cay đắng từ những quốc gia khác bị Mỹ và Quỹ Tiền tệ Qu
ốc t
ế
(IMF) nhảy vào, lấy đi sự độc lập về kinh tế và yêu cầu thực hiện các chính sách có xu hướng làm gia tăng sự phụ thuộc vào các chủ nợ phương Tây, đẩy những nền kinh tế này vào tình trạng suy thoái nặng nề hơn.
Sự tăng trưởng của dự trữ ngoại hối là một đảm bảo cho các nước đang phát triển, nhưng cũng là một nguyên nhân dẫn tới khả năng dễ bị tổn thương của nền kinh tế toàn cầu. Đặc biệt, do đồng USD đang mất giá, việc tái cân bằng những danh mục đầu tư trị giá nhiều nghìn tỷ USD sẽ dẫn tới việc bán tháo các khoản đầu tư bằng đồng tiền này, càng khiến đồng càng USD mất giá thêm.
Các nước vẫn chưa thấm nhuần hai bài học quan trọng nhất của cuộc khủng hoảng. Bài học đầu tiên: tự do hóa thị trường vốn là một việc nguy hiểm. Không phải ngẫu nhiên mà hai nước đang phát triển lớn là Trung Quốc và Ấn Độ đã không bị ảnh hưởng bởi cuộc khủng hoảng. Cả hai nước này đều phản đối việc tự do hóa thị trường vốn.
Bài học thứ hai là, trong một thế giới có mức độ hội nhập cao như hiện nay, cần có một thể chế tài chính quốc tế đáng tin cậy
đ
ể gi
ữ g
ìn s
ự
ổn định tr
ên
toàn cầu và thúc đẩy tăng trưởng kinh tế ở các nước đang phát triển. Vì Mỹ và châu Âu đang có ảnh hưởng quá lớn đối với IMF, thể chế này từ lâu đã được coi là đại diện cho lợi ích của các chủ nợ quốc tế.
Vào thời điểm giữa cuộc khủng hoàng 1997, có nhiều ý kiến cho rằng cần thiết phải thay đổi cấu trúc tài chính toàn cầu, để thế giới hoạt động hiệu quả hơn trong việc ngăn chặn và giải quyết khủng hoảng. Tuy nhiên, Mỹ và IMF không coi việc cải cách là lợi ích của họ.
Chẳng hạn, sau cuộc khủng hoảng ở Argentina, IMF đưa ra một đề xuất đúng đắn rằng nên tái cơ cấu nợ (tức cần có quy định quốc tế về phá sản), Mỹ đã phủ quyết sáng kiến này. Khi Tổ chức Hợp tác và Phát triển kinh tế (OECD) đề xuất một thỏa thuận hạn chế sự bí mật của các ngân hàng, chính quyền Tổng thống Bush cũng phủ quyết.
Thất bại của IMF trong việc ngăn chặn và giải quyết cuộc khủng hoảng 1997 càng làm suy yếu niềm tin của các nước vào tổ chức này. Mặt khác, sự bất lực của IMF trong việc giải quyết tình trạng mất cân bằng tài chính toàn cầu hiện nay - mối đe dọa chính đối với sự ổn định tài chính toàn cầu - càng cho thấy rõ những hạn chế của tổ chức này.
Thế giới vẫn cần phải thực hiện các cải cách, bao gồm việc cải thiện lại hệ thống dự trữ toàn cầu. Có thể chúng ta sẽ không phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng tài chính nữa, song những hạn chế của hệ thống tài chính toàn cầu vẫn có thể dẫn tới những mất mát lớn đối với sự hưng thịnh và ổn định của thế giới.
(Theo Project Syndicate)




Sự thay đổi trong triển vọng lãi suất của Mỹ đang gây ra những biến động đáng kể trên thị trường ngoại hối toàn cầu, đặc biệt là đối với các đồng tiền của các thị trường mới nổi và các nước xuất khẩu nhiều tài nguyên thiên nhiên...
Mỹ và Iran đã hoãn vòng đàm phán nhằm tiến tới một thỏa thuận hòa bình lâu dài và hạn chế chương trình hạt nhân của Tehran. Cuộc đàm phán dự kiến diễn ra tại Thụy Sỹ vào ngày thứ Sáu (19/6) nhưng hiện chưa rõ thời điểm nối lại...
Với Iran, việc mở phong tỏa tài sản là điều kiện quan trọng để chấm dứt chiến tranh. Nhưng tại Mỹ, cam kết này đang khiến Tổng thống Donald Trump đối mặt làn sóng phản đối, kể cả từ một số đồng minh trong Đảng Cộng hòa...
Indonesia đã mất nhiều thập kỷ để khẳng định vị thế là một trong những thị trường mới nổi quan trọng nhất thế giới. Tuy nhiên, nền kinh tế lớn nhất Đông Nam Á hiện đối mặt nguy cơ bị MSCI hạ xếp hạng xuống nhóm thị trường cận biên...
Xu hướng mất giá của đồng yên Nhật Bản tiếp tục duy trì, đưa đồng tiền này xuống mức gần thấp nhất 40 năm...
Trên chặng đường 35 năm hình thành và phát triển, Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy, trước đây là Thời báo Kinh tế Việt Nam, đã không ngừng nỗ lực tập trung vào các sản phẩm báo chí chất lượng, chuyên sâu, gắn chặt với thực tiễn của doanh nghiệp, lắng nghe những khó khăn, rào cản về chính sách đang tác động đến sự phát triển của doanh nghiệp, từ đó đưa ra kiến nghị, giải pháp nhằm tháo gỡ những bất cập ở cả cấp độ chính sách vĩ mô lẫn hoạt động sản xuất kinh doanh, thực hiện sứ mệnh phản ánh và đồng hành cùng tiến trình phát triển của đất nước.
Nhận diện đầy đủ các cơ hội, thách thức mà khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số đặt ra cho việc xây dựng mô hình phát triển Việt Nam, gắn tăng trưởng kinh tế với đổi mới quản trị quốc gia và cải thiện chất lượng đời sống nhân dân đang là vấn đề quan trọng được cấp thiết làm rõ.